Thursday, August 30, 2018

Giấc Mơ

Em không là mùa xuân
Hoa mai vàng có nở
Sẽ một ngày tàn úa
Như chuyện tình mong manh

Em không là mùa hạ
Như chùm hoa phượng đỏ
Tiếng ve sầu than thở
Những lời buồn chia ly

Em không là mùa thu
Đóa cúc vàng rơi xuống
Suốt đời mang sầu muộn
Cho tấm lòng thi nhân

Em không là mùa đông
Một trời đầy hoa tuyết
Trắng một màu chia biệt
Lạnh buốt ngày không nhau

Em chỉ là em thôi
Giữa cuộc đời dâu bể
Mang giấc mơ bình dị
Yêu anh cả bốn mùa.

Nguyễn Ngọc Tú Anh
Sài Gòn, 24/08/2018

#Love_Tuanhpoets_August2018
#Lovetuanhpoets
#Tuanh
#Tuanhpoets
#Nguyenngoctuanh
#Nguyenngoctuanhpoets
#Ngocphuongly
#Ngocphuonglypoets
#Lylynguyen
#Lylynguyenpoets
#August2018tuanhpoets
#2018tuanhpoets


Wednesday, August 29, 2018

Chú thích về các địa danh TRÊN NHỮNG MIỀN QUÊ HƯƠNG

(Phỏng lược từ các tài liệu Wikipedia và một vài trang web liên quan)

TRÊN NHỮNG MIỀN QUÊ HƯƠNG
http://www.vuonthonhac.com/2018/07/nhin-lai-que-huong-toi-lan-cuoi.html

+ Văn Miếu: Địa điểm tham quan nổi tiếng của thành phố Hà Nội, nằm ở phía nam kinh thành Thăng Long. Được xây dựng dưới thời vua Lý Thánh Tông (1070), là nơi thờ cúng đức Khổng Tử, Chu Công, Tứ Phối (Tứ Phối, 4 học trò xuất sắc của Khổng Tử là Nhan Tử, Tăng Tử, Tử Tư, Mạnh Tử) và 72 nhà Nho hiền triết. Năm 1076, Lý Nhân Tông cho lập Quốc Tử Giám ở bên cạnh Văn Miếu, là trường đại học đầu tiên của Việt Nam.

+ Chùa Một Cột: Còn gọi là chùa Mật, tên gọi theo tiếng Hán là Nhất Trụ Tháp, hoặc Liên Hoa Đài, được vua Lý Thái Tông cho khởi lập từ năm 1049. Đây là ngôi chùa có lối kiến trúc độc đáo, chỉ có một gian nằm trên một cột đá ở giữa hồ Linh Chiểu tại quận Ba Đình, thành phố Hà Nội.

+ Đền Ngọc Sơn: Một ngôi đền nằm trên đảo Ngọc của hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội. Trên cổng đền có ghi 3 chữ Đắc Nguyệt Lâu, có nghĩa là lầu hứng được trăng. Lúc trước gọi là chùa Ngọc Sơn, sau này đổi tên là đền Ngọc Sơn vì nơi này chỉ thờ thần và các vị anh hùng dân tộc.

+ Làng Gốm Bát Tràng: Đây là điểm tham quan nổi tiếng của làng nghề gốm sứ Việt Nam, nằm gần bờ sông Hồng, thuộc huyện Gia Lâm, cách Hà Nội khoảng 15 km. Khi đến với làng gốm Bát Tràng, du khách có thể ngắm nhìn các nghệ nhân làm việc, hoặc là chính mình tự tạo nắn lấy sản phẩm yêu thích.

+ Hồ Hoàn Kiếm: Còn gọi là hồ Gươm, là một hồ nước ngọt tự nhiên của thành phố Hà Nội. Nơi đây có nhiều quán ăn ngon, nổi tiếng nhất là món nộm bò khô. Sở dĩ gọi là hồ Hoàn Kiếm vì có truyền thuyết vua Lê Lợi hoàn trả cây gươm báu cho Rùa Thần, sau khi đã dùng cây gươm đó để chiến đấu và đánh đuổi quân Minh.

+ 36 Phố Phường: Tên gọi được nhiều người biết đến qua tác phẩm Hà Nội 36 Phố Phường của nhà văn Thạch Lam. Thuở xa xưa từ thời Lý Trần Lê, khu phố cổ Hà Nội có nhiều con đường có tên Hàng, như Hàng Cót, Hàng Buồm, Hàng Mã, Hàng Thùng, Hàng Bát, Hàng Giấy, Hàng Khay, Hàng Than, Hàng Bồ, Hàng Bạc, Hàng Đào... Mỗi hàng là một đường phố nhỏ chỉ bán duy nhất một loại sản phẩm. Về sau, từng mỗi khu phố có sự pha trộn với nhiều loại sản phẩm khác nhau. Ngày nay, ở Hà Nội có khoảng 53 khu phố bán nhiều thứ loại khác nhau. Tuy vậy, cũng có những khu phố vẫn giữ được truyền thống cũ như Hàng Thiếc, Hàng Chiếu và Hàng Mã, nhưng cũng có nhiều khu phố đã không còn bán những mặt hàng trên tên gọi như Hàng Hòm và Hàng Khoai.

+ Cầu Thê Húc: Cây cầu ở hồ Hoàn Kiếm, nối từ bờ hồ ra đền Ngọc Sơn trên một hòn đảo nhỏ, do danh sĩ Nguyễn Văn Siêu xây dựng vào năm 1865. Cầu được sơn màu đỏ sẫm, tên cầu có nghĩa là giữ lại ánh sáng đẹp của mặt trời buổi sáng.

+ Làng Lụa Hà Đông: Thuộc làng Vạn Phúc, cách trung tâm Hà Nội khoảng 10 km, nổi tiếng với nghề dệt lụa tơ tằm. Theo truyền thuyết kể rằng, cách đây trên 1000 năm có bà A Lã Thị Nương là vợ của ngài thái thú Cao Biền, đã truyền dạy nghề dệt lụa cho dân làng. Áo Lụa Hà Đông cũng thường được nhắc đến trong thi ca và phim ảnh, như Áo Lụa Hà Đông của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ thơ Nguyên Sa, và bộ phim Áo Lụa Hà Đông của đạo diễn Lưu Huỳnh đã từng đoạt giải thưởng liên hoan Châu Á.

+ Cây Cơm Nguội: Một loại cây xanh lá mùa xuân, vàng lá mùa thu, còn gọi là cây Sếu, là nét đặc trưng của mùa thu lá vàng Hà Nội. Sở dĩ gọi là cây Cơm Nguội vì trái của cây khi chín có mùi vị giống hạt cơm nguội. Trẻ em Hà Nội thường nô đùa dùng quả cơm nguội để làm đạn bắn cho các loại súng ống trúc.

+ Phố Hàng Đào: Một trong những dãy phố cổ của Hà Nội, nằm ở phía bắc hồ Hoàn Kiếm. Thời Pháp thuộc còn có tên gọi là Rue de la Soie, chuyên bán về các loại tơ lụa nhuộm màu. Phố Hàng Đào được xem là khu vực chính của 36 Phố Phường Hà Nội.

+ Hà Nội: Thủ đô của Việt Nam ngày nay, là một trong 5 thành phố lớn trên miền đất nước, cùng với Sài Gòn, Hải Phòng, Đà Nẵng và Cần Thơ. Các món đặc sản ở Hà Nội thì rất nhiều nhưng thú vị nhất là chả cá Lã Vọng (phố Chả Cá), nem tai (Hàng Thùng), bún gà mọc (Hàng Ngang), phở xào bắp bò (Hàng Buồm), mì tim (Hàng Giầy), lòng rán (Nguyễn Siêu), nem chua rán (Tạ Hiện), bún thang (Hàng Hòm), bún riêu (Hàng Bạc), nộm bò khô (Hồ Hoàn Kiếm), bánh tôm (Hồ Tây), bún đậu mắm tôm (Hàng Khay), bánh cuốn (Thanh Trì), bún chả (Hàng Quạt), phở xào (Hàng Thiếc), xôi rán (Hàng Điếu), hải sản (Cầu Gỗ) và mì sủi cảo (Hàng Chiếu).

+ Tây Hồ: Còn được gọi với nhiều tên khác nhau như Hồ Tây, Lãng Bạc, Hồ Kim Ngưu, Đầm Xác Cáo, Đoài Hồ... là một hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất ở Hà Nội. Là khu vực nổi tiếng với chùa Trấn Quốc có lịch sử trên 1500 năm và làng Nghi Tàm quê hương của Bà Huyện Thanh Quan.

+ Tháp Bút: Một ngọn tháp bằng đá, được xây dựng trên núi Độc Tôn vào năm 1865. Trên đỉnh tháp là một ngòi bút dựng ngược chỉ thẳng lên trời. Trên thân tháp có khắc 3 chữ Tả Thanh Thiên, có nghĩa là viết lên trời xanh.

+ Cây Hoa Sữa: Lá xanh thon, hoa vàng trắng nhạt, rộ nở vào mùa thu quanh vùng Hà Nội, có mùi hương dìu dịu nồng vào buổi tối đêm. Hoa Sữa biểu trưng cho tình yêu lãng mạn nhẹ nhàng ở những trái tim đầy chất thơ, thuần cảm và trinh khiết. Theo truyền thuyết kể rằng, khi xưa có một nàng con gái yêu thầm một chàng trai cùng xóm nhưng dấu kín trong lòng. Mỗi đêm chỉ dám tâm tình với cây cao trước nhà, loài cây không bao giờ nở hoa. Nhưng vào một ngày thu, gió heo may lành lạnh, cô nàng nhận được tin người mình yêu đã đính hôn với một người con gái khác. Cô buồn tủi và trút bỏ linh hồn để tìm đến nương vào trong thân cây và chỉ nở hoa vào mỗi thu về. Loài hoa ấy là hoa Sữa, một biểu tượng đẹp của niềm yêu thương thuần khiết.

+ Hồ An Vũ: Xưa kia gọi là đầm Lò Nồi (hay đầm Lọ Nồi), ngày nay là công viên Nam Hòa. Đây là một trong những khu du lịch nổi bật của tỉnh Hưng Yên, với đảo Cò nằm ở giữa hồ. Trên đảo có hơn 400 nghìn con cò với đủ các giống loại như cò đen, cò trắng, cò mỏ vàng, cò mỏ trắng...

+ Hưng Yên: Một tỉnh lỵ ở trung tâm đồng bằng sông Hồng, cách Hà Nội khoảng 64 km, giáp ranh giới với Bắc Ninh, Hải Dương, Hà Nội, Thái Bình và Hà Nam. Hưng Yên là vùng đất có nhiều nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam như Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Thiện Thuật, Hải Thượng Lãn Ông, Đoàn Thị Điểm, Phạm Công Trứ, Chu Mạnh Trinh... Đặc sản nổi tiếng ở Hưng Yên gồm có nhãn lồng phố Hiến, gà Đông Tảo (còn gọi là gà Đông Cảo), sen Nễ Châu, tương Bần Yên Nhân, bún thang Thế Kỷ, bánh dày làng Gàu, bánh cuốn Sài Thị, ếch om Phượng Tường và chả gà Tiểu Quan.

+ Phố Hiến: Một địa danh nổi tiếng của tỉnh Hưng Yên, nằm bên bờ sông Hồng, là một thương cảng nhộn nhịp giữa thế kỷ 13-17. Ngày nay, phố Hiến là một khu phố cổ yên tĩnh và thanh bình, lịch sử văn hóa gắn liền với phong tục tập quán của Hoa Nhật Việt và Âu Châu. Phố Hiến được biết đến với những đền đình xưa cổ như Văn Miếu, chùa Chuông, chùa Hiến, đền Trần, đền Mẫu, đền Mây... Đặc biệt nơi chùa Hiến có cây nhãn tổ trên 300 năm tuổi.

+ Làng Nôm: Một trong những ngôi làng cổ đặc trưng của vùng đất Hưng Yên, thuộc xã Đại Đồng, huyện Văn Lâm, cách Hà Nội khoảng 30 km. Nơi đây có cây cầu Đá và chùa Nôm với hàng trăm pho tượng Phật. Cây cầu Đá (dân địa phương gọi là cầu Nôm) có độ tuổi trên 2 thế kỷ, gồm 9 nhịp với lối kiến trúc chạm khắc hoa văn rất độc đáo.

+ Đền Phượng Hoàng: Đền thờ nữ thánh Cúc Hoa, thuộc xã Minh Tiến, huyện Phù Cừ. Sự tích Cúc Hoa có ghi lại trong truyện thơ Tống Trân Cúc Hoa, được diễn lại qua những vở chèo dân tộc ở các tỉnh Hưng Yên và Thái Bình. Cúc Hoa là người con gái xinh đẹp và giàu có, sống rất nhân hậu thủy chung, tôn trọng lẽ phải và luôn giúp đỡ những kẻ nghèo khó.

+ Bắc Kạn: Một tỉnh miền núi thuộc vùng Đông Bắc Việt Nam, giáp ranh giới với các tỉnh Cao Bằng, Lạng Sơn, Thái Nguyên và Tuyên Quang. Các món đặc sản ở Bắc Kạn là rau sắng (rau ngót rừng), rau dớn, rau dạ hiến, miến dong Na Rì, bánh gio Bắc Kạn (bánh tro), tôm chua Ba Bể, bánh Coóc Mò, lạp xưởng lợn hun khói, cá nướng Ba Bể, bánh ngải, khâu nhục, thịt lợn gác bếp, xôi Đăm Đeng, măng vầu (măng đắng), mứt mận và mèn mén.

+ Hồ Ba Bể: Một hồ nước ngọt ở Bắc Kạn, là một trong số 100 hồ nước ngọt lớn nhất thế giới. Hồ được hình thành cách đây hàng triệu năm, là dòng chảy hợp lưu của 3 nhánh Pé Lầm, Pé Lù và Pé Lèng.Theo truyền thuyết kể rằng, khi xưa có một con giao long hóa thành người đàn bà ăn mày vào làng xin thức ăn nhưng không ai cho, duy chỉ có mẹ con bà góa là giúp đỡ cơm nước và cho ngủ nhờ. Con giao long trả ơn, đã tặng cho mẹ con 2 mảnh vỏ trấu để dùng khi lũ lụt. Ngày hôm sau có cơn lũ lớn cuốn trôi ngôi làng và dân chúng. Mẹ con bà lão góa dùng vỏ trấu để biến thành 2 con thuyền cứu vớt dân làng. Cả ngôi làng bị ngập nước thì hóa thành 3 cái hồ lớn. Từ đó, người dân gọi là hồ Ba Bể. Giữa hồ là một hòn đảo nhỏ, gọi là Gò Bà Góa.

+ Động Nàng Tiên: Một hang đá tự nhiên ở xã Lương Hạ, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn, nhìn từ xa có dáng vẻ một thiếu nữ nằm ngủ. Hang động ăn sâu xuống lòng núi khoảng 60 m, cửa động cao trên 6 m. Bên trong động có nhiều mảng thạch nhũ hình thù tuyệt đẹp, giống như là các tiên nữ múa bay linh lung huyền ảo, với những dòng nước mát lạnh chảy quanh gọi là ruộng Tiên, suối Tiên. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có 7 nàng tiên hạ giới vui chơi bên con suối dưới chân núi Phja Trạng. Vì mãi vui đùa quên cả trời tối nên không kịp bay về trời. Trời thương nên làm phép tạo ra một hang động gần bên suối cho các cô tiên ngủ qua đêm. Từ đó, người dân địa phương gọi là động Nàng Tiên.

+ Thác Bản Giốc: Một thác nước cao 70 m, thuộc xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Là một trong những ngọn thác thiên đường có nét quyến rũ tự nhiên và đẹp nhất của Việt Nam. Vào những ngày nắng, đứng trên cao nhìn xuống có thể thấy Cầu Vồng bảy sắc phản chiếu trên thác nước. Ngọn thác chia làm 2 nhánh là chính và phụ. Nhánh chính nằm giữa biên giới Việt Nam và Trung Quốc, với dòng sông Quây Sơn. Nhánh phụ nằm trên lãnh thổ Việt Nam. Thác Bản Giốc được xem là ngọn thác lớn nhất của vùng Đông Nam Á và là thác nước biên giới nổi tiếng đứng hàng thứ 4 trên thế giới (3 ngọn thác nổi tiếng khác là thác Iguazu giữa Ba Tây - Á Căn Đình, thác Victoria giữa Zambia - Zimbabwe, và thác Niagara giữa Gia Nã Đại - Hoa Kỳ).

+ Núi Cô Muông: Ngọn núi thẫm xanh bên dòng thác Bản Giốc hùng vĩ, nhìn dáng núi xa xa với cảnh nét ảo mộng, đầy vẻ huyền bí và hoang vu gió lộng.

+ Động Ngườm Ngao: Còn gọi là động Ngao (có nghĩa là hang hổ) thuộc xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, cách thác Bản Giốc khoảng 5 km. Là một động đá tuyệt đẹp với những nhũ thạch có trăm nghìn hình dạng khác nhau, nhìn rất hoang nhiên nhưng đầy vẻ hấp dẫn. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa đây là hang động của các loài hổ dữ thường xuống làng bắt gia súc nên đã bị dân làng đặt bẫy giết hết. Động Ngườm Ngao là một trong những địa điểm du lịch chính của miền sơn cước Cao Bằng.

+ Cao Bằng: Một tỉnh lỵ thuộc miền Đông Bắc Việt Nam, giáp ranh giới Hà Giang, Tuyên Quang, Bắc Kạn và Lạng Sơn. Đây là vùng đất nổi tiếng với hạt dẻ Trùng Khánh. Đặc biệt hơn nữa, Cao Bằng còn có các món đặc sản hấp dẫn và ngon lạ như xôi trám, bánh khẩu sli, bánh trứng kiến, vịt quay 7 vị, bánh cóng phù, bánh áp chao, bánh khảo, bánh cuốn canh, phở chua, cháo nhộng ong, rau dạ hiến và chè dây.

+ Núi Đôi Quản Bạ: Thuộc thị trấn Tam Sơn, huyện Quản Bạ, là biểu tượng của tỉnh Hà Giang. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có chàng trai người Mông có tài thổi đàn môi. Tiếng đàn ríu rít của chàng đã làm đắm mê nàng tiên Hoa Đào trên thượng giới. Hoa Đào tìm xuống trần gian để gặp chàng, kết duyên vợ chồng và có một bé trai. Ngọc Hoàng biết được sai người xuống bắt Hoa Đào. Hoa Đào van xin ở lại để chăm sóc con trẻ nhưng Ngọc Hoàng không cho phép. Nàng bỏ lại bầu vú để cho con bú, và trở về thượng giới chịu phạt. Bầu vú Hoa Đào ngày nay là núi Đôi, còn gọi là núi Cô Tiên.

+ Lũng Cẩm Trên: Một ngôi làng văn hoá của người Mông, thuộc xã Sủng Là, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang. Vùng đất yên bình này được biết đến qua bộ phim "Chuyện Của Pao", với bối cảnh một ngôi nhà cổ trong bản làng. Bộ phim đoạt giải Cánh Diều Vàng 2005 của Hội Điện Ảnh Việt Nam.

+ Hang Lùng Khúy: Một hang động mới được khám phá vào năm 2015 ở thôn Lùng Khúy, xã Quản Bạ, tỉnh Hà Giang, cách thị trấn Tam Sơn khoảng 10 km. Được mệnh danh là đệ nhất động của vùng cao nguyên đá Đồng Văn. Hang động có chiều dài khoảng 300 m với 2 cửa hang và những nhũ đá hình thù kỳ lạ. Nếu gõ vào tường đá, tiếng vang lên như những nốt nhạc huyễn hoặc mê lung.

+ Tam Giác Mạch: Một loài hoa ở vùng núi Hà Giang, sắc màu hồng quyến rũ, nằm trong các kẽ đá Lũng Cú, Đồng Văn, trên những cánh đồng mênh mông Xín Mần, Hoàng Su Phì, và bên những tường nhà Sủng Là, Phó Bảng. Thân cây non có thể luộc ăn, hạt khô thì xay thành bột làm lương thực, hoặc nấu với ngô làm rượu. Vì cây nảy chồi từ mày lúa mày ngô nên gọi là mạch, lá có hình tam giác, cho nên cây hoa này gọi là Tam Giác Mạch.

+ Đồng Văn: Một huyện phố cổ của tỉnh Hà Giang đã có trên hàng trăm năm tuổi. Đồng Văn giáp ranh giới với các huyện Yên Minh và Mèo Vạc. Nằm sát biên giới Trung Quốc, có cột cờ Lũng Cú trên đỉnh núi Rồng (Long Sơn) xây dựng từ thời Thái Úy Lý Thường Kiệt (1019-1105), làm ranh giới ở cuối cực bắc Việt Nam. Tại Đồng Văn còn có khu di tích nhà cổ của vua Mèo, tức là dinh thự họ Vương, với lối kiến trúc xưa rất độc đáo.

+ Mã Pí Lèng: Còn đọc là Mã Pì Lèng, có nghĩa là "sóng mũi ngựa", được biết đến là một trong những con đèo hiểm trở trong danh sách Tứ Đại Đỉnh Đèo của Việt Nam. Đỉnh Mã Pí Lèng có độ cao trên 1200 m và chiều dài 20 km, thuộc cao nguyên đá Đồng Văn. Nằm trên con đường núi dọc theo sông Nho Quế, nối liền thành phố Hà Giang với 4 huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn và Mèo Vạc. Đèo Mã Pí Lèng có nhiều khúc quanh co theo triền núi rất thú vị để người lữ khách nhớ mãi về sau. Theo cái nhìn của du khách viếng thăm, 3 ngọn đèo u hiểm khác trong Tứ Đại Đỉnh Đèo là Ô Quy Hồ, Khau Phạ và Pha Đin.

+ Mèo Vạc: Một huyện nhỏ thuộc tỉnh Hà Giang, gần biên giới Trung Quốc. Địa hình của huyện chủ yếu là núi đá vôi và sông Nho Quế chảy ngang qua. Tại huyện Mèo Vạc, đặc biệt có phiên chợ Khau Vai, còn gọi là chợ Phong Lưu, đã có từ trên 100 năm nay. Chợ chỉ họp mỗi năm một lần vào ngày 27 tháng 3 âm lịch. Những đôi trai gái sẽ cùng hẹn nhau về để gặp gỡ trao duyên trong ngày này, nhắc nhở nhau chuyện tình xưa, vấn vương cho nhau những kỷ niệm đẹp, trao gởi cho nhau những mẫu chuyện tình đời, và nhìn lại những giai thoại mến yêu xưa. Những đôi vợ chồng các sắc tộc Mông/Dao/Tày/Giáy cũng cùng nhau đến chợ, chồng thì tìm lại bạn yêu xưa của chồng, vợ thì tìm lại người yêu cũ của vợ, để đôi lứa cùng nhau chuyện trò những yêu đương dĩ vãng một thuở bên nhau.

+ Thác Tiên: Một suối thác đẹp lãng mạn của tỉnh Hà Giang, nhìn từ xa giống như mái tóc của nàng Tiên trải dài theo sườn núi xuống chân thác.

+ Hà Giang: Một tỉnh thuộc vùng núi phía bắc Việt Nam, giáp ranh giới với Cao Bằng, Yên Bái, Lào Cai và Tuyên Quang. Nơi huyện Đồng Văn của tỉnh Hà Giang có cột cờ Lũng Cú làm ranh giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Hà Giang nổi tiếng với cao nguyên đá Đồng Văn, trải rộng trên 4 huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn và Mèo Vạc, đã được UNESCO công nhận là "công viên địa chất toàn cầu", danh hiệu duy nhất ở Việt Nam. Kể từ 2015, Hà Giang đặc biệt có lễ hội hoa Tam Giác Mạch tổ chức vào tháng 10 mỗi năm. Hà Giang có nhiều món ăn độc đáo như cháo ấu tẩu, bánh cuốn trứng, xôi ngũ sắc, thắng cố, thịt trâu gác bếp, rượu ngô, thắng đền và chè Tuyết Shan.

+ Đèo Khau Phạ: Ngọn đèo quanh co và dốc đứng bậc nhất ở Việt Nam, cao 2100 m, giáp ranh với Văn Chấn và Mù Cang Chải của tỉnh Yên Bái. Trên đường đèo, mịt mờ sương phủ và đỉnh đèo nhô cao lên mây trời. Theo tiếng dân tộc Thái, Khau Phạ có nghĩa là sừng trời. Người Mông xem đèo Khau Phạ là nơi chốn linh thiêng có thể đến khấn vái để gởi lời than thấu đến trời cao.

+ Mù Cang Chải: Còn viết là Mù Căng Chải, vùng đất Rẻo Cao Tây Bắc, thuộc tỉnh Yên Bái. Nổi tiếng với các thửa ruộng bậc thang. Lễ hội ruộng bậc thang Mù Cang Chải được tổ chức vào tháng 9 mỗi năm. Người dân Yên Bái còn gọi vùng đất này là xứ Mù, hay là "biển mây Khau Phạ".

+ Suối Giàng: Một thị xã thuộc huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái. Được biết đến với các loại đá quý có vân hoa tím xanh. Suối Giàng nổi tiếng với các nương chè Tuyết Shan của người Mông.

+ Cánh Đồng Mường Lò: Nằm ở thị xã Nghĩa Lộ, huyện Văn Chấn, cách thành phố Yên Bái 80 km. Là cánh đồng lớn thứ 2 của vùng núi Tây Bắc (cánh đồng Mường Thanh lớn thứ nhất). Mường Lò nổi tiếng với hoa Ban, gạo nếp, xôi ngũ sắc, thổ cẩm, sông Ngòi Thia và các điệu múa xòe Thái dân tộc.

+ Hồ Thác Bà: Còn được ví là "Hạ Long trên núi". Là một hồ nước nhân tạo, có công trình thuỷ điện lớn đầu tiên ở Việt Nam, với trên 1331 hòn đảo lớn nhỏ. Đặc sản là cơm lam, nộm hoa chuối rừng, thịt gà đồi nấu lá chanh, lợn mán quay và gỏi cá tôm.

+ Suối Bản Chao: Nằm ở thị trấn Tú Lệ, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái, có suối nước nóng thuộc Bản Chao với tục lệ tắm trần (tắm tiên). Vào những chiều mát, các cô gái Thái kéo tụ về, hồn nhiên tắm trần bên dòng suối trữ tình và thơ mộng này. Du khách đến tham quan cũng có thể tắm chung với người dân địa phương. Riêng giới nữ thì được tắm ở đầu nguồn suối nơi chỗ nước trong xanh hơn.

+ Yên Bái: Một tỉnh lỵ thuộc miền núi phía bắc Việt Nam, có trên 200 sông suối đầm hồ lớn nhỏ. Đặc sản của Yên Bái bao gồm gạo nếp, xôi ngũ sắc, táo mèo, chè Tuyết Shan, thịt trâu gác bếp, cá tiểu bạc, dế mèn Mường Lò, rau Cải Mèo, bánh chưng đen, bánh chuối Lục Yên, cốm tan Tú Lệ, muồm muỗm ráng, bọ xít chiên giòn, rau dớn, măng sát, rêu suối Mường Lò và lạp xưởng Yên Bái.

+ Bản Ngòi Tu: Một bản làng nhỏ thuộc xã Vũ Linh, huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái. Là điểm đến hấp dẫn cho du khách, bởi phong cảnh đẹp hoang sơ, các món ăn dân dã đậm vị, các điệu múa dân ca truyền thống, và đặc biệt là nơi hội tụ văn hoá đặc sắc của đồng bào miền cao như Dao, Cao Lan và Nùng.

+ Mộc Châu: Một huyện lỵ của tỉnh Sơn La, là vùng đất cao nguyên rộng lớn với những đồi chè xanh hình dạng chữ S, vòng cung và trái tim, đẹp như bức tranh vẽ trên núi đồi. Mộc Châu được biết đến với nhiều cảnh đẹp thiên nhiên và ẩm thực đặc sản rất phong phú. Ngoài sản phẩm chè xanh, còn có các món nổi tiếng khác như nậm Pịa của dân Thái nấu với lòng dê, bê chao, cá suối nướng, lợn mán, thắng cố, cơm lam, kẹo dồi, chẳm chéo, bò hun khói, thịt trâu gác bếp, rượu táo mèo, ốc đá lá chua, gỏi cá hồi, xôi ngũ sắc, canh khoai sọ và cải mèo xào nấm.

+ Dải Yếm: Còn gọi là Thác Nàng, cao khoảng 100 m, thuộc xã Mường Sang, cách thị trấn Mộc Châu khoảng 5 km. Theo truyền thuyết kể rằng, khi xưa có đôi trai gái yêu nhau, chàng lên đường đánh giặc cướp ở biên cương. Chàng hẹn thề khi giết giặc xong sẽ về với nàng bên dòng thác. Khi giặc đã bị tiêu diệt hết, dân làng trở về nhưng không thấy bóng chàng. Nàng con gái mỗi chiều ngồi bên thác nước đợi chờ trong vô vọng. Rồi một đêm, nàng chợt biến mất. Dân làng cho rằng nàng đã kiệt sức bị thác nước cuốn trôi. Nhìn về ngọn thác từ xa, dòng chảy xuống thật mịn màng duyên dáng như một dải lụa trắng của nàng con gái trinh nguyên miền sơn cước. Vì vậy, dân làng đặt tên cho thác nước này là Dải Yếm. Ngọn thác khởi nguồn từ những khe nước ở Bản Vặt (nơi người Thái đến định cư đầu tiên).

+ Ngủ Động: Tên đầy đủ là Ngũ Động Bản Ôn, gồm 5 hang động bí hiểm với những nhũ thạch đủ mọi hình dáng kỳ lạ. Ngũ Động nằm sâu dưới một quả núi thuộc Bản Ôn của thị trấn Mộc Châu, nổi bật với cảnh sắc linh lung và huyền bí, gắn liền với học thuyết ngũ hành "Kim Mộc Thủy Hoả Thổ".

+ Sơn La: Một tỉnh miền núi phía Tây Bắc Việt Nam, có diện tích rộng lớn đứng hàng thứ 3 trong tổng số 63 tỉnh thành phố. Sơn La giáp ranh giới với các tỉnh Yên Bái, Điện Biên, Lai Châu, Phú Thọ và Thanh Hóa. Mộc Châu là một trong những huyện lỵ nổi tiếng của tỉnh Sơn La, với thác nước Dải Yếm mềm mại và duyên dáng như bờ tóc ngoan, áo yếm mỏng, dải lụa trắng của những nàng sơn cước Mường Sang.

+ Rừng Thông Bản Áng: Một dãy rừng thông xanh mướt ở xã Đông Sang, huyện Mộc Châu, nằm bên cạnh bờ hồ Bản Áng linh lung huyền ảo. Gần như tất cả nơi đây đều là màu xanh, xanh của núi rừng, xanh của hàng thông, xanh của đồng ruộng, xanh của mây trời, xanh của hồ nước, xanh của rong rêu, xanh của thảm cỏ và xanh của gió mùa, đã tạo nên nét quyến rũ thơ mộng đặc biệt cho bản làng Đông Sang.

+ Động Sa Lai: Còn gọi hang Nước, hay hang Dơi. Gọi tên như vậy là vì khi xưa đây là hang động của các loài dơi cư ngụ, bên trong hang có mạch nước ngầm tuôn chảy quanh năm. Tên Sa Lai là do người Thái gọi, dân địa phương ngày nay gọi là Sơn Mộc Hương. Theo truyền thuyết kể rằng, khi xưa có một con rồng ngao du khắp chốn, khi thấy cảnh đẹp nơi đây đã dừng lại làm chỗ nghỉ đêm. Rồng trả ơn đã nhả 7 viên ngọc châu làm thành 7 quả núi cho hang động. Vì vậy, cảnh sắc nơi đây thay đổi rất đặc biệt, sáng sớm thì trắng ngần, buổi trưa thì xanh biếc, giữa chiều thì rực hồng, hoàng hôn thì tím thẳm.

+ Dốc Thung Khe: Một trong những con dốc dài quanh co và hiểm trở, chạy dọc theo quốc lộ 6 trên đoạn đường từ Hà Nội đến thị trấn Mộc Châu và hang Dơi.

+ Hoa Ban Trắng: Một loài hoa của núi rừng, biểu trưng cho tình yêu chung thủy. Theo truyền thuyết kể rằng, khi xưa ở vùng Tây Bắc có một cô gái xinh đẹp tên Ban được nhiều trai mường ái mộ, nhưng nàng chỉ đem lòng thương một chàng trai nghèo tên Khum. Cha nàng muốn gả Ban cho một chàng trai giàu có gù lưng và lười biếng. Nàng biết được nên bỏ trốn, chạy tìm Khum để cầu cứu nhưng Khum đã vào rừng săn bắn. Nàng để lại mảnh khăn trắng làm tin, rồi chạy vào rừng để tìm Khum. Vì quá mệt mỏi, nàng Ban nằm chết giữa núi rừng. Nơi đó sau này mọc lên cây hoa trắng. Dân mường biết chuyện, gọi hoa đó là hoa Ban. Riêng chàng Khum khi trở về thấy mảnh khăn trắng thì cũng chạy vào rừng để tìm Ban. Ngày đêm tìm kiếm, Khum kiệt sức chết và biến thành con chim sống lẻ loi nơi núi rừng. Cứ mỗi xuân về, khi mùa hoa Ban rộ nở là lúc con chim lẻ loi cất tiếng kêu tình da diết với âm điệu ai oán thảm buồn.

+ Điện Biên: Một tỉnh miền núi ở vùng Tây Bắc, nằm gần các tỉnh Sơn La và Lai Châu của Việt Nam, giáp biên giới với Trung Quốc và Lào. Tên gọi Điện Biên là do vua Thiệu Trị đặt năm 1841, có nghĩa là "vùng biên giới vững chãi". Thành phố của Điện Biên là Điện Biên Phủ.

+ Vườn Anh Đào Mường Phăng: Với hàng ngàn cây Anh Đào xinh tốt, được trồng trên một hòn đảo nhỏ ở giữa hồ Pá Khoang, thuộc xã Mường Phăng của vùng núi Điện Biên.

+ Rượu Sâu Chít: Là đặc sản của miền rừng núi Lai Châu và Điện Biên ở vùng Tây Bắc. Rượu Sâu Chít có vị ngọt, bổ dưỡng tinh tủy, chữa chứng đau lưng và suy nhược thần kinh. Mùa sâu chít vào khoảng tháng 10 đến tháng 12 âm lịch, bướm sẽ đẻ trứng vào cây Chít, trứng biến thành sâu và sống trong thân cây Chít. Sâu Chít được bán tươi, hoặc sấy khô, hoặc bán tính theo ngọn Chít. Sâu Chít đem ngâm với rượu khoảng 12 tháng thì uống là ngon nhất, có thể dùng để chữa bệnh và duy trì sức khỏe tốt.

+ Hồ Pá Khoang: Một hồ nước trong mát nằm cạnh những cánh rừng xanh bạt ngàn của vùng Điện Biên, cách trung tâm thị xã Điện Biên khoảng 20 km.

+ Lai Châu: Một tỉnh miền biên giới thuộc vùng Tây Bắc Việt Nam, giáp ranh với Điện Biên, Lào Cai, Yên Bái, Sơn La và Trung Quốc. Nằm cách thủ đô Hà Nội khoảng 450 km. Lai Châu có nhiều cao nguyên, suối hồ, đồi núi và ghềnh thác. Nổi bật nhất là thác Tác Tình, đỉnh Chu Va, đèo Ô Quy Hồ và cánh đồng Mường Than. Đặc sản của Lai Châu rất nhiều, bao gồm lợn cắp nách, cá bống vùi tro, xôi tím, thịt lợn gác bếp, măng nộm hoa Ban, nộm rau dớn, rêu đá nướng, canh rêu đá, canh tiết lá đắng, rượu ngô, lam nhọ (thịt trâu nướng nhừ), thịt trâu sấy, ve sầu rán và cá nướng Thái.

+ Vùng Tây Bắc: Còn gọi là Tây Bắc Bắc Bộ, là vùng miền núi phía Tây của miền bắc Việt Nam, có chung đường biên giới với Lào và Trung Quốc. Tây Bắc có 6 tỉnh là Hòa Bình, Sơn La, Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai và Yên Bái, trong đó Sơn La có diện tích lớn nhất và dân số nhiều nhất.

+ Thác Tác Tình: Còn gọi là thác Tình, có độ cao trên 100 m, thuộc xã Bình Lư, huyện Tam Đường. Là một trong những địa điểm du lịch hấp dẫn của tỉnh Lai Châu. Vào những ngày nắng đẹp, ngọn thác Tác Tình có ánh cầu vồng 7 màu phản chiếu trên sóng nước dọc theo các ghềnh đá, nhìn rất lãng mạn và thơ mộng.

