Sunday, October 13, 2019

Người đi trăng cũng ngậm ngùi

Tiếc thương tiễn đưa nhà thơ Du Tử Lê


Thơ: Ngọc Hân Trịnh
Phổ nhạc: Hà Lan Phương

Trình bày: Hà Lan Phương


Saturday, October 12, 2019

Sunday, September 29, 2019

Quan Phu

Hoa nắng chiều nay vàng úa rũ
Trải xuống long lanh chiếc thảm buồn
Cõi sầu trên mắt hoen lệ cũ
Ướt đẫm vào lòng những đau thương

Chiếc lá còn xanh mà rơi vội
Để cành khô khốc nẻo buồn tênh
Một góc trời xưa lên tiếng gọi
Những mùa thu nhớ vẫn chưa phai 

Trăng ơi trăng đã già như cuội
Soi bóng tìm ai giữa âm thầm
Ngỡ ngàng đêm mộng thêm lần cuối
Dĩ vãng đưa về lối cỏ hoang

Đàn chim lặng lẽ rời tổ ấm
Bay khắp tìm nhau dưới mây trời
Ai tiễn chào ai ngoài xa thẳm
Một chuyến tạ từ ngỡ hôm qua

Người thương xa khuất từ buổi ấy
Gửi lại vấn vương như núi đồi 
Sóng vỗ tìm bờ trên biển vắng
Giữa dòng thương tiếc mãi chia phôi

Bàn tay sạm nắng thời gian chảy
Chiếc bóng cô liêu hát tình sầu
Mênh mang ngày tháng bên tuổi dại 
Giấc mộng còn đây, lẻ loi đời...

Trường Đinh
UK, sương mù già 2019



Saturday, September 28, 2019

Trên Những Tình Mưa Biển

Chiều hôm nay đã vàng trời cuối hạ. Lá thu đã bắt đầu rơi dọc theo đường về như những cánh thư tình không người nhận, vẫn còn luyến thương mịt mờ trước gió trong một buổi hoàng hôn định mệnh. Một mình anh dấn bước men theo con lối nhỏ quen thuộc mà anh vẫn thường lang thang vào những chiều cuối tuần. Dòng mây nhỏ vẫn êm trôi. Biển Irish Sea vẫn miệt mài tìm bến nhớ trên vừng cát Blackpool, vẫn u hoài với nỗi đau sóng vỡ từng cơn. Mây vẫn giăng mờ một góc nhỏ cuối trời xa, như cảm thông nhất thời đã phủ dần theo chiều sâu biển lạnh. Anh đi dần ra bờ cát biển. Gió man mác nhẹ ru êm theo lời vang của sóng. Điếu thuốc Benson giữa hai ngón tay anh vẫn còn say ân ái, đâu biết rằng ánh màu chính nó đã tắt ngúm từ độ nào, như cuộc tình đỏ hoang mê của chúng mình đã rụi tàn theo định mệnh tháng ngày. Ngồi xuống bờ rêu đá, anh nhìn theo từng đợt sóng nhỏ bềnh bồng. Biển chiều nay thật êm, êm như hạnh phúc em vẫn mặn nồng mà anh đã cầu chúc cho em sẽ mãi ấm vui trong vòng tay mới.

Em có biết, mây trời chiều nay bạc màu như dốc tuổi đời anh, như sương mù già còn soi mình long lanh trên ngọn cỏ úa. Mây buồn vẫn bay từ cuối nền trời xa mù khơi. Và rồi, ký ức lại về, anh chạnh nhớ đêm ấy, lần gặp gỡ cuối với em. Người bạn gái mà anh đã quen một thuở. Mình đã quen nhau một năm rồi đó, em có còn nhớ? Mình quen nhau dưới ánh trăng thu khi em còn lẻ loi và khi anh cô độc, với sắc màu Gomoku của những con cờ đen trắng cảm thông nhau, chắc em vẫn còn nhớ? Và đêm mình chia tay cũng vào lúc trăng thu đổi màu trên đỉnh núi buồn, và trăng tạ từ đã một lần soi mình ướt đẫm trên mắt môi em... trong trái tim anh... Em, đêm đó, đêm giã từ của mưa và của biển, anh còn nhớ, em nói thật nhiều và anh chỉ im lặng lắng nghe. Lời cuối cùng em chào anh, anh vẫn nhớ. Để hiểu rằng, từ đây em sẽ không còn ngây thơ nữa, và để anh vẫn mãi phong sương một đời.

Mặt đất đêm soi xám bạc màu trời. Lá thu vẫn rơi. Cơn mưa một màu vẫn ngàn bay cuối phố, vẫn trắng xóa vùng trời. Sóng dạt từng cơn. Em ơi, bên khung trời mới, em có hay thường dạo ven bờ biển nhỏ vào những chiều cuối thu, để lắng nghe sóng thì thầm trong nắng lạnh, để nghe gió tình tự nhớ thương. Anh vẫn nhớ, nhớ mãi nụ cười em đó. Nhưng mệnh tình đâu thể nào trách cứ ai, phải không em? Anh vui khi em tìm được người trong mộng và anh rất mừng em hạnh phúc những ngày sau. Giữa biển và mây trời chỉ là đó với một chút duyên mơ, đủ để trọn vẹn cho lời ca thẳm bí và dịu vời của đất trời.

