Sunday, January 31, 2016

KHÚC TỰ TÌNH MÙA THU

Bây giờ không còn là mùa Thu nữa thế nhưng Thu ở đây trong bài thơ mang ý nghĩa
Thu của cuộc đời, Thu của cuộc tình
Tôi xin trích đăng từ Vườn Hoa Thơ Duyên tháng 12 năm 2016 để mọi người thưởng thức.

Tác giả: Ngọc Quyên


Nẻo xa thăm thẳm mờ sương khói
Cánh vạc về đâu cuối chân trời
Người hỡi gởi sầu theo cánh gió
Chân mây bàng bạc bóng chiều trôi

Thu khúc đợi chờ tim hoài vọng
Đong đầy bao nỗi nhớ khôn nguôi
Ai hay nuối tiếc bàn tay ấm
Dìu bước em đi giữa cuộc đời .

Phải chăng kiếp trước ta còn nợ
Nhân duyên chưa trả mộng còn say
Biển ái trời ân theo giông tố
Dập vùi trong tuyết lạnh thu đầy

Đợi tình quân đến trong hư ảo
Lá thu tan tác dưới hiên ngoài
Quấn quít cây tình thân rã mục
Chơi vơi mê đắm mộng liêu trai

Bờ đêm gió hát ngoài sân vắng
Ngọc lan dìu dịu ngát hồn ai
Mai mốt em về thu vàng nữa
Thu đến rồi đi cơn mê dài .

Ngọc Quyên



Ba mươi năm

Thơ: Linh Đắc


Chiều len mái tóc,
Mưa khóc một mình.
Đông qua phố lặng thinh,
Khúc nhạc tình lạc giọng.

*

Ba mươi năm, mỏi mắt nhìn cố quận,
Áo vàng xưa một thưở lộng trời xanh.
Guốc gỗ khua con đường dài canh cánh,
Sỏi đá cùng mòn mỏi nắng vàng hanh.

Mimosa mong manh,
Ngọt thơ tình em dệt.
Êm đềm chiều Đà Lạt,
Mây trắng miệt mài trôi ...
Ngọn thông già đơn côi,
Bên đồi Cù thấp thoáng ...

Rồi một hôm, giặc tràn về hốt hoảng,
Khúc rẽ đời tan tác giữa dòng sông.
Nhạc trổi khúc buồn,
Lệ tuôn bối rối ...
Em lặng lẽ cùng đoàn người bước vội.
Giữa tiếng bom, mìn, đạn nổ tung bay.

**

Tiếng khóc nghẹn ngào rơi,
Lầm than đày đọa kiếp.
Em theo họ đi qua thành phố khác,
Tưởng sẽ về khi đất nước bình an.

Nhưng ...


Đất Khách đón chào người tỵ nạn
Ba mươi năm những bẽ bàng, phiền muộn,
Cũng đi qua theo nắng sớm, mưa chiều.
Em ở đây có muôn vạn tình yêu,
Có nhà ở, có việc làm thường nhật ...
Mùa Thu lất phất,
Vàng lá rụng bay ...
Đông đến đóm lửa say,
Xuân mơ đầy mộng ước.
Hạ về trong tiếng hát,
Thần thoại hiện ban trưa,
Câu hát Mẹ ầu ...ơ ...
Ru con từng nhịp võng.

Ba mươi năm!
Tóc ươm màu mây trắng,
Em vẫn hoài ngọn gió gởi tình xa .
Ngày Dân Tộc vùng lên trên Đất Mẹ.


Tiếng đàn rung nhẹ.
Khe khẽ giữa đêm,
Em cầu nguyện bên đèn,
Cho Việt Nam cho nhân loại,
Và những người nghèo đói,
Trong tay Đấng Bình An!

Ba mươi năm!
Mơ một ngày trở lại
Giữa thật sự Thanh Bình, Hạnh Phúc và Tự Do!

Linh Đắc

Cờ tôi bay trước gió

Thơ: Linh Đắc

 Tháng Tư Đen, ngày 30 năm đó,*
Hừng hực màu khói lửa cháy âm u.
Tôi khóc ngất giữa điêu tàn, thống khổ,
Nhìn quân thù: Toàn một lũ ngốc, ngu.