+ Nở Lan: Tên một nàng con gái miền sơn cước rất xinh đẹp, thuộc dân tộc Dao, sống với bản làng trên vùng cao nguyên Phong Thổ - Tam Đường. Theo truyền thuyết kể rằng, Nở Lan yêu một chàng trai nghèo trong bản làng. Chàng trai này rất giỏi về thổi sáo, có tiếng sáo buồn làm thổn thức trái tim nàng. Một chiều, nàng tìm đến chàng bên bờ thác nước để được nghe tiếng sáo và 2 người đã yêu nhau. Từ đó, mỗi chiều đôi trai gái tìm đến nhau bên dòng thác để trao gởi tâm tình theo tiếng sáo mộng mơ. Chuyện tình trớ trêu thay, cha nàng Nở Lan lại muốn ép gả nàng cho một Tạo bản giàu có. Nàng biết được nên bỏ trốn và buồn khổ trầm mình xuống dòng thác để mong giữ vẹn thủy chung với Người thương. Chàng biết nàng bỏ trốn nên vào thác nước để tìm nàng. Vì quá tuyệt vọng và buồn đau cho nàng Nở Lan, chàng cũng trầm mình xuống dòng nước để chết theo nàng. Dân làng xót thương nên gọi tên thác đó là thác "Tác Tình", có nghĩa là mong ước tác hợp chuyện tình dang dở của 2 người để được nên duyên vợ chồng một kiếp mai sau.

+ Tam Đảo: Dãy núi ranh giới giữa Thái Nguyên với Vĩnh Phúc và Tuyên Quang. Gọi là Tam Đảo vì nơi đây có 3 ngọn núi nhô lên giữa mây trời là Thạch Bàn, Thiên Thị và Phù Nghĩa. Dãy núi chạy dài 80 km, được hình thành từ các dòng nham thạch của núi lửa hàng triệu năm trước đã phun ra và chồng chất lên nhau. Trên Tam Đảo có nhiều suối thác nước lớn và có một động vật đặc hữu là loài cá cóc bên dưới bụng có hoa vàng (còn gọi là tắc kè nước, hay thằn lằn nước).

+ Thái Nguyên: Một tỉnh lỵ miền Đông Bắc Việt Nam, cách trung tâm Hà Nội khoảng 75 km. Theo Hán Việt tự điển, Thái Nguyên có nghĩa là cánh đồng to lớn, hay một vùng đất rộng lớn. Nơi đây có nhiều địa danh nổi tiếng như đồi chè Tân Cương, hồ Núi Cốc, hang Phượng Hoàng, suối Mỏ Gà, đền Đuổm, hồ Vai Miếu, thác Nặm Rứt, thác Khuôn Tát, chùa Hang... Đặc sản của Thái Nguyên rất nhiều, nổi bật nhất là bánh nếp Coóc Mò, bánh chưng Bờ Đậu, cơm lam Định Hóa, trám đen Hà Châu, chè xanh Tân Cương, tương nếp Úc Kỳ, đậu phụ Bình Long, nem chua Đại Từ, mì gạo Hùng Sơn, tôm cuốn Thừa Lâm, xôi thập cẩm Thái Nguyên, bánh ngải Phú Lương và măng đắng Ngàn Me.

+ Đảo Núi Cái: Là hòn đảo lớn nhất trong số 89 đảo trên hồ Núi Cốc, được biết đến là khu trưng bày các sản phẩm làng nghề truyền thống. Nơi đây lưu giữ hơn 2000 hiện vật văn hóa của hơn 90 làng nghề thủ công truyền thống của cả nước Việt Nam qua các triều đại khác nhau. Trên Núi Cái còn có 108 bậc thang để dùng leo lên đảo và có ngôi Nhà Cổ hơn 200 năm tuổi bằng gỗ lim quý hiếm.

+ Chùa Thác Vàng: Nằm ở khu du lịch sinh thái Hồ Núi Cốc. Ngôi chùa được tạo hình bên trong một bức tượng Phật Thích Ca khổng lồ cao 45 m. Đây là điểm hành hương nổi tiếng của vùng Núi Cốc để các du khách Phật tử về đây lễ lạy trong những dịp ghé thăm. Trong khu vực này còn có các động Huyền Thoại, Thủy Cung, Ba Cây Thông, Âm Phủ, Chợ Tình và sân khấu Nhạc Nước Đêm. Đây là những điểm đến rất thú vị, đặc biệt với các mê cung huyền ảo và sóng nước cung đàn reo trong đêm.

+ Chuyện Tình Ba Cây Thông: Ở hồ Núi Cốc còn có một huyền thoại về tình yêu đẫm lệ giữa 1 cô gái và 2 chàng trai. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có 2 chàng trai sinh đôi giống nhau như đúc, sống trên núi và làm nghề đốn củi. Một hôm người anh xuống núi, gặp cô gái xinh đẹp và đem lòng yêu mến nàng. Ngày hôm sau, người em xuống núi và cũng mê đắm nhan sắc của nàng con gái ấy. Cô gái cũng yêu thương đáp lại nhưng không hề biết là đã yêu 2 anh em giống nhau như vậy. Chuyện tình tay 3 tiếp diễn và cùng nhau hẹn ước đính hôn. Vào ngày hẹn để kết duyên vợ chồng, 3 người gặp nhau trong ngỡ ngàng nước mắt. Ngọc Hoàng thương cảm đã biến 3 người thành 3 cây thông lớn để được đứng gần bên nhau suốt đêm ngày.

+ Chuyện Tình Sông Công Núi Cốc: Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có chàng trai nghèo làm nghề đốn củi tên Cốc, sống cô đơn một mình với cây sáo trúc. Vào một ngày nắng hạn, chàng đến xin làm công cho ông Quan Lang trong làng và duyên mệnh gặp nàng con gái đẹp tên Công rất giỏi múa hát, là con của ông Quan Lang giàu có. Nàng Công đem lòng yêu thương chàng Cốc qua những điệu sáo buồn. Quan Lang phản đối chuyện tình 2 người, đem nhốt nàng Công trong nhà và tìm cách giết chết chàng Cốc. Cốc trốn chạy vào rừng, mong nhớ chờ đợi nàng Công tìm đến. Vì quá khổ sầu tuyệt vọng, chàng Cốc đứng chết hóa thành ngọn núi đá. Nước mắt nàng Công ngày đêm tuôn chảy và thân xác nàng cũng rã tan thành một dòng sông lớn. Dân làng địa phương thương tiếc cho chuyện tình ngang trái của 2 người nên đã đặt tên cho khu vực này là sông Công và núi Cốc.

+ Tuyên Quang: Một tỉnh lỵ thuộc vùng Tây Bắc Việt Nam, giáp ranh giới với Hà Giang, Cao Bằng, Bắc Kạn, Thái Nguyên, Vĩnh Phúc, Phú Thọ và Yên Bái. Món đặc sản ở Tuyên Quang bao gồm cơm lam, lợn đen xào lăn, lạp xưởng Suối Khoáng, bánh nếp nhân trứng kiến, bánh cuốn cà cuống, bún chấm, rượu ngô Na Hang, cam sành Hàm Yên, gỏi cá Bỗng sông Lô, thịt trâu gác bếp, mắm cá ruộng Chiêm Hóa, măng khô lưỡi lợn, xôi ngũ sắc, bánh khảo, bánh gai Chiêm Hóa và bánh bao chiên.

+ Hồ Na Hang: Na Hang còn gọi là Nà Hang, có nghĩa là "ruộng cuối", hay "ruộng dưới thung lũng". Là một huyện trong tỉnh Tuyên Quang. Nơi đây có hồ nước trong xanh thơ mộng, còn đầy vẻ hoang sơ của miền sơn cước.

+ Động Song Long: Là một danh thắng quốc gia, thuộc xã Khuôn Hà, huyện Lâm Bình. Hang động có chiều sâu trên 200 m, với nhiều cột nhũ thạch hình thù kỳ quái.

+ Suối Nước Khoáng Mỹ Lâm: Còn gọi là Suối Khoáng Sun Phua, thuộc xã Phú Lâm, huyện Yên Sơn, cách trung tâm thị xã Tuyên Quang khoảng 13 km. Là một dòng suối thơ mộng và bình yên, với làn nước trong veo ấm áp. Nơi đây có khu nghỉ dưỡng suối nước khoáng Mỹ Lâm được xây dựng vào năm 1965, có dịch vụ tắm nước khoáng nóng và tắm bùn khoáng.

+ Núi Pắc Tạ: Theo tiếng Tày, chữ Pắc Tạ có nghĩa là "vú của trời". Còn có tên gọi là núi Voi, vì dáng núi có hình dạng giống con voi đứng bên bình rượu. Đây là ngọn núi có hình dáng lạ nhất và cao nhất ở huyện Nà Hang.

+ Cây Đa Tân Trào: Cây Đa to lớn với nhiều thân cành và gốc rễ kỳ lạ, nằm cách đình Tân Trào khoảng 500 m, thuộc thôn Tân Lập, xã Tân Trào, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang.

+ Thác Bản Ba: Là một trong những danh thắng kỳ vĩ của miền đất Tuyên Quang. Ngọn thác nằm bên triền núi Phiêng Khàng, thuộc thôn Bản Ba, xã Trung Hà, huyện Chiêm Hóa, cách trung tâm thành phố Tuyên Quang khoảng 70 km.

+ Lạng Sơn: Còn gọi là xứ Lạng, một tỉnh lỵ ở vùng Đông Bắc Việt Nam. Lạng Sơn có trên 365 lễ hội truyền thống dân tộc. Trung tâm của tỉnh là thành phố Lạng Sơn cách biên giới Việt Nam - Trung Quốc 18 km, có dòng sông Kỳ Cùng chảy ngược qua. Thuở xa xưa, vào thời nhà Đinh, nơi đây (vùng đất Đình Pác Mòng) có vị anh hùng Đinh Bộ Lĩnh đã tiến đến dẹp loạn giặc thù. Đời nhà Trần, khoảng thế kỷ 13, Lạng Sơn được biết đến với tên là Lạng Châu Lộ, về sau đổi tên là trấn Lạng Sơn. Những điểm du lịch nổi bật ở vùng đất này là thành nhà Mạc, ải Chi Lăng, núi Mẫu Sơn, động Nhị Thanh, hồ Âm Ty, núi Phật Chỉ, cùng với những cửa khẩu lớn và các khu phố chợ sầm uất. Đặc sản Lạng Sơn gồm có lợn sữa quay, bánh cuốn trứng, vịt quay, khâu nhục, bánh ngải, phở chua, phở vịt quay, bánh Cao Sằng, ếch hương, gà sáu cựa nướng và đào tiến vua.

+ Động Tam Thanh: Nằm trên ngọn núi Tô Thị thuộc phường Tam Thanh, thành phố Lạng Sơn. Là một địa điểm du lịch nổi tiếng của xứ Lạng. Cửa động Tam Thanh cao khoảng 8 m ở giữa lưng chừng núi, trong động có 3 hang là Nhất Thanh, Nhị Thanh và Tam Thanh. Nơi đây cũng được biết đến là chùa Tam Thanh, có nét đẹp cổ kính và huyền ảo kỳ bí, vì ngôi chùa nằm trong động núi đá với những nhũ thạch rũ xuống đẹp tuyệt vời. Trong chùa còn có hồ Âm Ty với làn nước trong xanh tuôn chảy bốn mùa. Tam Thanh được mệnh danh là "đệ nhất bát cảnh xứ Lạng", ngày nay trên vách động còn để lại dấu khắc bài thơ của ngài đốc trấn Ngô Thì Sĩ (1726-1780). Bên trong chùa Tam Thanh có tượng Phật A Di Đà màu trắng cao 202 m, được tạc nổi vào vách đá từ thế kỷ 15.

+ Núi Tô Thị: Còn gọi là núi Vọng Phu, ở phường Tam Thanh, thuộc thành phố Lạng Sơn. Trên đỉnh núi có tảng đá người mẹ bồng con nhìn về cõi xa xăm, là sự tích nàng Tô Thị chờ chồng đi đánh giặc ở phương bắc. Hòn Vọng Phu nổi tiếng với các bài thơ đề vịnh của các cụ Nguyễn Trãi và Nguyễn Du. Năm 1991, tượng đá bị sụp đổ. Ngày nay, bức tượng Tô Thị đã được dựng lại bằng xi măng để thay thế vị trí tượng đá cũ.

+ Chợ Kỳ Lừa: Còn gọi là chợ đêm Kỳ Lừa, nằm tại đường Thân Công Tài ở trung tâm thành phố Lạng Sơn. Chợ mở cửa từ sáng sớm cho đến tối khuya (6 giờ sáng đến 11 giờ đêm), có bày bán đủ các loại đồ dùng và thực phẩm ăn uống, đặc biệt là món vịt quay Lạng Sơn với lá Mác Mật nổi tiếng thơm ngon và độc đáo nhất của miền xứ Lạng.

+ Hồ Khe Chảo: Còn gọi là hồ Khe Chão (dấu ngã), một hồ nước rộng lớn và yên bình, nằm dưới chân núi Hạ My, thuộc địa phận xã Long Sơn, huyện Sơn Động, cách thị trấn An Châu khoảng 25 km. Là một trong những điểm đến hấp dẫn của tỉnh Bắc Giang. Chung quanh hồ là những dãy rừng nguyên sinh của vùng Tây Yên Tử.

+ Hồ Cấm Sơn: Một hồ nước đẹp trữ tình có chiều dài 30 km, ở địa phận huyện Lục Ngạn, là hồ nước có diện tích lớn nhất của tỉnh Bắc Giang. Nằm giáp ranh giới với Lạng Sơn, trải dài theo những dãy núi cao ngút ngàn. Hồ Cấm Sơn đã đi vào âm nhạc, được biết đến qua tác phẩm dân ca quan họ nổi tiếng với tựa đề Hồ Trên Núi của nhạc sĩ Phó Đức Phương (1971).

+ Bắc Giang: Một tỉnh miền núi thuộc vùng Đông Bắc Việt Nam, giáp ranh giới với Lạng Sơn, Quảng Ninh, Thái Nguyên, Hà Nội, Bắc Ninh và Hải Dương, cách Hà Nội khoảng 50 km. Đặc sản của Bắc Giang gồm có rượu làng Vân, vải thiều Lục Ngạn, cam sành Bố Hạ, bánh đa Thổ Hà, bánh đa Dĩnh Kế, mì Chũ, bún Đa Mai, chè kho Mỹ Độ, xôi trứng kiến Lục Ngạn, cua da, bánh đúc Đồng Quan, bánh vắt vai và gà đồi Yên Thế.

+ Làng Thổ Hà: Nằm tại xã Vân Hà, huyện Việt Yên. Nơi đây vẫn còn giữ được nguyên vẹn những nét đẹp văn hóa truyền thống của vùng Bắc Giang. Tìm đến làng Thổ Hà, du khách sẽ đến với cây đa, bến nước, sân đình, áo Tứ Thân, nón Ba Tầm và khăn Mỏ Quạ. Trước đây, làng Thổ Hà nổi tiếng về nghề gốm. Ngày nay, ngôi làng này còn được biết đến với nghề làm bánh đa và mì gạo.

+ Áo Tứ Thân: Một loại trang phục hàng ngày của phụ nữ miền bắc trước thế kỷ 20. Ngày nay chỉ dùng trong những dịp lễ hội truyền thống. Phía bên trong áo Tứ Thân là chiếc yếm mỏng, loại màu nặng dùng cho phụ nữ lớn tuổi, loại màu nhẹ cho các cô gái trẻ. Yếm có các loại cổ xây (cổ khoét tròn), cổ xẻ (cổ khoét chữ V) và cổ nhạn (cổ khoét chữ V sâu thấp xuống).

+ Nón Ba Tầm: Một loại nón để tránh nắng mưa rất phổ biến của phụ nữ miền bắc thuở xa xưa. Ngày nay, Ba Tầm chỉ dùng trong những dịp lễ hội lớn. Nón Ba Tầm được lợp bằng lá cọ, có dạng hình như cái lọng, và ở giữa lòng nón có cái khùa để giữ chặt chiếc nón trên đầu. Hai bên vành nón thì kết đôi chùm chỉ thao để làm duyên, vì vậy nên Ba Tầm còn được gọi là nón Quai Thao.

+ Cây Dã Hương: Cây cổ thụ đã trên 1000 năm tuổi, ở xóm Giữa, xã Tiên Lục, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang. Cây Dã Hương ở Bắc Giang được biết đến là cây xanh ngàn tuổi duy nhất trên thế giới, được xếp là di sản quốc gia Việt Nam. Chu vi thân cây to trên 17 m khoảng 8 người dang hai tay ôm. Là nơi thu hút hấp dẫn khách du lịch trong và ngoài nước, đặc biệt vào khoảng cuối xuân thì cây nở hoa vàng nhìn rất uy nghi bề thế.

+ Làng Rượu Vân Hà: Ngôi làng nổi tiếng về đặc sản rượu (với nhãn hiệu là rượu làng Vân), đã được dùng làm lễ vật để tiến vui thời phong kiến. Nằm tại huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang.

+ Suối Nước Vàng: Một suối nước với màu vàng óng ánh quanh năm, nằm trên dãy núi Phật Sơn, thuộc xã Lục Sơn, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang.

+ Thác Ba Tia: Một thác nước đẹp hoang dã thuộc xã Tuấn Mậu, huyện Sơn Động, cách thành phố Bắc Giang khoảng 80 km.  Ngọn thác Ba Tia là đầu nguồn của con suối Nước Vàng ở xã Lục Sơn, huyện Lục Nam.

+ Thung Lũng Huyền Đinh: Một thung lũng đẹp lãng mạn nằm dưới chân núi Huyền Đinh của tỉnh Bắc Giang. Núi Huyền Đinh có độ cao khoảng 600 m, thuộc huyện Lục Nam, Bắc Giang. Bên dãy Huyền Đinh có khu du lịch sinh thái Suối Mỡ ở xã Nghĩa Phương, một danh thắng đẹp và cũng là địa điểm tâm linh nổi tiếng của tỉnh Bắc Giang.

+ Thành Cổ Xương Giang: Được xây dựng vào thế kỷ 15 (1407) với lối kiến trúc độc đáo, nằm tại xã Đông Nham, ở phía đông bắc của thành phố Bắc Giang.

+ Xứ Kinh Bắc: Một địa danh cũ ở phía bắc Việt Nam, bao gồm 2 tỉnh Bắc Giang và Bắc Ninh, cùng với một số vùng lân cận ở Hà Nội (Gia Lâm, Long Biên, Đông Anh, Mê Linh, Sóc Sơn), Hưng Yên (Văn Giang, Văn Lâm) và Lạng Sơn (Hữu Lũng). Những danh nhân nổi tiếng ở Kinh Bắc là Lý Công Uẩn, Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân, Âu Cơ và Phù Đổng Thiên Vương.

+ Đình Bảng: Một ngôi đình nằm ở làng Đình Bảng (xưa là làng Cổ Pháp, tên Nôm là làng Báng), thuộc thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Ngôi đình được xây dựng vào đầu thế kỷ 18, thờ các vị thần núi, thần nước, thần đất và những người có công lập nên ngôi làng thuở xa xưa.

+ Hội Lim: Một lễ hội truyền thống của tỉnh Bắc Ninh, được tổ chức từ ngày 11 đến hết ngày 14 tháng Giêng âm lịch hàng năm ở huyện Tiên Du, chính hội là ngày 13. Các làn điệu dân ca quan họ nổi tiếng như Gọi Đò và Mời Trầu, được trình bày bởi các Liền Chị (người phụ nữ hát quan họ) và các Liền Anh (người nam giới hát quan họ) trên các chiếc thuyền rồng. Trong dịp lễ hội còn có nhiều trò chơi dân gian khác như đấu võ, đấu vật, đấu cờ, đánh đu tiên, thi dệt cửi, nấu cơm, bịt mắt bắt dê, bịt mắt đập niêu... Đặc sắc nhất là đêm hát thi Quan Họ giữa các làng Quan Họ vào tối ngày 12.

+ Khăn Mỏ Quạ: Loại khăn vuông màu đen mà phụ nữ Việt Nam thời xa xưa hay thường dùng, được chít thành hình góc nhọn như cái mỏ quạ ở trước trán.

+ Sông Tiêu Tương: Một con sông cổ ở làng Cổ Bi, nay thuộc phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Dòng Tiêu Tương đã bị phủ lấp từ thời Hồ Quý Ly, ngày nay chỉ còn lại một khúc nhỏ ở xóm Bà La, Đình Bảng. Tuy vậy, con sông Tiêu Tương hiền hòa vẫn còn mãi trong tâm thức của người dân Bắc Ninh. Một trong những câu chuyện lịch sử gắn liền với dòng sông Tiêu Tương là chuyện tình Trương Chi và Mỵ Nương.

+ Bắc Ninh: Một tỉnh thuộc đồng bằng sông Hồng, nằm tại khu trọng điểm kinh tế bắc bộ, cách Hà Nội khoảng 30 km. Là vùng đất của miền quê Quan Họ, giáp ranh giới với Hà Nội, Bắc Giang, Hải Dương và Hưng Yên. Bắc Ninh là trung tâm của xứ Kinh Bắc cổ xưa, ngày nay vẫn còn duy trì nhiều lễ hội văn hóa truyền thống, nổi bật nhất là hội chùa Dâu, hội Lim, hội đền Đô và hội đền Bà Chúa Kho. Các món đặc sản của Bắc Ninh bao gồm thịt chuột Đình Bảng, nem Bùi Ninh Xá, bún làng Tiền, bánh tẻ làng Chờ, bánh khúc làng Diềm, tương Đình Tổ, bánh phu thê Đình Bảng và cháo thái Đình Tổ.

+ Hải Phòng: Còn gọi là Đất Cảng, hay thành phố Cảng, cũng được mệnh danh là thành phố Hoa Phượng Đỏ (hoa Phượng Vĩ). Hải Phòng là thành phố lớn thứ 3 của Việt Nam sau Sài Gòn và Hà Nội, giáp ranh giới với Quảng Ninh, Hải Dương, Thái Bình và biển Đông, cách Hà Nội khoảng 120 km. Những tên tuổi nổi bật của vùng bến cảng Hải Phòng trên lãnh vực âm nhạc hiện đại gồm có nhạc sĩ Văn Cao, Hoàng Quý, Đoàn Chuẩn, Đỗ Nhuận, Trần Chung và Ngô Thụy Miên. Nơi xóm Trại, ở phường Đằng Giang quận Ngô Quyền, có cây đa cổ thụ 13 gốc đã trên 307 năm tuổi, là một trong những địa điểm du lịch tâm linh nổi tiếng của thành phố Hải Phòng.

+ Làng Đông Khê: Một thôn làng ở xã Đông Khê, thuộc quận Ngô Quyền, thành phố Hải Phòng, nằm giữa 2 công viên An Biên và Phương Lưu. Trong khu vực Ngô Quyền còn có chùa Nguyệt Quang, chùa Đỏ, chùa An Đà và đền Tiên Nga là những địa điểm tâm linh nổi tiếng của Hải Phòng. Đặc biệt nơi chùa Đỏ có tượng Phật bằng gỗ mít lớn nhất Việt Nam, do nghệ nhân Đoàn Trúc đúc tạc và chạm khắc.

+ Hoa Phượng Vĩ: Còn có tên gọi là hoa Học Trò vì mùa hoa Phượng nở là thời điểm kết thúc một niên học, mùa chia tay bạn bè và mái trường, để lại những dấu ấn đẹp với nhiều kỷ niệm vui buồn của lứa tuổi học trò. Thành phố Hải Phòng ở khu vực miền bắc Việt Nam, còn gọi là thành phố Hoa Phượng Đỏ, có trên 9 ngàn cây Phượng Vĩ trên khắp các đường phố và sân trường.

+ Cô Tô: Có tên cổ là Chàng Sơn, tức Núi Chàng. Là một quần đảo nằm ngoài khơi tỉnh Quảng Ninh, với ánh hoàng hôn vẩy sáng như dát bạc vàng giữa bầu trời và mặt biển. Vào mùa hè, mặt trời Cô Tô lặn muộn, mây trời chuyển dần từ màu xanh sang màu hồng, rồi màu vàng cam huyền ảo. Nắng chiều tàn với sắc màu óng ánh, nhìn rất lãng mạn và đẹp mắt. Cô Tô là khu du lịch nổi tiếng hoang sơ với các hồ nước ngọt Trường Xuân và Đồng Tiến, bãi tắm Tình Yêu, mũi đá Cầu Mỵ, bãi Vàn Chải và bờ cát trắng Hồng Vàn.

+ Vân Đồn: Một huyện đảo thuộc tỉnh Quảng Ninh miền bắc Việt Nam, gần 800 năm tuổi với những di tích văn học đặc sắc, có trên 600 hòn đảo lớn nhỏ vòng quanh phía Đông và Đông Bắc của Vịnh Bái Tử Long.

+ Vịnh Bái Tử Long: Một vịnh biển ở tỉnh Quảng Ninh. Theo truyền thuyết, nước Việt bị giặc ngoại xâm, Ngọc Hoàng đã sai một đàn rồng hạ giới để phun ra vô số châu ngọc làm thành rào cản các thuyền bè của quân giặc. Nơi rồng mẹ đáp xuống gọi là Vịnh Hạ Long. Nơi các rồng con đáp xuống gọi là Vịnh Bái Tử Long.

+ Đảo Quan Lạn: Khu du lịch nổi tiếng nằm trên Vịnh Bái Tử Long, với nét đẹp mơ màng và hoang nhiên, cách thành phố Hạ Long 55 km. Phương tiện di chuyển chính trên đảo Quan Lạn là xe lam 3 bánh Túc Túc, rất thú vị khi đi qua những đồi cát trắng thơ mộng với gió mát dịu êm.

+ Bãi Dài: Một bãi biển đẹp với tên gọi mộc mạc, nằm trên Vịnh Bái Tử Long, ở khoảng giữa cảng Cái Rồng và cảng Vạn Hoa, thuộc huyện Vân Đồn. Ngày nay, Bãi Dài là khu du lịch sinh thái hấp dẫn với nét đẹp hoang sơ và quyến rũ tự nhiên.

+ Bến Minh Châu: Một bãi tắm rất đẹp ở huyện Vân Đồn, với những bờ cát trắng muốt đi không dính chân, cách bãi tắm Quan Lạn khoảng 15 km. Minh Châu được khách du lịch xem là bãi biển đẹp nhất của vùng đảo Quan Lạn Quảng Ninh.

+ Quảng Ninh: Một tỉnh miền ven biển, thuộc vùng Đông Bắc Việt Nam. Nơi đây có trên 2000 hòn đảo nổi trên mặt biển. Thuở phong kiến xa xưa, Quảng Ninh có các tên gọi khác nhau như Lục Châu, Lộ Đông Hải, Lộ Hải Đông, Trấn An Bang, Quảng Yên. Ngày nay Quảng Ninh có biệt danh là Đất Mỏ. Miền Quảng Ninh đa số là núi đồi, sông hồ, biển đảo và đồng bằng. Nơi đây có nguồn tài nguyên than đá, là địa điểm trọng yếu khai thác chính của Việt Nam. Có 4 thành phố là Hạ Long, Cẩm Phả, Móng Cái và Uông Bí. Đây là điểm du lịch lớn hàng đầu của Việt Nam với những di sản thiên nhiên hùng vĩ và kỳ thú như Hạ Long, Bái Tử Long, Bãi Cháy, Tuần Châu và Cô Tô. Quảng Ninh còn có những di tích lịch sử nổi tiếng như bãi cọc Bạch Đằng, thương cảng Vân Đồn, đền Cửa Ông và quần thể núi Yên Tử.

+ Núi Yên Tử: Còn có tên gọi là Bạch Vân Sơn, là ngọn núi cao nhất của dãy vòng cung Đông Triều thuộc tỉnh Quảng Ninh. Trên núi có nhiều ngôi chùa đền am tháp với đầy nét cổ kính và uy nghiêm. Ngày nay, Yên Tử có hệ thống cáp treo để giúp các du khách trên đường hành hương được thuận tiện hơn. Nơi đây có nhiều di tích lịch sử nổi tiếng như am Ngọa Vân, tháp Tổ, chùa Cả, suối Giải Oan, thác Bạc, thác Vàng, chùa Lân, chùa Đồng, chùa Bảo Sái và tượng đá An Kỳ Sinh.

+ Uông Bí: Một thành phố của tỉnh Quảng Ninh, nằm dưới chân dãy núi Yên Tử. Các điểm du lịch chính ở thành phố là hang Son, động Bảo Phúc, núi Yên Tử, hồ Yên Trung, Lựng Xanh và chùa Ba Vàng.

+ Chùa Trình: Ngôi chùa đầu tiên để các Phật tử và du khách đến dâng hương trước khi lên Yên Tử. Chùa Trình nằm bên một dòng suối nhỏ mà khi xưa vua Trần Nhân Tông đã ghé tắm, để tẩy rửa bụi trần trước khi dâng hương cúng Phật. Vì vậy, người dân địa phương gọi dòng suối này là Suối Tắm.

+ Hương Vân: Là pháp hiệu của vua Trần Nhân Tông khi xuất gia tu hành trên núi Yên Tử. Ngài còn có các đạo hiệu khác như Trúc Lâm Đại Đầu Đà, Trúc Lâm Đại Sĩ và Điều Ngự Giác Hoàng.

+ Chùa Giải Oan: Còn gọi là chùa Hạ của khu di tích Yên Tử (chùa Trung là chùa Hoa Yên và chùa Thượng là chùa Đồng). Nơi đây có cây cầu Giải Oan do vua Trần Nhân Tông cho xây dựng để giải oan các linh hồn đã tuẫn tiết vì mình. Dòng suối ven bên được gọi là suối Giải Oan, là nơi mà 100 cung nữ đã trầm mình xuống suối nước để tỏ lòng trung với vua Trần Nhân Tông khi đức vua đến Yên Tử tu hành.

+ Chùa Hoa Yên: Còn gọi là chùa Cả, chùa Phù Vân, hay chùa Vân Yên, nằm ở độ cao 543 m, với những hàng cây tùng rậm nét đã trên hàng trăm năm tuổi. Chùa Hoa Yên là ngôi chùa lớn nhất ở vùng núi Yên Tử, có nhiều bức tượng được đúc bằng đồng nguyên thủy (2 ngôi chùa nổi bật khác là chùa Giải Oan và chùa Đồng).

+ Am Ngọa Vân: Nơi đức vua Trần Nhân Tông tu hành khổ hạnh và đã tịch hóa tại đây (1308). Ngài được vua Trần Anh Tông suy tôn là "Đại Thánh Trần Triều Trúc Lâm Đầu Đà Tịnh Tuệ Giác Hoàng Điều Ngự Tổ Phật".

+ Chùa Đồng: Còn gọi là Thiên Trúc Tự, nằm ở độ cao 1068 m, được đúc bằng đồng nặng trên 70 tấn. Nơi đây thờ Phật Thích Ca và 3 vị tổ dòng thiền Trúc Lâm (còn gọi là Trúc Lâm Tam Tổ: Điều Ngự Giác Hoàng, Pháp Loa và Huyền Quang). Chùa Đồng là một trong những ngôi chùa Phật giáo được đúc bằng đồng nguyên chất nặng nhất và lớn nhất trên thế giới.

+ Chùa Vân Tiêu: Vân Tiêu có nghĩa là "tan mây". Xưa kia, nơi đây chỉ là một am tu hành nhỏ, có tên gọi là Am Tử Tiêu. Ngày nay là nơi tu tập của các vị tăng sĩ Phật giáo Yên Tử.

+ Tháp Huệ Quang: Còn gọi là Huệ Quang Kim Tháp, nằm gần chùa Hoa Yên, là ngôi tháp Tổ cất giữ xá lợi của vua Trần Nhân Tông. Trong khu vực Huệ Quang có 97 ngọn tháp thờ phụng các vị thiền sư đã hóa thân vào cõi Phật.

+ Chùa Một Mái: Còn gọi là Bán Thiên Tự, chùa có tên gọi như vậy vì một nửa chùa nhô ra bên ngoài trời và một nửa còn lại thì nằm ẩn sâu trong hang động. Trong ngách hang chùa có một núm đá, nước nhỏ giọt suốt đêm chưa đầy một bát cơm. Chùa Một Mái là ngôi chùa duy nhất ở Yên Tử có các tượng thờ hoàn toàn bằng đá trắng.

+ Thiền Viện Trúc Lâm: Nằm trên núi Yên Tử, còn gọi là chùa Lân, hay chùa Long Động, được xem là ngôi thiền viện lớn nhất của Việt Nam, sau công trình xây dựng được khởi xướng bởi hòa thượng Thích Thanh Từ (Viện trưởng Thiền Viện Trúc Lâm Đà Lạt) cùng với công đức đóng góp của các Tăng Ni Phật tử trong và ngoài nước. Ngôi thiền viện đã hoàn tất và khánh thành ngày 11 tháng 11 năm 2002 nhân dịp ngày sinh của vua Trần Nhân Tông.

+ Cát Bà: Đảo Cát Bà ở phía nam vịnh Hạ Long, cách trung tâm thành phố Hải Phòng khoảng 30 km và cách thành phố Hạ Long khoảng 25 km. Là một trong số 367 đảo nhỏ thuộc quần đảo Cát Bà. Theo truyền thuyết kể rằng, Cát Bà còn được gọi là Các Bà vì khi xưa các Bà ở đây lo việc hậu cần để giúp cho các Ông đánh giặc Ân trên một hòn đảo ven cạnh, có tên gọi là Cát Ông (Các Ông).

+ Thuyền Bha-ya: Đội du thuyền tọa lạc trên đảo Tuần Châu, cách thành phố Hạ Long khoảng 15 km. Du thuyền Bha-ya được thiết kế dựa trên phiên bản Ngự Thuyền xưa có nét phương Đông vào thời vua Khải Định, với những phòng nghỉ đêm đủ các loại hạng. Bên trong phòng nghỉ được trang bị theo phong cách phương Tây để tiện dụng cho quý khách viếng thăm. Nhân viên phục vụ trên du thuyền Bha-ya đều được trang phục với áo Tứ Thân truyền thống.

+ Hạ Long: Một vịnh đảo Bắc Bộ thuộc khu vực Đông Bắc Việt Nam, là khu du lịch nổi tiếng với muôn ngàn hang đảo kỳ bí. Theo truyền thuyết kể rằng, nước Việt bị giặc ngoại xâm, Ngọc Hoàng đã sai một đàn rồng hạ giới để phun ra vô số châu ngọc làm thành rào cản các thuyền bè của quân giặc. Nơi rồng mẹ đáp xuống gọi là Vịnh Hạ Long. Nơi các rồng con đáp xuống gọi là Vịnh Bái Tử Long.

+ Bồ Hòn: Nằm trong khu du lịch vịnh Hạ Long, thuộc tỉnh Quảng Ninh. Là một trong những dãy đảo lớn nhất và đẹp nhất của Hạ Long, với nhiều hang động huyền bí của một vùng kỳ quan thiên nhiên thế giới như động Sửng Sốt, hang Luồn, hồ Động Tiên, hang Trinh Nữ, hang Trống...

+ Đảo Ngọc Vừng: Một đảo nhỏ thuộc huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh, có nhiều bãi biển đẹp ở xung quanh. Theo truyền thuyết kể rằng, hòn đảo này có nhiều ngọc trai phát sáng vào ban đêm nên dân địa phương gọi là đảo phát sáng (Ngọc Vừng).

+ Cống Đỏ: Một trong những hòn đảo hoang sơ nhất trên vịnh Bái Tử Long. Đảo Cống Đỏ nằm trong khu vực di sản thiên nhiên thế giới, cách cảng tàu Bãi Cháy khoảng 25 km. Nơi đây đặc biệt có rạng san hô dài trên 700 m với muôn ngàn sắc màu độc đáo.

+ Núi Đề Thơ: Lúc trước, được gọi là núi Truyền Đăng (núi rọi đèn cho các ngư dân đánh cá khuya). Năm 1468, vua Lê Thánh Tông đã cho khắc bài thơ cảm tác của ngài trên vách đá khi đi kinh lý ngang vùng. Kể từ đó, dân địa phương gọi núi này là núi Đề Thơ (sau này đổi tên là núi Bài Thơ). Năm 1729, chúa Trịnh Cương có họa lại bài thơ này và cũng cho khắc trên vách núi gần đấy.

+ Hang Sửng Sốt: Còn gọi là động Sửng Sốt, là một trong những hang động đẹp nhất ở vịnh Hạ Long, với những phiến thạch nhũ kỳ lạ và ao hồ có hình vết chân ngựa.

+ Hang Bồ Nâu: Một hang động có nét đẹp quyến rũ, với cửa uốn vòng cung và các nhũ đá mềm mại như cành liễu, là một trong những hang động dài nhất trên vịnh Hạ Long.

+ Động Thiên Cung: Cách thành phố Hạ Long khoảng 8 km, vách động được bao bọc bởi các thạch nhũ có hình thù kỳ dị và hấp dẫn.

+ Chùa Long Tiên: Nằm ở chân núi Bài Thơ, nổi tiếng với nét kiến trúc độc đáo, là ngôi chùa lớn nhất ở thành phố Hạ Long.

+ Hang Trinh Nữ: Một hang động với tảng đá hình cô gái buông tóc xõa hướng ra biển, đối diện hang Trống (còn gọi là hang Con Trai) với bức tượng chàng trai hóa đá quay mặt về phía hang Trinh Nữ.

+ Đảo Tuần Châu: Thời Pháp thuộc, đảo này còn gọi là đảo hươu ở, là một vùng đảo đất rộng nhưng thưa dân ở phía Tây Nam vịnh Hạ Long. Ngày nay, Tuần Châu được xem là một trong những trung tâm du lịch quốc tế nổi tiếng ở Hạ Long, với câu lạc bộ biểu diễn cá sấu và bãi tắm nhân tạo.

