Thursday, December 13, 2018

LỜI BUỒN MẸ

Hò ơi, điệu hát mẹ ru con
Ngủ giấc muôn đời vì nước non
Ôi, vết thương trên màu áo trận
Người lính Cộng Hòa nơi biên cương

Hò ơi, dòng sông Bến Hải xưa
Lệ Rơi thương biết mấy cho vừa
Đời Mẹ gian lao nuôi con lớn
Giờ cũng Mẹ là người tiễn đưa

Miền Nam quê ta núi liền sông
Sông liền biển đảo biển đông
Mạch sống yên lành bao thế hệ
Có bao giờ sống khổ sống mòn

Thế nhưng bọn giặc từ phương bắc
Đến đây cướp phá thật bạo tàn
Mang bon đạn súng nổ nơi nơi
Giết dân lành than oán đất trời

Bây giờ rừng thành đồi trọc
Biển xanh thì nước đục nước đen
Phố ngập trắng như hồ nước rộng
Thiên tai đầy khắp cả nơi nơi

Hò ơi, mẹ mong ngày bình yên
Cuộc sống yên lành như thuở nào
Không còn tang thương và chết chóc
Không còn thiên tai tiếng khóc gào

Nguyễn Chí Hiệp
14.12.2018

HOÀI KHÚC XƯA

Thế là hoàng hôn trôi đến, khoả lấp những ánh sáng mặt trời. Còn gì đây hở em... một ngày xưa buồn… một ngày mà định mệnh thật tàn nhẫn… mang em đi vào vô định. Hai mươi mấy năm của cuộc vĩnh hằng em tìm thấy gì!… Nơi ấy có gì cho em vui chăng… hay giây phút của cô đơn... đầy ảo ảnh. Những chiếc lá vừa rơi chậm..như muốn xoay theo suy tư mộng mị, huyền ảo... đen mờ và cô tịch

Đêm nay, một mình lê bước trên vỉa hè, từng bước lạc vào khu phố xưa, nhà em kia... Im lìm cánh cổng, tiếng vọng khô khan của những bước châm dậm trên đá, lặng mình hướng mắt nhìn phía xa, những ngọn đèn đường màu vàng tối lung linh như mời mọc. Thoang thoảng  tiếng ru buồn của gió dưới trăng khuya… nghe lòng sâu thẳm hoang tưởng trong giấc chiêm bao.

Đêm trăng này, ta nhìn xa thẳm
Tưởng nhớ về xa thuở thơ ngây
Nhớ đôi mắt em đen lóng lánh
Như sao khuya toả ánh dưới mây

Ngoài kia gió vẫn còn đem sương lạnh đến.Tôi lẩm bẩm một bài tứ tuyệt, giọng ngâm... Tiếng em quen thuộc trên vườn hoa… tôi muốn quên đi  ngày xưa… quên một mảnh hồn của một kiếp người xa xôi, mắt nhìn sâu lên mây lên những ánh sao trời, rồi thoáng một câu hỏi sẽ bao giờ quên được em… quên ngày xưa trong định mệnh, chiếc lá tình cờ rụng xuống mang những giọt nước ươn ướt. Bồi hồi buồn bã, ôi! Có lẽ cuộc đời này luôn là chuỗi bất hạnh của tôi …Đưa tay tôi vịn lấy bờ tường ngày cũ bây giờ đẫm sương tối  mờ, đầy rêu phong bám chặt … thảng thốt vang trong tôi tiếng em ho…thật chậm... ngắt khoảng…

Tôi nhớ ngày xưa bên người ấy
Dựa tường rêu vuốt đoá tường vi
Nghe tâm tư chừng như chết lặng
Thoảng nghe tim sầu ngất lên mi
...

Bây giờ có lẽ nơi ấy xa em đang ngủ ngon... giấc của nghìn năm không trở lại. Ôi, em ơi dòng sông tình ái xưa ấy không hề có lỗi lầm... phải không em, chuyến đò đời này tôi không còn thấy em, đành về lại và ngủ mơ trong vùng ký ức, mắt rưng rưng nỗi niềm. Mùa đông sắp đến… không lâu nữa, tôi sẽ lại đến mộ em cài lên hoa trắng, và rơi một mối sầu ướt mộ... Em ơi! Thế là suốt cuộc đời này... tâm hồn và hư mộng sẽ đem tôi đến bên em hằng đêm…Và…

Trong giấc ngủ ước mơ tình ái
Một tình yêu dệt chữ trăm năm
Muốn được làm dòng sông vang hát
Để ru em giấc ngủ thu ngàn
...

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
2006

NỢ EM...

Nợ em một chuyện tình
Qua đời người lãng quên
Đò duyên về bến khác
Sóng lệ nào ướt tim

Nợ em giấc ngủ yên
Trần gian nẻo đường riêng
Chuyến xe về lần cuối
Trọn một đời lênh đênh

Hồn bay đi muôn phương
Nhưng mây trắng cô đơn
Mê mang tình khúc muộn
Khóc cho mộng vỡ tan

Hồn đi xa nghìn kiếp
Về đến xứ thiên đường
Ai hát ca chào đón
Ai nhỏ lệ từ ly

Nợ em một tuổi xuân
Một giấc ngủ mi ngoan
Qua rồi ngày vô tận
Chỉ còn lời than van...

Nguyễn Chí Hiệp
13.12.2018

Wednesday, December 12, 2018

NHỚ THƯƠNG CÔ SÁU GÒ CÔNG

Sáng nay anh qua tới Gò Công
Tìm em... Thì Sáu đã sang sông
Bỏ lại mảnh khăn hồng đầy nước mắt
Khóc thương tình phụ nghĩa trăm năm

Sáng nay anh trở lại vườn mai
Hoa vàng nở sớm xuân chưa hay
Tìm thăm cô Sáu ngày xưa đó
Nào thấy em đâu ở chốn này

Hò ơ, hoa mai xưa thêu  khăn ấy
Vẫn còn đây hương thơm ngạt ngào
Vẫn còn đây những lời hẹn ước
Em vội đi lấy chồng rồi sao

Hò ơi, xin gửi em dòng nhớ
Tôi viết bằng tất cả tâm hồn
Rằng tình em vẫn còn sống mãi
Theo bước đường trần đi muôn phương

Rồi một ngày cuối mùa đông
Anh về lại đây xứ Gò Công
Thấy hoa mai nở trên đồng lạ
Nhớ cô Sáu xinh đẹp dịu hiền

Nguyễn Chí Hiệp
10.12.2018

Tuesday, December 11, 2018

CÓ NHỮNG LÚC

CÓ NHỮNG LÚC

Có những phút, ngồi nghĩ về quá khứ
Này mộng mơ, này thơ trẻ năm nào
Có những lúc, ngẩn ngơ đêm về sáng
Nhớ tình thân, những tinh tú mơ hồ

Chạm hư vô, tóc ai mềm chợt xõa
Gió nào bay, quên vết sướt tim trầm
Có những lúc, chạm tay vào giao điểm
Mới hay rằng chỗ kết nối còn đâu

Ta thảng thốt, giật mình giữa đêm thâu
Ngồi lặng lẽ, nhìn trăng loang khung cửa
Có đôi phút, một ngày dăm ba bữa
Cứ tưởng như thời gian quay ngược dần

Ta ngỡ như hồn đi về quá khứ
Đồi thông xanh, dải mây trắng dịu vời
Hương hoa cỏ nồng nàn ôm giấc lạ
Tiếng bông đùa như thoảng có thoảng không

Có những lúc môi cười hoa thắm đỏ
Như mặt hồ lung linh thuở xa xưa
Như bàn tay còn đếm những nhịp thừa
Đưa xa vắng gợn sóng chiều thi thoảng

Đôi mắt nâu như thấy trời bãng lãng
Vầng mây cao, ánh nắng cuối của ngày
Có những lúc dường như ở đâu đây
Người còn đó, đôi môi cười thật ngọt

Chú ngựa xinh, nháy mắt rồi gặm cỏ
Lắc lắc bờm xua chút gió qua tai
Ta ngắm chiều, ngắm cả những phôi phai
Ngày xưa cũ ...rồi một, hai...bước tiếp

Có những lúc, ngồi ngủ quên thiêm thiếp
Lạc mộng xưa những lối cũ lại về
Có những lúc, đang tỉnh lại như mê
Và nhắm mắt, để chiều qua mắt lá

Có những lúc, hồn chợt xanh xao quá
Như một chiều lạnh giá ở chớm đông
Như thoang thoảng hương đồng cỏ thơm nồng
Để lòng đau một quãng chùng lạc nhịp

Có những lúc ta chừng như bắt kịp
Một tuổi thơ, một tuổi trẻ cháy lòng
Chỉ đôi phút, lại thấy mình rỗng không
Lạc lõng phố, những lúc này, thật lạc...