Những ngày trước, trên bục cao, phấn trắng,
Cùng em thơ trong trường học thân yêu.
Bỗng đạn réo, bom nổ gần, hốt hoảng,
Tiếng kêu la cùng tiếng khóc, tường xiêu.

Trò với Cô ôm nhau nằm gục xuống,
Cố tìm nhau trong tiếng thở lặng câm.
Tấm bảng đen rơi xuống những tấm thân,
Lửa! Lửa cháy!  Bụi cây ngay trước cửa.

              *
            *   *

Sau ngày ấy trường tan, đường chắn ngõ,
Tôi ngậm ngùi gạt nước mắt ra đi.
Xa Đất Mẹ, xa ngôi trường vỡ nát,
Tấm thân gầy một mảnh áo, còn chi?

Tưởng sẽ về khi đạn, bom chấm dứt,
Nơi xứ người, ai đã mở vòng tay. 
Mà tỵ nạn đành tìm tự do tới,
Ngày càng đông, theo ánh sáng phương Tây.

                *
              *   *

Băm chín năm *, những tháng Tư còn hận,
Cảnh khổ đau còn dày xéo dân tôi.
Những trẻ thơ, trôi sông đến trường học,
Những Mẹ già còn lam lũ, mồ hôi...

Những cô gái chịu bán thân nô lệ,
Cho Hàn, Tàu để đổi lấy miếng ăn.
Giúp mẹ, cha và những đứa em ngoan,
Có nhà ở, khỏi lo toan thiếu thốn...

Đảng, nhà nước tống giam người khốn đốn,
Nói mười ngày nhưng mười mấy năm trôi...
Những người chống, chúng cho vào cùm gọng,
không cơm ăn, không áo mặc than ôi.

Những Anh Hùng của một thời vùng vẫy
Đem Tự Do cho non nước thái bình.
Những Chiến Sĩ ngày đêm lùng giết giặc
Chúng bắt đi, bỏ lại ánh bình minh.

Tội của chúng không kể sao cho hết
Bắt trẻ thơ lam lũ chẳng đến trường.
Những cụ già còn lang thang kiếm sống,
Trẻ trong nôi, đói lả chẳng ai trông...


                   *
                 *   *

Tội của chúng như núi cao, sạn, cát,
Hãy vùng lên như sóng biển! Ơn đền!
Bạn Trẻ ơi! Cùng nắm tay đoàn kết,
Đã đến ngày chúng đền tội ươn hèn.

Hãy đứng lên! Ta cùng nhau tìm lại,
Hạnh Phúc tràn từ ngõ tối âm u.
Tự Do trên mảnh đất ngời danh tiếng,
Của Cha, Ông để lại tự ngàn xưa.

Cho tiếng hát của Việt Khang vang dội,
Cho gông cùm gãy nát chốn tù đày.
Cho niềm tin trở lại với người người,
Việt Nam! Việt Nam! 


Việt nam! Thân yêu ơi!

Linh Đắc
Tháng Tư 2014

*Năm 1975
*39 năm

Wednesday, January 27, 2016

XUÂN THÌ

Nhạc: Nhật Vũ
Thơ: Thúy Phạm
Hoà âm và trình bày: Hà Nhật Linh

Xuân đang tiến đến thật gần ngoài ngõ…thân mời quí vị và các bạn nghe câu chuyện thình yêu thật thú vị của thi sĩ Thúy Phạm kể vè giâc mơ đầu của mình qua bài thơ XUâN THÌ….được giao duyên với nét nhạc của Nhât Vũ ..qua giọng ca ấm áp và truyền cảm của ca nhạc sĩ Hà Nhật Linh….