+ Hải Dương: Một tỉnh thuộc vùng kinh tế trọng điểm của miền bắc bộ Việt Nam, với thành phố Hải Dương trung tâm hành chính của tỉnh, cách Hà Nội khoảng 57 km. Tên gọi Hải Dương có nghĩa là ánh sáng mặt trời biển Đông. Nơi đây là miền đất gắn liền với tên tuổi của nhiều anh hùng dân tộc đất nước như Trần Hưng Đạo, Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Mạc Đĩnh Chi, Tuệ Tĩnh... Hải Dương có nhiều di tích lịch sử được xếp hạng đặc biệt như Côn Sơn và Kiếp Bạc. Các món ăn đặc sản của Hải Dương gồm có bún cá rô, bánh cuốn, mắm rươi, bánh đậu xanh, bánh gai Ninh Giang, vải thiều, hồng xiêm và ổi Thanh Hà.

+ Ninh Bình: Một tỉnh ở miền bắc Việt Nam, thuộc khu vực đồng bằng sông Hồng. Vùng đất Ninh Bình xưa là kinh đô cũ của Việt Nam trong giai đoạn 968-1010 dưới 3 triều đại Đinh, Tiền Lê và Hậu Lý. Cố đô Hoa Lư và Nhà thờ đá Phát Diệm là những điểm nhấn về kiến trúc xưa cổ của Ninh Bình. Món đặc sản nổi tiếng nhất của Ninh Bình là thịt dê núi ăn kèm với lá đinh lăng. Ngoài ra, còn có nhiều món ăn khác cũng rất đặc biệt bao gồm nem chua Yên Mạc, cá rô Tổng Trường, dứa Đồng Giao, cơm cháy Ninh Bình, mắm tép Gia Viễn, bún mọc Quang Thiên, xôi trứng kiến Nho Quan, rượu Kim Sơn, bánh trôi, miến lươn, gỏi cá nhệch, cua đồng rang lá lốt, ốc núi luộc và tái dê Hoa Lư. Ninh Bình có nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng như đầm Vân Long, vườn chim Thung Nham, Tràng An, chùa Bái Đính, cố đô Hoa Lư, nhà thờ Phát Diệm, Tam Cốc-Bích Động, núi Non Nước và động Am Tiên.

+ Đền Kiếp Bạc: Ngôi đền cổ thờ đức Trần Hưng Đạo, thuộc xã Hưng Đạo, thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Kiếp Bạc là tên ghép của 2 thôn làng trong vùng là Vạn Yên (còn gọi là làng Kiếp) và Dược Sơn (còn gọi là làng Bạc). Vào ngày 20 tháng 8 âm lịch mỗi năm, lễ hội đền Kiếp Bạc được tổ chức để tưởng niệm về ngày mất của thánh đức Trần Hưng Đạo.

+ Chùa Côn Sơn: Còn có tên là Thiên Tư Phúc Tự, có nghĩa là ngôi chùa được trời ban cho phước lành. Chùa nằm dưới chân núi Côn Sơn, thuộc xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Theo truyền thuyết kể lại, vùng này là nơi hun gỗ làm than và đã diễn ra một trận chiến hoả công vào thời Đinh Bộ Lĩnh dẹp loạn 12 sứ quân. Vì vậy, núi Côn Sơn còn gọi là núi Hun, và chùa Côn Sơn còn được người dân địa phương gọi là chùa Hun.

+ Bàn Cờ Tiên: Là một khu đất bằng phẳng, nằm trên đỉnh núi Côn Sơn, thuộc xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Muốn lên Bàn Cờ Tiên từ chùa Côn Sơn phải vượt qua 600 bậc thang đá.

+ Đảo Cò Chi Lăng Nam: Nằm trên hồ An Dương Vương, thuộc xã Chi Lăng Nam, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương, là hình ảnh ấn tượng với hàng ngàn con cò vạc và chim nước bay lượn khắp vùng trời, đẹp mắt nhất là vào lúc hoàng hôn đang trải dài trên mặt hồ sóng nước.

+ Chùa Bái Đính: Một quần thể chùa rộng lớn ở khu vực Ninh Bình được biết đến với nhiều kỷ lục Châu Á, như tượng Phật bằng đồng dát vàng lớn nhất Châu Á, dãy hành lang A La Hán dài nhất Châu Á, tượng Di Lặc bằng đồng lớn nhất Đông Nam Á... Nơi chùa Bái Đính còn có những đền thờ các vị đức Thần, hang Sáng, động Tối và Giếng Ngọc.

+ Đầm Vân Long: Một vịnh đất ngập nước trong xanh và yên ả, du khách có thể nhìn thấy tận đáy khi thưởng ngoạn phong cảnh trên thuyền. Nơi đây có nhiều khối núi đá vôi với những hình dạng đặc biệt như núi Hòm Sách, núi Cô Tiên, núi Mồ Côi, núi Đá Bàn, núi Mâm Xôi... Nơi đầm Vân Long có nhiều di tích tâm linh lịch sử còn lại như đền thờ Đinh Tiên Hoàng, đền thờ Thánh Mẫu và cây thị cổ thụ trên 600 năm tuổi.

+ Tràng An: Khu du lịch nổi tiếng nhất của tỉnh Ninh Bình, với phong cảnh tuyệt đẹp và những hang động huyền ảo kỳ bí, cùng với con sông uốn khúc qua các dãy núi đá vôi. Đặc biệt vào mùa thu, khi du ngọan trên thuyền đò tưởng như lạc vào cõi tiên, với trăm nghìn bông hoa súng rộ nở bềnh bồng trên sóng nước.

+ Núi Non Nước: Còn gọi là Dục Thúy Sơn (núi Thúy), cao khoảng 70 m, là một trong 3 biểu tượng nổi bật của thành phố Ninh Bình. Nằm trên ngã ba sông Vân và sông Đáy, ở giữa cầu Non Nước và cầu Ninh Bình. Lối lên đỉnh núi có 72 bậc thang đá và trên núi có khoảng 40 bài thơ của các tài tử thi sĩ khắp nơi. Bên chân núi có chùa Non Nước và đền thờ danh sĩ Trương Hán Siêu.

+ Sông Vân: Tên cổ là sông Vân Sàng (có nghĩa là giường mây), chảy ngang qua núi Non Nước, chợ  Rồng, công viên sông Vân và đền thờ Trương Hán Siêu. Sông Vân là một trong 3 biểu tượng nổi bật của thành phố Ninh Bình. Tên con sông gắn liền với truyền thuyết về Lê Hoàn (vua Lê Đại Hành) khi thắng giặc Tống trở về, được Dương Vân Nga (hoàng hậu của 2 vị vua, Đinh Tiên Hoàng và Lê Đại Hành) đem đoàn cung nữ ra đón chào trên dòng sông Vân Sàng.

+ Núi Cánh Diều: Còn gọi là núi Ngọc Mỹ Nhân, thuộc phường Thanh Bình, nhìn từ xa giống hình cô gái tóc xõa nằm trên cánh đồng mênh mông giữa đất trời. Sở dĩ gọi là Cánh Diều vì có truyền thuyết rằng, khi xưa có pháp sư Cao Biền cưỡi diều giấy đi dò phá long mạch nước Nam, bị thần Thiên Tôn dùng tên bắn gãy cánh diều và rơi xuống vùng đất Hoa Lư này.

+ Cầu Mây: Cây cầu được làm bằng các loại dây leo trong rừng là Mây và Song, với trụ cầu 2 bên là các thân cổ thụ cứng chắt của vùng rừng núi. Đi trên cầu Mây có cảm giác bềnh bồng nhún nhảy và cực kỳ thú vị.

+ Tam Cốc: Có nghĩa là 3 hang động, gồm hang Cả, hang Hai và hang Ba, với sông Ngô Đồng xuyên qua một quả núi lớn tạo thành. Bích Động có nghĩa là động xanh, tên động là do thân phụ của đại thi hào Nguyễn Du đặt cho (1773). Tam Cốc và Bích Động là điểm du lịch nổi tiếng ở Ninh Bình đứng hàng thứ 2 sau Tràng An. Vào khoảng tháng 5 và tháng 6, những ruộng lúa dưới chân núi ở 2 bên bờ sông Ngô Đồng vừa độ chín vàng, nhìn rất lãng mạn và đẹp mắt.

+ Sa Pa: Một thành phố trong sương mờ thuộc huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai, nổi tiếng với các thảm ruộng hình bậc thang nhìn rất đẹp mắt. Là địa điểm tham quan hấp dẫn cho du khách trong và ngoài nước. Vùng đất Sa Pa huyền thoại với những phiên chợ tình lãng mạn và nét văn hóa dân tộc bản làng rất đặc trưng. Tên Sa Pa có nguồn gốc từ tiếng Quan Thoại "Sa Pả", có nghĩa là bãi cát, vì khi xưa vùng đất này chỉ là một bãi cát để dân làng dùng làm nơi họp chợ.

+ Cổng Trời Sa Pa: Vùng điểm cao nhất của đường bộ Sa Pa, nằm ở biên giới Sa Pa và Lai Châu. Từ đây, có thể nhìn lên ngọn Phan Xi Păng ngạo nghễ trên dãy Hoàng Liên Sơn và nhìn xuống là miền thung lũng huyền bí Ô Quy Hồ.

+ Thung Lũng Hồng: Khu du lịch sinh thái ATI lãng mạn và tuyệt đẹp ở Sa Pa, là điểm dừng chân thú vị của du khách, với gần một triệu gốc hoa hồng, đào, mận... nở rực hương vào mỗi sáng sớm.

+ Núi Hàm Rồng: Một dãy núi thấp nằm kế bên thị trấn Sa Pa có hình miệng con rồng. Trên đỉnh núi (gọi là Sân Mây) có các vườn đào cổ thụ, vườn phong lan trữ tình và những cánh rừng đá dựng đứng hình thù rất kỳ lạ (gọi là Thạch Lâm).

+ Động Tả Phìn: Một hang động còn rất bí hiểm ở vùng Sa Pa, nằm sát bên bản làng Tả Phìn của dân tộc Dao. Nơi làng này, có nghề thêu quần áo Thổ Cẩm muôn sắc màu tuyệt đẹp. Bên quanh làng là những cánh rừng thông xanh ngát, là điểm thu hút hấp dẫn với khách du lịch viếng thăm.

+ Áo Thổ Cẩm: Áo được dệt thêu thủ công với những hoạ tiết sắc màu rực rỡ ở các vùng miền cao. Hoa văn trên áo Thổ Cẩm chủ yếu là các hình dạng chim thú và hoa lá rừng trong từng ô vuông nhỏ, làm biểu tượng đặc trưng cho từng mỗi dân tộc địa phương.

+ Rặng Sa Mu: Rừng cây Sa Mu (còn gọi là cây Sa Mộc) xanh mướt trên khắp đồi núi Sa Pa, một biểu tượng lãng mạn cho vùng đất sương mờ và mây gió bạt ngàn. Trên những ngày xa xưa ấy, sau phiên chợ tình truyền thống, các đôi trai gái chọn yêu nhau kéo vào khu rừng Sa Mu để tâm tình và gởi gắm cho nhau những lời mến thương ước hẹn ngày mai.

+ Cồn Thủ: Một trong những cồn biển đẹp ở miền bắc Việt Nam, với những cánh rừng thông gió rì rào quanh năm tháng. Cồn Thủ nổi tiếng với các bãi tắm yên tĩnh và xanh mát, là điểm đến thơ mộng của khách tham quan trong và ngoài nước.

+ Đồng Châu: Một bãi biển với khí hậu trong mát, có bờ cát trải dài 5 km, cách thành phố Thái Bình khoảng 35 km, nằm trên địa phận xã Đông Minh, huyện Tiền Hải. Là điểm đến nổi tiếng của Thái Bình với những cánh đồng Ngao mênh mông và các chòi canh mỏng manh trên bùn cát biển.

+ Cây Ngâu: Còn được gọi là Ngâu Tròn, hay Ngâu Ta, một loại cây trồng theo từng bụi, có hoa quanh năm màu vàng nhìn rất lạ mắt. Cây Ngâu được trồng nhiều ở 2 bên đường đi vào khu làng Bách Thuận ở Thái Bình. Cây Ngâu gắn liền với câu chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ, biểu trưng ca ngợi về tình yêu và sự khát vọng tự do trong tình yêu. Hoa Ngâu có mùi thơm vị chanh, dịu thanh thoát, thường được người dân Thái Bình dùng để ướp trà, hoặc ướp vào áo quần cho thơm. Theo y học cổ truyền, hoa Ngâu dùng để giúp tỉnh rượu, lá cây Ngâu dùng để tắm ghẻ và rễ cây Ngâu dùng làm vị thuốc. Cây Ngâu thuộc loại đơn tính, có cây đực, có cây cái. Hoa cây cái được thụ phấn của hoa cây đực mới có quả, khi quả chín có màu đỏ cam. Cây Ngâu có rất nhiều hoa nhưng rất ít quả.

+ Thái Bình: Một tỉnh ven biển thuộc đồng bằng sông Hồng ở miền bắc Việt Nam, cách Hà Nội khoảng 110 km và cách Hải Phòng khoảng 70 km. Thái Bình còn có tên gọi là "Quê Hương 5 Tấn", với hình ảnh các ruộng lúa bạt ngàn mênh mông. Vùng đất Thái Bình có nền văn hóa truyền thống đặc sắc với trên 82 lễ hội và 16 loại múa hát, nổi bật nhất là điệu chèo làng Khuốc và múa rối nước làng Nguyên Xá. Nơi đây còn có nhiều di tích lịch sử như đền Trần, đền Tiên La, chùa Keo, chùa Chành, đền Mẫu Đợi, đền Đồng Bằng và nhà hát chèo Thái Bình. Những làng nghề nổi tiếng ở Thái Bình gồm có làng chạm bạc Đồng Xâm, làng chiếu Tân Lễ, làng dệt vải Phương La, làng thêu tranh Minh Lãng, làng dệt đũi Nam Cao, làng vườn Bách Thuận... Đặc sản của Thái Bình bao gồm bánh cáy làng Nguyễn, canh cá Quỳnh Côi, gỏi nhệch Thái Thụy, bánh chưng Cầu Báng, bánh gai Đại Đồng, bánh giò Bến Hiệp, sứa muối Thái Thụy, cá nướng Thái Xuyên và ổi làng Bo.

+ Làng Hới: Một làng nghề làm Chiếu lâu đời ở vùng đồng bằng bắc bộ. Làng Hới ngày nay là thôn Hải Triều, xã Tân Lễ, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình. Nghề làm Chiếu Cói theo phương thức dệt thủ công của làng Hới là một sản phẩm độc đáo đặc trưng của vùng đất Thái Bình.

+ Hà Nam: Một tỉnh thuộc vùng đồng bằng sông Hồng, ngày nay đã sáp nhập vào Hà Nội. Miền Hà Nam nổi tiếng với 3 cụm núi hoang vu là Bát Cảnh Sơn, núi Cấm và núi Ngọc. Đặc sản nổi tiếng của Hà Nam là bánh cuốn chả nướng Phủ Lý, cá Trắm kho niêu đất Vũ Đại, mắm cáy Bình Lục, bánh đa nem Nguyên Lý, bún Tái Kênh và chuối ngự Đại Hoàng để tiến vua (một trong 50 loại trái cây đặc sản nổi tiếng của Việt Nam).

+ Sông Đáy: Một con sông lớn của miền bắc Việt Nam, chảy qua các tỉnh thành Hà Nội, Hà Nam, Ninh Bình và Nam Định, có chiều dài khoảng 240 km. Là một trong 5 con sông dài nhất ở miền bắc (Hồng, Đà, Lô, Cầu, Đáy). Riêng đoạn ở Hà Nam thì chảy qua các thị trấn Kim Bảng, Quế, Kiện Khê, Thanh Liêm và Phủ Lý. Đặc biệt ở địa phận Kẽm Trống, một thắng cảnh độc đáo của Hà Nam, dòng chảy chia ranh giới 2 tỉnh là Hà Nam và Ninh Bình.

+ Nha Xá: Làng lụa Nha Xá thuộc xã Mộc Nam, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam, đã có từ đầu thế kỷ 14 (1301-1400), với các khâu nhuộm thủ công và nguyên liệu tơ tằm tự nhiên. Chất lượng lụa Nha Xá đứng hàng Á Hậu ở Việt Nam, chỉ sau lụa Vạn Phúc ở Hà Đông. Lụa Nha Xá được cho xuất khẩu đến một số nước ở vùng Châu Á.

+ Hang Luồn: Một điểm đến hấp dẫn ở Hà Nam. Bao quanh hang Luồn là những dãy núi rừng, trước mặt hang là cửa đá. Bên trong hang có dòng nước mát trong và các nhũ đá với nhiều dạng hình khác nhau rất đẹp mắt.

+ Ao Dong: Một cảnh quan rất thơ mộng ở Hà Nam, thuộc xã Liên Sơn, huyện Kim Bảng, với các dãy núi bao quanh và những vườn cây xanh mướt lá. Nơi đây có loài cò trắng và sơn dương cư ngụ (còn gọi là dê núi, hay nai đá). Bởi vì nước ao trong xanh và có rất nhiều rong núi nên người dân địa phương gọi con suối này là Ao Dong.

+ Kẽm Trống: Một địa điểm du lịch nồi tiếng ở giữa địa phận Hà Nam và Ninh Bình, cách Hà Nội khoảng 80 km. Nơi đây có dòng sông Đáy chảy giữa 2 dãy núi cao, cảnh đẹp như một bức tranh thủy mạc miền sơn cước. Nơi đây vẫn còn nhiều hang động kỳ bí hoang sơ với hàng vạn con dơi đang làm chỗ trú ngụ. Kẽm Trống được nhắc đến trong thơ Hồ Xuân Hương (1772-1822), một nữ sĩ tài hoa của vùng đất Khán Xuân: "Hai bên thì núi, giữa thì sông, Có phải đây là Kẽm Trống không, Gió đập cành cây khua lắc cắc, Sóng dồn mặt nước vỗ long bong, Ở trong hang đá hơi còn hẹp, Ra khỏi đầu non đã rộng thùng, Qua cửa mình ơi nên ngắm lại, Nào ai có biết nỗi bưng bồng".

+ Bát Cảnh Sơn: Một trong những danh thắng nổi tiếng ở Hà Nam, thuộc xã Tượng Lĩnh, huyện Kim Bảng, gồm có 8 cảnh chùa được xây dựng theo lối ngũ hành, gồm chùa Vân Mộng, chùa Bông, chùa Cả, chùa Dâu, chùa Bà, chùa Kiêu, chùa Tam Giáo và chùa Ông. Vì bị chiến tranh tàn phá, ngày nay chỉ còn lại 2 ngôi chùa cổ là chùa Tam Giáo và chùa Ông.

+ Vũ Đại: Ngôi làng nổi tiếng ở Hà Nam, với đặc sản cá Trắm kho niêu (còn gọi là cá kho Đại Hoàng). Đặc biệt nhất là vào mỗi dịp Tết Nguyên Đán, cá Trắm đen loại lớn từ 3 đến 5 kg được kho trong niêu đất với gia vị đặc biệt, đun trên bếp củi cây nhãn từ 10 tới 12 tiếng đồng hồ (dân Hà Nam dùng củi cây nhãn vì có lượng nhiệt cao và cháy bền). Mỗi nồi niêu kho xong được bán với giá từ 1 triệu đến 1 triệu rưởi. Tuy là kho niêu rất lâu nhưng thịt cá Trắm lại săn chắc, thấm đều và mềm xương, có thể ăn cả xương và cá với cơm trắng, cháo, hoặc bánh mì.

+ Thanh Hà: Làng thêu ren truyền thống ở Hà Nam đã có trên 100 năm. Toàn khu vực xã có hơn 6500 nghệ nhân sinh sống bằng nghề này. Thanh Hà thuộc huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam, cách thị xã Phủ Lý khoảng 10 km. Nơi đây có 2 thôn chính làm nghề thêu là An Hòa và Hòa Ngãi. Sản phẩm thêu thủ công không những đáp ứng cho nhu cầu trong nước mà còn xuất khẩu sang Liên Xô, các nước Đông Âu và Châu Âu.

+ Bản Lác: Là địa điểm du lịch thú vị thuộc huyện miền núi Mai Châu, tỉnh Hoà Bình, cách Hà Nội khoảng 140 km. Nơi thôn làng Bản Lác, đa số là người Thái đen định cư sinh sống, làm nghề trồng lúa nương và dệt thêu Thổ Cẩm. Các khu nhà sàn ở thôn bản vẫn còn giữ được lối kiến trúc xưa cổ rất ấn tượng đối với du khách viếng thăm. Đặc sản của miền núi rừng Bản Lác là các món gà đồi, cá suối hấp, măng đắng và nếp nương.

+ Mai Châu: Miền thung lũng của núi rừng miền bắc, nằm ở phía tây của tỉnh Hoà Bình khoảng 60 km. Nơi đây chủ yếu là các đồng bào thiểu số sinh sống, nhiều nhất là người Thái. Đặc sản của Mai Châu là cơm lam, xôi nếp, gà nướng, thịt lợn chiên, rau xôi nộm và rượu men lá.

+ Lũng Vân: Vùng đất hoang sơ của xứ Mường Bi, còn có tên gọi là Thung Mây, nằm ở độ cao 1200 m, cách trung tâm thành phố Hòa Bình khoảng 40 km. Nơi đây được xem là "nóc nhà của xứ Mường", với làn sương mờ ảo bao phủ khắp nơi vào mỗi sáng sớm.

+ Động Đá Bạc: Một hang động có chiều dài 70 m, với các khối nhũ thạch đa dạng hình, thuộc xã Liên Sơn, huyện Lương Sơn, tỉnh Hoà Bình.

+ Hồ Thung Nai: Một hồ nước xanh ngắt và mát lạnh, thuộc huyện Cao Phong, tỉnh Hoà Bình, cách Hà Nội khoảng 120 km. Đặc sản của Thung Nai là cá nướng sông Đà, gà chạy bộ và lợn mán.

+ Suối Nước Khoáng Kim Bôi: Là khu du lịch nổi tiếng ở Hòa Bình với nguồn suối nước nóng tự nhiên, một điểm đến hấp dẫn đối với du khách tham quan.

+ Hòa Bình: Là xứ Mường cổ của dân tộc thiểu số, chia làm 4 xứ có tên là Mường Bi, Mường Vang, Mường Thàng và Mường Động, cách Hà Nội khoảng 70 km. Những địa điểm du lịch tham quan nổi tiếng ở Hòa Bình bao gồm Mai Châu, Thung Nai, Lũng Vân, cửu thác Tú Sơn, nhà máy thủy điện Hòa Bình, động Đá Bạc, động Thác Bờ, động Hoa Tiên và suối khoáng Kim Bôi.

+ Sáo Ôi: Một loại sáo cổ ở miền núi rừng của dân tộc Mường, được làm từ cây nứa già với chiều dài 77 cm, có 4 lỗ chính để bấm và tạo nên 5 nốt nhạc chính là Đồ Mi Fa Son Si. Ngày nay, nhiều miền vùng đã cải biến Sáo Ôi thành 7 lỗ bấm để tạo thêm 2 nốt Rê và La. Theo văn hóa người Mường, tiếng Sáo Ôi được dùng để thay cho tiếng gọi của tình yêu, là những lời tỏ tình thương nhớ gởi đến người mình yêu mến.

+ Bản Làng Giang Mỗ: Một ngôi làng xứ Mường cổ với nét an bình thơ mộng, nằm yên tĩnh bên những triền đồi xanh mướt lá của xã Bình Thanh, huyện Cao Phong, tỉnh Hòa Bình. Cả bản làng có khoảng 117 ngôi nhà sàn mô phỏng theo hình dạng con rùa (4 chân rùa làm cột, mai rùa làm mái nhà, xương sống rùa làm đòn nóc, cây Giang làm lạt buộc, lối đi cửa trước được dựng vuông góc với bậc thang số lẻ). Người dân bản làng chuyên sống về nghề trồng trọt và chăn nuôi. Đặc sản của miền Giang Mỗ là xôi nếp nương, xôi cẩm, thịt lợn cỗ lá, thịt trâu lá lồm, gà rừng, măng đắng, cá suối, rượu cần và rượu chuối.

+ Hồ Vị Xuyên: Một công viên đẹp thơ mộng bên hồ nước xanh mát, thuộc phường Vị Xuyên thành phố Nam Định. Là dấu tích của dòng sông Vị Hoàng ngày xưa. Nơi đây có tượng đài Trần Hưng Đạo, ngôi mộ Trần Tế Xương và nhà thờ Khoái Đồng. Nét tuyệt vời lãng mạn vào mỗi hoàng hôn, khi đến với Vị Xuyên trong một chiều nhẹ nắng để ngắm hoa Gạo đỏ, một đặc trưng của vùng trời Nam Định.

+ Nam Định: Nằm ở phía Nam đồng bằng bắc bộ, cách Hà Nội khoảng 85 km. Được xem là kinh đô thứ 2 của triều đại nhà Trần (sau Thăng Long), với những cung điện xưa cổ và nhiều di tích văn hóa lịch sử, như đền vua Trần, đền vua Đinh, phủ Dày, chùa Cổ Lễ, tháp Phổ Minh, nhà thờ Trung Linh, phủ Thiên Trường, tòa giám mục Bùi Chu, cầu Ngói Chợ Lương... Nam Định có nhiều đặc sản nổi tiếng như gạo tám xoan, chuối ngự, bánh cuốn, phở bò, bánh gai, bánh chưng, kẹo dồi, bánh đậu xanh, bánh nhãn, xôi xíu, bún cá, bún chả, nem nắm, nem chạo, nem tung, nem thính, gỏi nhệch, bún đũa, chè bưởi, cá nướng rơm, kẹo Sìu Châu và rượu Bỉnh Ri.

+ Biển Thịnh Long: Một bãi biển thơ mộng hoang sơ, thuộc thị trấn Thịnh Long, huyện Hải Hậu, có chiều dài trên 3 km. Trong những buổi sáng tinh sương, các ngư phủ đánh bắt tôm cá trên những chiếc cà kheo khất khểu. Đây là điểm nổi bật độc đáo của vùng biển Thịnh Long mà người dân địa phương gọi là "đi te trên biển cát", một lối mưu sinh thủ công ngoạn mục và đầy ấn tượng nghệ thuật.

+ Chợ Viềng: Nằm tại 4 khu vực là Vụ Bản, Nam Trực, Nghĩa Hưng và Mỹ Lộc, được tổ chức vào ngày 8 tháng giêng âm lịch hàng năm. Chợ Viềng có ý nghĩa như khu chợ thần tiên trên trời nhưng cũng là góc chợ âm phủ. Người dân địa phương gọi đây là phiên chợ "bán điều rủi, mua sự may", thể hiện nét đẹp văn hóa truyền thống của vùng đất Sơn Nam Hạ. Người dân ở các tỉnh miền Trung như Nghệ An và Thanh Hóa, cũng kéo về tề tựu nơi phiên chợ để cầu vận mai và lấy lộc đầu xuân mới.

+ Thôn Văn Lý: Thuộc xã Hải Lý, huyện Hải Hậu, nổi tiếng với những cánh đồng muối trắng xóa dưới nắng vàng chan chát lửa.

+ Đền Hùng: Nơi tổ chức lễ hội giỗ tổ Hùng Vương vào mùng 10 tháng 3 âm lịch mỗi năm. Đền Hùng được xây dựng trên núi Nghĩa Lĩnh từ thời vua Đinh Tiên Hoàng, thuộc thôn Cổ Tích, xã Hy Cương, huyện Lâm Thao, cách thành phố Việt Trì khoảng 10 km. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa nơi đền Hạ có nàng Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, nở thành 100 người con. Vì thủy thổ tương khắc nên 50 người con theo Lạc Long Quân về miền biển (vì Lạc Long Quân là thần rồng của biển cả), còn 50 người con kia theo Âu Cơ về miền núi (vì Âu Cơ là nàng tiên trên núi cao). Sau này, người con trai trưởng đi theo mẹ Âu Cơ trở thành vua Hùng Vương của nước Văn Lang. Trên núi đền Hùng còn có Giếng Ngọc là nơi 2 công chúa Tiên Dung và Ngọc Hoa hàng ngày soi gương và chải tóc.

+ Ao Giời Suối Tiên: Một thắng cảnh thơ mộng của Phú Thọ, thuộc xã Quân Khê, huyện Hạ Hoà. Nơi đây có 10 ngọn thác đẹp kỳ ảo, có ngọn cao đến 20 m, với nhiều tên gọi theo truyền thuyết địa phương như Ao Giời, Thác Mây, Động Tiên, Bể Ngọc, Giếng Bụt...

+ Đền Mẫu Âu Cơ: Ngôi đền thờ Mẹ Âu Cơ được xây dựng từ thời Hậu Lê, thuộc xã Hiền Lương, huyện Hạ Hoà. Mỗi năm có lễ hội Mẹ Âu Cơ được tổ chức vào mùng 7 tháng giêng âm lịch, thu hút rất nhiều du khách viếng thăm.

+ Lễ Hội Nõ Nường: Một lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm 11 tới sáng 12 tháng giêng âm lịch tại miếu Trò Trám thuộc xã Tứ Xã, huyện Lâm Thao. Dân địa phương gọi là lễ hội "linh tinh tình phộc", với ý nghĩa là cầu mong nòi giống sinh sôi nảy nở. Vào đúng 0 giờ đêm 11 qua ngày 12, nghi thức lễ được tổ chức với 2 thành viên đã chọn trước. Người nữ thì cầm Nường, biểu trưng cho giống cái. Ngươi nam thì cầm Nõ, biểu trưng cho giống đực. Khi hành lễ, đèn nến đều tắt, khói nhang nghi ngút, chỉ có Nõ và Nường đụng vào nhau để gây vang tiếng động. Mỗi lần Nõ đâm trúng Nường thì từng hồi chiêng trống vang lên và dân làng hò reo vui mừng vì lễ hội thành công. Nếu đâm trúng 3 lần thì tiên báo cho điềm lành trong năm. Sau đêm lễ hội, 2 linh vật Nõ Nường làm bằng gỗ mít sơn son sẽ được giữ lại trong miếu thờ và các trai gái trong làng được quyền hẹn hò yêu đương với nhau trong đêm ấy. Vì thế, đêm lễ hội Nõ Nường ở Tứ Xã là "đêm tình yêu". Những đôi trai gái nghèo, sau đêm lễ hội, nếu đã yêu thương nhau thật lòng, thì chỉ cần đem trầu cau trình làng là có thể trở thành vợ chồng chung sống cùng nhau suốt đời.

+ Đầm Ao Châu: Một đầm nước xanh mát với hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ, thuộc thị trấn Hạ Hòa và các xã Ấm Hạ, Y Sơn và Phụ Khánh.

+ Hồ Ly: Còn gọi là hồ Thượng Long, một hồ nước xanh trong mát đẹp kết hợp giữa khe Ly và khe Chanh, thuộc xã Thượng Long, huyện Yên Lập. Đây là điểm đến hấp dẫn cho du khách bởi cảnh sắc thơ mộng như một bức tranh vẽ thiên nhiên trữ tình.

+ Thanh Hóa: Còn gọi là xứ Thanh, một tỉnh lỵ thuộc vùng cực bắc miền Trung Việt Nam. Đặc sản của Thanh Hóa bao gồm chè lam Phủ Quảng, dê núi đá, gà đồi Vĩnh Lộc, bánh gai Tứ Trụ, hến làng Giàng, bánh đa cầu Bố, bánh đa Hậu Lộc, mía đen Kim Tân, chim mía Thạch Thành, cá tràu Sầm Sơn và nem chua với lá đinh lăng. Một trong những nhân vật nổi tiếng xa xưa sinh trưởng ở Thanh Hoá là Bà Triệu (226-248). Thanh Hóa cũng là nơi sinh quán của nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015).

+ Sầm Sơn: Một thị xã ven biển thuộc tỉnh Thanh Hóa, nổi tiếng với những bãi tắm đẹp thanh bình và trong xanh. Là nơi thưởng lãm thiên nhiên độc đáo, đã để lại cho người viếng thăm những câu chuyện huyền thoại ly kỳ và thú vị. Đặc sản nổi bật của Sầm Sơn là mực nhồi thịt, cháo lươn, nem chua, chả tôm, gỏi cá và bánh răng bừa.

+ Hòn Trống Mái: Với 2 hòn đá, một trống một mái, nằm chênh vênh trên một tảng đá lớn. Tương truyền cho rằng, thuở xa xưa có chàng ngư phủ ở Sầm Thôn, vào một buổi chiều khi trời nổi giông bão, có con cò kiệt sức rớt xuống vũng Tiên. Chàng trai đã cứu cò và đem về nhà chăm sóc. Một ngày, chàng trai ra biển và trở về gặp nàng cò biến thành cô gái xinh đẹp. Từ đó, 2 người yêu nhau. Ngọc Hoàng ở chốn thiên đình nổi giận vì cò đã trở lại kiếp tiên mà chẳng chịu quay về thiên xứ, nên ngài đã sai quan binh xuống trừng phạt. Chàng trai khuyên nhủ nàng cò trở về nhưng nàng vẫn cương quyết muốn ở lại với chàng. Sau đó, nàng cò làm phép biến 2 vợ chồng thành đôi chim đá để trốn lánh quan binh của trời. Người dân địa phương gọi 2 hòn đá đó là hòn Trống Mái, biểu tượng của tình yêu thủy chung.

+ Suối Cá Thần: Còn gọi là suối Ngọc, nằm tại chân núi Trường Sinh thuộc bản làng Lương Ngọc, xã Cẩm Lương, huyện Cẩm Thủy, cách thành phố Thanh Hóa khoảng 70 km. Là khu du lịch lý thú thu hút rất nhiều khách thăm viếng. Suối Cá Thần dài khoảng 100 m với hàng chục ngàn cá lớn nhỏ với những hình thù kỳ lạ và nhiều sắc màu khác nhau, sống dày đặc trong lòng suối. Trong số đó có 1 con cá chúa nặng 30 kg. Mỗi khi đám cá bơi lội thì thân chúng phát sáng lên, lấp lánh màu ánh bạc rất đẹp mắt. Vì vậy, người dân địa phương gọi đây là cá thần và không một ai dám bắt ăn.

+ Thác Mây: Là thác nước đẹp nhất của tỉnh Thanh Hóa, thuộc huyện Thạch Thành. Thác nước đổ xuống từ núi Thạch Lâm ở độ cao 100 m, có chiều dài 400 m, được xếp tự nhiên trên 9 tầng bậc, với dòng nước linh lung mềm mại. Nhìn xa xa, ngỡ như là những vầng mây trắng lững lờ. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có 9 nàng tiên xuống tắm mát ở dòng thác này. Khi đang tắm thì có lệnh trời, 9 nàng tiên vội vã bay về trời và để lại 9 dấu chân làm thành 9 bậc thác. Đó là 9 bước chân tiên, 9 bậc tình yêu. Vì vậy, những đôi trai gái ở địa phương khi yêu nhau, thường tìm đến đây tắm để được sớm nên duyên chồng vợ.

+ Bến En: Vườn Quốc Gia Bến En thuộc huyện Như Thanh, cách thành phố Thanh Hóa khoảng 36 km. Vùng này nổi tiếng với những cây gỗ lim ngàn tuổi. Bến En được ví như "vịnh Hạ Long trên cạn" của xứ Thanh, với nhiều thắng cảnh đẹp mơ mộng và rất trữ tình.

+ Động Từ Thức: Một hang động thần kỳ của vùng biển Sầm Sơn. Bên trong động có miếu Sơn Thần, có đường lên trời, có nẻo xuống đất, với những nhũ đá hình dáng dị kỳ đẹp mắt. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xưa có chàng Từ Thức ở làng Cẩm Na, cởi áo gấm để chuộc lỗi cho nàng Giáng Tiên bị chùa bắt giữ vì đã làm gãy cành hoa mẫu đơn. Về sau, Từ Thức gặp lại Giáng Tiên, kết làm vợ chồng và chung sống ở tiên động. Sau khi trở về hạ giới để thăm quê nhà, Từ Thức đã không còn xe mây để bay về tiên động. Người dân gọi đây là động Từ Thức, là nơi chàng Từ Thức đã gặp gỡ nàng Giáng Tiên khi xưa.

+ Núi Trường Lệ: Có nghĩa là nước mắt chảy dài. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở ấy có cơn lụt lớn cuốn trôi ra biển Đông. Một người phụ nữ mang thai gần ngày sinh cũng bị lũ cuốn chết. Khi nước rút xuống, xác người phụ nữ trôi dạt vào bờ. Dân làng khóc thương, chôn cất nàng và đắp đá thành mộ, tạo nên dãy núi Trường Lệ.