Châu Nguyễn
181112

Monday, December 10, 2018

NHỚ MÃI NGÀY XƯA

Đêm nay tóc em lóng lánh vàng
Như dòng suối trời thu đi hoang
Như màu lá ngày xưa ước vọng
Êm trôi từng giọt nhớ đi về

Đêm nay một mình cuối đường quê
Thả bước chân quanh đứng bên lề
Thấy trăng vàng thương về ngày cũ
Lặng đếm những ngày tháng hoang mê

Tình đã xa và người cũng xa
Tình đã qua bước đời phong ba
Em một nơi ta về chốn lạ
Mỗi lần thu qua mỗi lần xót xa

Tình đã chìm sâu tận dĩ vãng
Những lớp đá vô tình nén chặt
Dù vết thương vẫn còn rỉ máu
Không thể nào tìm lại người ơi...

Đêm nay ngoài trời đèn tối mù
Nhìn cuối đường trần xưa ngỡ mơ
Nhìn ánh sáng vàng trôi qua ngõ
Nhớ về em tuổi nào ngây thơ...

Nguyễn Chí Hiệp
09.12.2018

LỜI TẠ TÌNH CUỐI NĂM

Bàn tay năm ngón vẫn kiêu sa
Nhẫn cưới em mang đời nở hoa
Ta cuối phương trời giấc mơ lạ
Những giọt lệ buồn vui thiết tha

Bàn tay năm ngón soi ánh ngà
Đêm trăng nào chỉ có đôi ta
Bước chân dìu em đêm vũ dạ
Thấp thoáng môi cười đẹp mê hồn

Bây giờ ngày tháng đã xa xôi
Em giờ cũng hạnh phúc với người
Đời ta như cánh chim bạt hướng
Nẻo đường trần trôi dạt muôn nơi

Bây giờ mùa đông tuyết trắng rơi
Đứng bên dốc Thánh Đường rộn rã
Nhớ em nỗi lòng đau xót lạ
Tiếng kinh cầu xin vơi niềm đau...

Bàn tat năm ngón chấp lại nhau
Thì thầm gửi về tận nơi đâu
Xin chúc mỗi khi Giáng Sinh đến
Hạnh phúc cho người như lời nguyện cầu

Nguyễn Chí Hiệp
09.12.2018

Sunday, December 9, 2018

Tiếng đàn yêu thương

Thơ: Nguyễn Chí Hiệp
Phổ nhạc/hát: Nguyễn Hải

Nguyễn Hải




















Tiếng đàn vang vọng cung phím buồn
Tiếng lòng em hát cho người thương
Nơi đâu trong tâm hồn nhung nhớ
Say đắm từ ai giọt lệ tình..

Tiếng đàn ru mãi tận miên trường
Mộng về đâu để nói yêu đương
Mộng về em đôi môi mắt ấy
Long lanh sáng hạt ngọc biển cuồng

Em hỡi, vì em là tất cả
Em hỡi, vì em là đam mê
Trong tối gửi hồn theo tiếng hát
Cung đàn ơi, xin đừng chia ly

Tiếng đàn ru qua miền trăm năm
Ai lắng nghe lời từ xa xăm
Ai rơi lệ vì em lần nữa
Tình hỡi, xin một lần yêu em...
Nguyễn Chí Hiệp
06.12.2018

MONG ĐỢI

(thơ xuôi ngược)

Thời khắc vẫn trôi cứ ngắn dài
Phút giây mong nhớ vẫn nơi đây
Hơi sương phủ trắng chìm nhân ảnh
Ngõ phố che mờ khuất bóng cây
Lời cất giọng sầu ai nói gọi
Phím rung đàn oán lệ vơi đầy
Ơi à tiếng hát ru con trẻ
Mãi đắm hồn buồn giấc mộng say...

Nguyễn Chí Hiệp
09.12.2018

GIẤC MỘNG TUỔI THƠ

(thơ xuôi ngược)

Ngàn xa giấc mộng tuổi thơ ấu
Mẹ nhớ con mong lời hát thương
Vàng rũ lá thu mời ngọn gió
Trắng bay sương khói phủ bên vườn
Hàng nghiêng nửa khuyết trăng về phố
Dốc cuối đồi khuya mây phủ đường
An ủi tiếng mưa ngâu nhẹ gõ
Chan sầu giọt lệ đếm canh trường...

Nguyễn Chí Hiệp
09.12.2018

Wednesday, December 5, 2018

TIẾNG ĐÀN YÊU THƯƠNG

Tiếng đàn vang vọng cung phím buồn
Tiếng lòng em hát cho người thương
Nơi đâu trong tâm hồn nhung nhớ
Say đắm từ ai giọt lệ tình..

Tiếng đàn ru mãi tận miên trường
Mộng về đâu để nói yêu đương
Mộng về em đôi môi mắt ấy
Long lanh sáng hạt ngọc biển cuồng

Em hỡi, vì em là tất cả
Em hỡi, vì em là đam mê
Trong tối gửi hồn theo tiếng hát
Cung đàn ơi, xin đừng chia ly

Tiếng đàn ru qua miền trăm năm
Ai lắng nghe lời từ xa xăm
Ai rơi lệ vì em lần nữa
Tình hỡi, xin một lần yêu em...

Nguyễn Chí Hiệp
06.12.2018

VÌ EM LÀ ĐÀN BÀ

Vì em là đàn bà
Vì em là đóa hoa
Hồn ta phiêu trời lạ
Rơi giọt lệ yêu thương

Vì em là nỗi nhớ
Bến bờ cát cô đơn
Ta một đời rong ruổi
Theo từng bước dỗi hờn

Theo nghìn nỗi nhớ mong
Chờ em trong vùng tối
Cơn mơ nào đến vội
Thấy dáng người yêu thương

Bên kia miền hy vọng
Chợt thấy mắt môi buồn
Ơn trời nào có biết
Ta muốn về cội nguồn

Để tìm bóng hình em
Để nghe lời êm đềm
Cõi lòng xin rộng mở
Đón người vào trăm năm

Vì em là đàn bà
Mỗi mùa đông trôi qua
Buồn rơi theo ngọn viết
Lời yêu đã nở hoa

Vì em là ước mơ
Mỏi mòn sợi dây tơ
Trên cung đàn tình ái
Mênh mang biển ngàn xa.....

Nguyễn Chí Hiệp
05.12.2018

Monday, December 3, 2018

CẦM THI LẠC MỘNG

Một chút gió có xao lòng nhân thế 
Gượm lòng mình thành mưa nhỏ nghiêng chao 
Chiều hôm nay như đợt sóng cuộn trào 
Mây thiên lĩnh đổ nhào lên dốc núi 

Người nắm tay nhận ra tình già cỗi 
Đuổi bắt nhau tận cuối dốc thời gian 
Lá thông reo bản tình khúc tuyệt ngàn 
Để hụt hẫng tim người nơi cổ mộ 

Sóng nằm kia phải chăng cần thổ lộ 
Chút tâm tư đã chìm đáy mộng vàng 
Tình theo gió nơi ngã rẽ trái ngang 
Đời thinh vắng, mênh mang từng cảnh ngộ 

Không gian số hình thành nên tuyệt lộ 
Nối tử sinh nơi bờ cõi tương giao 
Nơi thâm u có phiến thạch thanh cao 
Hiện nhân ảnh treo cuối trời thương nhớ 

Sóng vi vu lối nguyệt cầm dang dở 
Chuyện tương tư huyết tụ bóng trăng mờ 
Gió nghễnh ngãng đánh rơi từng hơi thở 
Cỏ lao xao câu chuyện cổ bông đùa. 

Đời là thế, ai định rõ hơn thua 
Nơi trần ai kiến sinh cõi xa mờ 
Tâm dao động nguyệt khúc lạc đường tơ 
Sóng rì rầm .... xa xăm dần thực tại. 

