Wednesday, October 17, 2018

THU ĐẾN RỒI SAO

THU ĐẾN RỒI SAO

Thu hạnh ngộ, lá tô màu sắc thắm
Điểm dấu chân mộng hoang hoải hình hài
Em ở đâu, trong ảo cảnh liêu trai
Bờ môi vắng, tim anh hoài ấp ủ

Bao mùa qua, biết bao ngày là đủ
Nhớ nụ cười, sáng rực buổi sớm mai
Em từ đâu, từng bước nhỏ khoan thai
Mang thu đến, dệt lòng anh hoa trắng

Đường vẫn đây, sớm vẫn hồng tia nắng
Lá vàng thu điểm xuyết nhẹ lối về
Em ở đâu giữa muôn nẻo đường quê
Anh thảng thốt, đứng chờ hoài không thấy

Từng mùa trôi, thu lại đến rồi đấy
Chút lạnh se, cũng khô lạnh bờ môi
Anh đứng đây, ngắm lá rụng bên trời
Như chợt thấy, dáng em cười lạ lắm

Ngắm vầng mây, anh cũng cười say đắm
Chạm hư vô, thật khẽ, một bóng hình
Anh rất sợ, trong ánh nắng lung linh
Em biến mất, cứ như là ảo ảnh

Ngày vào thu, sắt se trời gió lạnh
Một mình anh, bước nhẹ, ở lối này
Em có biết, giọt lệ nóng bỗng cay
Hòa nỗi nhớ quắt quay hình dáng cũ

Em vẫn mãi là dáng thu quyến rũ
Anh, kẻ khờ, thua đủ giữa cuộc chơi
Chỉ mùa thu, vẫn duyên dáng môi cười
Trao nỗi nhớ, xoay mình đi...Lặng lẽ!

Châu Nguyễn
17 Oct 2018

Tuesday, October 16, 2018

~TRĂNG VIỄN KHƠI~


Thơ: Phạm Ngọc
Nhạc:Nhật Vũ
Hoà âm: Quang Đạt
...

Thân mời cả nhà thưởng thức ca khúc phổ thơ thi sĩ Phạm Ngọc-qua giọng ca  truyền cảm của Tấn Đạt...
...





Xuân nhớ thương

Thơ: Hoàng Lan (tuyển tập thơ: Một đời yêu lính)
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Phối âm: Nguyễn Hải
Trình bày: Hà Lan Phương

Saturday, October 13, 2018

Cho Tôi Khóc Hết Mùa Thu

Từ Thức
Người tình muôn thuở của anh ơi, anh đang nhớ về em, nhớ ray rức, nhớ vô vàn, chẳng lẽ tình ta mãi mãi nghìn trùng xa cách? Như ngưu lang chức nữ, chỉ thỉnh thoảng gặp nhau vài lần để rồi sống trong chờ đợi? Sống trong hy vọng? Sống trong nhung nhớ hay sao em?

Tình yêu là mật ngọt hay tình yêu là men cay, mà sao ai ai cứ mãi rượt đuổi chúng? Tưởng rằng đã quên, nhưng sao mãi nhớ, tưởng rằng đã hết nhưng sao mãi còn ? Ta ngu si, dại khờ trước tình yêu, Không có tình yêu, ta cảm thấy trống vắng, bơ vơ, và khi có nó rồi ta lại sợ, sợ không giữ được nó, hay sợ bị đánh cắp đi mất. Những ghen tuôn, giận hờn vô cớ, những trách móc vu vơ, những buồn phiền vây kín. Em có cảm nhận như anh không?

Phải chăng tình yêu rất thiêng liêng, mầu nhiệm, khiến cho người ta có thể điên dại vì nó, sống chết vì nó, và hy sinh vì nó? Chỉ cần nghe 3 tiếng " Anh Yêu Em" hay " Em Yêu Anh " là chúng ta mềm nhũn người ra, để rồi cảm thấy rất hạnh phúc, ngây ngất bỡi những ánh mắt trìu mến, những nụ hôn nồng nàn quyện hơi thở dồn vang.