+ Đền Cô Tiên: Một ngôi đền cổ kính nằm ở phía nam núi Trường Lệ. Sự tích kể rằng, thuở xa xưa có người con gái làm nghề thuốc nhưng vì không vâng theo lời cha để lấy người giàu, nên bị cha đuổi ra khỏi nhà. Sau này, cô gái gặp được người thương là một chàng trai tốt bụng nhưng nghèo khốn. Có một thuở, nàng bị bệnh hủi và được một cụ già cứu khỏi bệnh. Một lần, khi 2 vợ chồng đi chữa bệnh về gặp cơn mưa to, nên đã dùng túi vải của cụ già biếu tặng để che mưa, và sau đó ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy thì 2 người đang ở trong một ngôi nhà sang trọng. Kể từ đó, 2 vợ chồng ở lại ngôi nhà và chăm lo chữa bệnh cho dân làng. Một sáng hôm, 2 vợ chồng đưa nhau lên đỉnh núi hái thuốc và biến mất. Từ đấy, ngôi nhà này được dân làng dâng hương thờ cúng và gọi là đền Cô Tiên.

+ Xứ Nghệ: Là tên chung của vùng đất Hoan Châu cũ vào thời Hậu Lê, bao gồm Nghệ An và Hà Tĩnh. Trước thời Hùng Vương, 2 miền đất này được gọi là nước Việt Thường, kinh đô là vùng đất bên chân núi Hồng Lĩnh. Riêng về Nghệ An ngày nay, đây là một tỉnh lỵ có diện tích lớn nhất của vùng bắc trung bộ Việt Nam. Thành phố Vinh là trung tâm hành chính của tỉnh, cách Hà Nội khoảng 291 km. Nghệ An giáp ranh giới với các tỉnh Thanh Hóa, Hà Tĩnh, biển Đông và Lào. Đặc sản của vùng đất Nghệ An là cháo lươn, tương Nam Đàn, bánh bèo, bánh mướt, cháo canh, bánh đa xúc hến, mực nháy Cửa Lò, cam Đoài, khoai xéo, cháo nghêu, bánh ngào, cá giò, chịn xồm (thịt chua kiểu Thái) và nhút Thanh Chương (món xơ mít chua, được coi là Kim Chi xứ Nghệ).

+ Huyện Thanh Chương: Nổi tiếng với ốc đảo chè xanh, nằm ở miền tây xứ Nghệ, thuộc huyện Thanh Chương. Bên cạnh những đồi chè xanh mướt là những hồ nước thơ mộng, lấp loé màu chè dưới ánh nắng trải dài.

+ Khu Du Lịch Sinh Thái Mường Thanh Diễn Lâm: Nằm ở huyện Diễm Châu - Nghệ An, điểm nhấn nổi bật của khu vực này là vườn thú hoang dã Safari lớn nhất ở miền bắc trung bộ Việt Nam.

+ Cửa Lò: Một thị xã sầm uất với bãi biển tuyệt đẹp, cách thành phố Vinh khoảng 16 km và cách Hà Nội hơn 300 km.

+ Thành Cổ Vinh: Khu thành cổ của Nghệ An và cũng là trung tâm hành chính của tỉnh, nằm trên địa bàn của 3 phường là Cửa Nam, Đội Cung và Quang Trung. Đây là điểm du lịch nổi tiếng của miền đất Nghệ An.

+ Nghĩa Đàn: Thuộc xã Nghĩa Sơn, nổi tiếng với cánh đồng hoa Hướng Dương rộng trên 100 ha, lớn nhất của Việt Nam. Là một trong những địa điểm du lịch hấp dẫn của vùng đất Nghệ An, đặc biệt thu hút các tay săn ảnh nghệ thuật tài tử vào mỗi mùa hoa nở.

+ Bến Tam Soa: Là nơi sông La giao hòa với sông Ngàn Phố (thuộc địa phận huyện Hương Sơn) và sông Ngàn Sâu (thuộc địa phận huyện Hương Khê). Bến Tam Soa, nằm trên làng Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, với dòng chảy luôn trong xanh và ngọt mát quanh năm.

+ Khu Di Tích Đại Thi Hào Nguyễn Du: Nằm trên xã Tiên Điền, tỉnh Hà Tĩnh, là một quần thể những di tích nổi tiếng còn sót lại của dòng họ Nguyễn Du. Với đàn tế, bia đá, nhà tư văn, các đền thờ, khu mộ cổ và những tàng cây cổ thụ Muỗm, Bồ Lỗ và Rói.

+ Vùng Biên Nậm Cắn: Nằm bên biên giới Việt-Lào, thuộc huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An. Nơi đây, mỗi tháng 2 lần có phiên chợ rất đặc biệt vào ngày 14 và 29 dương lịch, họp trên bản Đỉnh Đam, xã Noọng Hét của nước bạn Lào, để đồng bào 2 miền cùng trao đổi hàng hóa và vui say bên những chén rượu ngô một đêm không ngủ.

+ Giếng Ngọc Mỵ Châu: Nằm trên núi Mộ Dạ, nơi đây còn có một am thờ công chúa Mỵ Châu, gọi là am Mỵ Châu. Theo truyền thuyết dân gian kể lại, núi Mộ Dạ là nơi gắn liền với bi kịch Thục phán An Dương Vương chém chết Mỵ Châu trước khi trầm mình xuống biển Tư Hiền tuẫn tiết. Trên núi, có ngôi đền Cuông (còn gọi là đền Công) thờ vua An Dương Vương và tướng Cao Lỗ. Mỗi độ xuân về, người dân vùng Diễn Châu tổ chức lễ hội đền Cuông vào ngày 12 đến 15 tháng 2 âm lịch, để tưởng nhớ về vua Thục An Dương Vương.

+ Bãi Lữ: Một bãi biển đẹp thơ mộng của vùng đất Nghệ An, thuộc địa phận huyện Nghi Lộc, cách Cửa Lò khoảng 20 km. Bãi Lữ còn được biết đến như là một "Đà Lạt trên biển" của Nghệ An. Tên gọi bãi Lữ là lấy từ tên ngọn núi Lữ nơi đây.

+ Chùa Hương Tích: Nằm ở dãy núi Hồng Lĩnh, thuộc xã Thiên Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Là một trong 2 ngôi chùa Hương nổi tiếng ở Việt Nam, gắn liền với sự tích công chúa Diệu Thiện xuất gia tu hành nơi chốn Phật đài. Trên đường đến chùa Hương Tích, du khách sẽ đi ngang qua dãy núi Hồng Lĩnh, khe Quỷ Khóc và dòng suối Hương Tuyền.

+ Núi Hồng Lĩnh: Một thắng cảnh nổi tiếng ở Hà Tĩnh với dãy núi 99 ngọn. Trên núi có hàng trăm ngôi đền chùa và cổ miếu, nổi tiếng nhất là chùa Hương Tích. Núi Hồng Lĩnh là một trong những biểu trưng cho tỉnh Hà Tĩnh.

+ Chim Cu Kỳ: Một giống chim di trú, có hình dạng giống chim Bồ Câu nhưng to lớn hơn, trung bình mỗi con nặng khoảng 1 kg. Cứ vào khoảng tháng 3 đến tháng 9 âm lịch, hàng ngàn chim Cu Kỳ bay về và sinh sống trên các huyện Cẩm Xuyên và Kỳ Anh của vùng đất Hà Tĩnh.

+ Biển Thiên Cầm: Một trong những bãi biển thơ mộng nhất của Việt Nam, trải dài 3 km, thuộc huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa khi vua Hùng trên đường xuống phương nam, ghé vào đây và nghe sóng vỗ từ các thạch động như tiếng đàn vang dội. Vì vậy, nhà vua đặt tên là núi Thiên Cầm, có nghĩa là đàn trời.

+ Hà Tĩnh: Một tỉnh của miền Trung, thuộc vùng bắc trung bộ, giáp ranh với Nghệ An, Quảng Bình và biên giới Lào. Hà Tĩnh cũng là quê quán của Hồng Ngư Cư Sĩ Nguyễn Nghiễm, cha của đại thi hào Nguyễn Du. Đặc sản của Hà Tĩnh gồm có bưởi Phúc Trạch, cam bù Hương Sơn, kẹo cu đơ, bánh đa vừng, giò lụa Hà Tĩnh, bánh gai Đức Thọ, mực nhảy Vũng Áng, gỏi cá đục, ram bánh mướt, bánh bèo Hà Tĩnh, hến sông La, bún bò Đức Thọ, bún thị nướng, cháo canh và súp lươn.

+ Làng Cổ Đạm: Một xã thuộc huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Là vùng đất nổi tiếng với các điệu ca trù truyền thống.

+ Đèo Ngang: Một ngọn đèo hiểm yếu của vùng đất Hà Tĩnh, dài 3 km, ranh giới giữa Hà Tĩnh và Quảng Bình. Đèo Ngang nổi tiếng trong thi ca bởi vẻ đẹp thơ mộng của nó đã làm đề tài cảm tác cho các tài tử thi nhân. Trong số các bài thơ vịnh cảnh đèo Ngang, có bài Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan: "Bước tới đèo Ngang bóng xế tà, Cỏ cây chen đá lá chen hoa, Lom khom dưới núi tiều vài chú, Lác đác bên sông rợ mấy nhà".

+ Đền Củi: Còn gọi là Linh Từ Thánh Mẫu, nằm trên dãy Hồng Lĩnh, được xây dựng từ thời nhà Lê để phụng thờ Liễu Hạnh Công Chúa và ông Hoàng Mười.

+ Hang Thủy Cung: Một động nước xanh lấp lánh như màu lá cây rừng, vì vậy còn gọi là hang Nước Xanh, thuộc Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng. Vẻ đẹp Thủy Cung nhẹ nhàng, xanh lãng, huyền ảo và kỳ bí, ngỡ như là làn nước mát đang khiêu vũ với ánh sáng xanh giữa núi rừng bao la ngây ngất.

+ Hang Én: Một hang động lớn nằm trong Vườn Quốc Gia Phong Nha-Kẻ Bàng của tỉnh Quảng Bình. Hang Én có chiều dài hơn 1,6 km, và là hang động lớn thứ 3 trên thế giới sau hang Sơn Đoòng của Việt nam và hang Deer của xứ Mã Lai. Sở dĩ gọi là hang Én vì trong hang có rất nhiều chim én sinh sống làm tổ. Hang Én được hãng phim Warner Brothers chọn làm bối cảnh trong bộ phim Peter Pan 2015.

+ Thác Gió: Còn được biết đến là khúc nhạc của rừng Phong Nha-Kẻ Bàng, bởi tiếng róc rách trầm dịu của dòng nước trắng xóa, với độ cao 30 m, đổ xuống nhẹ nhàng trên những phiến đá rong rêu phẳng lì.

+ Hang Sơn Đoòng: Nằm tại xã Tân Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách Đồng Hới 50 km. Năm 2009, Hiệp Hội Hang Động Hoàng Gia Anh đã công bố Sơn Đoòng là hang động tự nhiên lớn nhất thế giới. Trong động có 14 hang do dòng sông ngầm hòa với đá vôi tạo thành. Thời báo New York 2014 đã xếp hạng Sơn Đoòng vào vị trí thứ 8 trong 52 địa danh du lịch hấp dẫn nhất thế giới. Sở dĩ gọi tên là Sơn Đoòng vì gần bên cửa hang là bản Đoòng, một thôn làng nhỏ thuộc xã Tân Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình.

+ Núi Thần Đinh: Nằm tại xã Trường Xuân, thuộc tỉnh Quảng Bình, cao 342 m, cách Đồng Hới khoảng 25 km. Trên núi Thần Đinh có ngôi chùa cổ Kim Phong, không ai biết đã được dựng lên từ bao giờ, dân địa phương quen gọi là chùa Non qua câu ca dao "Chiều chiều ngắm ngọn Thần Đinh, Chùa Non mây phủ trắng ghềnh Đại Giang". Nơi đây có suối Giếng Tiên và các tượng Phật do các mầm đá tạo ra, cùng với các tán lọng do các nhũ đá bên vách núi tạo thành, với nhiều ảnh sắc vô cùng kỳ bí và siêu nhiên.

+ Hang Tối (Dark cave): Nằm trong khu du lịch sinh thái sông Chày, có trò chơi chèo thuyền kayak trên sông, đu dây zipline và tắm bùn trong hang động rất được nhiều du khách nước ngoài tìm đến để trải nghiệm. Sông Chày là một con sông hiền hòa thơ mộng ở vùng núi đá vôi Phong Nha-Kẻ Bàng. Màu nước sông xanh tuyền như viên ngọc bích, chảy dọc theo những cánh đồng trù phú và khu rừng nhiệt đới hoang dã.

+ Động Thiên Đường: Một hang động khô, có nét đẹp vô cùng kỳ ảo, nằm tại Vườn Quốc Gia Phong Nha-Kẻ Bàng, thuộc xã Sơn Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách Đồng Hới 60 km. Năm 2005, Hiệp Hội Hang Động Hoàng Gia Anh đã công bố đây là hang động dài nhất Châu Á. Bởi do vẻ đẹp của những mảng nhũ thạch trong hang, họ đã đặt tên động là hang Thiên Đường (Heaven cave).

+ Minh Hóa: Một huyện biên giới ở phía Tây Quảng Bình, với nhiều đồi núi bao quanh. Minh Hóa có thị trấn Quy Đạt yên bình và cửa khẩu quốc tế Cha Lo là nơi giao thương với Lào. Vùng đồi núi Minh Hóa có nhiều điểm du lịch thiên nhiên rất hấp dẫn, nổi tiếng nhất là hang động Tú Làn, thác Mơ, thác Bụt, đèo Mụ Giạ và Cổng Trời. Minh Hóa có các làn điệu dân ca đặc sắc như hát đúm ví, hò thuốc cá, hò hôi lên, hát sắc bùa, hát ru, hát nhà trò, ca trù... Mỗi năm có lễ hội đặc biệt vào ngày rằm tháng 3 (15/3 âm lịch), rất đông vui người tham dự từ các vùng miền lân cận và địa phương. Ngày lễ hội 15/3 được tổ chức tại thị trấn Quy Đạt, có nhiều trò chơi dân gian rất ngoạn mục như nấu cơm Bồi, đi cà kheo, bắn nỏ, ném xoang, đẩy gậy, và đặc biệt phục vụ các đặc sản độc đáo cho du khách như cơm Bồi, ốc đực, trứng kiến, nhộng ong, tằm sắn, cá mát, chè xanh, mật ong rừng, rượu đoác, rau tớn...

+ Cơm Bồi: Phát âm là Pồi, còn gọi là Bồi Ngô, là món ẩm thực đặc sắc của người Nguồn ở Minh Hóa. Cơm Bồi được chế biến từ hạt ngô khô, đem ngâm nước sôi, làm ráo, bỏ vào cối giã nhuyễn, rồi nhồi chung với sắn mài. Sau đó, đánh tơi ra, bỏ vào chõ đồ và đem hấp. Món cơm Bồi thường được người Minh Hóa dùng với ốc đực luộc và đọt rau khoai lang.

+ Quảng Bình: Một tỉnh duyên hải thuộc vùng bắc trung bộ Việt Nam. Nằm trên miền đất nhỏ hẹp nhất giữa Nam và Bắc trên bản đồ chữ S Việt Nam. Giáp ranh giới với Hà Tĩnh, Quảng Trị, Lào và biển Đông. Trên địa bàn tỉnh có 5 con sông lớn, nổi tiếng nhất là sông Nhật Lệ, một dòng chảy tuyệt đẹp của quê hương miền Trung. Một trong những người nổi tiếng sinh trưởng ở Quảng Bình là nhà thơ Hàn Mặc Tử. Các món đặc sản mang đậm nét ẩm thực Quảng Bình bao gồm bánh bột lọc tôm, cháo bánh canh, bánh nậm, bánh mì bột lọc, bánh xèo gạo lứt, chắt chắt bánh tráng, khoai deo đỏ, cá khe, rau rừng dại và cơm mắm.

+ Hang Tú Làn: Một hang động ở thôn Tân Hóa, huyện Minh Hóa, Quảng Bình. Nằm cách Phong Nha khoảng 70 km, được phát hiện vào năm 2009. Tú Làn là một trong những bối cảnh hoang dã độc đáo trong bộ phim "Kong: Skull Island" của đạo diễn Jordan Vogt-Roberts quay tại Việt Nam năm 2016, với kinh phí cho bộ phim là 185 triệu đô la Mỹ. Những cảnh quay khác ở Quảng Bình trong bộ phim Kong bao gồm thung lũng Chà Nòi thuộc khu vực đèo Đá Đẽo xã Thượng Hóa, hồ nước Hói Róc ở thôn Yên Phú thuộc xã Trung Hóa và hang Chuột thuộc xã Tân Hóa. Tổng cộng có 4 địa danh du lịch nổi tiếng của Việt Nam trong bộ phim Kong là Tràng An và Đầm Vân Long ở Ninh Bình, Vịnh Hạ Long ở Quảng Ninh và Đèo Đá Đẽo ở Quảng Bình. Bộ phim Kong được công chiếu đầu tiên ở thủ đô London Anh Quốc vào tháng 2 năm 2017. Sau đó, Kong được phổ biến rộng rãi ở Việt Nam, Mỹ, Trung Quốc... vào tháng 3 năm 2017, đoạt được tổng số doanh thu trên 562 triệu USD.

+ Thác Bụt: Phát âm là Pụt, một thác nước ở làng Dốc Cáng, xã Yên Hóa. Ngày sáng sớm trước khi mở hội rằm tháng 3, lễ cúng Bụt được tổ chức tại thác Bụt, mọi người dâng hương để cầu nguyện cho bản làng và gia đình được an bình thịnh vượng.

+ Đồng Hới: Còn được mệnh danh là thành phố Hoa Hồng của tỉnh Quảng Bình. Là điểm du lịch hấp dẫn với du khách bởi những bãi biển xanh mát yên bình, bờ cát trắng mịn và núi đồi thơ mộng. Đồng Hới cũng là quê hương của cố thi sĩ tài hoa Hàn Mặc Tử. Ẩm thực Đồng Hới nổi bật là hải sản với cách chế biến riêng biệt của miền vùng như lẩu cá khoai, gỏi cá mú, cua hấp, ram đẻn, mắm lẹp và cá đuối nướng mọi.

+ Quảng Bình Quan: Thuộc thành phố Đồng Hới của tỉnh Quảng Bình. Là khu vực thành lũy cổ (thuộc hệ thống Lũy Thầy) được quân sư của chúa Nguyễn là Đào Duy Từ chỉ đạo xây dựng năm 1630 để bảo vệ vùng kinh đô Phú Xuân, bao gồm Lũy Trường Dục, Lũy Trấn Ninh, Lũy Nhật Lệ và Lũy Trường Sa. Quảng Bình Quan là một trong những công trình văn hoá lịch sử đặc sắc của đất nước Việt Nam.

+ Sông Nhật Lệ: Còn có tên là Đại Uyên, một con sông dài 85 km, bắt nguồn từ U Bò Co Roi của Trường Sơn, chảy qua địa phận tỉnh Quảng Bình, rồi đổ ra biển Đông tại cửa Nhật Lệ. Nằm cạnh cửa sông Nhật Lệ là bãi biển Nhật Lệ với bờ cát trắng xóa, nước biển xanh trong, là một bãi tắm yên bình và hấp dẫn nhất của Đồng Hới, cách trung tâm thành phố khoảng 3 km.

+ Đá Nhảy: Một bãi biển đẹp, nằm dưới chân đèo Lý Hòa, thuộc địa phận xã Hải Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách Đồng Hới 25 km. Là nơi vua Thiệu Trị đã ghé thăm và để lại bia khắc kỷ niệm vào năm 1842. Nơi bãi Đá Nhảy, tùy theo mùa nước lên xuống, các tảng đá với những hình thù kỳ lạ sẽ biến đổi sắc màu theo từng con nước thủy triều. Nơi sát gần bờ biển, có giếng Cóc nước dịu ngọt quanh năm, mùa đông thì nước ấm nhưng mùa hè thì nước lại dịu mát. Người dân địa phương thường lấy nước giếng Cóc để cúng lễ ở đền thờ Nam Hải Đại Vương bên cạnh giếng Cóc.

+ Đồi Cát Quang Phú: Một cồn cát thiên nhiên ở Quang Phú có độ cao gần 100 m nhìn rất đẹp mắt, với sắc màu trắng mênh mông. Những vân cát thay đổi dạng hình theo từng giờ bởi những ngọn gió biển thổi dạt vào bờ. Nơi đây có trò chơi trượt cát mạo hiểm rất lý thú đối với giới trẻ.

+  Bàu Tró: Một hồ nước ngọt thuộc thành phố Đồng Hới, cách biển Nhật Lệ khoảng 100 m. Là khu du lịch nổi tiếng với những di tích xa xưa của thời người Việt cổ. Bao quanh Bàu Tró là những dãy phi lao xanh ngút ngàn trải dài trên những bờ cát trắng mướt.

+ Động Phong Nha: Còn có tên gọi là động Trốc, hay chùa Hang, thuộc vùng núi đá vôi Kẻ Bàng ở xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách thành phố Đồng Hới khoảng 60 km. Phong Nha Động được xem là "Thiên Nam Đệ Nhất Động" của Việt Nam. Đây là một hang động ướt, nổi tiếng với cảnh sắc tuyệt vời của 7 kỳ quan đệ nhất: Hang nước dài nhất, Cửa hang cao rộng nhất, Bãi cát đá đẹp nhất, Hồ ngầm đẹp nhất, Thạch nhũ kỳ ảo nhất, Dòng sông ngầm dài nhất và Hang động rộng đẹp nhất.

+ Sông Bến Hải: Còn gọi là Rào Thanh, một con sông của miền trung Việt Nam dài khoảng 100 km. Người dân địa phương cho rằng, tên Bến Hải là đọc trại từ địa danh Bến Hói. Sông Bến Hải được biết đến nhiều vì là vị trí chia cắt giữa 2 miền Nam và Bắc vào thời gian 1954, với Hiệp Định Genève và vĩ tuyến 17.

+ Cầu Hiền Lương: Còn gọi là cầu Minh Lương, bắc ngang qua sông Bến Hải, thuộc xã Vĩnh Thành, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Vào triều đại vua Minh Mạng nhà Nguyễn, do bởi kiêng húy tên hiệu của vua nên tên làng và tên sông Minh Lương đã được đổi thành Hiền Lương.

+ Cây Trẩu Trắng: Còn có tên là Trẩu Nhăn, Trẩu Lai, hay còn gọi là cây Dầu Sơn, mọc rất nhiều nơi miền rừng núi Tây Bắc. Cây Trẩu được trồng để lấy gỗ, hạt Trẩu dùng ép lấy dầu để chế biến keo sơn, và vỏ Trẩu được dùng làm thuốc chữa nhức răng.

+ Đảo Cồn Cỏ: Còn gọi là Hòn Cỏ, Con Cọp, Con Hổ, hay Hòn Mệ, một huyện đảo của tỉnh Quảng Trị. Cồn Cỏ còn được biết đến là "viên ngọc giữa biển xanh", cách biển Cửa Tùng huyện Vĩnh Linh khoảng 30 km, là một trong những địa điểm du lịch hấp dẫn của tỉnh Quảng Trị bởi nét đẹp hoang sơ và thuần nhiên.

+ Cửa Khẩu Lao Bảo: Nằm trên đường biên giới Việt-Lào, thuộc huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị. Các món đặc sản nơi đây là thịt trâu lá trơng (loại cây lá gai có vị cay), dê núi nướng và gà rừng bóp lá chanh.

+ Quảng Trị: Một tỉnh ven biển thuộc vùng bắc trung bộ Việt Nam, giáp ranh giới với Quảng Bình, Thừa Thiên-Huế, xứ Lào và biển Đông. Tỉnh lỵ của Quảng Trị là thành phố Đông Hà, cách Hà Nội khoảng 593 km. Trên lãnh vực văn hóa nghệ thuật, đây là vùng đất sinh trưởng của nhiều thi sĩ nhạc sĩ ca sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước như Duy Khánh, Quang Linh, Bảo Yến, Như Quỳnh, Vân Khánh, Tùng Dương, Hoàng Thi Thơ, Chế Lan Viên... Các món ngon đặc sản của vùng đất Quảng Trị là thịt trâu lá trơng (loại cây lá gai có vị cay), bắp hầm, lòng sả, cháo bột (cháo cá vạt giường), bún hến Mai Xá, canh ám làng Lam, bánh khoái, bánh bột lọc Mỹ Chánh, bánh tu huýt, bánh ít lá gai, bánh ướt Phương Lang và rượu nếp Tân Long.

+ Lý Mười Thương: Còn có tên là Lý Tình Tang, một làn điệu dân ca Huế diễn tả những nét yêu thương về người con gái Huế, từ dáng nét đoan trang với chiếc nón Huế và tà áo gió bay, cho đến nụ cười suối tóc và tiếng nói dịu hiền.

+ Chùa Thiên Mụ: Còn gọi là chùa Linh Mụ (Bà mụ linh thiêng), một ngôi chùa cổ đã trên 400 tuổi, nằm trên đồi Hà Khê thuộc phần tả ngạn sông Hương. Người dân địa phương cũng thường gọi là chùa Tiên Mụ (Bà mụ thần tiên).

+ Đại Nội Huế: Khu vực hoàng thành rộng lớn nằm bên trong kinh thành Huế, là địa điểm du lịch nổi tiếng của tỉnh Thừa Thiên, với nét uy nghi phong kiến còn sót lại của những triều đại vua chúa thuở xa xưa. Từ năm 1802, kinh thành Huế là thủ đô của Việt Nam sau khi chúa Nguyễn Phúc Ánh lên ngôi hoàng đế, và kết thúc triều đại phong kiến vào năm 1945 khi vua Bảo Đại thoái vị. Vì vậy, kinh thành Huế ngày nay còn được biết đến là Cố Đô Huế.

+ Xứ Thơ: Cũng là tên gọi cho vùng đất Thần Kinh Huế vì nét đẹp lãng mạn và mộng mơ của miền đất Trung Bộ Việt Nam.

+ Cầu Tràng Tiền: Còn gọi là cầu Trường Tiền, bắc qua sông Hương, dài trên 402 m, có 6 vài 12 nhịp hình bán nguyệt, nằm ở ngay giữa thành phố Huế. Trước thời Pháp thuộc, dân địa phương quen gọi là cầu Mống.

+ Chợ Đông Ba: Một khu vực thương mại lớn nhất của xứ Huế cổ kính, nằm dọc theo bờ bắc sông Hương, cách cầu Trường Tiền khoảng 100 m.

+ Núi Ngự Bình: Vùng núi cao thơ mộng của xứ Huế, ở phía bờ phải sông Hương, còn gọi là núi Ngự. Trước đó còn có tên là Hòn Mô, núi Bằng, hay còn gọi là Bằng Sơn.

+ Dã Viên: Là một cồn cát phù sa bồi ở phần trung lưu sông Hương. Còn có tên là Dữ Dã Viên (vườn Dữ Dã) do vua Tự Đức đặt tên, dân địa phương quen gọi là Dã Viên.

+ Dòng Hương Giang: Một nhánh sông đẹp chảy qua thành phố Huế, là một trong những biểu tượng nổi bật của xứ Huế. Những biểu tượng khác của Huế là núi Ngự Bình, cầu Tràng Tiền, chợ Đông Ba và chùa Thiên Mụ.

+ Biển Lăng Cô: Một bãi biển đẹp, với sóng nước trong xanh và bờ cát trắng mịn dài hơn 10 km, là một địa điểm thắng cảnh nổi tiếng của tỉnh Thừa Thiên-Huế. Bên cạnh Lăng Cô là những cánh rừng nhiệt đới và các dãy núi hoang nhiên hùng vĩ.

+ Phá Tam Giang: Một đầm phá có diện tích khoảng 52 km² và trải dài 24 km từ cửa sông Ô Lâu đến cửa sông Hương, thuộc tỉnh Thừa Thiên-Huế. Vào thập niên 1970, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có phổ nhạc bài thơ Chiều Trên Phá Tam Giang của nhà thơ Tô Thùy Yên, và nhạc bản đã được phổ biến rất rộng qua nhiều tiếng hát nổi tiếng trong và ngoài nước.

+ Thôn Vỹ Dạ: Còn gọi là Vĩ Dã, là một thôn phường nhỏ thuộc thành phố Huế, nổi tiếng với bài thơ Đây Thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử.

+ Đầm Lập An: Một vùng nước thơ mộng nằm bên chân đèo Hải Vân, cách Huế khoảng 70 km. Nơi đây đẹp tuyệt vời lãng mạn vào những buổi chiều tà, với dòng mây trắng xanh lững lờ, với sóng nước dịu êm tình tứ, với ngọn gió u hoài gợi cảm... Đặc sản của Lập An là hàu tươi, còn được mệnh danh là "viên ngọc của trời".

+ Trường Đồng Khánh: Trường nữ sinh Đồng Khánh tại Huế, nay là Trường trung học phổ thông Hai Bà Trưng, có độ tuổi trên 100 năm. Đồng phục cho các nữ sinh Đồng Khánh đã thay đổi qua 3 sắc màu theo thời gian (1917-2018), từ áo tím trước đó sang áo xanh thời Pháp thuộc và rồi chuyển sang màu trắng. Tên của trường cũng đã thay đổi 3 lần, từ Đồng Khánh (1917) đến Trưng Trắc (1975) và ngày nay là Hai Bà Trưng (1983).

+ Phu Văn Lâu: Một tòa lầu cổ kính nằm bên dòng sông Hương, ở phía trước Kỳ Đài và Ngọ Môn ngoài kinh thành Huế, là nơi trưng bày văn thư của triều đình thuộc chế độ phong kiến xưa. Tòa lầu được xây dựng vào năm 1819 dưới thời vua Gia Long, dùng làm nơi niêm yết các chỉ dụ của nhà vua và kết quả các kỳ thi do triều đình tổ chức.

+ Bà Nà Núi Chúa: Một dãy núi thuộc huyện Hòa Vang, cách Đà Nẵng khoảng 40 km. Nơi đây có đủ 4 mùa trong một ngày: sáng mùa xuân, trưa mùa hạ, chiều mùa thu và tối mùa đông.

+ Đèo Hải Vân: Còn gọi là đèo Ải Vân, hay đèo Mây. Là ngọn đèo hùng vĩ nhất của xứ Huế, cao khoảng 500 m và dài khoảng 20 km. Nằm ở giữa địa giới của tỉnh Thừa Thiên-Huế và thành phố Đà Nẵng, với những con đường quanh co đẹp mắt giữa núi cao hiểm trở và biển trời xanh mát mộng mơ. Nói về đèo Hải Vân, ca dao miền Trung Việt Nam có câu "Chiều chiều mây phủ Ải Vân, Chim kêu ghềnh đá gẫm thân lại buồn".

+ Làng Cẩm Nê: Một làng nghề nhỏ thuộc xã Hoà Tiến, cách thành phố Đà Nẵng 14 km, chuyên về dệt Chiếu hoa truyền thống đã trên 6 thế kỷ nay, dùng các loại cây Đay và cói Lác từ những thôn làng lân cận.

+ Cầu Tình Yêu: Cây cầu thơ mộng và lãng mạn nằm ở giữa cầu Rồng và cầu sông Hàn. Nhiều trai gái hẹn hò dạo chơi ở đây và để lại các ổ khóa hình trái tim trên thành cầu cho những ước hẹn tình yêu. Cầu được dựng xây lấy theo ý tưởng từ những chiếc cầu tình yêu nổi tiếng trên thế giới, như cầu Milvio ở Ý, cầu Tretriakovsky ở Nga, cầu Pont des Arts ở Pháp, và cầu Hohenzollern ở Đức.

+ Cầu Sông Hàn: Một trong những biểu tượng nổi bật của vùng đất Đà Nẵng và là niềm tự hào của người dân Đà Nẵng. Đây là cây cầu quay đầu tiên ở Việt Nam, và là điểm du lịch thích thú cho du khách để được ngắm nhìn lúc cầu quay 90 độ cho các tàu lớn đi qua.

+ Cầu Rồng: Cây cầu mới có hình rồng sắt lóng lánh vàng nằm quay mình hướng thẳng ra biển Đông. Con rồng sắt phun lửa và nước vào mỗi tối cuối tuần và trong những ngày lễ. Đây là cây cầu có con rồng sắt to lớn nhất thế giới hiện nay.

+ Đà Nẵng: Một thành phố vùng Nam Trung Bộ Việt Nam. Theo một số nhà nghiên cứu cho rằng, chữ Đà Nẵng là đọc biến dạng của tiếng Chăm cổ daknan, có nghĩa là vùng nước rộng lớn (cửa sông cái).

+ Bà Nà Hills: Địa điểm du lịch nghỉ dưỡng nổi tiếng ở Đà Nẵng (thuộc xã Hòa Ninh, huyện Hòa Vang), nằm trên khu vực dãy Trường Sơn, có độ cao 1487 m, nhiệt độ trung bình 20 độ, cách thành phố Đà Nẵng khoảng 30 km. Trong cùng một ngày, Bà Nà (còn gọi là núi Chúa) có khí hậu 4 mùa (sáng Xuân, trưa Hạ, chiều Thu, tối Đông). Từ ga suối Mơ ở chân núi lên khu du lịch Bà Nà có hệ thống Cáp treo. Cáp treo Bà Nà đạt 4 kỷ lục Guinness thế giới năm 2013 (dài nhất: 5.801 m, độ chênh lớn nhất: 1.368 m, tổng chiều dài cáp dài nhất: 11.587 m, sợi cáp nặng nhất: 141,24 tấn). Bà Nà có nhiều điểm đến rất hấp dẫn như vườn hoa Le Jardin D'Amour, hầm rượu Debay bằng đá xuyên núi, bảo tàng tượng Sáp, khu giải trí Fantasy Park, ngôi làng Pháp, khu ẩm thực Âu Á... Để đến khu vực hoa D'Amour, hầm rượu vang Debay và nhà Tịnh Tâm, du khách có thể đi bằng Tàu Hỏa Leo Núi của hãng Garaventa Thụy Sĩ. Những điểm du lịch tâm linh ở Bà Nà gồm có chùa Linh Ứng, Lĩnh Chúa Linh Từ, miếu Bà, lầu Chuông, tháp Nghinh Phong Tự...  Đặc biệt, nơi chùa Linh Ứng có vườn Lộc Uyển và tượng Phật Thích Ca màu trắng cao 27 m. Loài hoa biểu tượng cho Bà Nà là hoa Đào Chuông màu hồng thắm, có hình dạng giống chiếc chuông úp xuống. Ngoài ra, ở đây còn có rất nhiều hoa Cẩm Tú Cầu (còn gọi là hoa Cầu Hôn), Lan rừng và các loài hoa tuyệt đẹp khác ở vườn hoa Tình Yêu. Nơi chân núi Bà Nà có dòng suối Mơ mát sạch và thác Tóc Tiên 9 tầng nhìn giống mái tóc của nàng tiên nữ.

+ Sông Hoài: Một chi nhánh nhỏ của sông Thu Bồn, chảy ngang qua khu phố cổ Hội An. Con sông này được xem là một trong những biểu tượng đặc trưng của phố cổ Hội An. Du khách có thể chèo thuyền đón hoàng hôn và thả đèn hoa trên sông nước để mang lại may mắn cho gia đình và bạn bè thân.

+ Hội An: Một phố cổ ở hạ lưu sông Thu Bồn, thuộc tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng khoảng 30 km. Phố cổ là khu du lịch nổi tiếng với những kiến trúc truyền thống rất độc đáo từ hàng trăm năm về trước, được công nhận là Di Sản Văn Hóa từ năm 1999. Đến với Hội An vào ngày lễ trăng rằm là thời điểm kỳ thú, vì cả khu phố sẽ tắt hết đèn điện, chỉ treo đèn lồng và thả hoa đăng trên sông nước, tạo nên một thế giới ánh sáng diễm ảo và lặng tĩnh chỉ có riêng ở khu phố cổ Hội An. Một trong những địa điểm độc đáo của phố cổ Hội An là quán trà câm điếc (Silent Tea House - Reaching Out), với những đồ dùng được thiết kế và phục vụ bởi những người khuyết tật chân tình. Những cụm làng nghề truyền thống trong số 12 làng nghề nổi tiếng ở Hội An là làng mộc Kim Bồng, làng gốm Thanh Hà, làng rau Trà Quế và làng đúc đồng Phước Kiều. Hội An còn có nhiều dịch vụ đẹp như may áo trong ngày, dạo chơi tưới rau, chèo xuồng giữa hoàng hôn, thả cánh hoa đăng và đạp xe ngoại ô. Các món ăn độc đáo tuyệt vời của Hội An gồm có bánh bao, bánh vạc (còn gọi là bông hồng trắng), cơm gà, mì Cao Lầu, bánh mì Phượng, bánh mì Madam Khánh, thịt xiên nướng, bánh đập, hến trộn, chè bắp, bánh xèo, bánh ướt và mì Quảng.

+ Bãi An Bàng: Một bãi biển cát trắng nằm gần Cửa Đại ở Hội An (cách khoảng 3 km đường bộ), được xem là thiên đường thầm lặng so với các bãi tắm ồn náo khác ở Hội An. Bãi An Bàng, một khung cảnh mơ màng đẹp với những chiều vàng gió nhẹ, cho du khách nhiều cảm giác bình yên và thanh mát tĩnh lặng.

