Thursday, December 13, 2018

LỜI BUỒN MẸ

Hò ơi, điệu hát mẹ ru con
Ngủ giấc muôn đời vì nước non
Ôi, vết thương trên màu áo trận
Người lính Cộng Hòa nơi biên cương

Hò ơi, dòng sông Bến Hải xưa
Lệ Rơi thương biết mấy cho vừa
Đời Mẹ gian lao nuôi con lớn
Giờ cũng Mẹ là người tiễn đưa

Miền Nam quê ta núi liền sông
Sông liền biển đảo biển đông
Mạch sống yên lành bao thế hệ
Có bao giờ sống khổ sống mòn

Thế nhưng bọn giặc từ phương bắc
Đến đây cướp phá thật bạo tàn
Mang bon đạn súng nổ nơi nơi
Giết dân lành than oán đất trời

Bây giờ rừng thành đồi trọc
Biển xanh thì nước đục nước đen
Phố ngập trắng như hồ nước rộng
Thiên tai đầy khắp cả nơi nơi

Hò ơi, mẹ mong ngày bình yên
Cuộc sống yên lành như thuở nào
Không còn tang thương và chết chóc
Không còn thiên tai tiếng khóc gào

Nguyễn Chí Hiệp
14.12.2018

HOÀI KHÚC XƯA

Thế là hoàng hôn trôi đến, khoả lấp những ánh sáng mặt trời. Còn gì đây hở em... một ngày xưa buồn… một ngày mà định mệnh thật tàn nhẫn… mang em đi vào vô định. Hai mươi mấy năm của cuộc vĩnh hằng em tìm thấy gì!… Nơi ấy có gì cho em vui chăng… hay giây phút của cô đơn... đầy ảo ảnh. Những chiếc lá vừa rơi chậm..như muốn xoay theo suy tư mộng mị, huyền ảo... đen mờ và cô tịch

Đêm nay, một mình lê bước trên vỉa hè, từng bước lạc vào khu phố xưa, nhà em kia... Im lìm cánh cổng, tiếng vọng khô khan của những bước châm dậm trên đá, lặng mình hướng mắt nhìn phía xa, những ngọn đèn đường màu vàng tối lung linh như mời mọc. Thoang thoảng  tiếng ru buồn của gió dưới trăng khuya… nghe lòng sâu thẳm hoang tưởng trong giấc chiêm bao.

Đêm trăng này, ta nhìn xa thẳm
Tưởng nhớ về xa thuở thơ ngây
Nhớ đôi mắt em đen lóng lánh
Như sao khuya toả ánh dưới mây

Ngoài kia gió vẫn còn đem sương lạnh đến.Tôi lẩm bẩm một bài tứ tuyệt, giọng ngâm... Tiếng em quen thuộc trên vườn hoa… tôi muốn quên đi  ngày xưa… quên một mảnh hồn của một kiếp người xa xôi, mắt nhìn sâu lên mây lên những ánh sao trời, rồi thoáng một câu hỏi sẽ bao giờ quên được em… quên ngày xưa trong định mệnh, chiếc lá tình cờ rụng xuống mang những giọt nước ươn ướt. Bồi hồi buồn bã, ôi! Có lẽ cuộc đời này luôn là chuỗi bất hạnh của tôi …Đưa tay tôi vịn lấy bờ tường ngày cũ bây giờ đẫm sương tối  mờ, đầy rêu phong bám chặt … thảng thốt vang trong tôi tiếng em ho…thật chậm... ngắt khoảng…

Tôi nhớ ngày xưa bên người ấy
Dựa tường rêu vuốt đoá tường vi
Nghe tâm tư chừng như chết lặng
Thoảng nghe tim sầu ngất lên mi
...

Bây giờ có lẽ nơi ấy xa em đang ngủ ngon... giấc của nghìn năm không trở lại. Ôi, em ơi dòng sông tình ái xưa ấy không hề có lỗi lầm... phải không em, chuyến đò đời này tôi không còn thấy em, đành về lại và ngủ mơ trong vùng ký ức, mắt rưng rưng nỗi niềm. Mùa đông sắp đến… không lâu nữa, tôi sẽ lại đến mộ em cài lên hoa trắng, và rơi một mối sầu ướt mộ... Em ơi! Thế là suốt cuộc đời này... tâm hồn và hư mộng sẽ đem tôi đến bên em hằng đêm…Và…

Trong giấc ngủ ước mơ tình ái
Một tình yêu dệt chữ trăm năm
Muốn được làm dòng sông vang hát
Để ru em giấc ngủ thu ngàn
...

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
2006

NỢ EM...

Nợ em một chuyện tình
Qua đời người lãng quên
Đò duyên về bến khác
Sóng lệ nào ướt tim

Nợ em giấc ngủ yên
Trần gian nẻo đường riêng
Chuyến xe về lần cuối
Trọn một đời lênh đênh

Hồn bay đi muôn phương
Nhưng mây trắng cô đơn
Mê mang tình khúc muộn
Khóc cho mộng vỡ tan

Hồn đi xa nghìn kiếp
Về đến xứ thiên đường
Ai hát ca chào đón
Ai nhỏ lệ từ ly

Nợ em một tuổi xuân
Một giấc ngủ mi ngoan
Qua rồi ngày vô tận
Chỉ còn lời than van...