Sunday, January 17, 2016

Những vì sao rơi

Mời mọi người vào thưởng thức một sáng tác qua những phối hợp hoàn mỹ gồm:
Thơ: My Thanh
Phổ nhạc: Trần Bảo Như
Hoà âm: Nguyên Ca
Trình bầy: Ca sĩ: Tố Lan

Thursday, January 14, 2016

Nhớ Người Tình Thủ Đức

Sáng tác: Hoàng Lan
Hòa âm: Nguyễn Hải
Clip: Nguyễn Hải

Trình bầy: Hoàng Lan

Friday, January 8, 2016

Tuesday, January 5, 2016

Hân hạnh giới thiệu: Vườn hoa thơ duyên tháng 12-2015

Ban điều hành câu lạc bộ thơ nhạc hân hạnh giới thiệu đến độc giả tuyển tập: "vườn hoa thơ duyên tháng 12-2015", do thi sĩ Minh Hồ, Minh Hồ Đào và nhóm thi hữu hợp tác. Các bạn có thể click vào link vừa cập nhật để vào thưởng thức thi-ca trong trang này. Thân chúc tất cả mọi người nhiều niềm vui và nhiều cảm hứng sáng tác, và một năm mới an lạc

Trại Tù Chiều Cuối Năm

Thơ: Quang Ngọc
Phổ nhạc: Quang Ngọc
Đệm đàn: Nguyễn Hải

Trình bầy: Hà Lan Phương

Trại Tù Chiều Cuối Năm
Lên thăm anh nơi trại tù Vĩnh Phú
Ôi thân cò lặn lội chốn rừng già
Đôi dép đứt đường xe trâu ướt nhão
Mưa nặng vai một bóng chị chênh vênh

Dốc đường đất trơn lùi trôi gót hạc
Mỗi bước chân một nỗi nhớ dâng cao
Mặc gai góc cứa làn da rướm máu
Nuôi trong tim hy vọng giấc trùng phùng.

Quà anh đó là bao nhiêu nước mắt
Chực vỡ tan giữa mênh mông đại ngàn
Tình yêu đó chị giấu vào hơi thở
Cố bình tâm che lấp tiếng sầu khơi

Này mắm ruốc xào khô qua với sả
Tán đường đen bồi dưỡng sốt rừng thi
êng Vài đòn bánh cả nhà chong đêm nấu
Thuốc trụ sinh mua giật chốn chợ trời.

Ôi tất cả từng phút giây gói trọn
Những yêu thương gửi gắm tận quê xa
Rồi cũng đến hồi chia ly xa cách
Nắm tay nhau trong tiếng nấc nghẹn ngào

Về phố thị với trăm ngàn tê tái
Nợ áo cơm dằn vặt đến se lòng
Chân tất bật ôm nỗi niềm cam khổ
Gió âm thầm xoay chiếc lá long đong

Rồi anh về từ ngục tù Bắc Việt
Đôi vai gầy hai hốc mắt trũng sâu.
Chị cảm giác ngày xa nhau gần đến
Ôi kiếp người như mây khói bụi trần

Dòng lệ nóng tiễn anh về với gió
Trời bỗng mờ tắt hẳn một vì sao
Chị quỳ gối tiếng kinh cầu chết lặng
Chôn chữ tình sâu tận đáy hư không.

Quang Ngọc

Buồn cuối đông

Ngồi buồn nhìn mãi bên song
Mùa đông lạnh giá cánh hồng tả tơi
Ngày trôi mòn mỏi kiếp người
Có ai thấu hiểu lòng tôi phút này

Đêm buồn rượu uống đã say
Đất trời nghiêng ngả thả dài bước chân
Bến trần gian nỗi bâng khuâng
Nơi đâu để thấy một vầng trăng non

Tình ơi, xin chớ dỗi hờn
Để còn gặp gỡ cho lòng yên vui
Nắm tay chung lối cuộc đời
Trăm năm hạnh phúc ngọt bùi sẻ chia

Đến xuân xin hãy trở về
Đến xuân trong cõi buồn xưa muộn phiền
Ước mơ thì vẫn còn nguyên
Thế nhưng chẳng biết có tìm thấy em

Nguyễn Chí Hiệp
01.2016

Sunday, January 3, 2016

Xuân Mơ

Trong cô gái xuân của Nguyễn Bính,
Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng, thì trong xuân mơ, có lẽ sống và lớn lên trong khói lửa chiến tranh, tác giả Tam Quỳnh mơ một mùa xuân thanh bình trên khắp nẻo quê hương.
Mời quý vị thưởng thức nhạc phẩm xuân mơ do chính tác giả trình bầy. (trong dịp lễ tất niên của đài truyền hình SBTN và Radio SàiGòn Dallas 1600 AM)

Sáng tác/Trình bầy: Tam Quỳnh