Tuesday, May 26, 2020

KHOẢNH KHẮC

KHOẢNH KHẮC 

Đêm vĩnh dạ, không gian di thất
Hắc liên hoa, bảo trí không minh
Sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly
Cầu bất đắc, vô tri thành bể khổ. 

Nhất niệm thành, một câu chú độ 
Ngũ uẩn không, vỡ sóng mà đi
Sóng thét gào, hải kình cuồng nộ
Viễn cổ dâng, thủ hộ bầu trời. 

Đêm hỗn mang, nguyệt minh mờ bóng
Tạp di trần, xả bỏ, tay buông
Thiên quang mục, đồng thuật khai mở
Gấp thời gian, nhịp thở thật sâu. 

Một khoảnh khắc, lôi cầu thiểm điện
Long tinh huyết đối diện cảnh nhân.
Thập phương thần, đồng thanh chú niệm 
Hắc liên hoa vĩnh diệt phàm thân. 

P200526

 

Bão lòng

NHỮNG CƠN MƯA TRONG ĐỜI

Trời mưa bong bóng vỡ tan
Cha đi lấy vợ mẹ băng ngang đường
Chút xíu con lầy lội thương
Bùn sình ngơ ngác ngó phương xa buồn

Trời mưa lạnh lùng mưa tuôn
Đàn bà tơ tưởng gió cuồn cuộn tim
Người trăm năm ngủ lặng im
Người đối ngẫu thở môi tìm hoang mơ

Trời mưa xối xả ai ngờ
Tan tành chua xót dại ngờ đa mang
Trách dạ vì trót lang thang
Ngượng ngùng tiếng trẻ gọi khan ngượng ngùng

Trời mưa mưa tận mưa cùng
Trót mê thơ phú lừng khừng tiếng rơi
Vô tình vác chữ về chơi
Cố tình cất hẳn hoá nơi nhà mình

Trời mưa không bất thình lình
Mùa mưa hiển hiện rõ hình dáng mưa
Tội mùa ướt những đong đưa
Tội tình chi rước thiếu thừa đắng cay
NKH.26.5
Ảnh : một biểu tượng Pleiku nay


My Heart Will Go On

Love Theme from TITANIC

Music: James Horner & Lyrics: Will Jennings
lời Việt: Trường Đinh
tiếng hát Khôi Nguyên
hòa âm: Minh Quân




Friday, May 22, 2020

Cho Tình Mình Mới Lại

Buổi chiều nay, xin yêu em là bạn
Để mai này, em khoe áo ngây thơ
Anh sẽ nhớ hoa vàng thương năm tháng
Nghĩa ân tình đưa đón em vào mơ

Tuổi đã yêu, dường như vừa chợt nhớm
Anh thấy em rất bé bỏng chiều nay
Bàn tay thương, dìu nhau về mỗi sớm
Cho mây hồng, dưới tà áo em bay

Anh yêu em, nhớ lời ân nghĩa gọi
Em tên Nàng, cô bé gái dễ thương
Mắt lệ buồn, em dịu dàng quá đỗi
Như đường về, vẫn đẹp dấu quê hương

Bên gối chăn, nghĩ mà thương tóc trắng
Đôi vai gầy vẫn chan chứa dấu yêu
Anh nhìn em một làn da sạm nắng
Gió mưa về, thuở nhung nhớ dắt dìu

Em mến thương Mai vàng năm tháng cũ
Mùa xuân buồn, cánh Én gọi yêu đương
Kỷ niệm xưa, mơ màng hoa nắng rủ
Chờ đêm về, soi đắm nẻo vấn vương

Mình tiếc nhớ ngày mai là xa cách
Nên bây chừ, e ấp thương thật nhiều
Lá thu vàng, hoa nỡ nào chê trách
Những Mười Thương, làm mới lại Tình Yêu

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020



Thursday, May 21, 2020

Monday, May 18, 2020

Nếu mẹ đi lấy chồng

THƠ NGÂY

Ngày nghiêng nắng xe hoa nào rước mẹ
Cánh cò vụt bay rời bỏ mé bên sông
Lúa còn xanh mơn lúa chưa trổ đồng
Mắt con ngây thơ đếm từng bông hoa trên chiếc xe màu trắng

Mẹ đi rồi cửa nhà buồn vắng lặng
Ngoại quét lá ngoài sân mà bước cứ nặng nề
Nhìn mắt ngoại như sắp vỡ chân đê
Ngân ngấn ùa về từng đợt con nước lũ

Tan chợ chiều ngoại mang về đủ thứ
Dúi vào tay con cái bịch bự đến là
Rồi xoa đầu ngoại không mắng chẳng la
Trìu mến nhìn con đôi ánh buồn hiu hắt

Mẹ đi lâu lắm ngoại không lần nào nhắc
Con ngủ quên lại lọ mọ mắc màn
Ngày cứ dần trôi, ngày lại có nắng vàng
Mẹ có về đây cho rộn ràng như ngày xưa không mẹ ?

Cuộc sống chẳng giống trò chơi hay đẹp như tranh vẽ
Như con từng khát khao một bức ảnh đủ đầy
Hành trang mai này lưng ngoại còng nơi đây
Và nơi xa kia mong nắng vàng quây quần trong tim mẹ.
NKH.

2014 ( bài thơ cũ,cũ lắm rồi )

PS : Cuộc sống nhiều ngả rẽ, đôi khi niềm vui này đến lại đồng nghĩa mất mát kia mang.
Hy sinh một chút, thiệt thòi một chút ... đợi đến lúc mầm xanh chớm rễ, đất thương quyện hoà...tất cả sẽ lại tất tươm 🍀
Thường thì tạo hoá có mắt, không lấy đi của ai hết điều gì trong cuộc sống, gieo nhân thì gặt ái, gieo gian trá thì nhặt lọc lừa,gieo niềm tin thì đạt về kết quả ...
Tình yêu hữu hạn, nhưng khi kết tinh qua mấy mươi năm thì thành vô hạn, thấu hiểu, chịu đựng... còn hơn là tình máu mủ,   khi đó thành điều thiêng liêng không gì chạm tới được 💔
Chúc cả nhà tuần mới nhẹ nhàng nhé 🍀☕️

Sunday, May 17, 2020

Biển Của Em

Biển của em

Mang mây trời, biển cả cùng mộng mơ
Em vẽ nên hình hài con sóng cũ 
Vẫn rì rầm bình yên ru giấc ngủ
Bao kiếp người, bao thế giới đã qua.

Mặt biển xanh mang sóng bạc la đà
Ngân khúc hát nhạt nhòa trên bờ đá 
Vỗ ưu tư tan vào trong bức họa
Ngẩn người nhìn, con sóng cả đi xa

Cánh thiên di, bình minh chưa về kịp
Giấc hôn hoàng, mặt trời quên lối xưa
Trời âm u, gió đến kéo theo mưa
Lạnh lòng sóng, tung ghềnh xa, trắng xóa.

Biển của em, nằm ở trong bức họa 
Biển của người, mãi mãi lạ với nhau
Ta ngẩng lên, mây trắng ở trên đầu 
Tiếng thở ra, ôm theo sầu miên viễn. 

Sóng còn ca lời tình thiên thu nguyện 
Cát còn in dấu chân đó, sóng đôi
Sao nét cọ, em run rẩy, bồi hồi
Lời thương nhớ, thành sóng xa gầm thét...

P200518
Triều Âm