+ Lai Viễn Kiều: Còn gọi là Chùa Cầu, một cây cầu gỗ dài 18 m xây dựng trên những trụ đá trong khu phố Hội An, do các thương nhân người Nhật góp tiền xây dựng, vì vậy nó còn được gọi là cầu Nhật Bản. Năm 1719, chúa Nguyễn đặt tên cho chiếc cầu này là Lai Viễn Kiều (cầu đón khách phương xa). Hai đầu cầu có tượng chó và tượng khỉ đứng chầu, là những giống vật được người Nhật sùng bái từ xưa ấy. Có người cho rằng, Chùa Cầu được khởi xây từ năm Thân và hoàn tất vào năm Tuất. Theo truyền thuyết kể rằng, cây cầu này được xem như một thanh kiếm báu đâm xuống lưng con quái thú, khiến cho nó không thể quẫy đuôi làm nên những trận động đất trên khu phố Hội An.

+ Nhà Tấn Ký: Một ngôi nhà cổ với lối kiến trúc đặc trưng của vùng phố Hội An, được xây dựng cách đây gần 200 năm. Khu nhà Tấn Ký được cấp bằng Di Tích Lịch Sử Văn Học Quốc Gia năm 1990.

+ Thác Trắng: Còn gọi là Thác Trắng Minh Long, thuộc xã Thanh An, huyện Minh Long, một trong những ngọn thác đẹp nhất của tỉnh Quảng Ngãi, cách trung tâm thành phố khoảng 23 km. Thác Trắng có độ cao khoảng 40 m, với dòng chảy tung tóe trắng xóa cả một vùng, được ví như suối tóc của nàng Tiên buông xõa theo ghềnh đá.

+ Đảo Lý Sơn: Còn gọi là Cù Lao Ré (cù lao có nhiều cây Ré), là một huyện đảo duy nhất của Quảng Ngãi, cách thành phố tỉnh khoảng 40 km. Hòn đảo là dấu tích còn lại của ngọn núi lửa 5 miệng đã nguội. Lý Sơn nổi tiếng với loại tỏi đen có hương vị lên men rất thơm ngon, đặc biệt là tỏi một tép (còn gọi là tỏi cô đơn), vì vậy huyện đảo này đã được mệnh danh là "vương quốc tỏi" của Việt Nam.

+ Núi Cà Đam: Đây là vùng núi của loài sâm bảy lá, có độ cao 1431 m, là ngọn núi cao nhất ở Quảng Ngãi. Tên núi Cà Đam là cách gọi của dân tộc Kor, với người Kinh thì gọi là núi Vân Phong (mây và gió). Nơi thôn Quế dưới chân núi Cà Đam, có loài heo đen Kiềng Sắt là vật nuôi lấy thịt của đồng bào dân tộc Kor.

+ Làng Thiên Xuân: Một ngôi làng cổ cách nay khoảng 600 năm, nằm dưới chân núi Nứa, thuộc thôn Thiên Xuân, huyện Nghĩa Hành, cách thành phố Quảng Ngãi 45 km. Nơi đây có hệ thống thành lũy bằng đá xếp chồng lên nhau cao đến 3 m. Theo truyền thuyết kể rằng, khi xưa ở vùng núi Nứa núi Dâu, dọc theo thung lũng sông Vệ có rất nhiều cọp dữ, vì vậy dân làng đã cho xây bức tường đá cao với nhiều tre gai dày đặc chung quanh để ngăn ngừa các thú dữ đến gần.

+ Thành Châu Sa: Còn gọi là thành Hời, là một thành lũy cổ bằng đất duy nhất còn sót lại của người Chăm, xây dựng vào thế kỷ thứ 9 tại xã Tịnh Châu.

+ Biển Sa Huỳnh: Một bờ biển đẹp hoang sơ của tỉnh Quảng Ngãi, thuộc xã Phổ Châu và Phổ Thạnh của huyện Đức Phổ. Trước đây, địa danh này được gọi là Sa Hoàng (có nghĩa là bãi cát vàng) nhưng sau đó vì bị trùng tên với chúa Nguyễn Hoàng nên đã được người dân địa phương đọc lái là Sa Huỳnh. Nơi xã Phổ Thạnh, có khu vực nổi tiếng là cánh đồng muối Sa Huỳnh, một vựa muối lớn ở miền Trung Việt Nam.

+ Biển Mỹ Khê: Một bãi biển cát mịn của thành phố Quảng Ngãi, chạy dài 7 km dọc theo rừng dương xanh thẳm, thuộc thôn Cổ Lũy, xã Tịnh Khê, cách trung tâm thành phố khoảng 12 km. Là một trong những bãi biển đẹp nhất của Việt Nam.

+ Quảng Ngãi: Một tỉnh lỵ ven biển thuộc vùng Duyên Hải Nam Trung Bộ, có chiều dài lịch sử về văn hóa Sa Huỳnh và văn hóa Chăm Pa, với 2 thắng cảnh nổi tiếng là núi Thiên Ấn và sông Trà Khúc. Quảng Ngãi là quê hương sinh quán của vị võ tướng Trương Công Định, một thủ lĩnh chống Pháp thời nhà Nguyễn của lịch sử Việt Nam. Món đặc sản của Quảng Ngãi bao gồm bánh bèo tôm chấy, bánh in, bánh nổ, bánh thuẫn, bánh tráng đập, bò hít (gỏi bò khô đu đủ ớt cay), bún cá ngừ um, cá bống sông Trà kho tiêu, cá cơm rim tiêu, cá niên nướng, chim mía nướng (chim ngủ trong những cánh đồng mía), cúm núm Sa Huỳnh nướng (cua nhỏ), kẹo mạch nha, kẹo gương đậu phộng, ốc hút xả ớt, mì Quảng, ram bắp và quế Trà Bồng. Đặc biệt ấn tượng nhất là mắm nhum biển (nhím biển), món Don ăn với bánh tráng (giống con hến ở miền Trung) và tỏi đen Lý Sơn.

+ Núi Thiên Ấn: Còn gọi là Kim Ấn Sơn, một ngọn núi cao 106 m, thuộc xã Tịnh Ấn Đông, tỉnh Quảng Ngãi. Hình dáng quả núi nhìn giống một chiếc ấn của trời bên cạnh một dòng sông xanh, vì vậy người xưa còn gọi là Thiên Ấn Niêm Hà (dấu trời đóng bên sông). Núi Thiên Ấn được xem là đệ nhất thắng cảnh và là vùng núi thiêng của người dân Quảng Ngãi. Trên đỉnh núi có ngôi chùa cổ Thiên Ấn nằm dưới bóng cây cổ thụ, được nhắc đến trong ca khúc Thiên Ấn Tự của nhạc sĩ Anh Bằng (1926-2015).

+ Sông Trà Khúc: Con sông lớn nhất của tỉnh Quảng Ngãi, chảy ngang qua núi Thiên Ấn và các huyện xã núi rừng ven cạnh, có chiều dài khoảng 135 km. Là một trong 2 biểu tượng nổi bật của tỉnh Quảng Ngãi (một biểu tượng nổi bật khác là núi Thiên Ấn).

+ Cù Lao Chàm: Còn có tên gọi khác là Chiêm Bất Lao, hay Tiên Bích La. Là một cụm đảo san hô thơ mộng thuộc xã Tân Hiệp, thành phố Hội An, cách bờ biển Cửa Đại khoảng 15 km, dân số độ chừng 3000 người. Đây là điểm du lịch nổi tiếng vì có khí hậu trong mát và vẻ đẹp hoang nhiên rất quyến rũ, đặc biệt là dòng Suối Tình lãng mạn trong vắt, giếng cổ Chăm trên 200 năm, cây đa 600 năm tuổi và các bãi tắm tuyệt đẹp. Đảo Cù Lao Chàm được nhiều du khách nước ngoài so sánh là một Hawaii của Việt Nam. Những món ăn đặc sản nổi bật của vùng đảo này là ốc vú nàng và cua đá, cùng với các loại rau rừng hoang dã như rau dớn, rau sân, rau lủi và mã đề.

+ Kon Tum: Tên gọi Kon Tum có nghĩa là Làng Hồ (ngôi làng ở vùng hồ nước) theo tiếng người Ba Na. Là một tỉnh thuộc vùng cực bắc Tây Nguyên, cách Pleiku khoảng 50 km, cách Sài Gòn khoảng 600 km, giáp ranh giới với Lào và Campuchia. Cơ sở Thiên Chúa Giáo ở vùng cao nguyên được người Pháp cho thiết lập đầu tiên ở tại nơi đây. Miền đất Kon Tum nổi tiếng với nhà thà Gỗ và toà Giám Mục. Các món đặc sản Kon Tum bao gồm gỏi lá thịt ba chỉ (với trên 40 loại lá khác nhau), bê non nướng mọi, cơm nướng lồ ô (cơm lam), thịt trâu, cháo chim câu, phở khô, bánh bèo nhân tôm, xôi măng, chim cút nướng lu, chuối nướng, bánh bột lọc và rượu cần.

+ Nhà Thờ Gỗ: Còn gọi là nhà thờ chính toà Kon Tum, được người Pháp cho xây dựng vào năm 1913, với loại gỗ cà chít màu nâu rất sang trọng. Tường vách được làm bằng đất trộn rơm. Là một di tích cổ xưa đã trên 100 năm tuổi và là khu vực tham quan đẹp nhất của thành phố. Một trong những biểu tượng của miền đất sơn nữ núi rừng Kon Tum. Trong khuôn viên nhà thờ còn có cô nhi viện, các cơ sở thủ công thêu may và dệt Thổ Cẩm.

+ Nhà Rông Kon Klor: Khu vực nổi bật của tỉnh Kon Tum với danh xưng “Nhà rông lớn nhất Việt Nam”.

+ Cầu Treo Kon Klor: Thuộc địa phận làng Kon Klor, thành phố Kon Tum. Đây là chiếc cầu treo bằng sắt to đẹp nhất khu vực Tây Nguyên, nối liền hai bờ của dòng sông Đắk Bla.

+ Đắk Tô: Một huyện của tỉnh Kon Tum, giáp ranh giới với Ngọc Hồi, Sa Thầy, Đắk Hà và Tu Mơ Rông. Đắk Tô là tên gọi của dòng suối nước nóng của làng người Xê Đăng.

+ Đắk La: Một xã thuộc huyện Đắk Hà, tỉnh Kon Tum.

+ Măng Đen: Khu du lịch sinh thái ở Kon Tum, thuộc huyện Kon Plong, nổi tiếng với rừng thông xanh mát, nằm ở độ cao 1000 m so với mực nước biển, khí hậu trong lành và mát mẻ quanh năm. Măng Đen còn được mệnh danh là Đà Lạt thứ 2 của Tây Nguyên. Tên gọi Măng Đen xuất phát từ chữ T’Măng Deeng của người Mơ Nâm, có nghĩa là vùng đất bằng phẳng và rộng lớn.

+ Rượu Cần: Loại rượu đặc sản truyền thống của người Mường, không cần chưng cất mà chỉ ủ men trong các ghè/ché. Dùng nhiều loại lá rừng khác nhau, cùng với các loại cây thuốc bắc, ớt, gừng, riềng để làm men ủ với vỏ trấu. Vật liệu chính là gạo nếp Be còn cám của vùng Điện Biên, hoặc là các loại ngũ cốc khác như hạt cào, bo bo, kê, ngô, sắn, nếp tẻ... Rượu Cần được đặc biệt dùng trong các dịp tế lễ, hội làng, tết dân tộc và tiếp đãi khách quý. Thông thường thì một bình rượu Cần sẽ được cắm 6 chiếc Cần làm bằng ống trúc và đục xuyên lỗ ở giữa. Uống rượu Cần bên nhau là nét văn hóa rất đặc trưng của người Mường, thể hiện sự quý trọng, thân thiện, yêu thương và đoàn kết với nhau.

+ Toà Giám Mục Kon Tum: Còn gọi là Tiểu Chủng Viện Thừa Sai, được xây dựng vào năm 1935, đa số các cột trụ đều làm bằng các loại gỗ quý hiếm.

+ Phương Quý: Một ngôi làng nhỏ, còn gọi là Vườn Mai vì trước kia có rất nhiều cây mai cổ thụ. Ngày nay, gọi là làng Phương Quý, một khu miệt vườn của Kon Tum. Nơi đây, du khách có thể ghé thăm và hái trái cây từ trên cành để thưởng thức tại chỗ.

+ Thác Ya Ly: Còn có tên là Jrai-li, là một trong những thác nước lớn nhất ở Việt Nam. Ngày nay, thác Ya Ly đã bị ngăn dòng để xây dựng nhà máy thủy điện Ialy. Ngọn thác hùng vĩ Ya Ly gắn liền với truyền thuyết về chàng Y Rốc và nàng Ly. Một thuở xưa, có một nàng con gái của vị trưởng làng rất xinh đẹp tên Ly. Trong làng có 2 chàng trai yêu nàng say đắm. Đó là chàng Y Rốc và chàng Y Rít. Nàng Ly thì rất yêu thích chàng Y Rốc. Vị trưởng làng cho tổ chức những cuộc thi công bằng để chọn người chiến thắng. Cuộc thi cuối cùng là vượt sông Sê San và lên núi Bêu Choong để giết một con cọp dữ. Y Rít nhát gan nên bỏ cuộc. Y Rốc thì gan dạ hơn, đã nhảy xuống dòng sông và bơi qua bên kia bờ. Nàng Ly mỗi ngày ra bờ sông chờ Y Rốc trở về nhưng nàng chờ đợi và chờ đợi mãi vẫn không thấy Y Rốc. Đau thương cho cuộc tình chia cắt, nước mắt nàng Ly đã chảy dài hằng đêm tạo thành con thác lớn. Cuối cùng nàng Ly vì quá đau khổ và kiệt sức đã gục chết ở đó. Dân địa phương tưởng nhớ đến nàng nên gọi thác này là Ya Ly, có nghĩa là nước mắt của người con gái tên H'Ly.

+ Sông Đắk Bla: Là dòng sông biểu tượng cho miền đất Kon Tum, có chiều dài 157 km. Sông Đắk Bla chảy qua các tỉnh Kon Tum và Gia Lai. Đây là con sông chảy ngược từ Đông sang Tây của Việt Nam. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa bên hữu ngạn sông Đắk Bla là làng người J'rai, bên tả ngạn là làng Bahna. Hai làng thường xảy ra đánh nhau và có mối thù sâu đậm. Chàng trai người J'rai và cô con gái người Bahna ở 2 làng lại yêu thương nhau. Vì muốn ngăn cản 2 làng để dẹp tắt sự thù hận và cũng vì chuyện tình của 2 người đã không được làng chấp nhận, nên chàng J'rai và nàng Bahna đã ra bờ sông, đâm dao vào cổ và nhảy xuống sông để tự vận. Máu của chàng chảy về làng Bahna. Máu của nàng chảy về làng J'rai. Hai dòng máu gặp lại ở giữa dòng sông và cùng chảy ngược lại về làng Bahna, như tuân theo luật tục mẫu hệ của người J'rai. Máu của 2 người hòa vào nhau đã làm cho dòng sông trở thành đỏ thẫm và chảy ngược về hướng Tây. Kể từ đó, hai ngôi làng hiểu chuyện và cùng sống hòa thuận với nhau trong yên bình.

+ Thác Phú Cường: Một ngọn thác đẹp hùng vĩ có độ cao 45 m, cách thành phố Pleiku khoảng 40 km, có dáng hình như những dải lụa trắng vắt ngang núi rừng xanh. Quanh bờ thác, các cảnh tượng nhìn rất hoang vu đẹp mắt, với ánh Cầu Vồng bảy sắc màu phản chiếu bên sườn núi linh lung. Thác Phú Cường nằm trên nền nham thạch của một ngọn núi lửa đã ngừng hoạt động, là điểm thắng cảnh thơ mộng cho các khách du lịch trong và ngoài nước.

+ Cầu Vồng Bảy Sắc: Ánh vồng phản chiếu trên mặt nước thác có 7 màu sắc chính là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Thực sự, Cầu Vồng có rất nhiều màu sắc khác nhau trên những góc độ đa chiều nhưng mắt người khó có thể phản xạ nhìn được hết.

+ Pleiku: Thủ phủ của tỉnh Gia Lai ở vùng Tây Nguyên, cách Buôn Ma Thuột khoảng 200 km. Là điểm dừng chân thú vị cho du khách, đặc biệt vào những mùa khô lạnh mát (từ cuối tháng 11 đến tháng 4) với các lễ hội truyền thống cồng chiêng, với hoa Dã Quỳ vàng rộ nở sáng hôm và hương hoa cà phê thoang thoảng mỗi chiều tàn. Tên Pleiku có gốc nguồn từ chữ Plei-Kou-Derr (phiên âm Plơi-Kơ-Dưr, có nghĩa là bản làng ở hướng Bắc, hay là ngôi làng ở trên cao). Các món đặc sản thú vị ở Pleiku gồm có bún mắm cua, cơm lam, gà nướng than, phở khô, bánh canh bột lọc, bánh bèo chén, gỏi cà đắng, thịt bò nướng ống, bò một nắng chấm muối kiến vàng, canh lá bép, lụi, nem và cà phê đen vào buổi sáng sớm.

+ Mùa Ning Nơng: Đây là dịp tổ chức các lễ hội cồng chiêng sau những mùa thu hoạch ruộng rẫy của đồng bào dân tộc vùng Tây Nguyên, để nhắc nhỡ cho nhau về cội nguồn nguyên thủy giữa con người, rừng và thần linh. Nhiều lễ hội truyền thống khác cũng được tổ chức ở các miền vùng cao như đâm trâu, bỏ mả, dệt váy, đan gùi, chế rượu, cầu mưa... Mùa Ning Nơng còn gọi là "mùa ăn năm uống tháng", để dân làng được ngơi nghỉ và say sưa vui chơi ở các buôn miền thôn dã.

+ Biển Hồ Tơ Nưng (T'Nưng, Ea Nueng): Khu vực tham quan nổi tiếng đẹp nhất ở vùng Tây Nguyên, cách trung tâm thành phố Pleiku khoảng 7 km. Theo tiếng Gia Rai, chữ T'Nưng (phiên âm là Tơ Nưng) có nghĩa "biển trên núi", vì những mùa gió to thường có sóng lớn nên gọi là biển hồ. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa vùng Biển Hồ là khu vực dân cư trù phú chung sống hồn nhiên và yên bình. Rồi một hôm, ngọn núi lửa bùng vỡ đã thiêu đốt toàn bộ ngôi làng. Dân địa phương khóc than theo năm tháng buồn đau và những dòng nước mắt triền miên đã chảy đổ làm thành một Biển Hồ Tơ Nưng như ngày nay. Trên phạm trù thơ, xin được gọi vùng Tơ Nưng huyền thoại là biển núi, hồ nước mắt, hồ mắt ngọc, hồ biển lệ, hồ lệ ngọc, hồ ngọc, hồ lệ...

+ Bãi Cỏ Xã Gào: Một vùng cỏ vàng cháy vào mùa khô nhìn rất đẹp mắt trong những buổi chiều lãng mạn, nằm gần trung tâm thành phố Pleiku. Là điểm hẹn tài tử cho các nhiếp ảnh gia và các bạn yêu đương hồn nhiên trẻ.

+ Tây Nguyên: Vùng cao nguyên đất đỏ Trung Phần Việt Nam, gồm 5 tỉnh là Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông và Lâm Đồng.

+ Ban Mê Thuột: Một quận lỵ thuộc xã Lạc Giao, là vùng đất của người Ê Đê thuở xa xưa, cách Sài Gòn khoảng 350 km. Sau 75, thành phố đổi tên là Buôn Ma Thuột, thuộc tỉnh Đắk Lắk. Nơi đây được ví như "thủ phủ cà phê" của Việt Nam. Ở Đắk Lắk gần như nơi nào cũng có trồng cà phê nhưng hương vị cà phê Buôn Ma Thuột là thơm ngon đặc biệt nhất. Tỉnh Đắk Lắk được xem là nơi có năng suất cà phê thu hoạch cao nhất trên thế giới. Mỗi 2 năm vào khoảng tháng 3 có một lễ hội rất lớn được tổ chức ở Buôn Ma Thuột, gọi là lễ hội cà phê (Lễ hội vừa qua được tổ chức vào ngày 10-13 tháng 3 năm 2017). Vùng đất này nổi tiếng về các suối thác thiên nhiên hoang dã tuyệt đẹp, văn hóa cồng chiêng và múa vũ dân tộc. Nổi bật nhất là những buôn làng kiến trúc theo phong cách Tây Nguyên truyền thống, như Ako Dhong (còn gọi là Cô Thôn, cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 2 km). Các món đặc sản ở Buôn Ma Thuột thì rất nhiều, nhưng độc đáo nhất là gà sa lửa, cơm lam, canh chua cá lăng Sê-rê-pốk, gỏi cà đắng, bún đỏ, gà lá giang, bò nhúng me, bánh ướt thịt nướng, lẩu lá rừng, bánh canh cá dầm, đọt mây nướng, rau dầm tang, cá bống thác kho riềng, cháo óc... và lai rai đặc biệt với rượu cần Mơ Nông.

+ Hồ Lắk: Một hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất ở tỉnh Đắk Lắk. Bên cạnh hồ có ngôi biệt điện của vua Bảo Đại, nhà dài truyền thống của dân tộc Mơ Nông và nhiều cây cổ thụ trên 100 năm, đặc biệt là 2 cây Long Não lớn nhất ở Việt Nam. Món đặc sản của vùng này là chả cá thát lát hồ Lắk có độ dẻo cao và rất thơm ngon.

+ Hồ Ea Kao: Một hồ nước ngọt nhân tạo ở tỉnh Đắk Lắk, cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 12 km. Là địa điểm câu cá thích thú cho các khách du lịch và người dân địa phương. Đặc sản của vùng này là món chuối chiên Y Wang.

+ Bản Đôn: Còn gọi là Buôn Đôn, cách Ban Mê Thuột khoảng 40 km. Là một địa điểm du lịch hấp dẫn vì nơi đây có truyền thống thuần dưỡng các giống voi rừng. Khách du lịch có thể đi tham quan quanh vùng trên lưng voi rất lý thú, với sự hướng dẫn của các cô bé Mơ Nông tí hon.

+ Thác Đray Sáp (Dray Sap): Còn gọi là thác Chồng, một thác nước lớn trên dòng sông Sê-rê-pốk, cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 30 km. Truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có một nàng con gái Ê Đê xinh đẹp tên là H'Mi. Một hôm, nàng cùng với người yêu vào rừng. Lúc đang ngồi nghỉ trên tảng đá lớn, thì bất ngờ xuất hiện con quái thú phun nước đẩy chàng trai văng ra xa và bất tỉnh. Khi tỉnh lại, chàng mới biết con quái thú đã bắt nàng H'Mi đi mất. Chàng trai khổ đau kiệt sức nằm chết và hóa thành rừng cây to đâm sâu gốc rễ vào các tảng đá. Con quái thú sau này chết và biến thành dòng thác lũ.

+ Thác Đray Nu (Dray Nur): Còn gọi là thác Vợ, một thác nước đẹp trên dòng sông Sê-rê-pốk, cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 25 km. Truyền thuyết kể rằng, chàng Nur là con trai của vua Thủy Tề. Một hôm, chàng dạo chơi và gặp 2 cô gái nghèo khổ. Vì xót thương nên chàng làm phép ra cơm gạo và cùng sống với 2 nàng. 3 người chung sống với nhau rất hạnh phúc. Một hôm, chàng Nur muốn về thăm cha nhưng 2 nàng tìm cách cản bước vì sợ chàng ra đi sẽ không trở lại nữa. Đêm đến, chàng Nur biến hình thành con dũi vàng vượt nước về thăm cha. Ngày qua ngày, 2 nàng chờ đợi mãi, khóc nhớ đau thương nhưng vẫn không thấy chàng Nur trở về. Từ đấy, người dân địa phương gọi dòng thác này là thác con dũi vàng. Những tia nước vung tung toé vào nhau là những hạt lệ nhớ thương của 2 người vợ chàng Nur.

+ Sông Sê-rê-pốk (Serepok): Dòng sông lớn nhất của tỉnh Đắk Lắk dài 406 km, được hợp thành từ 2 con sông nhỏ là Krông Ana (còn gọi là sông Cái) và Krông Nô (còn gọi là sông Đực).

+ Bình Định: Một tỉnh thuộc vùng duyên hải Nam Trung Bộ Việt Nam, giáp ranh giới với Quảng Ngãi, Phú Yên, Gia Lai và biển Đông. Tỉnh lỵ của Bình Định là thành phố cảng Quy Nhơn, cách Sài Gòn khoảng 652 km. Vùng đất này còn được mệnh danh là xứ Nẫu (có nghĩa là xứ Người Ta), nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam với 3 anh em nhà Tây Sơn (Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ) và môn võ Bình Định cổ truyền. Bình Định là nơi có nghệ thuật tuồng nổi tiếng (còn gọi là hát bội, hát bộ) gắn liền với tên tuổi của danh nhân Đào Duy Từ. Những điểm tham quan khá nổi tiếng ở Bình Định bao gồm biển Quy Nhơn, tháp Bạc (tháp Bánh Ít), Eo Gió, Kỳ Co, mũi Vi Rồng, đảo Yến, biển Đề Gi, suối nước nóng Hội Vân, chùa Thiên Hưng, khu dã ngoại Trung Lương, núi Bà, hồ Núi Một, nhà thờ Chánh Tòa, suối Giếng Tiên và động Cườm. Đặc sản nổi bật nhất của Bình Định là rượu Bàu Đá An Nhơn, cá chua nước lợ Đề Gi, bánh tráng nước dừa Tam Quan, bún Song Thằn, nem chả Chợ Huyện, bánh ít lá gai, bánh tráng Trung Thành, bánh hỏi lòng heo và cá ngừ Hoài Nhơn (dân địa phương gọi là cá Bò Gù).

+ Suối Giếng Tiên: Nằm hướng Tây Bắc của ngọn hải đăng cổ Cù Lao Xanh. Theo tương truyền, vào những đêm trăng sáng có các nàng tiên nữ từ trên trời xuống du ngoạn, rồi cởi bỏ xiêm y để cùng nhau tắm mát trên dòng suối thơ mộng này.

+ Hòn Khô: Được xem là tấm bình phong che gió bão cho làng chài Nhơn Hải. Trong những mùa biển động, sóng lớn tung bay trắng xóa như những đóa hoa biển trên nhánh đảo Hòn Khô.

+ Bãi Biển Quy Hòa: Nằm dọc theo con đường Quy Nhơn Sông Cầu, với dòng chảy xanh trong và sạch đẹp. Là một trong những điểm đến thơ mộng cho du khách ghé tham quan Bình Định Quy Nhơn.

+ Đầm Thị Nại: Một đầm nước lớn nhất Bình Định có chiều dài hơn 10 km. Vào mỗi sáng sớm, mặt đầm óng ánh nắng trời làm mơ màng người thưởng ngoạn bởi vẻ đẹp thiên nhiên quyến rũ. Nơi đây có cây cầu Thị Nại chạy ngang qua biển gồm 54 nhịp lớn nhất ở Việt Nam, nối liền thành phố Quy Nhơn và bán đảo Phương Mai.

+ Cù Lao Xanh: Còn gọi là xã đảo Nhơn Châu, hay hải đảo Vân Phi. Là một đảo nhỏ nằm gần vịnh Xuân Đài, thuộc xã Nhơn Châu, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 24 km. Cù Lao Xanh có nét đẹp như tranh vẽ vào lúc hoàng hôn về, với những chiếc thuyền chài linh lung theo từng đợt sóng khơi.

+ Bãi Tắm Hoàng Hậu: Nằm trong khu vực Ghềnh Ráng tức là Ghềnh Ráng Tiên Sa, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 3 km. Được xem là bãi tắm đẹp nhất của Bình Định, với bãi Đá Trứng khổng lồ như trứng chim khủng long. Khi xưa, nơi đây là bãi tắm chỉ dành riêng cho Nam Phương Hoàng Hậu vào thời vua Bảo Đại (1927). Ngoài ra, ở vùng đất thơ mộng này còn có ngôi mộ thi sĩ Hàn Mặc Tử, ngọn đồi Thi Nhân và dốc đá Mộng Cầm.

+ Hầm Hô: Khu danh thắng có nét đẹp lãng mạn nhẹ nhàng, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 55 km, thuộc thôn Phú Mỹ, xã Tân Phú. Sở dĩ gọi là Hầm Hô vì nơi đây có nhiều phiến đá nhọn chìa ra giống như hàm răng hô ngây ngố bên cạnh những rừng cây xanh mướt lá. Đến với Hầm Hô như bước vào thế giới thần thoại, bởi bên dưới lòng nước là những khối đá hoa cương lấp lánh sắc màu như kim cương. Và hơn nữa, nơi đây có cá bơi ngược dòng bị sóng thác hất tung trở lại, ngỡ như là cá múa bay giữa lừng trời duyên dáng. Dân địa phương có truyền thuyết rằng, mỗi năm Long Vương tổ chức kỳ thi cho cá tại Hầm Hô, con cá nào vượt qua được dòng thác sẽ hóa thành rồng. Do điển tích ấy mà ngọn thác này có tên chữ là Vũ Môn, cư dân tại đây gọi là thác Cá Bay.

+ Kỳ Co: Vùng biển xanh mát với cát trắng mịn màng, thuộc thị xã Nhơn Lý, tỉnh Bình Định, được ví như một Maldives của Việt Nam (Maldives là một quốc đảo gồm các nhóm đảo san hô tại Ấn Độ Dương). Kỳ Co có nét đẹp hấp dẫn lạ kỳ, với 3 mặt giáp núi và 1 mặt giáp biển, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 25 km.

+ Quy Nhơn: Một thành phố ven biển thuộc tỉnh Bình Định, miền Trung Việt Nam. Được bình chọn bởi Tạp chí du lịch Rough Guides của Vương Quốc Anh năm 2015 là điểm đến hàng đầu của vùng Đông Nam Á. Bãi biển Quy Nhơn còn gọi là bãi biển "Vầng Trăng Khuyết", đẹp thơ mộng và có nhiều loại đặc sản quý. Những món ăn độc đáo của vùng biển Quy Nhơn là bánh canh chả cá, bánh xèo tôm nhảy, bánh hỏi cháo lòng, gỏi sứa, gỏi cá chình và bánh bèo chén.

+ Đồi Cát Phương Mai: Nằm bên bãi biển Nhơn Lý, cách thành phố Quy Nhơn khoảng 20 km. Có độ cao 100 m so với mặt nước biển, vẻ đẹp còn hoang sơ nhưng rất quyến rũ và trữ tình. Là điểm đến thú vị đối với du khách thưởng ngoạn.

+ Mũi Đại Lãnh: Còn gọi là mũi Điện, nơi đón ánh bình minh đầu tiên trên đất Phú Yên. Ngọn hải đăng Đại Lãnh là địa điểm du lịch nổi tiếng của tỉnh Phú Yên. Đặc sản của vùng này là các món ăn độc đáo làm từ cá chình.

+ Cao Nguyên Vân Hòa: Được ví như Đà Lạt của Phú Yên, thuộc huyện Sơn Hòa, vùng đất với đầy nắng gió và sương mờ. Đặc sản nổi tiếng là mắm mít và mắm thơm.

+ Phú Yên: Một tỉnh lỵ ven biển thuộc vùng Nam Trung Bộ, giáp ranh giới với đèo Cù Mông, đèo Cả, Trường Sơn và biển Đông. Dân Phú Yên thường được gọi là dân xứ nẫu, chữ nẫu có nghĩa là "Người ta". Phú Yên nổi tiếng có một thể loại hát Chòi đặc biệt và cũng là nơi đã phát hiện ra nhiều di sản văn hoá độc đáo, như đàn đá và kèn đá. Các món ăn nổi bật bao gồm bánh hỏi lòng heo, mắt cá ngừ đại đương, chả dông, cơm gà, bò một nắng, ghẹ sông Cầu, bánh xèo hải sản, bánh canh hẹ và cua Huỳnh Đế. Món đặc sản nổi tiếng nhất của Phú Yên là sò huyết Ô Loan, có vị ngọt dai rất đặc biệt so với các vùng khác ở Việt Nam.

+ Sông Đà Rằng: Con sông lớn nhất vùng ven biển miền Trung, chảy qua Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk và Phú Yên. Nguồn gốc của tên gọi từ chữ Ea Drăng, có nghĩa là "con sông lau sậy" theo tiếng Chăm cổ.

+ Núi Nhạn: Còn gọi là núi Nhạn Tháp, nằm giữa đồng bằng Tuy Hòa. Sở dĩ có tên núi Nhạn là vì ngọn núi có hình dáng giống con nhạn xòe cánh, nơi đây ngày xưa có rất nhiều loài nhạn đến ở, và trên đỉnh núi có ngôi tháp cổ (gọi là tháp Nhạn) nhìn từ xa giống như con chim nhạn. Truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa Tuy Hòa là một vùng đầm lầy có nhiều loài thú dữ. Để giúp dân làng, Trời sai một người khổng lồ xuống gánh đá lấp vũng đầm để làm thành cánh đồng như Phú Yên ngày nay. Đến lần gánh cuối, vì muốn về sớm nên người khổng lồ đã gánh gấp đôi số đá trên một chuyến đi. Chiếc đòn gánh bị gẫy và rơi xuống 2 thúng đá, làm thành 2 ngọn núi, đó là núi Nhạn và núi Chóp Chài.

+ Vịnh Vũng Rô: Một vịnh nhỏ thuộc huyện Đông Hòa, nằm sát dãy đèo Cả, ranh giới giữa Phú Yên với Khánh Hòa. Một vùng đất của núi rừng và nước biếc hòa quyện vào nhau, tạo nên những cảnh sắc rất thơ mộng.

+ Gành Đá Đĩa: Là điểm du lịch nổi tiếng nhất ở Phú Yên, với những ghềnh đá hình thù đặc biệt do ảnh hưởng địa chất tạo hình. Hiện nay, trên thế giới chỉ có 4 nơi sở hữu (Ireland, Tây Ban Nha, Tô Cách Lan và Việt Nam). Nhìn từ xa, giống như một tổ ong khổng lồ với hàng ngàn khối đá hình lăng trụ màu đen xếp sát gần nhau.

+ Đầm Ô Loan: Nằm dưới chân đèo Quán Cau, được ví như con phượng hoàng tung cánh bay. Đây là điểm du lịch tuyệt đẹp cho du khách để ngắm ánh mặt trời lúc bình minh. Đặc sản nổi tiếng của đầm Ô Loan là sò huyết.

+ Mằng Lăng: Ngôi nhà thờ cổ của Phú Yên xây dựng năm 1892. Là một trong những nhà thờ lâu đời nhất ở Việt Nam. Nơi đây đã từng là nơi dừng chân giảng dạy của giám mục Alexandre De Rhodes và cũng là nơi lưu giữ cuốn sách chữ Quốc Ngữ đầu tiên của Việt Nam.

+ Đập Đồng Cam: Nằm ở huyện Phú Hòa, với phong cảnh đẹp và cách kiến trúc độc đáo.

+ Núi Đá Bia: Tên chữ là Thạch Bi Sơn, dân gian gọi là Núi Ông, là ngọn núi cao nhất trong khu núi Đại Lãnh. Nổi tiếng với tảng đá bia khổng lồ trên đỉnh núi, cao 80 m.

+ Hòn Nưa: Nằm bên chân đèo Cả, vùng giáp ranh giữa Phú Yên và Khánh Hòa, có đỉnh núi cao 105 m so với mặt nước biển.

+ Đèo Cả: Một trong những ngọn đèo hiểm trở ở miền Trung với khung cảnh vô cùng hùng vĩ. Vùng đèo này trước kia là nơi sản xuất Trầm Hương và Kỳ Nam nổi tiếng của Phú Yên.

+ Hội Thơ Đêm Nguyên Tiêu: Là dịp giao lưu của những người yêu thơ đất Phú Yên. Địa điểm tổ chức là vườn hoa Diên Hồng, thư viện Hải Phú và sân núi Nhạn, vào rằm tháng Giêng mỗi năm.

+ Bãi Xép: Nằm ở phía bắc thành phố Tuy Hòa, với nét đẹp hoang dã và mộng mơ. Là điểm du lịch nổi tiếng, được biết đến với hình bóng những em bé thả diều trong bộ phim “Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh” (2015) của đạo diễn Victor Vũ.

+ Vịnh Xuân Đài: Một vịnh nhỏ nằm dưới chân dốc Găng, thuộc thị xã Sông Cầu. Trong vịnh có khá nhiều bãi tắm đẹp như Vũng La, Vũng Sứ và Vũng Chào.

+ Hòn Yến: Đảo nhỏ thuộc xã An Hòa huyện Tuy An, cách thành phố Tuy Hòa 20 km. Sở dĩ có tên Hòn Yến là vì nơi đây trước kia có rất nhiều chim yến về sinh sống làm tổ.

+ Vườn Chè Gia Nghĩa: Nằm trên thị xã Gia Nghĩa, tỉnh Đắk Nông, là một trong những nơi trồng chè lớn nhất của vùng Tây Nguyên.

+ Gùi: Một vật dụng của dân tộc thhiểu số, được đan bằng tre mây, dùng để đựng đồ và đeo sau lưng. Gùi có nhiều kiểu loại và kích thước khác nhau. Trên thân Gùi có nhiều hoa văn màu sắc khác nhau, thể hiện phong cách và nét truyền thống tùy theo mỗi bản làng.