Triều Âm (Châu Nguyễn)
110404

Friday, November 30, 2018

đông hương tôn nữ

NHẠY CẢM
*_
Có nhiều nhậy cảm hư hao
trái tìm đang trải nỗi sầu khó quên
vương mang bởi nụ hôn mềm
một thời chạm khắc trên triền môi mơ
*
Khi không nhung nhớ đổi bờ
có vì cảm xúc đã mờ dấu yêu
thâm tâm đâu muốn ngả chiều
cho thêm chuốc lấy nghiêng xiêu ngực trần
*
Ừ, ngồi ngẫm nghĩ_phân vân
hay tim loã thể đến cùng cực chăng
Người hiểu mà, em là trăng
mà Người vẫn thích chênh chông trăng tròn
*
Đôi khi nửa giấc mơ hồng
môi người đặt khẽ_ rùng mình cong vênh
giữa hai vành núi dễ thương
nghe hơi thở chạm_ tròn lăn ưởn mình

đông hương

BỤI -TRẦN


Bụi

(Gửi tặng Miên Khách Du Tử Phạm)

Hay là khép cửa, đóng lời
Khỏa trăng đáy nước
Tắm đời phù hư
Hay là
Cởi bỏ ngôn từ
Bỏ quên niêm luật phiêu du lòng mình
Trăng vàng ôm nước loang chênh
Sóng xô đêm vắng bỏ quên tháng ngày

Hay là, bỏ mặc ta say
Trần trong ảo ảnh nguyệt cầm mông lung
Dáng thơ, vóc ngọc hình dung
Thở đời luân vũ nhịp chùng nhịp vơi

Đêm hoang, tóc xõa, dáng trăng cười
Phù hư mộng mị khóc đời trở trăn
Nguyệt cầm thủ thỉ áo xiêm
Bể dâu thay đổi biển hồ cạn khô
Trăng vàng vỡ mảnh mịn thơ
Thơ rồi theo gió, bụi trơ nhân tình

Hay là...cơn gió ăn năn
Giữa bờ hư thực ,bụi vương mắt đời
Giọt rơi hờ hững không lời
Hồn hoang lạc mãi giữa trăm năm buồn

Hay là...trăng đã hóa cuồng
Tan theo lòng sóng đi vào hư vô
Nên giờ nước mắt cạn khô
Biển trơ lòng đá, bụi buồn tháng năm...

Châu Nguyễn

___________________________

t r ầ n

(Miên Khách Du Tử Phạm viết tặng bé Châu)

hay là ta cất con tim
xiêm y rũ bỏ gợi niềm riêng mang
hay là dâng cả thân mai
mặc hồn hoang ảnh cho dài canh thâu
hay là cởi cả thi ca
cho thơ hoan lạc trôi tà tứ thân
vàng canh truông khẽ qua mành
ngậm vành lệ đắng treo cành thế nhân..

hay là ta xõa thân trăng
soi đêm nguyệt tận ru bờ gió hanh
ngực trần diễm tận thu ba
hồn ai thổn thức mơ qua canh tàn
hoang bờ thân lạnh kiếp vàng
hay là trăng khỏa thân cùng ta chăng..

...
...
ngập ngừng một nổi hoài miên
...
...

hay là ta chết theo trăng
bên bờ tuyệt vọng ăn năn thân trần..

hay là..

miênkhach

ĐỜI SẼ ĐI QUA

Đường tối đi qua đêm cuối năm
Từng bước bỏ rơi phố xa dần
Ai đã về tận cùng dĩ vãng
Lặng lẽ bên đời giọt lệ thầm

Đường tối linh hồn nhẹ như mây
Bay đi cùng sương khói phương này
Rũ rượi bên kia vùng đau đớn
Ai khóc buồn số phận nào đây

Đêm thiên thu mưa rời mắt lệ
Cúi xuống tóc huyền rũ lê thê
Linh hồn lắng nghe lời kinh thệ
Êm êm theo tiếng chuông cầu an

Đường tối xa dần trong bóng tối
Đồi núi gần nơi sẽ ngủ yên
Mộ chí ghi tên người ở lại
Cỏ xanh sẽ  phủ kín đài nguyên

Nguyễn Chí Hiệp
30.11.2018

Thursday, November 29, 2018

SẦU ĐÔNG

Trời lập đông nơi em xa xôi
Đường hoang vắng tuyết trắng rơi rơi
Hóa băng nghìn giọt lệ thương nhớ
Hỡi tình, còn lại gì kiếp người

Từ muôn kiếp em cũng ra đi
Để bến trăm năm mối tình si
Đời mòn mỏi bước chân trần thế
Ai kiếm tìm ai, tìm được gì?

Từ vạn ngày có dấu chân xưa
Êm ái một dòng suy nghĩ vừa
Em vẫn kia bên đường dĩ vãng
Khóc cười số phận đời đẩy đưa

Trời lập đông gửi về em nhé
Lời cuối cùng đã viết nét run
Lời cuối cùng chia lìa mãi mãi
Trần gian mộ trắng sẽ ngủ yên...

Nguyễn Chí Hiệp
30.11.2018

Tình Em

Tình em như sông
Sông về biển rộng
Tình anh như mộng
Mộng có thật đâu

Tình em không màu
Anh thì muôn sắc
Tìm trong ánh mắt
Chỉ trắng và đen

Trong nhớ và quên
Anh là nỗi nhớ
Em con phố nhỏ
Anh cõi mù xa

Phía nào anh qua
Em dài bước đợi
Phía nào gió gọi
Em vẫn một mình

Tình em lặng thinh
Trong cơn bão nổi
Anh cao vời vợi
Em dưới lũng sâu

Tình em mưa mau
Anh là nắng hạn
Bốn mùa lận đận
Yêu thương vô ngần.

Nguyễn Ngọc Tú Anh
Sài Gòn, 21/11/2018

#Tuanh
#Nguyenngoctuanh
#Ngocphuongly
#Lylynguyen


Wednesday, November 28, 2018

MÊNH MANG TÌNH BUỒN

Mênh mang tiếng đàn phố tối buồn
Em hát những lời nhạc âm trầm
Tha thiết những điệu ru trần thế
Tình ơi, giọt lệ nào đi hoang....

Ngổn ngang giấc mơ ngày dĩ vãng
Đêm chia tay nước mắt rơi đầy
Em khóc cho cuộc tình đã lỡ
Tôi khóc mãi theo từng tháng ngày...

Em hỡi, nếu đời mình trọn vẹn
Đường tương lai nối bước về đâu
Đời lính chiến sa trường đi tới
Bến trăm năm có ở bên nhau

Em hỡi, nếu phải cách đôi nơi
Vùng thương nhớ dành để cho tôi
Đêm tiền đồn buồn ru tiếng súng
Đêm lạc loài của một kiếp người

Mênh mang phút giây tìm thấy em
Vẫn kia từng bước chân đi tìm
Vẫn mãi đi về nơi hạnh phúc
Dù vết thương tình ái chưa lành...

Nguyễn Chí Hiệp
29.11.2018

Dậy đi em

Thơ: Trầm Nhi
Phổ nhạc: Ng. Hải & H.L. Phương
Đệm đàn: Nguyễn Hải

Trình bày: Hà Lan Phương


MẶC KHẢI

MẶC KHẢI

Em mời anh, đứng nơi đây, tĩnh lặng
Hòa tan mình vào tia sáng cuối ngày
Thả trôi mình theo những áng mây bay
Nghe nhịp núi buổi chiều phai nắng đổ

Em mời chị, ngồi yên bên khung cửa sổ
Kéo rèm ra, mở cửa nhé, nhìn thật xa
Xòe bàn tay, đón lấy nắng chiều tà
Hít thật sâu nhé, hương hoa buổi chiều

Hãy cùng nhau, ta ngắm vẻ mĩ miều
Hoang sơ hùng tráng của thiều quang trôi
Lắng nghe đời chậm, thấp mây trời
Phiêu du cơn gió qua đời...lãng trôi

Chỉ vậy thôi, ta ngồi đếm những phai phôi
Lắng nghe tịch lặng tự trong hồn mình
Mở tim đón nhận lấy những mông mênh
Để nghe từ ái lại yêu thêm đời

Chỉ vậy thôi, dù mộng ở viễn khơi
Dù hoang sơ núi tầm thường đời nhau
Cũng sẽ nghe thánh khúc rất nhiệm mầu
Của chiều hờ hững, lắng sâu lòng mình