Mưa vẫn rơi hạt nhỏ trên từng làn sóng bạc, gió vẫn còn ngân dài tiếng hát ru mơ, như tiếng rơi của giọt tình đêm, vấn vương mãi trên từng mạch máu tim xanh. Em hạnh phúc nha em, anh nhớ anh đã nói lời cuối cho em mà: "Anh chúc em hạnh phúc" - ngắn gọn chỉ chừng 5 chữ đó cho em, gởi em, riêng em, với tất cả những cô đọng trong mối tình anh trên khung ngữ tự. Nhưng anh và em hãy giữ mãi trong lòng những kỷ niệm xưa, nếu nó vẫn còn đó cho em. Em hãy nhớ màu trời đổi dạng từng đêm nhưng mây trời vẫn đẹp mãi theo cánh chim bay. Màu mây đêm nay mình thấy đó, cũng sẽ có ngày em thấy lần nữa trong giấc mơ xưa. Ngày mai mình có gặp nhau, em sẽ có các cháu bé ngoan ra đứng cửa chào anh nè. Đứa con gái lớn em đặt tên là Thảo Nguyên nha em. Em vẫn còn nhớ lời em đã nguyện trong đêm trăng, với gió mưa bay và hạt thơ reo làm nhân chứng. Anh mãi nhớ và em hãy nhớ đêm trăng soi bóng lẻ bên kia trời biên giới. Em gắng nhớ nha em, và anh ước nguyện em mãi hạnh phúc trên biển đời như mơ.

Mãi trong trí tưởng anh, ký ức của ngọn tình xưa vẫn còn đầy. Anh vẫn mong rằng kỷ niệm chiều đừng xóa mờ tan. Anh biết em vẫn nhớ, em biết anh vẫn mong, một chút gì vấn vương trên nụ cười dĩ vãng. Em vẫn trong anh như ngọn sóng buồn, vẫn dệt trùng khơi nét mộng ngày nào. Những ngày bên nhau vẫn xanh, mãi vẫn xanh nha em, như ngọn thủy triều tình vẫn reo vang dưới màu mưa dĩ vãng.

Châm thêm điếu thuốc mới, bật lên que diêm còn sót lại, một chút khói mờ bay, anh cảm thấy đắng đầu môi. Làn khói vươn mình cất cao theo cánh gió buồn như tâm tư vẫn còn ray rứt mãi trong trái tim người. Trời đã chiều hơn, đậm nét những mây buồn đang trôi. Mưa đã nhỏ hạt, từng hạt, trên biển cô đơn một màu âm thầm lạnh. Chiều nay, biển nơi đây thật vắng, chỉ duy có mình anh đang nhìn sóng ngỏ lời tự tình với mưa. Gió vẫn bay, mưa vẫn rơi, anh vẫn một mình nhìn ngắm tư duy chính mình. Từng ngọn sóng tung chạy trên biển khơi, anh tự nhủ, chắc nhẽ, mệnh tình giữa mưa và biển cũng mặn nồng những men hương tình ái, có phải không em? Nó cũng như màu kỷ niệm tình và nụ hôn linh tri đầu tiên em trao gởi, vẫn ngọt vẫn nồng như hương áo hoa trời, vẫn đẹp dịu hiền như ngày nào em còn ngây thơ trong áo trắng nữ sinh.

Đêm nay, bây giờ, em đã lớn nhiều, đã có trách nhiệm chung đôi và đời sống gia đình riêng, em hãy gắng giữ nó nha em, hãy hạnh phúc cho chính mình và cho người, em nhé. Nè em, đừng có như anh mãi lang bạt trên khắp biển đời tha phương, và em đừng như anh mãi reo nắng thơ để buồn gió hạ. Hạnh phúc nha em, đấy là lời tiễn cuối của anh từ linh hồn và trái tim mù khơi viễn xứ. Và sau đêm chia tay, em vẫn sẽ mãi hiếu thảo cùng Mẹ Cha nha em. Niềm vui của Mẹ là niềm vui của cuộc sống em, hãy hãnh diện được làm người nha em, được làm người con hiếu thảo như em đã từng nguyện đó. Em hãy nhớ lời anh nói, một nụ cười của Mẹ Cha hôm nay là hạnh phúc ngàn đời của chính em đó, em nhớ nha em.

Chiều trời đã buông nặng trên mặt biển. Mưa bắt đầu rơi hạt lớn. Sóng biển vẫn vỗ đều. Anh thấy được và cảm nhận được mối tình linh tri của Mưa và của Biển. Đó là những mệnh tình vô tận của thiên nhiên. Hãy lắng nghe mưa biển và hãy ca ngợi cho tình yêu nha em. Anh đã có lần nghe từ biển sóng có tiếng ca rất buồn, như nhịp thở cuối cùng của con tim sóng nhỏ. Em à, em có biết anh vẫn yêu em như ngày nào. Dẫu em xa trùng khơi, anh vẫn yêu mãi nét màu kỷ niệm một thời, và anh vẫn nhớ mãi nụ cười em đẹp như trăng đêm.