+ Thác Trinh Nữ: Nằm trên dòng sông Krông Nô (còn gọi là sông Đực), thuộc huyện Cư Jút, tỉnh Đắk Nông, cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 20 km. Truyền thuyết kể rằng, tên ngọn thác là từ một câu chuyện dân gian về một thiếu nữ đã gieo mình xuống dòng nước để giữ trọn tình yêu.

+ Đắk Nông: Một tỉnh ở miền Tây Nguyên Việt Nam ở độ cao từ 600 m đến 700 m, cách Buôn Ma Thuột khoảng 125 km, giáp ranh giới với Đắk Lắk, Lâm Đồng, Bình Phước và biên giới Campuchia.

+ Hồ Đắk Mil: Còn gọi là hồ Đức Minh, là hồ nước nhân tạo để dùng chặn dòng suối Đắk Man, cách Bản Đôn cũ khoảng 5 km. Theo người dân tộc Ê Đê kể lại thì nơi này khi xưa là một thung lũng có rất nhiều voi và cá sấu.

+ Lễ Hội Ka Tê: Một trong những lễ hội lớn của người Chăm Bà La Môn, diễn ra vào tháng 7 Chăm lịch (đầu tháng 10 dương lịch). Đây là lễ hội Tết cúng viếng, nhằm để tưởng nhớ đến các vị Nam Thần như Po Klong Garai và ông bà tổ tiên đã khuất. Đồng thời cũng để cầu phước cầu an cho bản thân, gia đình, làng mạc và mùa màng.

+ Ninh Thuận: Một tỉnh ven biển thuộc miền duyên hải Nam Trung Bộ Việt Nam, cách Sài Gòn khoảng 340 km và cách sân bay Cam Ranh khoảng 60 km. Vùng đất của nắng và gió, được biết đến với những đền đài Chăm cổ kính, những làng nghề thủ công nghệ truyền thống và những bãi biển hiền hòa xanh mát. Ninh Thuận có trên 20 làng người Chăm sinh sống, trong đó có một số làng vẫn còn duy trì chế độ mẫu hệ. Những nghệ sĩ Ninh Thuận nổi tiếng có ca sĩ Chế Linh và nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9. Một số bãi biển nổi tiếng đẹp ở Ninh thuận là Bình Tiên, Ninh Chữ, Bình Sơn, Cà Ná và Vĩnh Hy. Các món đặc sản của Ninh Thuận bao gồm dông nướng, gỏi dông, cháo dông, dông bằm xúc bánh tráng, lẩu dông lá me, bún chả cá, gỏi ốc nón, gỏi cá mai, bánh căn, bánh xèo, bánh tráng nướng mỡ hành, bánh hỏi lòng heo và bánh tráng mắm ruốc nướng.

+ Biển Ninh Chữ: Một bãi biển xanh mát trải dài 10 km, với những hàng dương chạy dọc sát bờ biển. Là điểm đến lý thú và độc đáo của tỉnh Ninh Thuận. Bãi Ninh Chữ nằm ở thôn Bình Sơn, thị trấn Khánh Hải, tỉnh Ninh Thuận, là một trong những bãi biển đẹp nhất ở miền Trung Việt Nam.

+ Phan Rang (tỉnh): Là tên gọi cũ của tỉnh Ninh Thuận, ở miền Nam Trung Bộ Việt Nam. Ngày nay, trung tâm hành chính của tỉnh Ninh Thuận là thành phố Phan Rang.

+ Đồi Trâu (Chơk Hala): Nằm ở phường Đô Vinh, thành phố Phan Rang. Trên đỉnh đồi có đài tháp Po Klong Garai của người Chăm. Đây là địa điểm hành hương và tổ chức nghi lễ Ka Tê của người Chăm Bà La Môn vào dịp Tết đầu tháng 10 mỗi năm.

+ Vịnh Vĩnh Hy: Một vịnh biển nổi tiếng với những đoạn đường đèo thơ mộng, những làng mạc ven triền núi, những cánh đồng muối trắng xóa trời, những bãi biển lênh đênh xanh ngời và những dãy san hô linh lung đẹp mắt.

+ Hang Rái: Một bãi biển ở thôn Thái An, xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải. Nơi đây, ngày nay được nhiều du khách tìm đến để nhìn ngắm những rặng san hô cổ phủ đầy rêu xanh.

+ Bãi Kinh: Một bãi biển đẹp của Ninh Thuận, thuộc xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải. Nằm cách thành phố Phan Rang và tháp Chàm khoảng 47 km và cách vịnh Vĩnh Hy khoảng 10 km.

+ An Hòa: Khu vực đồng cừu An Hòa thuộc thôn An Hòa, xã Xuân Hải, huyện Ninh Hải. Đây là miền đất thơ mộng hoang dã, với những đàn cừu ngoan trên vùng thảo nguyên nắng gió.

+ Bàu Trúc: Làng nghề gốm Bàu Trúc thuộc thị trấn Phước Dân, huyện Ninh Phước, cách thành phố Phan Rang khoảng 10 km. Đây là làng gốm lâu đời nhất của miền Đông Nam Á.

+ Hồ Treo: Những dãy hồ nước trong xanh quanh năm, với những con suối lớn như Lồ Ồ, Đông Nha và Kiền Kiền không bao giờ khô cạn. Hồ Treo nằm trong Vườn Quốc Gia Núi Chúa ở phía đông bắc tỉnh Ninh Thuận.

+ Suối Lồ Ồ: Nằm tại địa phận xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận, thuộc hệ sinh thái của Vườn Quốc Gia Núi Chúa. Nơi đây có cây cầu treo của dân làng Raglay, cho du khách những cảm giác ấn tượng rất lý thú. Suối Lồ Ồ gắn liền với câu chuyện tình thủy chung nơi núi rừng của người dân Raglay. Truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có một nàng tiên nữ thường xuống tắm mát ở Vĩnh Hy trong những đêm trăng đẹp. Có một chàng ngư phủ nghèo giăng câu trên vũng Găng (tên gọi Vĩnh Hy xưa) nhìn thấy và đem lòng yêu thương. Một đêm, chàng xuất hiện lúc nàng tiên đang tắm và thố lộ tình yêu của chàng. Nàng tiên cảm động tình yêu chân thành của chàng và đã ở lại trần gian chung sống với nhau. Một đêm khuya, chàng ngư phủ ra khơi đánh cá nhưng gặp phải cơn bão lớn và bị đắm thuyền. Nàng tiên lên Núi Chúa đứng chờ mòn mỏi đêm ngày, nước mắt nàng chảy mãi thành con suối thác Lồ Ồ ngày nay.

+ Cảng Ba Ngòi: Tên gọi ngày nay là cảng Cam Ranh, một biển cảng thương mại quốc tế nằm trong vịnh Cam Ranh, thuộc tỉnh Khánh Hòa.

 + Bình Tiên: Một trong Tứ Bình của vịnh biển Cam Ranh (Bình Ba - Bình Hưng - Bình Tiên - Bình Lập), nằm gần bãi Nước Ngọt, thuộc xã Công Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận, cách thành phố Phan Rang khoảng 30 km. Bãi Bình Tiên còn được ví như nàng công chúa nằm ngủ bên gió nước mơ màng.

+ Cam Ranh: Thành phố lớn thứ 2 sau Nha Trang, thuộc tỉnh Khánh Hòa, cách Nha Trang khoảng 45 km. Tên gọi Cam Ranh là tiếng Chăm, tiếng Êđê là Kăm M'ran, có nghĩa là bến tàu. Đặc sản của Cam Ranh là tôm hùm, sò huyết, bánh canh cá, bánh tráng xoài, mực nướng sa tế, cá bớp nướng muối ớt, nhum nướng mỡ hành, bánh căn mực, bún chả cá, gà chỉ (gà tự chọn) và xá sùng (con trùng biển).

+ Bình Hưng: Còn gọi là Hòn Tý, hay Hòn Chút. Một đảo nhỏ thuộc xã Cam Bình, thành phố Cam Ranh, cách Nha Trang khoảng 70 km. Trên đảo có ngọn tháp Hải Đăng trên 100 năm tuổi và chùa Long Hưng uy nghiêm cổ kính. Bãi Rêu là một trong những bãi biển thơ mộng ở bán đảo Bình Hưng, với những tảng đá rong rêu, mặt nước ven bờ xanh phẳng lì và những hàng dừa ngan ngát gió đưa.

+ Ninh Hòa: Một thị xã của tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố Nha Trang khoảng 33 km.

+ Vịnh Ninh Vân: Một bờ vịnh nhỏ nằm trên bán đảo Hòn Mèo, cách thành phố Nha Trang khoảng 60 km, với nét đẹp hoang nhiên và không gian biển tĩnh lặng.

+ Biển Đại Lãnh: Một trong những bãi biển đẹp nhất ở Việt Nam, thuộc huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa), cách thành phố Nha Trang khoảng 80 km. Nơi đây, khách du ngoạn có thể thuê thuyền để ghé thăm và khám phá đời sống của dân chài ở các thôn làng Đầm Môn và Khải Lương. Bán đảo Đầm Môn, một khu du lịch nổi tiếng thơ mộng ở vịnh Nha Trang và cũng là một trong những mũi đảo chào đón ánh bình minh sớm nhất trên đất nước Việt Nam.

+ Thác Yang Bay: Có nghĩa là thác nước trời, thuộc huyện Khánh Vĩnh, cách Nha Trang khoảng 45km.

+ Cây Mộc Thần: Cây cổ thụ đa thần huyền thoại bên cạnh hồ Tịnh Tâm và lầu Hoàng Hạc, thuộc khu vực Yang Bay.

+ Đàn đá Khánh Sơn: Loại đá ở vùng núi Khánh Sơn, khi gõ vào vang như tiếng đàn, âm cao tượng trưng cho trời và âm thấp tượng trưng cho đất.

+ Nha Trang: Một thành phố đẹp ven biển, với nhiều di tích lịch sử cổ kính còn để lại của dân tộc người Chăm. Nha Trang ngày nay được mệnh danh là "hòn ngọc xanh của vùng biển Đông". Theo các nhà nghiên cứu, tên Nha Trang là do cách đọc trại của người Việt theo âm tiếng Chăm là Yja Tran, có nghĩa là sông Lau (tức là sông Cái) chảy qua vùng đất Nha Trang ngày nay.

+ Nhà Thờ Đá Nha Trang: Nằm trên ngọn núi Bông ở độ cao 12 m giữa trung tâm thành phố Nha Trang. Đây là điểm thu hút rất nhiều du khách tham quan và các nhiếp ảnh gia tài tử. Tên chính thức là Nhà Thờ Chánh Tòa Kitô Vua, còn được gọi là Nhà Thờ Ngã Sáu, hay Nhà Thờ Núi, đặc biệt có lối kiến trúc theo phong cách Pháp.

+ Hòn Tằm: Một điểm du lịch rất hấp dẫn, với bờ cát hoang sơ đẹp mắt và thảm rừng nhiệt đới xanh mướt mây trời. Đặc biệt kỳ bí với hang Dơi, một thạch động với vách đá cheo leo u hiểm.

+ Chợ Đầm: Khu chợ trung tâm của thành phố Nha Trang và cũng là điểm tham quan thu hút rất nhiều du khách viếng thăm. Chợ có tên Đầm vì chợ nằm trên một cái đầm cũ rộng 7 mẫu tây. Chợ Đầm có 2 tầng, xây theo hình vòng tròn, nhìn từ xa giống như một đóa sen nở.

+ Hòn Chồng Hòn Vợ: Những thắng cảnh tự nhiên nổi tiếng ở phường Vĩnh Phước, thành phố Nha Trang, gồm 2 cụm đá lớn bên bờ biển dưới chân đồi Lasan. Đặc biệt là trên khối đá vuông ở hòn Chồng có dấu lõm hình bàn tay rất lớn. Truyền thuyết cho rằng, đấy là bàn tay của ông khổng lồ ấn vào khi câu được con cá to và bị cá lôi đi.

+ Tháp Bà Ponagar: Một ngọn tháp xưa cổ, cách thành phố Nha Trang khoảng 2 km. Tháp Bà được vua Chămpa xây dựng vào những năm 813-817, với lối kiến trúc cổ kính và trang nghiêm. Là nơi thờ nhiều vị nữ thần Chăm, với ngọn tháp chính thờ thần Ponagar (được biết đến như Mẹ Xứ Sở) tượng trưng cho sắc đẹp, nghệ thuật và sáng tạo. Gần Tháp Ponagar, có khu du lịch suối khoáng nóng để cho các du khách ghé thưởng ngoạn và tắm bùn.

+ Vịnh Vân Phong: Một bờ vịnh đẹp thuộc huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa), cách trung tâm thành phố Nha Trang khoảng 40 km. Là điểm du lịch thu hút rất nhiều du khách bởi vẻ đẹp hoàng hôn và biển nước thanh bình.

+ Dốc Lết: còn gọi Dốc Lếch, thuộc tỉnh Khánh Hòa, là bãi biển cát trắng cách Nha Trang khoảng 50 km. Muốn đến bờ biển phải đi qua cồn cát xa thẳm, lên dốc mệt đến nổi người ta phải "lết" mà đi.

+ Hòn Khói: còn gọi là bán đảo Hòn Khói, thuộc huyện Ninh Hòa, nổi tiếng với những cánh đồng muối. Thời nhà Nguyễn, khi giặc Tàu Ô vào cướp bóc, dân địa phương đốt lửa cho khói bay lên cao để báo cho binh lính đến tiếp cứu.

+ Đảo Điệp Sơn: Một dãy đảo gồm 3 hòn đảo nhỏ, là hòn Bịp, hòn Ó và hòn Quạ (tức là tên 3 con chim đen, riêng hòn Quạ còn có tên khác là đảo Phật Nằm), thuộc xã Vạn Thắng, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa (khu vực vịnh Vân Phong), cách Nha Trang khoảng 60 km. Đảo Điệp Sơn là điểm du lịch nổi tiếng được mệnh danh là "thiên đường biển", với con đường đi bộ nằm giữa biển độc đáo nhất ở Việt Nam, nối liền các đảo nhỏ với nhau. Tùy theo mùa, giờ và gió, con đường sẽ hiện rõ nét khi thủy triều xuống, và khách du lịch có thể đi bộ trên mặt biển để đến các hòn đảo nối liền bên, với cảm giác hồi hộp ấn tượng rất khó quên. Đường đi bộ rộng hơn 1 m bập bềnh sóng nước, vì vậy còn được biết đến là "con đường không dấu chân", chạy dài khoảng trên 700 m. Đặc biệt, trên dãy Điệp Sơn có 2 dòng nước nóng và lạnh đang được khai phá. Nơi đây cũng là điểm đón ánh bình minh và hoàng hôn sớm nhất của tỉnh Khánh Hòa. Trên đảo, du khách có thể trải nghiệm trò chơi chèo thuyền Kayak rất thú vị, hoặc cắm trại qua đêm trên đảo hòn Bịp. Đặc sản hiếm của khu vực đảo là trứng Vịt Biển chiên hành.

+ Đà Lạt: Một thành phố mộng mơ của tỉnh Lâm Đồng, thuộc vùng Tây Nguyên. Còn được biết đến với các tên gọi khác nhau như thành phố ngàn hoa, thành phố mù sương, thành phố ngàn thông, xứ hoa Anh Đào, một tiểu Paris... Địa danh Đà Lạt bắt nguồn từ chữ Đạ Lạch, tên gọi của suối Cam Ly. Theo ngôn ngữ người Thượng thì tên gọi Đà Lạt có nghĩa là con suối của người Lát (tức là người Cơ Ho).

+ Thác Cam Ly: Còn có tên là Liêng Tô Sra. Theo truyền thuyết, có vị tù trưởng người Cơ Ho tên là K'Mly, dân làng vì nhớ ơn của ông nên đã dùng tên ông để đặt cho ngọn thác này. Về sau, dân địa phương đọc trại là Cam Ly, thay vì K'Mly.

+ Hồ Xuân Hương: Đây là hồ nhân tạo, có hình trăng lưỡi liềm dài trên 2 cây số. Xuất xứ tên gọi Hồ Xuân Hương là vì hoa cỏ có hương thơm dịu ngát vào mùa xuân. Cũng có giả thuyết cho rằng, tên gọi đó là để nhớ về một nhà thơ nữ lãng mạn của thế kỷ 19 Hồ Xuân Hương. Bên bờ hồ Xuân Hương có món ăn vặt rất ngon miệng, có tên gọi là món xắp xắp, giống nộm bò khô ở Hà Nội, hay gỏi gan bò ở Pleiku.

+ Hồ Than Thở: Một hồ nước ngọt tự nhiên, cách thành phố Đà Lạt khoảng 6 km. Theo truyền thuyết kể rằng, vào thế kỷ 18 khi Nguyễn Huệ dấy binh đánh đuổi nhà Thanh, có đôi tình nhân Hoàng Tùng và Mai Nương yêu nhau và ra bờ hồ để hẹn thề. Chàng hứa đánh giặc chiến thắng sẽ trở về khi hoa Anh Đào nở. Nàng Mai Nương chờ đợi và nghe tin chàng tử trận nên đã trầm mình xuống hồ tự vận. Giữa mùa xuân thì chàng Hoàng Tùng trở về nhưng biết người yêu đã chết vì mình, nên chàng cũng đã nhảy xuống hồ để chết theo cùng nàng. Vì cảm thương cho đôi tình nhân trẻ, nên rừng thông 2 bên bờ rầm rì khóc nhớ bi ai. Từ đó, hồ có tên là hồ Than Thở cho đến ngày nay.

+ Thác Pon-gour: Là một ngọn thác cao 40 m, trải dài 7 tầng, thuộc huyện Đức Trọng, cách thành phố Đà Lạt khoảng 50 km. Là một trong những ngọn thác thơ mộng và hùng vĩ nhất ở Đà Lạt.

+ Suối Đa Nhim: Truyền thuyết kể rằng, K'lang (chàng trai trẻ thuộc bộ lạc người Lát) và H'biang (nàng con gái đẹp thuộc bộ lạc người Chil) yêu nhau thắm thiết nhưng cả 2 bộ lạc đã cấm họ đến với nhau. Cuối cùng nàng H'biang đã hứng tên bắn của bộ lạc Chil để cứu chàng K'lang. Nước mắt K'lang đã chảy xuống biến thành dòng Suối Khóc, gọi là Đa Nhim.

+ Lang Bi-ang: Khu du lịch nổi tiếng ở Đà Lạt, với núi Ông bên phải và núi Bà bên trái, thuộc huyện Lạc Dương, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 12 km. Lang Biang là tên ghép của chàng K'lang và nàng H'biang.

+ Thung Lũng Tình Yêu: Một trong những thắng cảnh thơ mộng nhất tại Đà Lạt, cách thành phố Đà Lạt khoảng 5 km. Tên lúc trước là Thung Lũng Hòa Bình, cho đến năm 1953 ông Nguyễn Vỹ chủ tịch hội đồng thị xã Đà Lạt đã đổi tên là Thung Lũng Tình Yêu.

+ Hoa Oải Hương (Lavender): Được xem là thảo dược của tình yêu (herb of love) có mùi thơm dịu nồng, biểu trưng cho sự may mắn, bình yên và hòa thuận. Nếu hoa ướp khô có thể dùng làm mùi hương 5 năm.

+ Hồ Tuyền Lâm: Một hồ nước đẹp trữ tình với những hàng thông xanh ngát, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 5 km.

+ Bàu Sen: Còn gọi là Bàu Bà, cách hòn Rơm khoảng 18 km, nằm giữa các triền cát trắng mịn màng trải dài theo hồ nước trong xanh. Vào mùa hè sen nở, mặt hồ phủ kín với sắc hồng của sen trong rất thanh nhã và đẹp thuần khiết.

+ Mũi Né: Một mũi biển du lịch hấp dẫn ở Phan Thiết, với các đồi cát đỏ như sa mạc và thôn làng chài hoang dã, nằm cách trung tâm thành phố Phan Thiết khoảng 22 km. Có tên gọi là Mũi Né vì là mũi đất đưa ra biển và là nơi các ngư dân đánh cá né tránh khi có những cơn bão biển chập chùng. Theo truyền thuyết của người Chăm, tên Né cũng là tên của nàng công chúa Út người Chăm bị tật bệnh lúc 16 tuổi phải về đây xây dựng miếu am để tu hành và dưỡng bệnh.

+ Pô-sha-nư: Còn gọi là Tháp Chăm Phố Hài, là nơi thờ nàng công chúa xinh đẹp và tài đức Po San Inư. Một di tích lịch sử nổi tiếng còn nguyên vẹn sót lại của Vương quốc Chăm Pa xa xưa, có nét kiến trúc uy nghiêm và ảo diệu, nằm trên đồi Bà Nài cách thành phố Phan Thiết khoảng 7 km.

+ Đồi Cát Bay: Còn gọi là Đồi Cát Mũi Né, nằm trải dài trên đoạn đường ra bến thuyền Mũi Né. Bãi cát có 18 màu sắc khác nhau nhìn rất đẹp mắt. Được gọi là Đồi Cát Bay vì nó liên tục biến đổi dạng hình theo thời gian gió thổi. Là điểm đến hấp dẫn với khách du ngoạn và đặc biệt là trò chơi trượt cát bằng ván. Địa điểm này cũng là niềm cảm hứng cho các nhiếp ảnh gia và những nhà họa sĩ nghệ thuật.

+ Suối Tiên (Fairy Stream): Một khe nước nhỏ nằm cạnh hòn Rơm, thuộc phường Mũi Né, dân địa phương còn gọi là Suối Tre. Vùng suối Tiên được khách du lịch đặt tên là Bồng Lai Tiên Cảnh vì màu sắc cát đỏ rực, với những nhũ cát cứng như đá có nhiều hình thù kỳ lạ và đẹp mắt.

+ Hòn Rơm: Một đảo núi nhỏ ở Mũi Né, trên đảo có một loại cỏ ống vàng khô dày đặc trong những mùa nắng cháy, nhìn từ xa như một cánh đồng rơm khổng lồ.

+ Tháp Nước: Một biểu tượng nổi bật của thành phố Phan Thiết, được kiến trúc bằng những mảnh chén sứ xưa cổ vòng quanh tháp. Ngọn tháp dưới bóng nắng chiều, nhìn rất nghệ thuật và đầy nét lung linh cổ kính.

+ Phan Thiết: Một khu vực bờ biển thuộc tỉnh Bình Thuận, nổi tiếng với các cồn cát trắng và bãi tắm thanh bình, cách Vũng Tàu khoảng 150 km. Có một số giả thuyết cho rằng, tên gọi Phan Thiết là do người dân địa phương đọc trại từ chữ Mang-thít, tên một vị hoàng tử người Chăm (em trai của công chúa Po San Inư) đã trấn giữ khu vực này vào thế kỷ 14.  Những chữ phiên âm đọc trại tương tự như Mang-lang (Phan Rang) và Mang-lý (Phan Rí). Đặc sản ẩm thực của vùng biển Phan Thiết là nước khoáng Vĩnh Hảo, bánh căn, mì Quảng, gỏi cá mai, bánh rế, cốm hộc và nước mắm. Những món ăn nhậu khoái khẩu nhất ở vùng này là dông cát nướng sa tế, mực một nắng liu riu trên lửa than, lẩu thả Mũi Né và cá lồi xối mỡ.

+ Vườn Bích Câu: Còn có tên gọi khác là vườn hoa Đà Lạt, nằm gần khu vực hồ Xuân Hương, được thành lập từ năm 1966. Nơi đây có trên 300 loài hoa khác nhau, đặc biệt có loại xương rồng Châu Phi khổng lồ và các loài địa lan phong lan quý hiếm. Vườn Bích Câu là biểu tượng du lịch của thành phố Đà Lạt và cũng là niềm tự hào của người dân cao nguyên Lâm Đồng.

+ Thiền Viện Trúc Lâm: Một ngôi chùa thuộc dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử, cách trung tâm Đà Lạt khoảng 5 km, nằm trên khu vực núi Phượng Hoàng, gần bờ hồ Tuyền Lâm. Do hoà thượng Thích Thanh Từ sáng lập và xây dựng hoàn tất 1994. Đây là thiền viện lớn nhất của tỉnh Lâm Đồng.

+ Núi Phượng Hoàng: Nằm cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 5 km, là một trong những phong cảnh thơ mộng của Đà Lạt. Từ núi Phượng Hoàng, du khách có thể nhìn thấy ngôi chùa Thiền Viện Trúc Lâm và hồ nước Tuyền Lâm trong xanh như ngọc bích.

+ Bảo Lộc: Tên cũ là B'Lao, một thành phố thuộc tỉnh Lâm Đồng, cách Đà Lạt khoảng 100 km. Bảo Lộc chuyên về trồng trà, cà phê và dâu tằm. Những địa danh nổi tiếng là thác Đam B'ri, hồ Nam Phương, đồi trà Tâm Châu, thác Bảy Tầng, suối Đá Bàn và nhiều cảnh chùa rất trang nghiêm thánh thoát (tu viện Bát Nhã, chùa Di Đà, chùa Linh Quy Pháp Ấn). Đặc sản của Bảo Lộc là trà, cà phê, bún bò, bún riêu và các món hủ tiếu rất ngon miệng. Món ăn khoái khẩu nhất là bánh mì ướp mật ong nướng muối ớt. Nơi vùng đất mù sương này còn có nhiều quán cà phê được kiến trúc theo các phong cách khác nhau, là những nơi hẹn hò đẹp lãng mạn, như quán Cõi Riêng, Wind Coffee, Mon Amour, Cà Phê Trịnh, Bonne Pense'e và Cafe Catinat.

+ Bình Thuận: Một tỉnh miền duyên hải ở cực Nam Trung Bộ Việt Nam, giáp ranh giới với Lâm Đồng, Ninh Thuận, Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu và biển Đông. Nơi đây có nhiều lễ hội truyền thống dân tộc rất đặc sắc như lễ hội Nghinh Ông, lễ hội Dinh Thầy Thím và lễ hội Đua Thuyền. Bình Thuận có nhiều danh thắng nổi tiếng như Mũi Né, tháp Pô-Sha-Nư, đồi cát bay, suối Tiên, tháp Nước, hòn Rơm, đình Vạn Thủy Tú và núi Tà Cú. Trên núi Tà Cú có tượng Phật dài 49 m. Ngày nay, Tà Cú có hệ thống cáp treo để tiện việc di chuyển cho các du khách viếng thăm. Tỉnh lỵ của Bình Thuận là thành phố Phan Thiết, cách Sài Gòn khoảng 200 km. Đặc sản Bình Thuận nổi bật nhất là gỏi cá mai, lẩu cá bóp, bánh tráng cuốn dẻo, bánh canh chả cá, bánh xèo, bánh căn, răng mực nướng than, răng mực xào bơ tỏi, bánh quai vạt, mì quãng vịt, mực một nắng, ốc vú nàng, trái thanh long, cốm sữa và bánh rế.

+ Bãi Kê Gà: Còn gọi là mũi Khe Gà, vì nằm trên một mũi đất nhô ra biển khoảng 500 m và có hình thù giống đầu con gà. Bãi Kê Gà thuộc xã Thuận Quý, huyện Hàm Thuận Nam, cách thành phố Phan Thiết khoảng 30 km. Nơi đây, có ngọn hải đăng Kê Gà bằng đá cao 35 m, được xây dựng vào thời Pháp (1897) lâu đời nhất ở vùng Đông Nam Á.

+ Đồi Hồng: Còn gọi là Đồi Cát Mũi Né, Đồi Cát Bay, Đồi Cát Hồng, hay Đồi Cát Vàng, nằm trên đường đến hòn Rơm, thuộc khu vực Mũi Né Phan Thiết. Hình dạng các triền cát và màu cát thay đổi theo từng giờ, có vẻ đẹp quyến rũ đặc biệt với 18 màu sắc khác nhau. Nơi đây có trò chơi trượt cát bằng ván nhựa rất thú vị.

+ Sông Cà Ty: Một con sông hiền hòa ở Bình Thuận có chiều dài 56 km, chảy qua trung tâm thành phố Phan Thiết. Cà Ty có 2 mùa thủy triều khác biệt, vào mùa mưa thì nước sông có vị ngọt, nhưng vào mùa nắng thì sông hồ cạn kiệt và nước biển tràn vào nên sông Cà Ty có vị mặn.

+ Cù Lao Câu: Còn gọi là Cù Lao Cau, hay hòn Câu, là một hòn đảo nhỏ thuộc huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, cách thành phố Phan Thiết khoảng 110 km. Đảo còn hoang sơ chưa có bến tàu, khi ghé đến Cù Lao Câu thì du khách phải đi thuyền thúng để vào bờ. Trên đảo có đền thờ thần Nam Hải (thờ cá Ông), hang chim Yến và những bãi san hô tuyệt đẹp.

+ Thác Chín Tầng: Ngọn thác 9 tầng Đa Mi hùng vĩ và đẹp như tranh vẽ, có độ cao 60 m, thuộc khu vực hồ thủy điện Hàm Thuận Bắc, cách thành phố Phan Thiết khoảng 60 km. Ngọn thác giống như một hòn non bộ khổng lồ giữa núi rừng xanh ngát, có 9 tầng như 9 thửa ruộng bậc thang.

+ Bàu Trắng: Còn gọi là Đồi Cát Trắng, một thắng cảnh nổi tiếng tại Mũi Né. Cũng như Đồi Hồng, Bàu Trắng được ví như sa mạc Sahara ở miền bắc Châu Phi, biến hình đa dạng theo từng đợt gió. Nơi đây có hồ nước ngọt chia ra làm 2 phần là Bàu Ông và Bàu Bà (chữ Bàu là tiếng địa phương có nghĩa là hồ nước), cách thành phố Phan Thiết khoảng 62 km. Bên khu vực Bàu Bà được cư dân trồng rất nhiều sen để thu hoạch hạt và ngó, vì vậy nên còn gọi là Bàu Sen.

+ Gành Son: Thuộc xã Chí Công, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, cách thành phố Phan Thiết khoảng 80 km. Nơi đây có những ngọn đồi đất đỏ bị bào mòn bởi mưa gió thành nhiều hình thù khá đặc biệt, bởi vậy nên gọi là Gành Son (vết son đỏ).

+ Lộc Ninh: Một huyện miền núi thuộc tỉnh Bình Phước, với các cửa ngõ ráp ranh giới Campuchia và quốc lộ 13 từ thành phố Thủ Dầu Một. Khu vực Bãi Tiên ở xã Lộc An, cách thị trấn Lộc Ninh khoảng 10 km, là khu thắng cảnh nổi tiếng với ngôi cổ mộ ngàn năm rất huyền bí của người dân XTiêng. Khu cổ mộ được thiết kế với các phiến đá ong dựa trên hình thái vũ trụ trời tròn đất vuông. Mỗi năm, dân XTiêng thường tổ chức các lễ hội cúng tế truyền thống ở huyện Lộc Ninh như lễ mừng lúa mới, lễ cầu mưa và lễ phá bàu (xin phép đất trời cho con cháu được bắt cá).

+ Bình Phước: Một tỉnh có diện tích lớn nhất vùng Đông Nam Bộ Việt Nam và cũng là khu kinh tế trọng điểm giáp ranh giới với các tỉnh Lâm Đồng, Đồng Nai, Tây Ninh và Bình Dương.

+ Sông Bé: Một con sông chảy qua huyện Lộc Ninh, các tỉnh Bình Phước, Bình Dương và Đồng Nai.

+ Chợ Bến Thành: Trước 1975, người dân thành phố thường quen gọi là chợ Sài Gòn, hay chợ Mới. Là một khu chợ đông đúc và nhộn nhịp đêm ngày, được xem là biểu tượng của thành phố Sài Gòn.

+ Bến Bạch Đằng: Nằm bên bờ sông Sài Gòn, là điểm đến thú vị của người dân địa phương và khách du lịch thưởng ngoạn. Có nét đẹp lãng mạn khi hoàng hôn về, với gió mây nhẹ nhàng tình tứ, với vùng không gian trong lành thoáng mát, và những con sóng bềnh bồng lung linh mộng ở giữa lòng thành phố.

+ Sông Nhạn: Một xã thuộc huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai.

+ Núi Chứa Chan: Còn gọi là núi Gia Ray, núi Gia Lào, hay đỉnh Miệng Rồng, thuộc huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai. Chứa Chan là ngọn núi cao thứ 2 ở vùng nam bộ (837 m), sau núi Bà Đen ở Tây Ninh. Trên đường lên núi, có nhiều cảnh chùa am miếu như chùa Bửu Quang (chùa Gia Lào), chùa Lâm Sơn, chùa Linh Sơn, am Cô Mai, miếu Bà Công Chúa, và đặc biệt là cây đa 3 gốc 1 ngọn hình thù rất kỳ lạ.

+ Long Khánh: Một thị xã thuộc tỉnh Đồng Nai, giáp ranh giới với các huyện Định Quán, Cẩm Mỹ, Xuân Lộc và Thống Nhất.

+ Đa Kao: Còn gọi là Dakao, một khu vực phường nằm ven kênh Nhiêu Lộc ở Quận 1. Tên cũ của Đa Kao là Đất Hộ, có nghĩa là vùng đất do hộ trưởng quản lý.

+ Đường Duy Tân: Ngày nay gọi là đường Phạm Ngọc Thạch, nổi tiếng trên thi ca với bóng mát cây xanh và trường đại học Luật trước năm 1975.

+ Thảo Cầm Viên: Tức là Thảo Cầm Viên Sài Gòn, còn gọi là Sở Thú, có tuổi thọ đứng hàng thứ 8 trên thế giới. Thảo Cầm Viên nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, với 2 trường trung học nổi tiếng là Võ Trường Toản và Trưng Vương.

+ Gò Vấp: Một quận nội thành cách Sài Gòn khoảng 7 km, thuộc tỉnh Gia Định cũ. Theo một số nhà nghiên cứu thì Gò Vắp mới là tên gốc của quận nhưng vì dân địa phương đọc trại ra thành Gò Vấp. Có một số người cho rằng khu vực này lúc xa xưa là một gò đất cao có trồng nhiều cây Vấp (tên tiếng Chăm là Krai) vì vậy nên gọi là Gò Vấp. Hiện nay, ở Thảo Cầm Viên Sài Gòn (Sở Thú) còn lại 2 cây Vấp. Có thuyết cho rằng thuở xa xưa vùng đất này là một gò đất gồ ghề, đi lại rất dễ bị vấp té, cho nên dân địa phương gọi là Gò Vấp. Cũng có một số ít người gọi là Gò Té.

+ Cầu Hang: Khu vực đường rầy xe lửa ở đường Lê Quang Định, gần chợ Gò Vấp và rạp hát Đông Nhì cũ.

+ Lái Thiêu: Vùng đất cây trái nổi tiếng trên 200 năm tuổi, với những cây trái bốn mùa xanh tươi và ngon ngọt, nằm cách Sài Gòn 20 km. Là địa điểm thích thú cho khách vãng lai để ghé hái trái và ngủ giấc trưa. Những cành dâu, chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, bòn bon, mít tố nữ, vú sữa... trên những cành cong trĩu quả, làm đẹp thơ mộng cho vùng đất quê hương Đông Nam Bộ Việt Nam. Lái Thiêu tuyệt vời không những với cây trái đặc sản mà còn có những món ăn sáng tạo độc đáo như cút nướng sầu riêng, tôm trộn gỏi măng cụt và gỏi gà măng cụt.

+ Bình Dương: Một tỉnh lỵ ở vùng Đông Nam Bộ, cách Sài Gòn khoảng 30 cây số, đơn vị hành chính là thành phố Thủ Dầu Một. Bình Dương là nơi du lịch nổi tiếng với các địa danh đẹp như hồ Bình An, hồ Dầu Tiếng, chùa Châu Thới, khu sinh thái Đại Nam, và nổi bật hơn hết là các làng nghề truyền thống như gốm sứ, sơn mài và điêu khắc gỗ. Những sản phẩm mỹ nghệ của Bình Dương đã đóng góp nhiều trong các hội chợ quốc tế và xuất khẩu sang các nước Âu Châu.

+ Quán Cà Phê Gió Nước: Một điểm viếng thăm rất thơ mộng và lãng mạn cho du khách thưởng ngoạn. Quán Gió và Nước được dựng xây với những cấu trúc rất đặc biệt bên một hồ nước nhân tạo, kết hợp hài hòa giữa năng lượng gió và khả năng làm mát của nước, chủ yếu dùng các cây tầm vông (7000 cây) và rơm rạ để thiết kế. Chủ nhân là kiến trúc sư Võ Trọng Nghĩa, người Việt Nam đầu tiên đoạt giải huy chương vàng Châu Á (Arcasia Awards 2007-2008) với công trình Cà Phê Gió và Nước xây dựng tại Bình Dương.

+ Tương Bình Hiệp: Một ngôi làng nhỏ nổi tiếng với ngành nghề sơn mài truyền thống.

+ Dĩ An: Một huyện nhỏ ở Bình Dương, nổi tiếng đẹp lãng mạn với bờ hồ Bình An rất thơ mộng và thanh bình.

+ Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến: Tên tiếng Anh là Dai Nam Wonderland, nằm ở thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Đây là một công trình du lịch rất quy mô với tổng kinh phí khoảng 6000 tỷ đồng, là địa điểm du lịch có diện tích lớn nhất Việt Nam.