Châu Nguyễn
181128

Monday, November 26, 2018

BÀI THƠ TÌNH CHO ANH
*
Đây bài thơ em viết bằng thương nhớ
có bao giờ anh đọc được không anh...
trái tim em luôn luôn thật trong lành
như đá qúi chưa gặp ai mài giũa
*
Dù trời đất đầy dẫy bao nghiệt ngã
đầy phong ba hay biển động triều thần
em tìm ở anh, dễ thương thi nhân
thơ rất đẹp cùng trái tim vô tội
*
Em thuở trước một giòng sông sám hối
trôi lang thang trên sóng rối u tình
trôi đi tìm nguồn cội của tâm linh
em đã gặp trong tim anh tâm điểm
*
Thương từ đó, hôm qua rồi miên viễn
có thế nào, tim dù lắm phù sa
anh có làm em bão tố phong ba
cây nước mắt vẫn nở hoa diễm tuyệt
*
Đây bài thơ tình viết bằng tâm huyết
cho riêng anh, người em cả đời chờ


đông hương


ĐÓNG LẠI ĐI
...
*
Đóng lại đi cửa sổ buồn
quét và buông những tầm thường không vui
trở ra vườn ngắm mây trôi
ngắm màu cỏ úa, ngắm tôi nhớ Người
*
Đóng lại đi, những xẻo xui
trở về nghịch ngợm tuổi đôi mươi hồng
đời này tình nghĩa số không
một mai tất cả chỉ còn mị mê
*
Mở lồng đợi cánh chim về
lồng son han rỉ, chim về ngụ đâu?
thời gian ngọt mật tình đầu
cuối mùa trái lịm, rơi vào lãng im
*
Đóng đi mộng ước trông tìm
xa vời, đường lại gập ghềnh chông gai
chênh vênh, sỏi đá di hài
da chân mềm quá, rạn ngày rách đêm
*
Có ai thương mình bằng mình
thủy chung trời ạ, tri tình huyễn như
sáng ngồi suy nghĩ đến trưa
đến luôn lỡ giấc tình vừa mãn khai
*
Giờ đây mới hiểu tim người
chỉ là ngọn gió hát lời vu vơ...

đông hương

Saturday, November 24, 2018

Sakura

tình yêu như cánh chim / theo gió bay / về trên nẻo nhớ
em là đóa Anh Đào / nở trong nắng mai / buồn hôm qua
chiều Edo xa xưa / còn khắc sâu / trên vầng mây mỏng
trăng rơi trên sông dài / có tìm trao / ngấn lệ xót xa

Tokyo mưa hoa / giăng mờ nhòa / mắt môi / cành lá
kỷ niệm chiều hôm qua / trên nhánh thơ buồn / chưa phôi phai
đôi cánh chim giấy trắng / vẫn bay về / trong đêm ru mộng
tình mơ say dại khờ / đã trao nhau / dòng nước mắt cay

sông Sumida buồn / chưa cạn khô / làn nước / xanh cũ
nhịp sóng nào đêm nay / sẽ đưa con thuyền / về lại bờ
Tokyo còn chăng / trên màu giấy / bay theo chiều gió
mộng xưa có còn không / khi cánh chim / đã xa vùng trời

tình yêu cho ta nhớ / còn hằn lên / nỗi sầu / cay đắng
giữa đêm đau thương hờn / hỏi cánh hạc xưa / có về thăm
ôi tháng Tư đẹp xinh / đã xa rồi / nhánh đào nở vắng
và tháng Bảy muôn màu / là pháo hoa / trên sông buồn trôi

Trường Đinh
UK, sương mù già 2018

Chú thích:

+ Tokyo: Phát âm tiếng Việt là Tô-ki-ô. Tên thủ đô ngày nay của nước Nhật, có nghĩa là kinh đô ở miền đông (gọi là Đông Kinh). Là một trong những thành phố đông dân nhất trên thế giới. Tokyo được xem là 1 trong 3 trung tâm chính của nền kinh tế thế giới, cùng với Luân Đôn của Anh và Nữu Ước của Mỹ.

+ Edo: Phát âm tiếng Việt là Ê-đô, có nghĩa là cửa sông (gọi là Giang Hộ), còn viết là Yedo, là tên cũ của thủ đô nước Nhật xa xưa.

+ Cánh chim giấy: Loài chim hạc làm bằng giấy màu Origami, tượng trưng cho niềm hy vọng và lời chúc lành bệnh. Theo truyền thuyết Phù Tang, nếu như xếp được 1000 con chim hạc (gọi là Senbazuru) thì lời nguyện ước sẽ đạt thành như ý.

+ Hoa Anh Đào: Được coi là quốc hoa Sakura của nước Nhật (Sakura là tên một vị thần nữ), có 3 màu là trắng, hồng và đỏ. Hoa Anh Đào có mùi hương rất quyến rũ và sắc màu quý phái. Hoa rộ nở vào khoảng tháng 4 dương lịch, thời gian tồn tại của mỗi hoa trung bình 7 ngày. Người dân Nhật thường ngồi uống saké (rượu gạo) dưới cây Anh Đào để ngắm hoa. Nếu như cánh hoa Anh Đào rơi vào ly rượu thì đó là điều may mắn cho người.

+ Mùa pháo hoa Sumida: Phát âm tiếng Việt là Su-mi-đa. Mỗi năm, vào ngày thứ Bảy cuối của tháng Bảy tại bờ sông Sumida ở Tokyo, có một lễ hội tưng bừng để biểu diễn pháo hoa đêm. Đây là một trong những lễ hội pháo hoa lớn nhất ở nước Nhật, với trên 20 ngàn ngọn pháo đủ màu sắc được bắn lên trong đêm.





Friday, November 23, 2018

Ai có về quê hương

Thơ: Nguyễn Chí Hiệp
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Đệm nhạc: Nguyễn Hải
Trình bày: Hà Lan Phương



Hà Lan Phương







ẢO HƯ
*
Không lẽ rong tìm mơ ước cũ
trốn vào cám dỗ tuổi ham vui
trái tim đã nhạt màu thương nhớ
xem như định mệnh đã an bài
*
Mai một linh hồn về xứ sở
có những loài chim sặc sỡ màu
có những giòng sông xanh bóng lệ
có những ân tình không chiêm bao
*
Thì sao không thử vui một chuyến
vân du vào cõi chỉ riêng người
hay sợ cổng trời luôn khoá đóng
trước mình chỉ có bóng trăng soi
*
Nghe lành lạnh gió mùa Đông Bắc
thổi về đêm băng giá hai vai
chạy hoài không kịp theo bát ngát
đành ngủ bụi bờ _mai hãy hay...
*
Ơ_trước mắt mình tuyệt tình cốc
chiếc am nho nhỏ lửng lơ trời
tôi máng theo thang mây ai thả
chỉ bốn tường bằng kiếng soi tôi


đông hương

Thursday, November 22, 2018

NGỠ VỪA NHƯ THẤY DÁNG XUÂN

(thơ xuôi ngược)

Rồi nắng mai về soi ngõ cuối 
Đến xuân mơ thấy dáng hoa ngàn
Ơi à, tiếng vọng ru dài mãi 
Nhẹ thoảng hồn vương vấn ngập tràn
Người hỡi, mộng buồn vui có biết 
Phố về đường nhớ thương tìm sang
Lơi chân bước chậm qua thềm dốc 
Lạ cảnh vườn trong nắng tỏa vàng

Nguyễn Chí Hiệp 
24.11.2018

Wednesday, November 21, 2018

ĐÊM NGÀN BIỂN NHỚ

Đêm trong ánh đèn hồng dịu êm
Em ngồi kia bóng tối bồng bềnh
Tiếng đàn reo lời buồn réo rắt
Gọi mắt rơi rơi giọt lệ thầm

Đêm mang ước vọng đi xa mãi
Cuối đường trời lữ khách nhớ ơi
Áo khoác vai phủ đầy sương gió
Lặng lẽ bên dòng đời buông trôi

Em hỡi, từ nơi nào hoa mộng
Em hỡi, từ thiên đường hạnh phúc
Lời cầu chúc trong tôi gửi đến
Lời tạ tình chẳng có người nghe

Em hỡi, sẽ tìm nhau cõi sầu
Em hỡi, rượu đắng có vơi đâu
Nguồn suối ân tình xưa đã cạn
Chỉ còn vết rêu khô úa màu