Ta đến với nhau bỡi tình yêu, không cần điều kiện, không cần biết tương lai sẽ ra sao, chỉ cần biết hiện tại 2 con tim đang thổn thức, đang đợi chờ và đang cùng một nhịp đập có phải thế không em ? Anh xin cảm ơn những dấu yêu em dành cho anh, làm sao anh có thể quên những ngày trong công viên ghế đá ngồi ngắm hoa, nhìn người qua lại, ngó những giọt mưa thu lất phất bay đậu trên những cành lá khô. Những chiều vàng ngồi hiu hắt nhớ em, những đêm trăng với vần thơ chứa đầy yêu thương, viết những kỷ niệm ta bên nhau.


Friday, October 5, 2018

HÃY CỨ YẾU MỀM

HÃY CỨ YẾU MỀM

Vỡ òa đi, tiếng yêu đầu thổn thức
Mắt nhạt nhòa, nếm vị mặn nhớ thương
Xòe tay ra, hứng giọt lệ nhẹ buông
Thả vào đất, ôm lấy người đang lạnh

Để run run đón lấy từng hình ảnh
Những niệm xưa dĩ vãng chen nhau về
Trong giấc mơ, thuở tóc thề buông xõa
Tay cầm tay, lời luyến ái thiết tha

Yếu mềm đi, để khoảnh khắc nhạt nhòa
Tim rất thật với thuở nào xa lắm
Đừng vội quên thời còn yêu say đắm
Mắt nồng nàn, môi đan siết chặt môi

Khơi mở đi, cả một thời hoa mộng
Thuở dậy thì dáng thiếu nữ thướt tha
Hãy cứ yêu, yêu tiếng gọi thật thà
Nhớ anh, tim vỡ, môi mềm, lệ say...

Châu Nguyễn

NGƯỜI ĐI BỎ LẠI

*

Tôi về khai vỡ giấc mơ
bên trong có một niệm từ gửi anh
bao đêm muốn khóc, không thành
sợ lời đau lại yếu mềm giấc ngoan
*
Vất luôn cái nắm tay tròn
có không, không có, chỉ toàn hư vô
bên đời đối bóng mình thô
chót say một chút đã vồ vập tim
*
Nắn từng mảnh đất ưu phiền
ngồi đêm nghe ngọn suối điên cuộn cuồn
chảy từ lòng thác trên nguồn
tình yêu trổ mã, dáng hình không ưng
*
Người đi, bỏ lại rưng rưng
khoé đau đã nhắm, hạt bồng bế hoang
chiều nay ngồi nhớ, bâng khuâng
thì ra tôi cũng ngại từng lỡ quên
*
Tôi về khai vỡ môi mềm
run run ở lại trên vành chưa khô...

đông hương

Saturday, September 29, 2018

MÂY NƠI ẤY

MÂY NƠI ẤY
(Viết về những thiên sứ của tôi)

Chiều vẫn lạnh, ngày vẫn trôi tự tại
Áng mây trời vẫn lãng đãng tìm nhau
Đỉnh núi cao, hay vực sâu thác chảy
Điểm giao hòa, bụi gặp cát. Có chăng?

Ba tư năm, vẫn lặng câm đồi vắng
Thông rì rào huyền thoại một tình yêu
Nắng mỉm cười, nắng nghiêng dáng liêu xiêu
Cười rạng rỡ như buổi chiều hôm ấy

Đời đẩy đưa hay thời cuộc xô đẩy
Bèo gặp mây hay cứ thế nên duyên
Bởi người thân, nên ôm lấy ưu phiền
Theo mây gió, mưa cao nguyên lạnh giá

Ba mươi năm, những ngày buồn đến lạ
Đến một ngày tiếng tích tắc lặng im
Môi cười mỉm, miền du miên người bước
Mong hội ngộ dáng thướt tha mĩ miều

Chiều hôm ấy, ngày mưa bay, thác đổ
Trắng tàn tro theo gió bụi bay về
Đỉnh núi cao cũng trầm mặc sơn khê
Thời gian chậm như lời thề còn mãi

Ba tư năm, những lời sầu khắc khoải
Đọng mắt môi, đốt cháy cả hồn thơ
Có dứt day, có đau đáu mong chờ
Có hụt hẫng giữa bốn bề cô lẻ

Mây nơi ấy, vẫn bình yên nắng nhẹ
Se lạnh hồn một chút giá chớm thu
Chiều sẽ trôi, điểm xuyết chút sương mù
Và phố vắng, đã xa rồi...Tịch lặng!

Châu Nguyễn
29.09.2018