+ Tây Ninh: Thuộc vùng Đông Nam Bộ, cách Sài Gòn 100 km, thuở xa xưa có tên gọi là Romdum Ray có nghĩa là Chuồng Voi. Tây Ninh nổi tiếng với các loại đặc sản bao gồm bánh tráng phơi sương, bánh canh thịt heo, bánh tráng trộn, trái na và muối tôm. Thú vị nhất là món ốc xu hấp sả, ốc xu xào me, ăn với rau râm và lai rai vài ngụm rượu nếp Trảng Bàng. Ốc xu là một loại ốc sống trong các hốc đá gần dãy núi Bà Đen, có vị ngọt và mùi cỏ thuốc vì loại ốc này chỉ ăn lá rừng và thảo dược mọc hoang trong núi, đặc biệt là lá Nàng Hai, vì vậy dân địa phương còn gọi ốc xu là ốc Nàng Hai. Đệ nhất ẩm thực của vùng đất Tây Ninh là thằn lằn núi chiên giòn ăn với nước mắm me, hoặc thằn lằn băm nhỏ xào với tiêu xanh ăn với bánh tráng lá lốt.

+ Núi Bà Đen: Một ngọn núi hùng vĩ với độ cao 986 m, nằm cách thành phố Tây Ninh khoảng 11 km. Nằm giữa dãy núi là thung lũng Ma Thiên Lãnh huyền bí và u hiểm. Trên núi có nhiều ngôi chùa cổ kính và một số hang động được dùng làm nơi thờ phụng như Ba Cô, Thiên Thai, Thanh Long, Ba Tuần, Ông Hổ, Ông Tà... Ngọn núi Bà Đen gắn liền với truyền thuyết người con gái mặt đen 18 tuổi tên là Lý Thị Thiên Hương, trên đường lên núi lễ Phật bị bọn cướp rượt bắt nên đã lao mình xuống vực sâu để giữ lấy tiết hạnh.

+ Rạch Dừa: Một khu vực phường thuộc thành phố Vũng Tàu tỉnh Bà Rịa. Gần bờ biển có địa danh nổi tiếng là bến du thuyền Vũng Tàu Ma-ri-na nằm trên vịnh Sông Dinh. Nhìn xa ra biển từ Marina Bay là 2 hòn đảo Gò Găng và Long Sơn, với các nhà hàng bè nổi trên mặt nước. Rạch Dừa có những con đường tắt đi bộ tới các bãi tắm ở Vũng Tàu và khu du lịch Hồ Mây gần Thiền Viện Chơn Không và Thích Ca Phật Đài.

+ Vũng Tàu: Một thành phố biển có 42 km bờ biển bao quanh, thuộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, là địa điểm du lịch nổi tiếng của miền Nam. Vũng Tàu có núi Lớn (còn gọi là núi Tương Kỳ) cao 245 m và núi Nhỏ (còn gọi là núi Tao Phùng) cao 170 m. Trên núi Nhỏ có ngọn hải đăng lâu đời nhất Việt Nam cao 18 m. Trên núi Lớn có hồ Mây là một hồ nước ngọt lớn rộng. Từ thế kỷ 13, Vũng Tàu được biết đến với tên gọi là thị trấn Chân Bồ. Vũng Tàu có 4 bãi biển nổi tiếng là bãi Trước (còn gọi là bãi Tầm Dương), bãi Sau (còn gọi là bãi Thùy Dương), bãi Dâu (còn gọi là bãi Phương Thảo) và bãi Dứa (còn gọi là bãi Hương Phong). Đặc biệt ở Vũng Tàu có Thích Ca Phật Đài và Tượng Chúa Kitô Vua, là 2 điểm du lịch nổi bật được rất nhiều du khách viếng thăm.

+ Long Hải: Một thị trấn thuộc huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, với bãi biển  sạch, nước mát trong và bờ cát vàng mịn chạy dài theo chân núi Thùy Vân. Long Hải nằm cách thành phố Vũng Tàu khoảng 12 km. Dọc theo bờ biển có đoạn trồng nhiều cây Hoa Anh Đào Nhật Bản và những bãi đá đen đẹp mắt. Đặc sản của Long Hải bao gồm bánh xèo Long Hải, lẩu sún cá thiều, bánh canh Long Hương, bánh hỏi An Nhứt, ốc voi luộc và gỏi cá trích. Long Hải còn có Tịnh Xá Ngọc Hải, Dinh Cô và Thiền Viện Chân Nguyên, là những điểm đến tâm linh của du khách gần xa.

+ Đèo Nước Ngọt: Một cung đèo chạy dọc theo bãi biển với chiều dài 5 km, thuộc huyện Đất Đỏ, cách biển Long Hải khoảng 2 km. Nổi tiếng với những bãi đá đen nằm dọc theo bờ đèo, nhìn rất u huyền và dị dáng.

+ Dinh Cô: Một bờ biển đẹp yên bình, thuộc địa phận huyện Long Điền, cách Vũng Tàu khoảng 20 km. Là địa điểm lý tưởng ở Long Hải để viếng thăm, tắm mát và nhìn ngắm hoàng hôn trên biển xanh. Nơi đây có truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có một nàng con gái tên Hồng đi đánh cá với cha nhưng bị bão làm lật thuyền. Xác cô gái trôi vào hòn Hang. Cô thường hiển linh báo điềm lành để giúp ngư dân trong vùng làm ăn thuận lợi. Người dân tin tưởng, thờ cúng và tôn xưng cô là Long Hải Thần Nữ. Tại bờ biển Long Hải có đền Dinh Cô là nơi thờ phụng cô. Trên núi Đồ Sơn là Mộ Cô, nơi chôn cất cô. Lễ hội Dinh Cô mỗi năm tổ chức 3 ngày liên tục (10, 11 và 12 tháng 2 âm lịch) rất đông đảo người đến cúng viếng và cầu an từ khắp miền đất nước.

+ Hoa Anh Đào: Được trồng nhiều dọc theo bờ biển Long Hải của tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Trên nước Nhật, hoa Anh Đào được xem là quốc hoa. Hoa có 3 màu là trắng, hồng và đỏ, là loài hoa biểu trưng cho sắc đẹp, sự mong manh và nét trong trắng. Nó tượng trưng cho con đường đạo của người kiếm sĩ Samurai: "Sống và Chết đẹp như Hoa Anh Đào". Sự tích về Hoa Anh Đào ở Nhật Bản kể rằng, khi xưa có một vị đạo sĩ tặng cho chú bé 1 tuổi một thanh sắt. Sau này lớn lên, cậu bé rèn thanh sắt làm kiếm và học võ nghệ. Kiếm thuật của chàng rất siêu phàm, làm các kiếm sĩ Samurai khiếp sợ. Không một ai dám so tài kiếm với chàng. Một đêm, chàng tâm sự với người bạn gái (là con gái của sư phụ dạy võ nghệ cho chàng), là thanh kiếm của chàng chưa từng nhuộm máu của ai. Chàng buồn chán vì chưa được thấy thanh kiếm đẩm máu người, để nó trở thành cây kiếm báu vô địch. Cô bạn gái muốn giúp chàng thoả ước nguyện để vui sống với kiếm đạo, nên đã dùng thanh kiếm đó đâm vào tim mình. Kể từ đó, dân làng xa lánh chàng, những kiếm sĩ Samurai khác trong làng đều từ chối lời thách đấu của chàng. Những ước mơ làm nhà kiếm sĩ vô địch không được thực hiện như ý chàng mong muốn. Một hôm, vì quá buồn khổ và tuyệt vọng, chàng tìm đến ngôi mộ của người bạn gái, dùng kiếm đâm vào bụng mình (hara-kiri), rồi cấm thanh kiếm đó vào ngôi mộ trước khi trút hơi thở cuối cùng. Từ đấy, một loài hoa lạ nẩy chồi bên ngôi mộ, đó là Hoa Anh Đào Nhật Bản. Loài hoa này là hóa thân từ thanh kiếm báu của chàng kiếm sĩ Samurai.

+ Núi Thùy Vân: Gọi là núi Thùy Vân vì nhìn từ xa có những đám mây rũ dài trên đỉnh núi. Ngày nay, được gọi là núi Minh Đạm, là tên ghép của 2 vị chức quyền của huyện Long Điền. Núi có chiều dài 9 km, thuộc các xã Tam Phước, Phước Hưng, Long Hải, Phước Hải và Long Mỹ. Núi Thùy Vân còn có tên gọi là núi Châu Long-Châu Viên vì trên núi có 2 ngôi chùa cùng tên.

+ Bình Châu: Là khu du lịch thiên nhiên với suối nước khoáng nóng, cách Hồ Tràm khoảng 20 km.

+ Hồ Tràm: Điểm du lịch nghỉ dưỡng với những bãi tắm đẹp và hoang sơ, thuộc huyện Xuyên Mộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, cách Sài Gòn khoảng 120 km.

+ Suối Mơ: Một dòng suối đẹp ở miền núi Định Quán.

+ Định Quán: Một thị trấn nhỏ miền núi ở phía bắc tỉnh Đồng Nai, cách thành phố Biên Hoà khoảng 80 cây số.

+ Ngã Dầu Giây: Ngã ba Dầu Giây, ở một huyện lỵ nhỏ thuộc tỉnh Đồng Nai.

+ Thác Ba Zọt: Còn gọi là thác Ba Giọt, ở huyện Định Quán.

+ Thác Mai: Một thác nước đẹp hoang sơ, thuộc huyện Định Quán.

+ Bàu Nước Sôi: Một ngọn suối có dòng nước ấm tự nhiên, thuộc tỉnh Đồng Nai.

+ Đá Ba Chồng: Còn gọi là Khu Đá Chồng, có 3 tảng đá lớn chồng lên nhau, thú vị du ngoạn của khu thắng cảnh Định Quán.

+ Sông La Ngà: Tên một con sông ở vùng Đông Nam Bộ, phụ lưu của sông Đồng Nai.

+ Biên Hòa: Một thành phố công nghiệp thuộc tỉnh Đồng Nai, nằm ở khu vực Đông Nam Bộ, cách Sài Gòn khoảng 30 km. Hiện nay, Biên Hòa là một trong 4 thành phố của Việt Nam có dân số đô thị cao nhất (đứng hàng thứ 4 sau Sài Gòn, Hà Nội và Hải Phòng). Biên Hòa có nhiều món đặc sản riêng nhưng nổi bật nhất là gỏi bưởi Tân Triều, chả lụi Biên Hòa, gỏi cá Cù Lao Phố (gỏi cá Tân Mai), gà tre hấp bưởi, lòng gà tre xào bì bưởi, cánh gà chiên nước mắm, đậu hủ giấy bạc, nem bưởi, chè bưởi và trà bưởi.

+ Sông Đồng Nai: Một con sông nội địa dài nhất của Việt Nam, chảy qua các tỉnh Lâm Đồng, Đăk Nông, Bình Phước, Đồng Nai, Bình Dương và Sài Gòn. Nói về lưu vực, sông Đồng Nai là con sông lớn thứ nhì ở vùng Nam Bộ, chỉ sau sông Cửu Long (một phân lưu của sông Mê Kông chảy trên lãnh thổ Việt Nam). Tên cũ của sông Đồng Nai là sông Phước Long.

+ Cù Lao Phố: Còn có tên gọi là Đông Phố, Giản Phố, Cù Châu và Nông Nại Đại Phố. Là một cù lao nằm trên sông Đồng Nai, thuộc xã Hiệp Hòa, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Người có công lớn trong việc phát triển khu vực cù lao là ngài tổng binh Trần Thượng Xuyên. Nơi đây còn có ngôi chùa cổ Đại Giác nổi tiếng và đền thờ tướng quân Nguyễn Hữu Cảnh.

+ Công Chúa Long Thành: Ở khu vực Cù Lao Phố của Biên Hòa có ngôi chùa Đại Giác trên 350 tuổi, còn gọi là Đại Giác Cổ Tự, gắn liền với sự tích nàng công chúa Long Thành yêu thầy giáo của mình, thiền sư Liễu Đạt, và cũng là vị quốc sư uyên bác dưới triều Nguyễn. Công chúa Long Thành, tên là Nguyễn Phúc Ngọc Tú, chị của vua Gia Long và là cô của vua Minh Mạng, đem lòng yêu thiền sư Liễu Đạt (tức là hòa thượng Liên Hoa). Thiền sư Liễu Đạt bỏ trốn về chùa Đại Giác và nhập thất để tránh gặp công chúa. Nhưng vì công chúa khóc than sầu khổ quá nên thiền sư đã chìa cánh tay ra khỏi cửa thất để cho công chúa được nhìn lần cuối. Sau đó, vào lúc nửa đêm, thiền sư đã tự thiêu để hiến thân cho Phật pháp. Công chúa tủi buồn cũng đã uống độc dược để quyên sinh, mong hóa giải duyên nghiệp của chính mình.

+ Bửu Long: Khu du lịch sinh thái nổi tiếng của tỉnh Đồng Nai, cách thành phố Biên Hòa 4 km. Nơi đây còn được mệnh danh là một Hạ Long thu nhỏ. Là điểm đến nổi bật để tham quan, với phong cảnh núi non sông hồ đẹp mắt, với ngôi chùa Bửu Phong trầm mặc và rêu phong cổ kính.

+ Văn Miếu Trấn Biên: Một văn miếu đầu tiên của Việt Nam được xây dựng năm 1715 (trước cả văn miếu ở Vĩnh Long, Gia Định và Huế), thuộc phường Bửu Long thành phố Biên Hòa, để tôn vinh đức Khổng Tử và các danh nhân văn hóa nước Việt như Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Lê Quý Đôn, Võ Trường Toản, Nguyễn Đình Chiểu, Lê Quang Định...

+ Vườn Xoài: Khu du lịch sinh thái của Biên Hòa, một vùng thiên nhiên phong cảnh hoang dã và thanh bình, với hàng dừa trên lối đi mát rịu, với suối nước róc rách thanh bình, với tiếng chim hót vui đùa và tiếng gió lá vi vu nhàn nhã. Một điểm đến của thiên nhiên huyền ảo và lý thú nhẹ nhàng.

+ Thác Giang Điền: Một ngọn thác với 3 nhánh chảy, gồm thác Chàng, thác Nàng và thác Giang Điền. Nằm cách thành phố Biên Hòa khoảng 15 km, thuộc xã Giang Điền, huyện Trảng Bom. Truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa nơi đây là khu vực của dân tộc Mạ sinh sống, có đôi trai gái yêu nhau nhưng không được gần bên nhau, nên cả hai đã tuẫn tiết ở dòng thác này để giữ mối tình duyên. Vì vậy, dòng suối thác nơi đây gọi là thác Chàng và thác Nàng, dân địa phương còn gọi là thác Đôi.

+ Cầu Hoá An: Một cây cầu bắc ngang qua sông Đồng Nai, thuộc địa phận thành phố Biên Hòa, được xây dựng vào năm 1973, gồm 26 nhịp và dài 802 m. Ngày nay còn có cầu Hoá An 2 được khởi công xây dựng từ cuối năm 2010 và hoàn tất vào năm 2014, cách cầu Hóa An cũ khoảng 4 m và có chiều dài 1306 m, để cho xe 4 bánh lưu thông thuận tiện hơn.

+ Cần Đước: Một huyện lỵ nằm ven biển, được bao quanh bởi sông Vàm Cỏ, thuộc tỉnh Long An. Cần Đước là miền đất nông nghiệp, được chia ra làm 2 phần: Vùng thượng chuyên về canh lúa và rau màu, Vùng hạ chuyên về tôm và cá. Đặc sản của huyện Cần Đước là gạo Nàng Thơm, cá bống kèo kho tộ và rượu Gò Đen.

+ Nhà Trăm Cột: Nằm tại ấp Cầu Ngang, xã Long Hựu Đông, huyện Cần Đước, tỉnh Long An. Đây là điểm du lịch trọng điểm của tỉnh, ngôi nhà này được kiến trúc theo phong cách Huế có 120 cột, trong đó 68 cột tròn và 52 cột vuông, đều làm bằng gỗ quý.

+ Núi Đất: Nằm ở trung tâm thị trấn Mộc Hóa, là khu di tích nổi tiếng của tỉnh Long An. Gọi là núi Đất vì đây là ngọn núi do các người tù chính trị đào đất và đắp lên, trong khoảng thời gian 1957-1960 dưới thời chính quyền Ngô Đình Diệm.

+ Mỹ Tho: Một thành phố miền sông nước thuộc tỉnh Tiền Giang, ở vùng đồng bằng sông Cửu Long. Món ăn đặc sản là hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu sa tế, hủ tiếu chay và bún gỏi giá. Những địa danh nổi tiếng là chùa Vĩnh Tràng, trại rắn Đồng Tâm, Giếng Nước và cồn đảo tứ linh Long/Lân/Quy/Phụng. Theo tài liệu về lịch sử của vùng này, chữ Mỹ Tho là do đọc trại từ chữ Mỳ Xó (có nghĩa là xứ nàng trắng).

+ Cồn Long: Còn gọi là cồn Rồng, hay cồn Tân Long, thuộc tỉnh Tiền Giang, được bao bọc bởi những rặng cây bần, các vườn cây trái và hàng dừa xanh ngát. Là một trong 4 cồn đảo có nét đẹp hoang dã nằm trên sông Mỹ Tho, 3 cồn kia là cồn Lân, cồn Quy và cồn Phụng.

+ Cồn Lân: Còn gọi là cù lao Thới Sơn, là cồn đảo lớn nhất trên sông Mỹ Tho, thuộc tỉnh Tiền Giang. Cồn Lân nổi tiếng với nghề nuôi ong và trồng cây trái sapôchê. Nơi cù lao Thới Sơn hiện nay có nhiều nhà hàng kiến trúc theo lối xưa, rất sang trọng và ấm cúng để phục vụ du khách tham quan, đặc biệt với tiếng đàn hát tài tử dân ca Nam Bộ.

+ Cồn Quy: Tức là cồn Biện Quy, còn gọi là cồn cát, là cồn nhỏ nhất trong bộ tứ linh, thuộc tỉnh Bến Tre. Dân địa phương chủ yếu sống bằng nghề trồng cây trái và chăn nuôi. Đặc sản của vùng nầy là kẹo dừa. Nơi đây, du khách có thể ghé tham quan các vườn cây trái và thưởng thức những điệu lý, câu hò, vọng cổ... do các nghệ sĩ miệt vườn biểu diễn.

+ Cồn Phụng: Trước đây còn gọi là cồn Tân Vinh, là một cù lao nổi tiếng nằm trên sông Mỹ Tho, thuộc tỉnh Bến Tre. Dân địa phương cũng thường gọi là cù lao Đạo Dừa vì vùng này có một giáo phái gọi là Đạo Dừa do ông Nguyễn Thành Nam sáng lập vào đầu thế kỷ 20. Cồn Phụng nổi tiếng với nghề thủ công về các chế tác đặc sản bằng trái dừa, cây dừa và vỏ dừa.

+ Tiền Giang: Một tỉnh ven biển thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long. Thành phố tỉnh lỵ của Tiền Giang là Mỹ Tho, cách Sài Gòn khoảng 70 km về phía bắc và cách Cần Thơ khoảng 100 km về phía nam.

+ Cửu Long: Còn gọi là Cửu Long Giang, hay sông Cái, thuộc phân lưu của Mê Kông, chia thành 2 nhánh là Tiền Giang và Hậu Giang. Tiền Giang còn gọi là sông Tiền, hạ lưu bên trái (tả ngạn) của sông Mê Kông. Phần hạ lưu bên phải (hữu ngạn) là sông Hậu. Sông Hậu còn gọi là sông Ba Thắc, chảy qua Châu Đốc và Long Xuyên.

+ Cái Bè: Một huyện ở phía tây tỉnh Tiền Giang, được biết đến với chợ nổi Cái Bè. Là một trong những phiên chợ nổi độc đáo của miền tây sông nước. Đặc điểm của chợ nổi Cái Bè là chợ họp suốt đêm ngày, từ lúc tờ mờ sáng cho mãi đến khi hoàng hôn xuống (4 giờ sáng đến 8 giờ đêm). Tên cũ của vùng đất này là Long Hồ (1732), ngày nay được gọi là thị trấn Cái Bè.

+ Cây Bẹo: Cây sào dựng trên các xuồng ghe để trưng bày nông sản làm hàng chào như xoài, cam, dừa, chuối, ổi... Nhìn trên cây Bẹo, chủ ghe treo gì thì bán nấy. Tuy vậy, cũng có những trường hợp ngoại lệ như treo mà không bán như quần áo của chủ ghe phơi nắng, hoặc là bán mà không treo như các thức ăn đồ uống, hoặc là treo cái này bán cái khác như treo tàu lá dừa để bán xuồng ghe.

+ Sông Hàm Luông: Một phân lưu của sông Tiền chảy qua tỉnh Bến Tre, có chiều dài khoảng 70 km. Trên sông Hàm Luông có rất nhiều cù lao nằm ở giữa như cù lao Đất, cù lao Dinh, cù lao Ốc, cù lao Lăng, cù lao Lá... Tên gốc của sông là Hàm Long nhưng vì húy kỵ chữ Long (Rồng) nên người dân đọc chệch qua là Luông.

+ Chợ Lách: Một huyện nhỏ nằm ở phía tây của tỉnh Bến Tre, cách thành phố Vĩnh Long khoảng 20 km. Chợ Lách giáp ranh giới với 2 huyện là Mỏ Cày Bắc và Long Hồ, và các sông Cổ Chiên và Hàm Luông. Trái cây đặc sản của huyện là sầu riêng, măng cụt và chôm chôm.

+ Cái Mơn: Là vườn cây ăn trái và trồng cây giống nổi tiếng của huyện Chợ Lách, thuộc xã Vĩnh Thành, tỉnh Bến Tre. Cây trái giống cung cấp cho thị trường là sầu riêng, măng cụt, xoài cát, nhãn tiêu, bòn bon và các loại cây có múi. Cái Mơn là nơi sản xuất giống cây ăn trái lớn nhất ở Việt Nam, và cũng là nơi cung cấp các loại cây cảnh chiết cành trong khu vực Đông Nam Á.

+ Sân Chim Vàm Hồ: Nằm trên địa phận 2 xã là Mỹ Hòa và Tân Xuân, thuộc huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre. Vàm Hồ có khoảng trên 500 ngàn chim với 84 loài khác nhau.

+ Bến Tre: Một tỉnh thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long, giáp ranh giới với các tỉnh Tiền Giang, Trà Vinh và Vĩnh Long, cách Sài Gòn khoảng 87 km. Bến Tre còn có biệt danh là xứ Dừa và cũng là quê hương của Đạo Dừa, do ông Nguyễn Thành Nam sáng lập vào đầu thế kỷ 20. Lễ hội dừa đã được tổ chức tại Bến Tre qua 4 kỳ, từ 2009-2015. Đặc sản của Bến Tre gồm có kẹo dừa, dầu dừa, xà phòng dừa, bánh tráng Mỹ Lồng, bánh phồng Sơn Đốc và các loại trái cây. Điểm tham quan nổi bật của Bến Tre là 4 cồn tứ linh Long/Lân/Quy/Phụng, khách du lịch có thể chèo xuồng ba lá trên kênh rạch thay vì đi xe ngựa dọc theo các đường làng.

+ Sông Cổ Chiên: Một phân lưu của dòng nước Cửu Long dài 82 km, bắt nguồn từ thành phố Vĩnh Long, chảy qua các tỉnh Trà Vinh và Bến Tre. Theo truyền thuyết, năm 1785 khi quân của Nguyễn Ánh bị bại trận ở Rạch Gầm và Xoài Mút, quân sĩ tháo chạy làm rơi rớt những trống chiêng xuống dòng sông. Từ đấy, dân địa phương gọi sông này là Cổ Chiên (đọc trại từ 2 chữ Cổ Chinh, cổ là cái trống, chinh là cái chiêng).

+ Cầu Mỹ Thuận: Cây cầu dây bắc ngang qua sông Tiền, nối liền 2 tỉnh Tiền Giang và Vĩnh Long. Đây là cầu dây văng đầu tiên và lớn nhất ở Việt Nam, với phần tài trợ 66% của nước Úc.

+ Vĩnh Long: Trước năm 1954, vùng đất nầy còn được biết đến là tỉnh Vĩnh Trà, ngày nay gọi là tỉnh Vĩnh Long. Một tỉnh ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, cách thành phố Cần Thơ khoảng 40 km về hướng bắc, có những làng nghề gốm đỏ nổi tiếng đối với khách du ngoạn.

+ Cù Lao An Bình: Được mệnh danh là "ốc đảo xanh". Một cù lao nổi nằm giữa sông Tiền và sông Cổ Chiên, thuộc tỉnh Vĩnh Long. Cù lao gồm 4 thị xã là An Bình, Bình Hoà Phước, Hòa Ninh và Đồng Phú. Là một trong những địa điểm du lịch sinh thái hấp dẫn nhất của tỉnh Vĩnh Long.

+ Cai Lậy: Một huyện thuộc tỉnh Tiền Giang, vùng đồng bằng sông Cửu Long. Ngoài việc trồng lúa là kinh tế chính, Cai Lậy còn có những vườn cây trái quanh năm, và đặc biệt là giống nhãn Nhị Quý nổi tiếng trên thị trường cậy trái.

+ Lăng Tứ Kiệt: Nằm trên thị trấn Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Là nơi thờ phụng 4 vị anh hùng (Trần Công Thận, Nguyễn Thanh Long, Ngô Tấn Đước, Trương Văn Rộng) đã có công chống Pháp xâm lược trong khoảng thời gian 1868-1871. Hàng năm, vào ngày 25 tháng Chạp âm lịch, người dân Cai Lậy tổ chức ngày giỗ và lễ tảo mộ rất long trọng để tưởng nhớ đến 4 vị Tứ Kiệt Tiền Giang.

+ Cần Thơ: Thành phố lớn thứ 2 ở miền Nam sau Sài Gòn, nằm bên hữu ngạn của sông Hậu, thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long, cách Sài Gòn khoảng 169 km, nổi tiếng với bến Ninh Kiều và chợ nổi Cái Răng. Thuở xa xưa (1739), vùng đất Cần Thơ được biết đến với tên gọi là Trấn Giang. Thời Pháp thuộc, Cần Thơ còn được mệnh danh là Tây Đô.

+ Chợ Nổi Cái Răng: Một trong những phiên chợ nổi đặc sắc của miền Tây Nam Bộ, thuộc quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ. Phiên chợ được nhóm họp trên ghe xuồng vào mỗi sáng sớm. Thời điểm đông đúc và náo nhiệt nhất là 7 đến 8 giờ sáng.

+ Tắc Ráng: Còn gọi là Vỏ Lãi, hay Vỏ Vọt, là loại ghe thông dụng ở vùng sông nước Cửu Long, có hình dạng thon dài và phía sau ghe có gắn máy đuôi tôm.

+ Ba Láng: Một phường nhỏ thuộc quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ.

+ Ninh Kiều: Một bến nước thơ mộng của vùng đồng bằng sông Cửu Long, khu trung tâm sầm uất của thành phố Cần Thơ. Theo nguồn gốc địa danh, Ninh Kiều là tên một chiếc cầu bắc ngang sông Ninh Giang (sông Đáy), lẫy lừng với trận chiến Chúc Động thời nghĩa quân Lam Sơn 1426.

+ Phong Điền: Một huyện thuộc thành phố Cần Thơ, giáp ranh giới với Ninh Kiều, Cái Răng, Thới Lai, Châu Thành A và Bình Thủy.

+ Trà Nóc: Một phường thuộc quận Bình Thủy, thành phố Cần Thơ.

+ Thới Lai: Một huyện thuộc thành phố Cần Thơ, giáp ranh giới với Phong Điền, Cờ Đỏ và các tỉnh Kiên Giang, Hậu Giang.

+ Cái Cui: Bến cảng thương mại có thể tiếp cận tàu trọng tải 20.000 tấn, nằm trên phường Tân Phú, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ.

+ Biển Tân Thành: Còn gọi là biển Gò Công, thuộc vùng Gò Công Đông, với phù sa đục màu và bờ cát đen trải dài trên 7 km. Nơi đây được xem là bãi biển cát đen đẹp nhất của vùng đồng bằng sông Cửu Long, với những chòi canh nghêu lênh khênh giữa biển nước dập dờn. Bãi Tân Thành có rất nhiều nghêu sò, chem chép và sam biển. Đặc biệt vào khoảng tháng 5 âm lịch, nơi vùng biển này có loại ốc móng tay, được dùng để chế biến các món nhậu tuyệt ngon.

+ Bình Ân: Các xã Bình Ân, Bình Nghị, Tân Đông và Long Thuận ở Gò Công được xem là quê hương trái sơ ri ngon ngọt nổi tiếng của miền Nam Việt Nam.

+ Ao Trường Đua: Một bờ ao có chiều rộng 3000 m, nằm gần khu Đền Thờ Trương Định, được đào vào thời Pháp thuộc, dùng để đua ngựa và đua xe đạp vòng quanh hồ. Ao Trường Đua cũng được dùng để cung cấp nước cho người dân địa phương vào những mùa khô hạn.

+ Gò Công: Một thị xã thuộc tỉnh Tiền Giang ở giữa 2 cửa biển Soài Rạp và Cửa Tiền, cách Sài Gòn khoảng 57 km. Gò Công nổi tiếng với làng nghề tủ thờ truyền thống ở ấp Ông Non, xã Tân Trung. Chiếc tủ thờ Gò Công chỉ dùng các loại danh mộc quý và không dùng đinh ốc thép. Vùng đất Gò Công là nơi sinh trưởng của 2 bậc mẫu quốc xinh đẹp của Việt Nam, một là Hoàng Thái Hậu Từ Dụ (vì sợ húy kỵ nên người dân địa phương đọc trại là Từ Dũ, là vợ của vua Thiệu Trị và mẹ của vua Tự Đức), và hai là Hoàng Hậu Nam Phương (vợ của vua Bảo Đại). Gò Công gắn liền với tên tuổi của vị võ tướng nổi tiếng trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp là Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định. Đền thờ Trương Định nằm ở huyện Tân Hòa thuộc thị xã Gò Công. Nơi đất Gò Công còn có rất nhiều ngôi nhà cổ xưa, đặc sắc nhất là nhà Đốc Phủ Hải (còn gọi là nhà bà Huyện, ngày nay là nhà Truyền Thống của thị xã Gò Công). Các món đặc sản ở Gò Công gồm có ốc hương, sam biển, mắm tôm chà, cháo cá lóc rau đắng, bánh giá, chè Sơn Qui, mắm còng lột, nghêu sò hấp sả ớt, trái sơ ri, cá dứa và dưa hấu bãi bồi.

+ Vàm Láng: Một thị trấn gần cửa biển Soài Rạp thuộc huyện Gò Công Đông tỉnh Tiền Giang. Ngày nay ở đình làng Vàm Láng (lăng Ông Nam Hải) còn trưng bày bộ xương cá Ông, được xem như vị thần bảo hộ cho các ngư dân miền biển. Lễ hội Nghinh Ông mỗi năm được tổ chức vào ngày 9 và 10 tháng 3 âm lịch, với hàng trăm tàu thuyền trên biển, và các màn biểu diễn tuồng tích xưa tại võ ca của lăng, cùng với nhiều trò chơi dân gian đặc sắc. Khu huyện lỵ Gò Công Đông có khoảng 6 lăng được người dân địa phương dựng lên để thờ cúng cá Ông (cá Voi), là một trong những điểm đặc trưng của văn hóa biển quê hương Việt Nam.

+ Lăng Hoàng Gia: Khu lăng mộ của dòng họ Phạm Đăng Hưng, tức ông ngoại của vua Tự Đức, được xây dựng vào thời nhà Nguyễn năm 1826, thuộc xã Long Hưng thị xã Gò Công.

+ Hậu Giang: Một tỉnh ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, được biết đến là miền đất trung tâm của lúa gạo và cây trái miền Tây Nam Bộ. Nằm cách Cần Thơ khoảng 60 km và cách Sài Gòn khoảng 240 km. Tỉnh Hậu Giang nổi tiếng với chợ nổi Ngã Bảy và những di tích lịch sử Tầm Vu trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Hậu Giang giáp ranh giới với Kiên Giang, Cần Thơ, Vĩnh Long, Bạc Liêu và Sóc Trăng. Tỉnh lỵ trung ương của Hậu Giang là thành phố Vị Thanh.

+ Quít Long Trị: Loại quít đường rất ngon ngọt đặc biệt được trồng ở xã Long Trị, huyện Long Mỹ. Là một trong năm loại trái cây khác màu để bày cúng cho ông bà tổ tiên trên mâm ngũ quả vào dịp Tết Nguyên Đán của người miền Bắc (gồm có chuối, bưởi, đào, hồng, quít). Riêng với người miền Nam thì mâm ngũ quả gồm có mãng cầu xiêm, dừa (dưa), đu đủ, xoài, sung, với ngụ ý là "cầu sung (túc) vừa đủ xài". Mâm ngũ quả còn được dùng trong ngày lễ cưới hỏi của người Việt.

+ Khóm Cầu Đúc Hậu Giang: Khóm tức là trái thơm trái dứa (người miền Trung gọi là trái gai, tên khoa học là trái Huyền Nương), là đặc sản nổi tiếng của tỉnh Hậu Giang, được trồng tập trung ở xã Hỏa Tiến (thành phố Vị Thanh) và xã Vĩnh Viễn (huyện Long Mỹ), có vị thanh chua và dịu ngọt rất đặc biệt hơn các loại khóm ở những vùng miền khác.

+ Bưởi Năm Roi: Một giống bưởi đặc sản của miền Tây Nam Bộ, được trồng nhiều ở Hậu Giang và Vĩnh Long. Người tìm thấy giống bưởi này là ông Trần Văn Bưởi (1918-1990), nguyên quán ở làng Mái Dầm, thuộc xã Phú Hữu A, huyện Châu Thành, Hậu Giang. Bưởi Năm Roi cho thu hoạch mỗi năm 2 lần, vào khoảng tháng 8 và tháng 12 âm lịch. Ngày nay, người dân địa phương có thể cho cây bưởi ra trái quanh năm. Vào mùa đầu, cây bưởi ở vùng Phú Hữu cho ra trái rất nặng ký, có trái nặng tới 5 kg, người dân Phú Hữu gọi là bưởi tơ.

+ Chợ Nổi Ngã Bảy: Còn gọi là chợ nổi Phụng Hiệp, một phiên chợ nổi ở tỉnh Hậu Giang, thuộc thị xã Ngã Bảy, được hình thành từ năm 1915. Là một trong 3 chợ nổi lớn và độc đáo nhất của miền Tây Nam Bộ (gồm chợ nổi Cái Răng ở Cần Thơ, chợ nổi Cái Bè ở Tiền Giang và chợ nổi Phụng Hiệp ở Hậu Giang). Chợ nổi Ngã Bảy được đề cập đến trong bài vọng cổ "Tình Anh Bán Chiếu" của soạn giả Viễn Châu, qua những giọng ca ngọt ngào sông nước của các nghệ sĩ lừng danh Út Trà Ôn, Minh Cảnh, Kim Tử Long, Vũ Linh, Phương Quang: "Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kinh Ngã Bảy, Sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra chào..."

+ Bạc Liêu: Một tỉnh lỵ thuộc miền duyên hải vùng đồng bằng sông Cửu Long, là vùng đất gắn liền với tên tuổi của nhạc sĩ Cao Văn Lầu qua tác phẩm Dạ Cổ Hoài Lang, phổ bày tâm sự của người vợ nhớ chồng lúc khuya về đơn vắng. Bạc Liêu còn được người dân làng địa phương gọi là Pô Léo, một tên khác của xứ Bạc Liêu, nháp theo giọng đọc của người Triều Châu, ý nghĩa Hán Việt là "xóm nghèo". Một số dân làng thì cho rằng, tên gọi Bạc Liêu xuất phát từ tiếng Khmer "Po Loenh" có nghĩa là cây đa cao. Những điểm đến hấp dẫn ở Bạc Liêu gồm có cánh đồng quạt gió (Wind Turbine), vườn chim, vườn nhãn cổ, khu nhà mát, nhà công tử Bạc Liêu, chùa Xiêm Cán, Phật Bà Nam Hải, tháp cổ Vĩnh Hưng, khu lưu niệm nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Hồ Nam và cánh đồng muối. Những món đặc sản nổi bật của Bạc Liêu là bánh củ cải, bún nước lèo, bánh tằm bì, bún xào nem nướng, hủ tiếu mì khô, hủ tiếu bò kho, bánh tằm Ngan Dừa, bún bò cay, lẩu mắm, cốn xại xá bấu (cải chua và củ cải muối). Độc đáo hấp dẫn nhất là đuông chà là Bạc Liêu tẳm mắm, ba khía chua ngọt, gỏi bồn bồn (cây nhang nước) và mắm chua Vĩnh Hưng.

+ Gành Hào: Một thị trấn thuộc huyện Đông Hải, tỉnh Bạc Liêu, nằm dọc theo sông Gành Hào. Con sông này là ranh giới tự nhiên giữa Cà Mau và Bạc Liêu, chảy đổ ra biển Đông. Với nét đẹp mênh mang tự nhiên của dòng chảy Gành Hào, đã được đưa vào âm nhạc qua tác phẩm Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển.