Đêm sẽ tàn khi thấy bầu trời
Phủ trắng sương ngàn lạnh mắt môi
Cúi xuống linh hồn như rũ mục
Trăm năm có dứt được kiếp người

Nguyễn Chí Hiệp
22.11.2018

NÂNG LY CẠN ĐÁY NỖI SẦU
*
Nắng lên ấm chút mặt trời
ấm vườn cỏ, ấm mây trời đang trôi
tôi về xứ rượu tìm say
cho quên mình đã viết lời không ngoan
*
Giọt hồng, giọt trắng lang thang
trên bờ môi thấm bàng hoàng nhớ anh
nâng ly cụng với phù trầm
nghe hừng hực nóng chảy tròn dư hương
*
Vào sâu tận đáy ngực trần
cuối hồng tâm chạm bóng cầm tim tôi
một chung quay quắt đủ rồi
thêm chung nữa chắc buồn rơi nhũn hồn
*
Ngấm xuyên qua tuốt thời gian
xa người- tôi biết tim mình khó nguôi
trái buồn chờ lúc chín cây
trăm ngàn kiếp nữa tuyệt vời cơn đau
*
Nâng ly dốc cạn nỗi sầu
Tôi hoà thêm giọt lệ màu vết thương


đông hương
ƯỞN NGỰC LÊN CHỜ NHẬN NHỮNG ĐI_VỀ
*
Tôi gắng sống cho đến giờ phút cuối...
bóp cơn đau cho tim đỡ sóng soài
trên giường, xin dừng đoạ đày hơi thở
phổi nghẹn rồi, ai dìu tim đi soi
*
Hôm nay chữ như không buồn rơi xuống
như hằng ngày, thơ mất hứng, không vui
tôi vội vã chạy tìm người để mượn
chút tinh anh uống cho khoẻ _lạy trời!
*
Ráng níu kéo mọc mời tình loã thể
hứng cảm rồi, lời ý mới trườn theo
nghe mạch sống chảy luông tuồng huyết quản
màu mặt trời giờ hoàng đạo tuyệt cao
*
Con bà nó, những tôi và trái cấm
đã một thời làm mưa gió tim anh
chừ đơn giản, tự tin và can đảm
tìm sâu xa, dụ ngực trái tung hoành
*
Mở xiêm áo cho tim mình dễ thở
ưởn ngực lên chờ nhận những đi_về
nghe thấm nhột đến cực cùng vũ trụ
té ra mình còn thấy thích đam mê

đông hương

Ủ NHỮNG SẦU XƯA



Bởi vì ngắm lại cõi thơ...
mà nghe sầu rụng trên bờ tình xưa
nhành cây trĩu trái hồng chờ
môi người thầm kín rung tơ vương mời
*
Mình là một chữ thơ côi
nhặt vài âm điệu đánh rơi trên đường
giấu vào riêng cõi yêu thương
hồi môn hôm ấy đã tuồng tay không
*
Người đem gieo hạt ân cần
bên vườn thiên hạ . mót bòn riêng tôi
cõi thơ giàu cả nguyên đời
cõi tôi một hạt tình rời tay ai
*
Cho đi . thấm lệ quan hoài
nhận về . lệ thấm ướt ngày lẫn đêm
âm thanh giọng ấy gửi tình
cõi thơ . trở lạnh cõi mình vô biên


đông hương

RĂNG HUẾ BUỒN THIU

 
*
Một mình giữa Huế buồn thiu...
hôm ni nhìn lại hoàng triều không vua
bởi vì núi Ngự nắng mưa
cổng thành An ĐỊnh xác xơ đứng hầu
*
(Một mình tay chuốt lá trầu
Mệ ơi ! con bổ buồng cau nghe bà !
xưa mình tiếng cũng hoàng gia
chừ mô mất hết, sơn hà phủi tay
*
Ba đồng một mớ trầu cay *
áo công nương biết còn ngày mặc không ? )
khi mô soan mới trộ bông
hàng sầu đông dại trong vườn gầy khô !
*
Huế ơi ! giòng lặng bơ vơ
mười hai nhịp nhớ, đôi bờ xanh xao
bên ni phượng cũng phai màu
bên tê nón lá nghiêng đầu mong ai
*
Huế ơi ! hương tóc nợ người
buồn trăng Vỹ Dạ, đêm chầy nhớ nhung
em về nuối bóng chân thương
lòng ga vắng lạ ! ngõ trường hoang mang
*
Giọng cười Đồng Khánh âm vang
vẫn vơ ký ức trống tan bãi chiều
một mình trên Huế buồn thiu
chờ ai, ai cũng mất theo với tình
*
Em rời cửa Thuận, làm thinh
nghe chim qui núi dạo tình khúc đêm !

đông hương
* ca dao

Tuesday, November 20, 2018

EM NGỦ NHÉ

Em Ngủ Nhé

Nhắm mắt lại giữa rừng già tội lỗi
Bỏ quên đường mấy đoạn dốc chông gai
Em ngủ nhé, bỏ mặc cả ngày dài
Tà dương phủ vạt nắng vàng chấp chới

Nơi hoang sơ cỏ cây vui ngày hội
Xếp nệm mơ, làm gối đá tặng em
Em ngủ đây, mặc kệ đời trắng đen
Hay giông gió có chực chờ lao đến

Mắt nhắm lại nghe rừng già lay chuyển
Múa khúc ca xào xạc lá buồn vui
Tiếng suối chảy êm êm rất dịu vời
Loài chim lạ  cuối trời xa mê mải

Em ngủ nhé, mộng hiền ngoan đối đãi
Đón người mơ nơi góc khuất cuộc tình
Em ngủ nhé, tim bỗng hóa mông mênh
Tan theo gió một chiều xưa nắng tắt

Châu Nguyễn
181120

Sunday, November 18, 2018

VÌ EM LÀ NỖI NHỚ

Vì em nỗi nhớ là một dòng sông
Chảy khắp nơi nơi tìm giấc mơ hồng
Đêm dừng lại tận cuối bờ dĩ vãng
Hấp hé mắt môi giọt lệ sầu thương

Vì em bước chân tìm đi muôn phương
Ngày cũng như đêm lạc lõng cuối đường
Ôm lấy linh hồn em trong cõi mộng
Lắng nghe trái tim những lời than van

Em hỡi, đến khi gió đông quay lại
Sẽ thấy áo xưa phủ mờ tuyết rơi
Vùng cỏ úa ngôi mộ nào hoang lạnh
Bếp sưởi thời gian xa lắm rồi

Em hỡi, đến khi qua kiếp người
Xác thân rải khắp mặt biển trùng khơi
Đò nhân thế em cũng vừa hồi c8huyển
Kiếp đời người lại chẳng ở bên tôi

Vì em là mơ ước với niềm vui
Từ muôn phía quay về với cuộc đời
Xin chúc em được bình yên mãi mãi
Trong cuộc sống thế gian này tình ơi

Nguyễn Chí Hiệp
19.11.2018

Giới thiệu thành viên mới

Vườn thơ nhạc hân hạnh giới thiệu đến mọi thành viên Nữ thi sĩ Đông Hương Tôn Nữ đã tham gia post bài bên trang nhà. Đông Hương Tôn Nữ là thi sĩ thật dồi dào ý thơ và post rất nhiều thơ, văn bên vườn thơ nhạc FB. Như vậy trang nhà sẽ thêm phần mầu mỡ với những tác phẩm thơ văn tuyệt vời của cô. Các bạn xin vào chào hỏi làm quen nhé
Người chăm vườn chúc cô vui và tìm thêm được nhiều đam mê trong vườn nhà nhỏ bé thân thương này. Trân trọng


Saturday, November 17, 2018

AI CÓ VỀ QUÊ HƯƠNG

Ai có về lại quê hương xưa
Cho tôi xin nắm đất của mẹ
Cho tôi gửi một dòng máu đỏ
Khắc ghi chữ Việt Nam Tự Do

Ai đứng bên dòng sông Bến Hải
Nước chảy ru tiếng vọng non sông
Những tiếng khóc xưa từ phương bắc
Xót xa những linh hồn chết oan

Bom đạn bay, súng nổ triền miên
Đứng trên vọng gác cuối đường biên
Nhìn về phía quân thù nghiêm mặt
Áo bạc màu lính trận tiền phương

Hoa nắng mỗi ngày cài trên tóc
Tóc xanh chứa hận thù vì đâu
Mẹ Việt Nam hoang tàn thân xác
Vì lũ bạo tàn xâu xé nhau