Nguyễn Chí Hiệp
13.12.2018

Wednesday, December 12, 2018

NHỚ THƯƠNG CÔ SÁU GÒ CÔNG

Sáng nay anh qua tới Gò Công
Tìm em... Thì Sáu đã sang sông
Bỏ lại mảnh khăn hồng đầy nước mắt
Khóc thương tình phụ nghĩa trăm năm

Sáng nay anh trở lại vườn mai
Hoa vàng nở sớm xuân chưa hay
Tìm thăm cô Sáu ngày xưa đó
Nào thấy em đâu ở chốn này

Hò ơ, hoa mai xưa thêu  khăn ấy
Vẫn còn đây hương thơm ngạt ngào
Vẫn còn đây những lời hẹn ước
Em vội đi lấy chồng rồi sao

Hò ơi, xin gửi em dòng nhớ
Tôi viết bằng tất cả tâm hồn
Rằng tình em vẫn còn sống mãi
Theo bước đường trần đi muôn phương

Rồi một ngày cuối mùa đông
Anh về lại đây xứ Gò Công
Thấy hoa mai nở trên đồng lạ
Nhớ cô Sáu xinh đẹp dịu hiền

Nguyễn Chí Hiệp
10.12.2018

Tuesday, December 11, 2018

CÓ NHỮNG LÚC

CÓ NHỮNG LÚC

Có những phút, ngồi nghĩ về quá khứ
Này mộng mơ, này thơ trẻ năm nào
Có những lúc, ngẩn ngơ đêm về sáng
Nhớ tình thân, những tinh tú mơ hồ

Chạm hư vô, tóc ai mềm chợt xõa
Gió nào bay, quên vết sướt tim trầm
Có những lúc, chạm tay vào giao điểm
Mới hay rằng chỗ kết nối còn đâu

Ta thảng thốt, giật mình giữa đêm thâu
Ngồi lặng lẽ, nhìn trăng loang khung cửa
Có đôi phút, một ngày dăm ba bữa
Cứ tưởng như thời gian quay ngược dần

Ta ngỡ như hồn đi về quá khứ
Đồi thông xanh, dải mây trắng dịu vời
Hương hoa cỏ nồng nàn ôm giấc lạ
Tiếng bông đùa như thoảng có thoảng không

Có những lúc môi cười hoa thắm đỏ
Như mặt hồ lung linh thuở xa xưa
Như bàn tay còn đếm những nhịp thừa
Đưa xa vắng gợn sóng chiều thi thoảng

Đôi mắt nâu như thấy trời bãng lãng
Vầng mây cao, ánh nắng cuối của ngày
Có những lúc dường như ở đâu đây
Người còn đó, đôi môi cười thật ngọt

Chú ngựa xinh, nháy mắt rồi gặm cỏ
Lắc lắc bờm xua chút gió qua tai
Ta ngắm chiều, ngắm cả những phôi phai
Ngày xưa cũ ...rồi một, hai...bước tiếp

Có những lúc, ngồi ngủ quên thiêm thiếp
Lạc mộng xưa những lối cũ lại về
Có những lúc, đang tỉnh lại như mê
Và nhắm mắt, để chiều qua mắt lá

Có những lúc, hồn chợt xanh xao quá
Như một chiều lạnh giá ở chớm đông
Như thoang thoảng hương đồng cỏ thơm nồng
Để lòng đau một quãng chùng lạc nhịp

Có những lúc ta chừng như bắt kịp
Một tuổi thơ, một tuổi trẻ cháy lòng
Chỉ đôi phút, lại thấy mình rỗng không
Lạc lõng phố, những lúc này, thật lạc...

Châu Nguyễn
181112

Monday, December 10, 2018

NHỚ MÃI NGÀY XƯA

Đêm nay tóc em lóng lánh vàng
Như dòng suối trời thu đi hoang
Như màu lá ngày xưa ước vọng
Êm trôi từng giọt nhớ đi về

Đêm nay một mình cuối đường quê
Thả bước chân quanh đứng bên lề
Thấy trăng vàng thương về ngày cũ
Lặng đếm những ngày tháng hoang mê

Tình đã xa và người cũng xa
Tình đã qua bước đời phong ba
Em một nơi ta về chốn lạ
Mỗi lần thu qua mỗi lần xót xa

Tình đã chìm sâu tận dĩ vãng
Những lớp đá vô tình nén chặt
Dù vết thương vẫn còn rỉ máu
Không thể nào tìm lại người ơi...

Đêm nay ngoài trời đèn tối mù
Nhìn cuối đường trần xưa ngỡ mơ
Nhìn ánh sáng vàng trôi qua ngõ
Nhớ về em tuổi nào ngây thơ...

Nguyễn Chí Hiệp
09.12.2018

LỜI TẠ TÌNH CUỐI NĂM

Bàn tay năm ngón vẫn kiêu sa
Nhẫn cưới em mang đời nở hoa
Ta cuối phương trời giấc mơ lạ
Những giọt lệ buồn vui thiết tha

Bàn tay năm ngón soi ánh ngà
Đêm trăng nào chỉ có đôi ta
Bước chân dìu em đêm vũ dạ
Thấp thoáng môi cười đẹp mê hồn

Bây giờ ngày tháng đã xa xôi
Em giờ cũng hạnh phúc với người
Đời ta như cánh chim bạt hướng
Nẻo đường trần trôi dạt muôn nơi

Bây giờ mùa đông tuyết trắng rơi
Đứng bên dốc Thánh Đường rộn rã
Nhớ em nỗi lòng đau xót lạ
Tiếng kinh cầu xin vơi niềm đau...

Bàn tat năm ngón chấp lại nhau
Thì thầm gửi về tận nơi đâu
Xin chúc mỗi khi Giáng Sinh đến
Hạnh phúc cho người như lời nguyện cầu

Nguyễn Chí Hiệp
09.12.2018