+ An Giang: Một tỉnh lỵ có dân số đông nhất ở miền Tây Nam Bộ (thuộc khu vực đồng bằng sông Cửu Long), có 2 thành phố trực thuộc tỉnh là Long Xuyên và Châu Đốc. Huyện có dân số đông nhất của tỉnh An Giang là Chợ Mới. Đặc sản độc đáo nhất của An Giang là gỏi Sầu Đâu, cà na đập, tung lò mò, cốm dẹp, bò cạp Bảy Núi và mắm Châu Đốc.

+ Bông Điên Điển: Một loại bông có sắc vàng đậm, mùi vị nhẫn và bùi, dùng để nấu canh chua, đổ bánh xèo, nhúng lẩu, làm dưa muối, ăn kèm với rau sống và các loại mắm, là món ăn độc đáo của người dân Nam Bộ, đặc biệt là ở các vùng Châu Đốc và Chợ Mới An Giang.

+ Cây Sầu Đâu: Còn có nhiều tên gọi khác nhau, như cây Sầu Đông, cây Nim, cây Xoan Trắng... sống lớn mạnh ở các khu vực miền nhiệt đới và bán nhiệt đới. Đặc biệt ở vùng Đông Phi, cây Sầu Đâu được người dân địa phương gọi là cây Mwarobaini, có nghĩa là cây 40, vì loại cây này có thể dùng làm vị thuốc trị được 40 bệnh khác nhau. Lá Sầu Đâu màu xanh đậm, có vị đắng nhưng hậu ngọt và nhiều tính mát. Hoa Sầu Đâu thì ít đắng hơn và rất thơm, dùng ngâm muối chua để ăn chung với các món mắm khô. Gỏi đọt, bông và lá non Sầu Đâu được trộn với khô cá lóc nướng, hoặc khô cá sặc rằn, cùng với nước mắm me là tuyệt vời nhất. Có thể thêm thịt ba rọi, tôm luộc bóc vỏ, xoài xanh, khóm chua, dưa chuột, ngò rí và ớt đỏ cay, đây cũng là đặc sản độc đáo của miền An Giang sông nước Việt Nam.

+ Mưa Ngâu: Tên gọi cho những cơn mưa tầm tả vào tháng 7. Sự tích kể rằng, nàng Chức Nữ và chàng Ngưu Lang yêu nhau thắm thiết đêm ngày đã chểnh mảng công việc của Trời giao, nàng thì quên dệt vải, chàng thì quên chăn trâu. Nên bị Trời đọa xuống bờ sông Ngâu, mỗi người ở một bên bờ, và mỗi năm chỉ được gặp nhau một lần vào ngày 7 tháng 7 âm lịch. Vào ngày ấy, mưa dầm dề ray rứt, đó là nước mắt đau thương của Ngưu Lang và Chức Nữ khóc cho chuyện tình mình.

+ Sông Vàm Nao: Một dòng sông tại tỉnh An Giang, nối liền sông Tiền và sông Hậu, có chiều dài 6,5 km, nằm giữa huyện Chợ Mới (xã Kiến An) và huyện Phú Tân (xã Tân Trung). Về mặt thủy lợi, sông Vàm Nao có rất nhiều chủng loại cá, đặc biệt nhất là cá hô và cá bông lau.

+ Cù Lao Giêng: Một cù lao nằm ở giữa sông Tiền, thuộc huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang, có chiều dài khoảng 12 km. Cù Lao Giêng còn gọi là Cù Lao Đầu Nước, hay Dinh Châu. Nơi đây có nhiều di tích lịch sử và tôn giáo, đáng chú ý là nhà thờ Cù Lao Giêng (nhà thờ xưa nhất của tỉnh An Giang), tu viện dòng nữ tu Providence (trước kia là trại mồ côi), Thành Hoa Tự (chùa Đạo Nằm) và đình thần Tấn Mỹ.

+ Gáo Giồng: Khu du lịch sinh thái rừng tràm thuộc địa phận xã Gáo Giồng, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Là điểm đến lý tưởng vào những dịp cuối tuần, để ghé tham quan sân chim Gáo Giồng trên xuồng ba lá. Người chèo ghe là những cô gái miền Tây với áo bà ba xinh đẹp và nụ cười hiền lành duyên dáng. Du khách cũng có thể mượn tay chèo để tự chèo lấy, trải nghiệm những cảm giác thú vị trên dòng nước bồng bềnh xanh biếc. Đặc sản độc đáo của vùng này là cơm gói lá sen gạo Huyến Rồng và cá lóc nướng trui gói lá sen non.

+ Xẻo Quýt: Khu du lịch sinh thái của Đồng Tháp, cách thành phố Cao Lãnh khoảng 30 km, nằm trên địa phận Mỹ Long và Mỹ Hiệp. Nổi tiếng với khu rừng nguyên sinh hoang dã, gây ấn tượng cho du khách viếng thăm. Có thể khám phá Xẻo Quýt bằng đường bộ xuyên qua những rạng rừng cây, hoặc bồng bềnh trên xuồng ghe len lỏi qua những con rạch nhỏ giữa rừng hoang.

+ Nhan Điển: Một loài chim quý hiếm, mấy năm nay bay về từ những miền xa, cư ngụ trên khu vực Gáo Giồng ở huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Theo truyền thuyết kể rằng, khi loài chim này đến định cư thì mang theo điềm lành may mắn cho vùng đất mà chúng đến sinh sống. Ngày nay, khu du lịch dã ngoại Gáo Giồng đã chọn loài chim Nhan Điển làm biểu tượng cho địa phương.

+ Lai Vung: Một huyện phía Tây Nam của tỉnh Đồng Tháp, nằm giữa sông Tiền và sông Hậu, tiếp giáp với Lấp Vò, Châu Thành, Bình Tân (Vĩnh Long), Cần Thơ và Sa Đéc. Nơi xã Long Thắng thuộc huyện Lai Vung có ngôi chùa cổ Bửu Hưng, còn gọi là chùa Cả Cát, có giá trị lịch sử địa phương với những tượng hình cột trụ được chạm trổ rất tinh xảo.

+ Vĩnh Thới: Một thị xã thuộc huyện Lai Vung, nổi tiếng với đặc sản quýt hồng ngon ngọt và to tròn mọng nước. Những vùng ven cạnh Vĩnh Thới nổi tiếng từ 100 năm nay, được mệnh danh là thiên đường quýt hồng của miền Tây, gồm các xã Tân Phước, Tân Thành và Long Hậu.

+ Tràm Chim: Vườn Quốc Gia Tràm Chim ở thị trấn Tràm Chim, huyện Tam Nông. Là khu đất ngập nước với cảnh quan tuyệt đẹp, có trên 200 loài chim nước sinh sống tại đây như ngan cánh trắng, te vàng, bồ nông, già đãy, giang sen, còng cọc, chích cồ, cúm núm, cò vạc... và đặc biệt là loài chim hạc quý hiếm có tên là sếu đầu đỏ (còn gọi là sếu cổ trụi).

+ Cao Lãnh: Một thành phố trung tâm của tỉnh Đồng Tháp, cách Sài Gòn khoảng 154 km. Nằm bên tả ngạn sông Tiền của dòng Cửu Long, giáp ranh giới với Lấp Vò và Chợ Mới.

+ Bông Súng: Giống như loài hoa sen, cây bông súng phát triển mạnh trên các vùng sông nước và kết thành từng bè. Hoa sen có nhiều ý nghĩa vi diệu về tôn giáo, còn hoa súng mang nhiều ý nghĩa về tình yêu thương vợ chồng và sự trong trắng của con tim. Hoa súng có nhiều sắc màu khác nhau như trắng, tím, đỏ, hồng, lam xanh và vàng nhạt. Theo truyền thuyết xa xưa, với những người đang yêu mà hái hoa súng trong đêm sẽ đem lại điều may mắn, vì mỗi đêm khuya có các nàng Tiên vây quanh múa hát với vị Nữ Thần của họ dưới bóng trăng. Đối với người Ai Cập, hoa súng được dâng cúng cho vị thần Mặt Trời vì loài hoa này thường ẩn mình dưới hoàng hôn, khép nép về đêm, và chỉ bừng nở dưới ánh nắng bình minh. Với người Bangladesh, hoa súng trắng được xem là quốc hoa. Với người Âu Châu, hoa súng là loài hoa biểu tượng cho những người sinh vào tháng 7. Riêng đối với người Hy Lạp, hoa súng còn có nhiều ý nghĩa ly kỳ về vị thần lực sĩ Hercules.

+ Sa Đéc: Một thành phố của tỉnh Đồng Tháp, nơi có giỏ hoa tươi lớn nhất Việt Nam. Nằm cách Sài Gòn khoảng 140 km, giáp ranh với Lấp Vò, Lai Vung, Cao Lãnh, Châu Thành và sông Tiền. Theo truyền thuyết kể rằng, Sa Đéc là tên của một nàng con gái xinh đẹp Psardek, con gái chúa đất họ Thạc, đã yêu một chàng trai nghèo. Cha nàng phản đối mối tình và đã bắt trói chàng trai đó thả trôi sông. Vì tình yêu đổ vỡ nên Psardek đã xuất gia đi tu. Sau khi cha mất, nàng đã trở lại Sa Đéc, dùng tài sản của cha để lập khu chợ ở miền đất này và làm việc từ thiện. Dân làng vì nhớ ơn nàng đã đặt tên chợ là Sa Đéc (phiên âm tiếng Việt từ chữ Psardek). Thành phố Sa Đéc có 2 di tích nổi tiếng là nhà cổ Huỳnh Thủy Lê và Kiến An Cung (chùa Kiến An). Đặc sản của Sa Đéc bao gồm bún cá, nem Lai Vung, lẩu gà nòi, bánh phồng tôm, bánh tráng sữa, bánh ú, gà nòi hầm sả, chuột đồng nướng sả ớt, ốc bươu hấp sả và phở bò Sa Đéc. Món ăn nổi bật của miền này với nhiều ấn tượng hương vị nhất là lẩu cua đồng Sa Giang và hủ tiếu Sa Đéc.

+ Làng Hoa Kiểng Sa Đéc: Còn gọi là làng hoa Tân Quy Đông, một vựa hoa lớn nhất ở đồng bằng sông Cửu Long, với gần 2000 hộ làm nghề, có tới 1000 loại hoa đủ mọi sắc màu và hình dáng. Làng hoa kiểng thuộc xã Tân Quy Đông, tỉnh Đồng Tháp, nằm bên bờ sông Tiền, cách Sài Gòn 140 km. Nơi đây nổi tiếng về các loại hoa cúc kim, thược dược, tú cầu, hồng Tím Sen, xác pháo, chiều tím, liễu hồng, vạn thọ, cẩm chướng, tường vi, mai Chiếu Thủy, lan Bình Rượu, cau Sâm Banh, bùm sụm (chùm rụm), ngọa tùng, sơn tùng, dâm bụt, kim quýt, nguyệt quới và rất nhiều các loại hoa kiểng độc đáo khác. Làng hoa kiểng hiện nay có trên 50 giống hoa hồng để xuất khẩu.

+ Sông Sa Giang: Còn gọi là sông Sa Đéc, một dòng sông hiền hòa chảy qua thành phố Sa Đéc, đổ vào sông Tiền và sông Hậu. Nằm dọc theo bờ sông Sa Giang là những hàng liễu rủ thướt tha say gió mộng và ngôi nhà cổ Huỳnh Thủy Lê.

+ Nhà Cổ Huỳnh Thủy Lê: Ngôi nhà xưa của ông Huỳnh Cẩm Thuận (cha của Huỳnh Thủy Lê) được xây dựng năm 1895 theo lối kiến trúc kết hợp Á-Âu còn lại ở Sa Đéc, nằm trên đường dọc theo bờ sông Sa Giang. Chủ nhân sau này của ngôi nhà là ông Huỳnh Thủy Lê (1906-1990), người tình của nữ văn sĩ Marguerite Duras người Pháp của cuối thế kỷ 20. Tình yêu của 2 người là nguồn cảm hứng để bà Marguerite viết lên cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Người Tình (L'amant) vào năm 1984 và cuốn hồi ký The North China Lover năm 1992. Phim Người Tình (1992) đã được đạo diễn Jean-Jacques Annaud dàn dựng rất thành công với các diễn viên Lương Gia Huy và Jane March. Việt Nam là quốc gia đầu tiên được công chiếu bộ phim này vào cuối năm 1991, trước khi chính thức phát hành ở các quốc gia Châu Âu và Mỹ Quốc. Tuy vậy, bản phim được trình chiếu ở Việt Nam đã bị cắt bỏ rất nhiều đoạn độc đáo so với các bản tiếng Anh và tiếng Hoa.

+ Rạch Giá: Thành phố biển trực thuộc tỉnh Kiên Giang, cách Cần Thơ khoảng 116 km và cách Hà Tiên khoảng 95 km. Là một trong 4 đô thị trọng điểm của vùng đồng bằng sông Cửu Long (cùng với 3 đô thị khác là Long Xuyên, Cần Thơ và Cà Mau). Theo nhà văn Sơn Nam, nguồn gốc tên gọi Rạch Giá là vì xứ này thuở xa xưa có rất nhiều cây Giá mọc ven bờ những con rạch nhỏ. Rạch Giá có 2 bến tàu lớn, một để ra đảo Phú Quốc và một để về vùng U Minh Thượng. Ngày nay, Rạch Giá được biết đến là khu đô thị lấn biển đầu tiên và lớn nhất ở Việt Nam.

+ Cổng Tam Quan: Được xem là biểu tượng của thành phố biển Rạch Giá, có 3 ô cửa hình vòng cung luôn mở rộng đón chào du khách, nằm trên đường Nguyễn Trung Trực, thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang. Đêm về, Tam Quan rực rỡ với ánh đèn màu, nhìn rất đẹp mắt. Cổng Tam Quan là niềm tự hào của người dân Rạch Giá.

+ Rạch Sỏi: Một phường thuộc thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang. Trước kia là huyện lỵ của Châu Thành. Tại đây, có khu chợ nhà lồng Rạch Sỏi là ngôi chợ lớn thứ 2 của thành phố Rạch Giá.

+ Công Viên Văn Hóa An Hòa: Nằm tại chân cầu Rạch Sỏi, thuộc phường An Hòa ở phía nam thành phố Rạch Giá. Nơi đây có nhiều trò vui chơi giải trí cho mọi lứa tuổi, đặc biệt với các dịch vụ trò chơi thiên nga rất thú vị. Và đây cũng là khung viên trọng tâm của Rạch Giá để người dân tìm đến thư giãn, hòa nhập với bóng mát cây xanh, sông nước thanh bình và biển gió trời mây bát ngát.

+ Kiên Giang: Một tỉnh ven biển thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long, là một tỉnh có diện tích lớn nhất miền Tây Nam Bộ. Trung tâm của tỉnh là thành phố Rạch Giá, cách Sài Gòn khoảng 250 km. Kiên Giang tiếp giáp với Campuchia ở phía Bắc và vịnh Thái Lan ở phía Nam. Cho đến ngày nay, Kiên Giang có trên 100 hòn đảo lớn nhỏ ngoài khơi xa, nổi tiếng nhất là các đảo Phú Quốc, Nam Du, Hải Tặc và Bà Lụa.

+ Bãi Cây Mến: Nằm trên Hòn Lớn Nam Du, với triền cát trắng mịn và những hàng dừa xanh nghiêng bóng mát. Đây được xem là bãi biển đẹp nhất trên đảo Củ Tron.

+ Bãi Ngự: Nằm trên đảo Củ Tron. Sở dĩ có tên là bãi Ngự vì theo truyền thuyết, vua Gia Long đã dừng chân tại đây trên đường qua Xiêm. Trên đảo có một giếng nước không bao giờ cạn, được gọi là giếng Vua.

+ Bãi Đá Đen: Còn gọi là bãi Bắc, với rất nhiều hòn đá lớn nhỏ đa dạng, phần lớn là các loại đá đen bóng nhẵn.

+ Hòn Củ Tron: Còn gọi là Hòn Lớn Nam Du, thuộc xã An Sơn. Trên đỉnh Củ Tron có ngọn hải đăng Nam Du, được xem là ngọn hải đăng cao nhất Việt Nam.

+ Nam Du: Một quần thể gồm 21 đảo lớn nhỏ, gần đảo Phú Quốc trong vịnh Thái Lan, thuộc huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang, cách bờ biển Rạch Giá khoảng 65 hải lý.

+ Bãi Đầm Trầu: Bãi tắm đẹp nhất của khu du lịch Côn Đảo, cách sân bay Cỏ Ống 12 km. Từ Đầm Trầu, đi một đoạn đường rừng sẽ tới bãi Suối Nóng 50 độ.

+ Côn Đảo: Còn gọi là Côn Lôn, hay Phú Hải. Là một quần đảo với 16 đảo nhỏ ở ngoài biển khơi Nam Bộ, thuộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, cách Sóc Trăng 40 hải lý (74 km) và cách Vũng Tàu 97 hải lý (180 km). Côn Đảo là một trong 9 quần đảo bí ẩn nhất thế giới trong danh sách bình chọn của tạp chí du lịch Lonely Planet có trụ sở ở các nước Úc Mỹ Anh và Ấn Độ.

+ Mũi Dinh Cậu: Một điểm du lịch nổi tiếng ở Phú Quốc, cách chợ Dương Đông khoảng 5 phút đi bộ, với những cánh dừa dọc theo bờ biển đẹp lãng mạn khi hoàng hôn buông xuống.

+ Mũi Gành Dầu: Một mũi đất ở thị trấn Dương Đông, với vẻ đẹp thiên nhiên và hoang dã, nằm nhô ra biển phía Tây Bắc đảo, có bãi tắm hình cánh cung trải dài khoảng 500 m.

+ Suối Tranh: Một dòng suối có nét đẹp hoang nhiên với hoa cỏ núi rừng biển suối, ở phía Đông Bắc Phú Quốc, được tạo nên từ nhiều con suối nhỏ len lỏi vào nhau.

+ Hòn Thơm: Một cụm đảo ở phía Bắc Phú Quốc, nổi tiếng với  làng câu mực và những vành san hô đẹp.

+ Rượu Sim: Một loại rượu đặc sản có vị ngọt chát của huyện đảo Phú Quốc, còn được gọi là Mật Sim, được cất với những trái sim rừng và đường cát trắng. Khi rượu lên men, có thể dùng nguyên chất, hoặc là pha với nước đá, làm cocktail, hay là pha với rượu trắng để dùng dần, mùi vị rất thơm ngon và có sắc màu đặc biệt của trái hồng sim.

+ Bãi Sao: Một trong những bãi tắm đẹp nhất tại Phú Quốc, cách thị trấn Dương Đông khoảng 30 km, với bờ cát trắng mịn trải dài trên 7 km.

+ Suối Đá Bàn: Một dòng suối đẹp hoang sơ với những khối đá to lớn và bằng phẳng, là điểm ghé thú vị trong vườn Quốc Gia Phú Quốc.

+ Phú Quốc: Còn gọi là Đảo Ngọc, thuộc tỉnh Kiên Giang, nằm trong vịnh Thái Lan, là hòn đảo lớn nhất của Việt Nam, cách thị xã Hà Tiên khoảng 45 km. Đảo Phú Quốc cùng với các đảo ven cạnh tạo thành huyện đảo Phú Quốc. Đặc sản của đảo là nước mắn, hồ tiêu, còi biên mai (còi sò lấy từ con sò biên mai, còn gọi là con bắp chuối vì nó to bự hơn bàn tay), rượu Sim, rượu Mỏ Quạ và cá bớp.

+ Bãi Dài: Một bờ biển cát trắng trải dài khoảng 1500 m, ở phía Tây Bắc Phú Quốc, với những hàng dương xanh rì thẳng tắp trông rất đẹp mắt.

+ Cà Mau: Còn gọi là Cà Mâu, một tỉnh lỵ ven biển nằm ở cực Nam của Việt Nam, cách Sài Gòn khoảng 380 km. Chữ Cà Mau lấy từ tên gốc Tưk Kha-mau của người Khmer, có nghĩa là Nước Đen. Sở dĩ nước có màu đen là vì lá Tràm rơi xuống từ miền rừng U Minh đã làm thay đổi màu nước. Điểm ghé thăm thú vị trên sông nước là chợ nổi Cà Mau và vườn dâu Cái Tàu. Đặc sản nổi bật của miền Cà Mau là mắm lóc U Minh, ba khía Rạch Gốc, sò huyết Bãi Bồi, tôm khô Bãi Háp và cua biển Đất Mũi. Nhưng tuyệt vời nhất với dân nhậu là đuông chà là chiên bột, gỏi nhộng ong trộn bắp chuối non, vọp nướng chấm muối tiêu, rùa rang muối, chuột đồng chiên sả ớt, chả trứng mực, cháo cá kèo và lẩu mắm cá trê với hàng chục loại rau rừng hiếm thấy.

+ Cái Nước: Một huyện lỵ nằm ở vị trí trung tâm của tỉnh Cà Mau. Kinh tế chủ yếu của miền vùng này là nuôi thủy sản, đặc biệt là tôm sú, tôm càng xanh, cá chình và cá bống tượng.

+ Đất Mũi: Vùng đất cuối của đất nước Việt Nam, thuộc huyện Ngọc Hiển tỉnh Cà Mau. Đứng ở vị trí Đất Mũi, du khách có thể ngắm nhìn mặt trời lên và xuống giữa biển khơi bạt ngàn sóng nước. Thị xã Đất Mũi có khu du lịch với những nhà hàng thủy tạ trên mặt biển, là điểm đến thú vị cho các du khách thưởng ngoạn.

+ Sân Chim Ngọc Hiển: Khu sinh thái tự nhiên ở huyện Ngọc Hiển, là nơi tập trung các loài chim đẹp quý như cò, vạc, diệc, le le, cồng cộc... Đây là nơi bảo tồn chim của tỉnh Cà Mau có diện tích đất rộng lớn nhất ở Việt Nam.

+ U Minh: Một huyện lỵ thuộc tỉnh Cà Mau, nổi tiếng với rừng U Minh ngập nước mặn, nằm sát vịnh Thái Lan. Sông Trẹm chia U Minh thành 2 vùng là thượng và hạ. U Minh Hạ thuộc tỉnh Cà Mau, U Minh Thượng thuộc tỉnh Kiên Giang. Nơi rừng U Minh Hạ có những món ăn đặc sản độc đáo Nam Bộ như cá lóc nướng trui, lẩu mắm rau choại và gỏi nhộng ong.

+ Sóc Trăng: Một tỉnh ven biển thuộc miền đồng bằng sông Cửu Long, cách Cần Thơ khoảng 62 km. Tên gọi Sóc Trăng là do đọc trại từ chữ Srok Kh'leang của tiếng Khmer, có nghĩa là xứ kho chứa bạc của nhà vua. Sóc Trăng có trên 200 ngôi chùa, nổi tiếng nhất là chùa Dơi, chùa Chén Kiểu, chùa Đất Sét và chùa Kh'leang. Đặc sản của Sóc Trăng là bún gỏi, bún nước lèo, xá pấu (củ cải muối), bánh pía, cốm dẹp, bánh cống, canh rong biển và mè láo (bánh mè mạch nha). Món đặc sản độc đáo của người Khmer Sóc Trăng là bánh trên cành. Sáng sớm, các cô gái bơi xuồng đến các cánh đồng điên điển, rồi kéo các chùm điên điển xuống nhúng bột và chiên với mỡ nóng. Sau đó, buông nhẹ các nhánh bông ra cho trở về chỗ cũ, để làm quà cúng dường cho các sư thầy trên đường đi cầu nguyện cho các vong hồn chết oan ức.

+ Chợ Nổi Ngã Năm: Một chợ nổi đặc trưng của vùng Tây Nam Bộ, là giao điểm của 5 con sông chia về 5 ngả Cà Mau, Vĩnh Quới, Long Mỹ, Thanh Trị và Phùng Hiệp.

+ Vườn Cò Tân Long: Một địa điểm du lịch rất thú vị của Sóc Trăng, với hàng ngàn con cò, vạc, cồng cộc... làm tổ và sinh sống tại đây.

+ Cồn Mỹ Phước: Một khu du lịch sinh thái lý tưởng với những trải nghiệm cho du khách viếng thăm, để được làm nông dân và thưởng thức hái cây trái.

+ Lễ Hội Ok-Om-Bok (Ooc-Om-Bok): Một lễ hội cúng trăng của người dân Khmer sau khi kết thúc vụ mùa. Là điểm nhấn đặc biệt của vùng miền Sóc Trăng, được tổ chức đua ghe Ngo và thả đèn hoa đăng vào rằm tháng 10 âm lịch mỗi năm. Ghe Ngo (tức là ghe cong) là một loại ghe đặc biệt được đục khoét từ thân cây Sao, có chiều dài hình dáng như con thoi, đầu và đuôi ghe cong lên.

+ Chùa Dơi: Còn gọi là chùa Mã Tộc, một ngôi chùa nổi tiếng ở Sóc Trăng. Được xây dựng đã hơn 400 năm, một công trình kiến trúc biểu trưng cho Phật giáo Nam bộ Khmer. Đây là nơi sinh sống của hàng vạn con dơi to lớn khác thường (như dơi quạ, dơi ngựa, có chiều dài sải cánh tới 1 thước rưỡi) và đây cũng là một nghĩa trang đặc biệt dành cho các loài heo 5 móng.

+ Khmer: Phiên âm tiếng Việt là Khờ-me, còn gọi là người Miên, người Thổ, hay là người Việt gốc Miên, đa số là tín đồ Phật giáo Nam tông và sống ở các vùng đồng bằng sông Cửu Long, đặc biệt dân số Khmer đông nhất ở tỉnh Sóc Trăng. Khmer là một dân tộc trong số 54 dân tộc tại Việt Nam.

+ Hoa phù dung: Một loại hoa màu trắng, còn gọi là Mộc Liên, nét đẹp đơn sơ mộc mạc, nở vào sáng sớm rồi chuyển dần sang màu đỏ nhạt và phai tàn khi chiều đêm về. Truyền thuyết kể rằng, Phù Dung là tên một nàng tiên nữ bị Vương Mẫu trách tội vì đã say đắm tình yêu với chàng Đông Tâm trên chốn dương phàm.

+ Biển Ba Động: Một bãi biển đẹp ở Trà Vinh, nổi tiếng với món đặc sản "chù ụ Ba Động". Chù ụ thuộc họ nhà cua, các món ngon như chù ụ rang me, chù ụ kho nghệ, chù ụ xào hành, chù ụ hấp bia...

+ Hoa Hoàng Yến: Một loài hoa hạ vàng, còn có tên Nhật là Osaka. Lúc hoa rộ nở là thời gian các em sinh viên chia tay dưới mái trường đại học.

+ Bãi Mũi Nai: Còn gọi là Mũi Nạy, là một bãi biển đẹp ở phía Tây của trung tâm thị xã Hà Tiên.

+ Núi Đá Dựng: Một khối đá vôi cao khoảng 100 m với vách đá dựng đứng. Vùng Đá Dựng có những hang động thâm u và huyền thoại như các động Mẹ Sanh, Bồng Lai, Thần Kim Quy...

+ Chùa Hang: Còn gọi là Hải Sơn Tự, nằm giữa hang sâu khoảng 40 m, một nơi chốn u minh và kỳ bí. Các thạch nhũ trong hang động khi chạm vào phát ra những âm thanh ngân dài như tiếng chuông chùa.

+ Hòn Phụ Tử: Từ chùa Hang nhìn ra biển là hòn Phụ Tử với hình dạng rất ấn tượng, là điểm thăm quan khá thích thú đối với khách thưởng ngoạn.

+ Hà Tiên: Một thị xã ở phía Tây Bắc tỉnh Kiên Giang, là khu du lịch ven biển nổi tiếng với địa hình đa dạng, từ vũng, vịnh, núi, sông, đầm, hồ cho đến thạch động, đồng bằng và hải đảo. Điểm nhấn của đặc sản Hà Tiên là mắm cà xỉu và gỏi ốc giác, ngoài ra các món bún kèn, gỏi cá trích, bánh canh chả ghẹ, cơm ghẹ và hủ tiếu hấp cũng được rất nhiều du khách thưởng thức.

+ Đầm Đông Hồ: Một bờ hồ với nét đẹp rất thơ mộng giữa đêm trăng, nằm về phía Đông thị xã Hà Tiên, là điểm du lịch nổi tiếng thu hút rất nhiều du khách viếng thăm.

+ Long Xuyên: Thành phố và cũng là tỉnh lỵ của tỉnh An Giang, là thành phố lớn thứ 2 ở vùng đồng bằng sông Cửu Long (lớn thứ nhất là thành phố Cần Thơ), cách Sài Gòn khoảng 189 km. Điểm đến hấp dẫn ở Long Xuyên là phiên chợ nổi bềnh bồng trên sóng nước, được nhóm họp vào mỗi sáng sớm, hoạt động từ 5 giờ sáng đến 10 giờ trưa. Đặc sản của Long Xuyên gồm có lẩu mắm, cơm tấm nhuyễn, bún cá, lẩu cháo cua đồng và bánh xèo.

+ Mỹ Thới: Một phường của thành phố Long Xuyên. Nơi đây có khu công viên Mỹ Thới với lối trình bày tổ chức giống như một Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Công viên Mỹ Thới có khu nuôi chim thú, khu trưng bày cây kiểng, khu sân khấu ca nhạc, cùng với nhiều trò chơi dành cho trẻ em rất hấp dẫn.

+ Hồ Nguyễn Du: Nằm trên bờ sông Hậu, thuộc phường Mỹ Bình, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang. Là một trong những điểm nhấn độc đáo của miền sông nước Long Xuyên. Hồ nước chạy dài giữa 2 hàng cây xanh bóng mát, một khung cảnh lãng mạn trữ tình, đặc biệt dưới ánh đèn đêm lung linh huyền ảo. Có nhẽ, hồ Nguyễn Du của thành phố Long Xuyên là một trong những công viên đẹp thơ mộng nhất của miền Tây.

+ Chùa Ông Bắc: Còn gọi là Quảng Đông Tỉnh Hội Quán, là ngôi chùa nổi tiếng đã có trên 100 năm tuổi, thuộc phường Mỹ Long, thành phố Long Xuyên.

+ Đình Mỹ Phước: Thuộc phường Mỹ Long, thị xã Long Xuyên, tỉnh An Giang. Ngôi đền Mỹ Phước được xem là di tích kiến trúc nghệ thuật, điểm đến rất ấn tượng đối với khách tham quan.

+ Châu Đốc: Một thành phố thuộc tỉnh An Giang, ở đồng bằng sông Cửu Long, gần biên giới Campuchia, cách Sài Gòn khoảng 245 km. Đặc sản của Châu Đốc là bún cá, tung lò mò (lạp xưởng bò), gỏi sầu đâu, mắm các loại, thạch Thốt Nốt và cà na đập. Phương tiện di chuyển thú vị ở Châu Đốc là xe đạp lôi. Những địa điểm thắng cảnh bao gồm núi Sam, chùa Tây An, đình Châu Phú, làng nổi, làng Chăm, kênh Vĩnh Tế, chùa Hang, lăng Thoại Ngọc Hầu và Miếu Bà Chúa Xứ.

+ Hoa Mai Vàng: Mỗi dịp Tết đến, ở miền Trung và các tỉnh vùng Nam bộ thường trưng bày mai vàng để vui Tết vì màu hoa mai có nét đẹp tươi nhẹ nhàng, và cũng để dùng xua đuổi tất cả những bất an trong năm qua. Miền Bắc thì dùng hoa đào trong các ngày lễ Tết Nguyên Đán. Hoa mai vàng có khoảng 14 loại tại Việt Nam:

- Mai 5 cánh (mọc nhiều ở miền Trung).
- Mai núi (12 đến 18 cánh).
- Mai chủy (mọc theo từng chùm).
- Mai động (mọc trên các vùng cát trắng, hoa có 5 cánh)
- Mai sẻ (mọc trên các vùng cát trắng, hoa có trên 5 cánh).
- Mai chùm gửi (một phần rễ của cây mai sống nhờ trên các thân cây khác, còn gọi là mai tỳ bà).
- Mai hương (có mùi thơm rất nồng, ở Bến Tre gọi là mai thơm, ở Huế gọi là mai ngự).
- Mai trâu (có cánh hoa rất lớn).
- Mai liễu (hoa và cành rũ xuống như liễu).
- Mai nhọn (lá và hoa có cánh dài và nhọn).
- Mai Cà Ná (mọc ở vùng biển Cà Ná, tỉnh Ninh Thuận).
- Mai Vĩnh Hảo (mọc ở xã Vĩnh Hảo, có lá nhỏ nhưng cánh hoa to và rất lâu tàn).
- Mai tứ quý (còn gọi là nhị độ mai, hoa nở 2 lần, trước vàng sau đỏ).
- Mai giảo (loại mai ghép nhân tạo, có rất nhiều cánh).

Theo sự tích kể về cây mai vàng, thuở xa xưa có một cô gái xinh đẹp, giỏi võ nghệ và rất thích săn bắn. Một hôm cô gái cùng với cha đi săn bắt con quái vật đầu người mình rắn để cứu dân làng. Vì người cha đã già yếu nên cô gái phải chiến đấu với quái vật. Tuy đã giết chết được quái thú nhưng cô cũng đã bị cái đuôi của con quái thú quẫy nát xương. May nhờ ba ông Táo núi, là những người bạn thân của cô gái, về chầu trời đã xin phép Ngọc Hoàng cho cô sống lại. Vì thế, cô gái được phép sống lại nhưng chỉ được sống 9 ngày vào dịp Tết để gặp cha mẹ và chị. Sau khi cha mẹ và chị chết đi, cô gái biến thành cây mai ở cạnh ngôi đền mà dân làng đã xây cất để thờ phụng cô. Cây mai sống quanh năm chỉ với lá, nhưng vào dịp gần Tết thì rụng lá và trổ đầy hoa. Cánh hoa mai có màu sắc vàng tươi giống như chiếc áo vàng mà cô gái nhỏ thường hay mặc lúc đi săn thú với người cha.

+ Cây Thốt Nốt: Còn gọi là cây Thốt Lốt, thuộc họ Cau và có thể sống trên 100 năm. Cây Thốt Nốt đực không có quả, chỉ có cành và lá. Thốt Nốt có mùi vị ngon giống dừa, nước thì uống mát, thạch thì ăn với nước đá lạnh. Nước Thốt Nốt khi thắng lên thì cho ra đường Thốt Nốt, loại đường này dùng để kho cá và làm bánh bò rất thơm ngọt.

+ Làng Nổi Châu Đốc: Đây là điểm du lịch độc đáo ở Châu Đốc, đó là làng bè nổi bập bềnh trên sông nước. Mỗi sáng sớm bình minh, hoặc khi nắng chiều xuống, ngôi làng bè nhìn rất linh lung trữ tình.

+ Quả Mây Gai: Một loại quả đặc trưng của vùng An Giang, có lớp vỏ mỏng dễ bóc, vị chua ngọt và có hương thơm nhẹ của miền núi rừng.

+ Chùa Tây An: Còn gọi Tây An Cổ Tự, nằm bên chân núi Sam. Là một ngôi chùa Phật giáo được kiến trúc theo nghệ thuật Ấn Hồi, kết hợp với kiểu chùa cổ của Việt Nam. Một địa điểm hành hương lễ bái nổi tiếng và cũng là thắng cảnh đẹp của miền sông núi An Giang.

+ Miếu Bà Chúa Xứ: Còn gọi là Chúa Xứ Thánh Mẫu, ở chân núi Sam thuộc thành phố Châu Đốc. Là một trong những ngôi miếu lớn nhất ở Việt Nam hiện nay, có giá trị đặc biệt về tâm linh đối với người dân địa phương.

+ Trà Vinh: Một tỉnh nhỏ ven biển, thuộc miền đồng bằng sông Cửu Long, cách Cần Thơ khoảng 100 km và cách Sài Gòn khoảng 200 km. Nằm giáp biên giới với Vĩnh Long, Sóc Trăng, Bến Tre và biển Đông. Trước năm 1732, vùng đất này được gọi là Trà Vang, sau này người dân địa phương đọc trại là Trà Vinh. Vùng Trà Vinh có bờ biển dài trên 65 km, với bãi biển nổi tiếng nằm trên khu du lịch Ba Động.

+ Ao Bà Om: Còn gọi là Ao Vuông, một thắng cảnh nổi tiếng tại Trà Vinh, với những cây cổ thụ có các hình thù gốc rễ rất kỳ dị. Truyền thuyết của người Khmer kể rằng, trong một cuộc thi đào ao giữa nam và nữ, người dân thuộc phái nữ với sự chỉ đạo của Bà Om đã thắng cuộc thi, từ đó ao nầy được gọi là Ao Bà Om để ghi nhớ công lao của người phụ nữ tài trí.

+ Chợ Tịnh Biên: Là khu chợ biên giới thuộc huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang, nằm cách cửa khẩu hải quan Việt-Campuchia khoảng 2 km. Hàng hóa bày bán ở chợ gồm đủ loại mặt hàng, từ mỹ phẩm nội ngoại cho đến thực phẩm khô mắm và các vật dụng thông thường như quần áo, mùng mền, nón mũ, túi xách và giày dép. Đặc biệt, khu chợ Tịnh Biên còn bày bán nhiều loại sinh vật độc đáo khác như rắn rết, bò cạp, mối chúa, nhện hùm, bổ củi, bọ rầy, tắc kè...

Trường Đinh
UK, sương mù già 2018