Ai có về quê hương nơi xưa
Sẽ vẫn thấy núi rừng tan nát
Sẽ chẳng thấy biển xanh yên lặng
Bởi xâm lược của bọn bắc phương

Nguyễn Chí Hiệp
18.11.2018

Friday, November 16, 2018

Mênh mông lời tình buồn

Thơ: Nguyễn Chí Hiệp
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Đệm nhạc: Nguyễn Hải

Trình bày: Hà Lan Phương


Hà Lan Phương


CHỈ LÀ ƯỚC MƠ

CHỈ LÀ ƯỚC MƠ

Xòe tay nhận lời chúc vu vơ
Của nắng sớm, gió mông lung đùa nghịch
Ta vờ như trượt theo từng mắc xích
Khớp thời gian nghe kẽo kẹt trêu người

Giòng sông xưa, tuổi thơ thắm mây trời
Lục bình tím, như áo em nền nã
Nợ gì nhau, mà sao lời vay trả
Đến cuối đời, vẫn lãi chất chồng thêm

Kỷ vật xưa, tay cầm, đâu dễ quên
Ôm giấc mộng bên thềm xưa lá đổ
Nắng sớm nay chừng như lời thổ lộ
Sợi tơ tình anh kéo kén ngủ say

Ta gửi nhau lời thơ mới sớm nay
Như gió thoảng, mây chậm bay buổi sáng
Trời xám trong, nắng chừng như lơ đãng
Mộng cùng mơ, có mấy quãng thực hư?

Tiếng ai đi, thềm gió lộng ngôn từ
Ôm nỗi nhớ quấn quanh thành chiếc áo
Trời sớm nay, mây úa hồn thu thảo
Vỡ mơ hồ, bóng nắng nhỏ ...loang đi

Châu Nguyễn

Chiều Tiễn

chiều mưa lạnh tiễn chị về nẻo mới
nơi xa xôi thiếu vắng mắt môi cười
heo hút ấy một cõi sầu băng giá
chị hiểu gì trước giông bão đời người

lời kinh kệ sao nghe buồn quá đỗi
cuộc đời này, điểm cuối là nơi đây
bụi cát vụn trải làm giường tre ấm
kẽo kẹt nhìn một kiếp phận hư gầy

chị tôi ơi, hãy nhắm nghiền mắt lại
đừng tiếc thương những phiến lá phù du
mây gió ngủ chớ buồn chi tuổi dại
buông bỏ đi tất cả tạm bợ đời

kỷ niệm xưa như cánh diều năm tháng
bóng thời gian là những áng mây bay
xin tiễn chị lời chúc bình an nhất
kể từ đây, đã không còn lệ cay

cuộc đời người chỉ thoáng vờn mê ảo
vấn vương chi rồi cũng sẽ phai mờ
hãy ngủ ngoan và đắm chìm quên lãng
hãy bình tâm cho trọn kiếp mây trời

nắm đất này xin thả hồn chị xuống
mưa rơi buồn cũng gởi lại giọt thương
chiều quạnh vắng còn ôm đầy phiền muộn
nào biết chăng chị cũng quạnh hiu buồn

Trường Đinh
UK, sương mù già 2018


Wednesday, November 14, 2018

Vạt nắng hờ

Thơ: Lê Hữu Minh Toàn
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Phối âm: Nguyễn Hải

Trình bày: Hà Lan Phương


Monday, November 12, 2018

Chiều Thương Gởi

chiều thương sẽ về đâu
khi áng mây ưu sầu
trải xuống đời lá rũ
còn đẫm ướt dòng ngâu

mênh mang đóa hoa vàng
tìm nẻo về thu sang
rơi hoài theo chiều vắng
nỗi buồn dài thênh thang

từng dấu bước tha phương
mong tìm lại yêu thương
trái tim còn nhịp thở
bên nắng chiều quê hương

tháng ngày cánh chim bay
đã bao mùa nắng phai
chợt về đôi lệ mỏng
mờ nhòa trên mắt cay

hình bóng quê mẹ già
dưới hoàng hôn chia xa
khói sương mờ dĩ vãng
đan sầu trên lá hoa

chiều một mình lang thang
bước lên dốc ngỡ ngàng
mênh mang ngày xưa ấy
khép vào lòng chứa chan

người đã về hay chưa
ai hỏi tìm cơn mưa
khi tuổi vàng mây trắng
trên tóc sầu xa xưa

chiều xuống đời bơ vơ
như điệu buồn trong mơ
giữa khung trời giá lạnh
riêng bóng mình chơi vơi

Trường Đinh
UK, sương mù già 2018



Saturday, November 10, 2018

Bánh Tét Trà Vinh

Bánh tét quê em
ngọt ngào hương lúa
bàn tay em đó
gói trọn mối tình

Này chiếc bánh xinh
xanh màu của lá
đậu xanh nếp lạ
hương vị quê nhà

Anh có đi qua
mua dùm em nhé
như câu chuyện kể
bánh tét Trà Vinh

Ngày tháng lênh đênh
xa rồi có nhớ
bàn tay em nhỏ
gói chiếc bánh này

Nhìn trời mây bay
bên dòng sông Cửu
quê hương huyền diệu
hỏi người biết không?

Thương mãi một dòng
thương mùa nước nổi
anh ơi đừng vội
chiếc bánh quê em

Người nhé đừng quên
như tình em đó
bàn tay em nhỏ
bánh tét quê nhà

Nguyễn Ngọc Tú Anh
Sài Gòn, 11/11/2018


Điệu ru tình buồn

Thơ: Lê Hữu Minh Toàn
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Trình bày: Hà Lan Phương

Hà Lan Phương










Sen Đá

quê hương là cánh sen đài
một đời thương nhớ hoa cài vào tim
trong ta nốt nhạc về đêm
vỗ miền tâm thức, gọi tìm hương xưa

bài thơ đã trải lá mưa
trên cành nhánh cũ, đong đưa gió chiều
bàn tay nhắn gởi đìu hiu
khi nào sen sẽ nở điều ước mong

xa xăm thơ ấu bềnh bồng
trôi dòng năm tháng mênh mông đời người
xin trao thế giới nụ cười
như lời sóng vỗ, thắm tươi biển trời

vẫn còn đây mãi giấc mơ
làm hoa sen đá tuổi thơ Di Đà
chiều nay nắng gió đi qua
du dương nhẹ thổi, lá hoa nhiệm mầu

Trường Đinh
UK, sương mù già 2018
- viết đêm 10 tháng 11 năm 2018



CUỐI THU

CUỐI THU

Sương mờ loang, đường xa bóng nhỏ
Khúc niệm từ vò võ canh thâu
Lá vàng rơi rụng về đâu
Lá xanh ngơ ngác ôm sầu thiên thu

Bóng ai xa, mù mù chẳng tỏ
Lối vòng quanh, chẳng ngõ nào quen
Đi tìm cánh cổng cài then
Tìm cánh hoa cũ men theo rừng chiều

Nắng đìu hiu trêu người đi trốn
Sương ngại ngần phủ khắp lối đi
Tìm nhau giữa những hồ nghi
Những âm, những ảnh vô tri lắm lời

Rừng xưa cũ, bóng đời vời vợi
Lối thu sương, chậm bước đăng trình
Xòe tay nhặt lấy mông mênh
Nhặt con tim nát chênh vênh rừng chiều...

Ngày cuối thu buồn rơi lá úa
Cuối cuộc tình mấy thuở nào vui
Cứ mơ sẽ đặng gặp người
Cứ mơ rồi sẽ mãi cười cùng ai

Đường thu giăng lá cài chân bước
Lành lạnh trông bóng nhỏ mơ hồ
Ngày cuối thu gió cũng hư vô
Bài thơ vỡ vụn lững lờ bay đi.

Châu Nguyễn- 180911

Thursday, November 8, 2018

Việt Nam tôi đâu

Ban điều hành vườn thơ nhạc hân hạnh giới thiệu một Video thật đặc sắc của ca sĩ Tuấn Anh (Không thể không xem và nghe các bạc nhé)


Saturday, November 3, 2018

ĐI VÀO CƠN MÊ

ĐI VÀO CƠN MÊ

Xào xạc lá, chân mềm hương cỏ
Hồn đi hoang, giữa lối muôn trùng
Xòe bàn tay, chạm đến vô cùng
Hơi thở nhẹ loang trùm trong sương khói...