Mây vẫn bay. Đêm đã về. Vẫn mãi trong anh còn âm vang tiềm thức, tiếng hát buồn năm xưa còn ngất cao từ một vừng không gian tím, sẽ không bao giờ quên lãng. Nè em yêu, em cũng đừng quên mùa thu năm đó, khi mình đã quen nhau dưới hạt trăng mơ. Nhưng em đừng buồn em ơi, hãy gắng vui với người mộng nha em. Anh biết, em sẽ vui nhiều, chuyện chúng mình chỉ là mưa yêu trên biển lạnh, bởi tên của anh và em chỉ là những khắc hình của Chia Ly, nó không ghép nghĩa để là Chung Lối như anh đã từng mơ ước. Em hãy vui cùng kỷ niệm nha em, của vỡ lỡ anh và em một thời. Hãy gắng giữ nó cho đẹp màu dĩ vãng nha em. Để mãi ngày sau, anh vẫn còn nhớ những nụ cười em đêm qua. Anh chúc em hạnh phúc rộ, như ngàn hoa nở đóa dưới những mảng trời xa xưa ấy...

Mưa rơi là nước mắt tình đã phai rồi
Mây trôi là nỗi nhớ tiếc thương mà thôi
Hạnh phúc, sao mắt môi em còn chơi vơi
Sao trái tim anh còn chưa nguôi
Những xót xa một thời

Mong manh đời như lá vàng úa trên cành
Long lanh giọt lệ ấm khóc cho tình xanh
Còn đấy bao tháng năm âm thầm anh mang
Bao vấn vương cho đời thênh thang
Những nỗi đau muộn màng

Anh nhớ có mùa thu mây giăng lối
Cơn mưa buồn tóc rối ướt bờ môi
Em đã trao anh nụ hôn đầu vòng tay ấm vui
Anh hát cho em bài tình ca đôi mươi

Lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi
Mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi
Người hỡi, em có nghe lá vàng rơi rơi
Em có hay khi mùa thu tới
Ta mất nhau một đời (*)

Trường Đinh
UK, sương mù già 2019

(*) Nỗi Đau Muộn Màng - Ngô Thụy Miên viết tặng, kỷ niệm văn nghệ vĩ tuyến.

Lời ca tiếng Anh: SO LATE CAME OUR PAIN

- Lyrics translated by Trường Đinh

Our rain like sad tears fading the love
Clouds fly, memories sadly remained
Of joy, why your eyes in deep sorrow
Why my heart still longs for love
From our past of time

My life is so frail as withered leaves
Your eyes glistenning with streaming tears
My heart in silence carries the pain
Memories of our love life
So late came our pain

Autumns returning from our past
Of your smiles soaking in the rain
Of our embrace a first kiss saying good bye
Of our love songs last only short while

Lone sky, dim shadow, since you have gone
In mine, empty life of solitude
My love, did you hear the leaves falling?
Autumn came, life fading fast
We're forever apart...



Friday, September 20, 2019

Người Việt về đâu?

Sáng tác: Hà Lan Phương
Tác giả trình bày

Thư ngỏ cho Đảng Cộng Sản Việt Nam



Thư Ngỏ gửi các đảng viên Cộng Sản Việt
Nam
(Đọc và nhìn lại chính mình)
Tác giả: Cựu đảng viên CS Lê Minh Đức

Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản Việt
Nam, thì tôi nói thật hận thù đó không nguôi được. Vì sao ư? Vì quá nhục.

Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.

Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 năm máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền. Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.

Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội, đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.

Hỏi như thế có nhục không? Mà nhục như thế thì quên thế nào được. Nay ta trải thảm đỏ mời Mỹ quay lại. Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu? Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta. Thì sao, nó không giết ta, để ta giết nó hay sao?

Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà AK 47 giấu trong bờ ruộng. Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.

Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt...

Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Quốc đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.

Ta là ai? Ta là đảng cộng sản Việt
Nam. Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.

Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù (nhân dân) như đàn anh Trung Quốc của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.

Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này. Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt.

Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình. Hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.

Lê Minh Đức  

Tuesday, September 17, 2019

Người Việt về đâu?

Ta sinh ra là người Việt Nam
ta thịt da đượm màu lúa vàng
ta nửa đời ôm lấy quê hương
ta quặn đau mất mát tang thương

Ta ra đi để lại phố phường
ta bạt trôi một kiếp tha hương
ta xa em xa chị xa anh
ta mất đi cả một quê hương

Ta hỏi ông trời sao không có mắt
ta hỏi anh em sao đấu đá tranh thua
ta hỏi loài người câu hỏi ngu ngơ
ta là ai chỉ là một gã khờ

Ta than van người Việt về đâu
ta trông mong điều gì nơi này
ta buông xuôi lặng nhìn mây trôi
ta ta ơi thật quá xa vời

HLP