Ai đưa tôi lối nào đi tới
Chập choạng chiều, nắng đổ lả lơi
Ai dắt tôi mộng đời vời vợi
Mê mê hồ nắng cũng chơi vơi

Sương hồ như phủ mờ đêm tới
Ai cầm tay đưa lối dẫn đường
Lối nào đây giữa vạn tình thương
Đâu đích đến lời vô thường gió điểm

Ai hóa thân lu mờ trang diễm tuyệt
Áng thơ xinh đem gối để đầu nằm
Lá vàng mơ ai khóc mộng trăm năm
Thành sương khói lãng tan chiều ảo ảnh

Mộng cùng mê, thảng thốt chiều sương lạnh
Giơ tay vén, mảng mơ hồ cô quạnh
Thấy gì không, con đường vắng không tên
Thấy gì không, chỉ trống rỗng...mông mênh

Châu Nguyễn
3 Nov 2018

Wednesday, October 31, 2018

LẠNH

LẠNH

Sương mờ giăng, lối xưa người vắng
Lá vàng phai, điểm chút mơ hồ
Em lạnh không, sớm nay sương trắng
Mờ con tim, phai một bóng hình

Bầy chim sẻ, lặng thinh ngủ muộn
Phố ngập ngừng, hàng lá xanh xao
Sương giăng mắc, mịt mờ ngõ nhỏ
Lạnh phải không, một ánh mắt trao

Đường anh đi không một chút nắng
Trời vào thu, lạnh lắm em ơi
Bên kia trời, sương còn rơi bãng lãng
Che lối em, đường đến trùng khơi

Giấc mơ nào, ngủ vùi trong lá
Để quên nhau, lạc một nỗi sầu
Em ở đâu, vàng phai một đóa
Cánh hoa xinh mấy thuở xa gần

Em ở đâu, ngại ngùng hoa nắng
Chẳng ghé ngang, thiếu dấu bàn chân
Mơ luân vũ một sớm nào hạnh ngộ
Cùng em cười, tựa nhánh khổ đời anh

Ngày mùa thu, trời trở lạnh hôm nay
Sương giăng sầu, em sao chẳng thấy
Đường cô liêu, anh lại bước đó đây
Lá còn bay, tim u hoài....chợt lạnh!!!

Châu Nguyễn
1 Nov, 2018

Tuesday, October 30, 2018

BẮT GIỌT NẮNG MAI

BẮT GIỌT NẮNG MAI

Sớm thức giấc bởi bầy se sẻ gọi
Lũ vành khuyên ríu rít chuyền cành
Con sáo già nhà bên:"Good morning"
Lũ con nít, réo ầm ngoài phố nhỏ

Hé cửa ra, thấy nắng xinh trước ngõ
Đọng sương mềm, thơm lắng đọng hương hoa
Gió lại về, bẹo cánh má hồng say
Thơm lên lá, ngất ngây mùi hoa cỏ

Đưa tay ra,đón bình minh nho nhỏ
Gói tơ lòng, họa mấy nỗi ưu linh
Giơ tay ra, bắt lấy giọt nắng xinh
Đem vào cất ở tim mình, thật kỹ

Sáng nguyên trinh, vẹn nguyên lời phù thủy
Giấc mộng nào chưa kịp tỉnh, vu vơ
Bắt nắng mai, thổi nhẹ vào vần thơ
Ướp gió sớm, thơ thêm đường mộng mị

Ờ, thương sao, sớm long lanh thế nhỉ
Nắng mỉm cười, he hé cánh môi xinh
Lá cây nghiêng, như đang khẽ cúi mình
Chào buổi sáng, cô em mình, xinh lắm!

Nhành hoa tươi, lại khoe màu áo thắm
Bé yêu ơi, hãy ghé lại đây chơi
Hãy ngắm tôi, môi hãy nhớ mỉm cười
Bởi ngày mới, nhiều niềm vui đang đợi.

Châu Nguyễn

31 Oct, 2018

Chúc cả nhà một ngày mới an bình và thật nhiều niềm vui

TOA THUỐC GỬI CÔ ẤY

TOA THUỐC GỬI CÔ ẤY

Ngồi chống cằm, nghe cô khai bệnh
Bệnh trầm kha, tợ bệnh nan y
Bao nhiêu năm chẳng chuyển biến chi
Cô than thở, chắc xuống mồ, còn mãi

Triệu chứng sao, cô bảo rằng khó tả
Người đi xa, tối như là...Thức trắng
Hết đi vào, lại mở cửa, đi ra
Ngồi ngơ ngẩn, suốt cả đêm, thế đó...

Chỉ cần người lỡ khen cô nào đó
Ruột gan sôi, mặt đỏ bừng, tức nghẹn
Thở không xong, cứ như lửa trong lòng
Muốn hét toáng, mà kiềm lòng, lại nhịn

Người về rồi, tim nhẹ hẫng, reo vui
Cả ngày đi vô, ra lại chốc chốc cô cười
Chẳng ai hiểu chuyện gì hay đến thế
Chỉ biết rằng, cô khi ấy, đẹp như hoa...

Ngồi trầm ngâm, tay gõ nhịp, trầm ngâm...
Bệnh này đây, đúng nan y, khó trị
Bởi cô đây, giấu giếm ở nơi tim
Một bóng hình, quá nặng cân, phiền lụy

Ngày qua ngày, tim cô muốn ngã quỵ
Thở khó khăn bởi cứ mãi thức khuya
Lại ngơ ngẩn, lại thơ thẩn lia chia
Nên ôm bệnh sầu tương tư ...Khó chữa...

Thôi, vầy đi...tôi cho cô toa này
Uống không hết, lại ghé nữa...kể tôi nghe 😂
Tôi tăng liều theo thể trọng cô nhe
Thì tất khỏi, không sớm thì ...sẽ muộn

Bước đầu tiên, ngày thức sớm, ra vườn
Trồng một cây ăn trái to đùng cho tôi
Mỗi một ngày nhớ chăm sóc, bón phân
Lại tưới tắm, đủ một ngày ba cữ

Xuân, Hạ, Thu, Đông cô phải đều chăm đủ
Cho tới ngày kết trái ngọt ngon
Cô phải rình chim chóc, hay lũ chồn ăn trộm
Đặng giữ gìn từng trái một, nghe không...

Tới ngày nào, thu hoạch đã làm xong
Cô mới được nghĩ về người ấy
Hãy lấy giỏ, gói thật đầy trái ngọt
Và nắn nót:"Gửi đến người tôi thương..."

Đảm bảo rằng cô sẽ lại thở suông
Đêm ngủ ngon, ngày bình yên trở lại
Không thở dài, bớt khắc khoải, chả vì đâu
Bởi cô bận ngập đầu, chăm cây đó

Toa kê xong, cô sao còn đứng ngó
Nghi ngại chi mà không thử một lần
Cô tin tôi, cô sẽ khỏe dần dần
Và khỏi bệnh ngày nào đó...không biết ...

Châu Nguyễn

30 Oct 2018

Chớm Thu

Hà Lan Phương






Monday, October 29, 2018

TIỄN BẠN VÔ QUÂN

Nhân dịp nhỏ bạn xinh xắn tài năng được triệu tập sớm vào không lực Hoa Kỳ, nên làm bài này tiễn bạn, mong rằng bạn sẽ hạnh phúc với con đường mình đi

TIỄN BẠN VÔ QUÂN

Lệnh nhập ngũ, mày rưng rưng nước mắt
Phải chăng mừng đã thoát xiềng gông
Cuối tuần ni, mày lên quân rồi nhỉ
Thỏa ước mơ không lực vẫy vùng

Bao nhiêu năm, bao đoạn đường lận đận
Phận hồng nhan sao phải quá gian truân
Hãy cứ sống, một lần cho thật sự
Làm những gì cảm thấy tốt cho bản thân.

Cố gắng lên, đừng ngại ngần, chùn bước
Đừng do dự, đừng vì ai đó thương tâm
Hãy bay lên như thần ưng dũng mãnh
Rời mỏm đá khô cằn, tung cánh bay

Chỉ vài bữa nữa thôi, sẽ được sống mê say
Với ước mơ của chính mình đó nhé
Nên hãy cứ đi, từng bước thật mạnh mẽ
Đứa cản đường, cứ đá thẳng, văng đi 😆

Không bao lâu, lũ con mi sẽ lớn
Sẽ tự hào bởi mẹ là quân nhân
Mẹ chúng bay ở trời cao vẫy vùng
Rất oai phong, không ngại ngần ai cả

Rồi nơi đây, cha mẹ già bóng xế
Cũng tự hào con mình-lính không quân
Tướng nữ lưu, uy dũng và hào hùng
Cho gia đình sang trang đầy nắng mới

Mày lên quân, cho lão chồng thử đợi
Thử chăm con cho biết khổ một lần
Để rồi xem, ai bỏ cuộc giữa chừng
Ai chiến thắng với nụ cười sau chót.

Cố lên nha, còn vài ngày thu xếp
Tạm biệt con, và hẹn gặp người thân
Hãy cứ vui, mặc kệ thứ điên khùng
Đừng nghe nữa, cứ đường ta, ta bước

Rồi có khi, mày bay về đất mẹ
Bước đường hoàng, người tiếp đón quang vinh
Sự đời mà, có mấy khi hay được
Cứ cố lên, ước mơ chẳng phụ mình

Châu Nguyễn
30 Oct, 2018

MÔNG MÊNH GIAI ĐIỆU CHIỀU MƠ

MÔNG MÊNH GIAI ĐIỆU CHIỀU MƠ

(Mến tặng anh Nguyễn Chí Hiệp vài dòng cảm tác, và gửi lời chúc buổi chiều bằng an)

Chiều bãng lãng, bữa cơm chiều đơn giản
Tôi nhớ em nơi khoảng vắng bao năm
Nghe đâu đây tiếng gió vọng cung trầm
Lau mắt lệ, bước chân thầm qua ngõ

Mờ khói sương, em nơi đâu, có tỏ
Có chờ anh cõi thương nhớ mộng mơ
Những chai sần hững hờ bao năm tháng
Tim hoài mong, nơi cuối phố, hoa vàng...

Như chưa từng, em chưa từng rời khỏi
Này nụ cười, này tiếng nói thân thương
Chiều mông mênh, một cung nhớ anh buông
Ngân lắng đọng lời vấn vương còn mãi

Gió chiều nay, ôm nắng vàng giang trải
Nối tình mơ qua năm tháng thương đau
Anh chợt run, góc tim... một nỗi sầu
Chợt ngân lời nhớ, tình sau mãi còn...

Châu Nguyễn
29 Oct, 2018

MÊNH MANG HOÀI KHÚC XƯA

Em là gió còn tôi là mây
Đưa nhau đi qua cõi đời này
Một tối mắt xưa rơi đầy lệ
Ai khóc cho ngày tháng phôi phai...

Sau vùng nhớ phủ ngàn sương khói
Đêm cuối thu lưu luyến vòng tay
Say cùng nhé những lời yêu dấu
Giữ mãi trong tim mấy năm dài

Bây giờ đã vắng một đời nhau
Bây giờ mắt lệ giữ niềm đau
Em hỡi, bên kia miền kỷ niệm
Làm sao tôi bước được qua cầu

Em là tiếng đàn, tôi cung phím
Sợi dây tình đứt đoạn yêu thương
Lời thở than run run môi lạnh
Đêm đông buồn quạnh quẽ cô đơn...

Nguyễn Chí Hiệp
28.10.2018

ĐÊM, BÉ NHỚ AI

ĐÊM, BÉ NHỚ AI...

(Thương tặng bé Tým của người ta😄😄😄)

Giòng thời gian lăn tròn trên tóc rối
Điểm tình tang những nỗi nhớ bỏ quên
Người đã xa, chẳng còn nhớ nỗi tên
Nên bảo buồn...Ừ, mơ hồ...xa vắng

Ai đếm thời gian, mắt trũng sâu, thức trắng
Chuông điểm giờ đêm thanh vắng buồn tênh
Phố về đêm, khung cửa sổ im lìm
Đèn thao thức, tô vàng hoang góc phố

Giường ai lạnh, nhớ nhung nào mấy độ
Hương nào xa, phảng phất gió đi qua
Vương mắt nhỏ, lệ giăng nhòa con phố
Lưng chợt lạnh, phải ai về ngang cửa ? 😄😄😄

Ai giật mình, xin giấc mơ lần nữa
Lại ghé ngang khung trời mộng đêm xanh
Giòng thời gian, điểm tóc rối, buông mành
Tôi, đi ngủ, chúc mộng lành tất cả 💤💤💤💤

Châu Nguyễn
29 Oct 2018

Saturday, October 27, 2018

tự tình chiều thu


bờ cỏ lặng nghe
sông chiều đem nắng
trôi về biển vắng

hát bài tình ca
ngày qua tháng xa
bao giờ trở lại
câu thơ mềm mại
ý thơ hữu tình
những nốt nhạc xinh
những cung trầm bổng
những lời huyễn mộng
những điều ngu ngơ
như tiếng trẻ thơ
như niềm nguyện ước
như đêm nguyệt thực
như ngày tĩnh yên
sóng nước triền miên
xô vào bờ cát
chưa từng mỏi mệt
gọi mời thiết tha
nhịp khúc ngân nga
Hồn tan hơi thở
niềm thương nỗi nhớ
tự tình chiều thu ./.
StLdV, 25/10/2018
Hoàng Thy Mai Thảo

LỬA CHÁY SÔNG MÂY

LỬA CHÁY SÔNG MÂY

Đỉnh phù vân, nắng chiều buông, cỏ cháy
Rực đất trời, tái hiện những bi thương
Như thảng thốt, mảnh vô thường chắp vá
Dưới nắng tà, đốt cháy cả hoàng hôn

Đỉnh sông mây, lửa cuồn cuộn lũng truông
Như thiêu cả, cánh rừng già nắng khét
Nhuộm rực vàng cả góc trời đỏ choét
Đốt luôn này góc niệm cũ mộng mơ

Ánh tà huy cuốn bão lòng, lá đổ
Rừng thiên thu, bụi phủ cả sơn khê
Có trái tim  dưới sông mê bắt lửa
Âm ỉ đau, nhớ thuở còn ngây thơ...

Người đứng đây, đứng giữa những ơ hờ
Bàn tay nắm, nghe hơi tàn, đất lạnh
Mắt hoàng hôn, vẫn treo cao, tròn vạnh
Cháy lòng chiều, cô quạnh chút phù vân

Góc trầm luân, người ngắm cảnh bâng khuâng
Nghe bi tráng thuở hào hùng xưa trẻ
Cất lời ca, giữa đỉnh chiều quạnh quẽ
Cháy cõi lòng, những nỗi nhớ mông lung.

Chiều dần buông, khép lại những điệp trùng
Tim lỗi nhịp, bàn tay giờ lạnh ngắt
Có nghe chăng nỗi lòng ai se thắt
Lửa hôn hoàng, úp mặt giữa ba sinh.

Ta ngẩn người, buông bút, ý rỗng tuênh
Buồn đến lạ, một mình, tim hoang phế
Chữ đụng nhau, nghe đến chừng, quá tệ
Có gì đâu, chỉ nắng tắt...Hoàng hôn!

Châu Nguyễn
27 Oct, 2018

THU NÀY SEN ĐI ĐÂU

THU NÀY SEN ĐI ĐÂU

Ngày thảng thốt, đêm còn thêm trầm mặc
Tiếng cười xưa, bên lối cỏ, gió giao mùa
Như còn đấy, nào phải xa tít tắp
Cách thiên thu, vỡ lối mộng bên trời

Lời di nguyện thành bông sen thanh nhã
Sống khiêm cung, không vướng chút bùn nhơ
Năm hai lượt về gõ cửa trong mơ
Cười từ ái, thân thương nào thuở ấy

Hạ năm nay chỉ mấy lượt ghé về
Đến thật nhanh, đi cũng thật vội vàng
Tôi muốn trách ông trời, ơi sao tệ
Rỉ rả mưa, sen chết gục ngỡ ngàng

Và mùa thu, mây chầm chậm kéo sang
Gió đổi màu, mang theo hương tê tái
Tôi ngồi trông, ngày và đêm khắc khoải
Chỉ những mong, sen mau chóng nở bông...

Nhưng chỉ thấy, cánh tàn theo lá úa
Đùa vui vui mỗi cơn gió sớm chiều
Sen lặng lẽ, không về thăm tôi nữa
Để thu buồn, trăn trở giấc liêu xiêu...

Châu Nguyễn
27 Oct, 2018