Saturday, July 30, 2016

Đến Với Anh

Sáng tác: Vũ Thư Nguyên
Hòa âm: Quốc Vượng

Trình bầy: Hà Lan Phương

Thursday, July 28, 2016

Nhạc sĩ Trường Sa: Đam mê vẫn còn sau 15 năm gián đoạn VPY



Sẽ là một thiếu sót nếu viết về những nói về những cá nhân xuất sắc trong Cộng đồng nhưng không đề cập đến một người viết tình ca nổi tiếng từ trước 1975, một nhạc sĩ đã có nhiều đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam trong hơn 50 năm qua..
Truong sa truoc nam 1975
Nhạc sĩ Trường Sa tên thật là Nguyễn Thìn và Trường Sa là bút hiệu được ông chọn trong thời gian ông đảm nhiệm chức vụ hạm phó tàu tuần duyên Trường Sa. Ông tốt nghiệp khóa 12 Sĩ quan Hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Cấp bậc cuối cùng là Hải quân Thiếu tá, Chỉ huy trưởng Liên đoàn 3 Tuần Thám kiêm Chỉ huy trưởng đoàn Hộ tống các thương thuyền ngoại quốc tiếp tế cho chính phủ Lon Nol.
Ngày 29/04/1975, ông ở Vàm An Long trên sông Cửu Long và không liên lạc được với Bộ Tư lệnh Hải quân do các chiến hạm đã lên đường di tản. Từ biên giới Châu đốc, ông đưa tàu ra biển và tháp tùng Hạm đội Hải quân VNCH qua Subic Bay , Philippines. Từ Phi, ông theo thương thuyền Mỹ tới đảo Guam ngày 05/5/1975. Khi đến đảo Guam, không tìm thấy gia đình, ông xin Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc can thiệp để được theo tàu Việt Nam Thương Tín trở về Việt Nam.
Khi tàu về đến Việt Nam, nhà cầm quyền Cộng sản đưa tàu ra Nha Trang, giam ông tại Ty Cảnh Sát cũ 2 tháng, rồi chuyển ra trại A 20 Phú Khánh. Một thời gian ngắn sau, ông bị chuyển ra Bắc, ở trại Nghệ Tĩnh cho đến năm 1984.
Chỉ vì ra đi rồi lại trở về, ông đã mất 9 năm cuộc đời trong lao tù Cộng sản.
Nhìn lại quá khứ, nhạc sĩ Trường Sa cho biết, ông không ân hận với quyết định trở về: “Tôi không thể ra đi một mình bỏ lại gia đình trong thời buổi vô cùng khó khăn, quyết định về dù chính quyền Việt Nam có giết hoặc tù đày tôi chấp nhận, như thế lương tâm tôi mới thanh thản. Tôi không cho rằng việc tôi bị tù đày 9 năm (hơn 1 năm trong Nam và hơn 7 năm ngoài Bắc) là ngoài sự ước đoán vì tôi tự biết tôi là người Bắc di cư 1954 , đạo Công giáo , và là sĩ quan cấp Tá”.
Sau khi “tốt nghiệp đại học máu” (cụm từ nhà văn Hà Thúc Sinh gọi “trại cải tạo”), năm 1986, ông vượt biên nhưng bất thành, bị tù 2 năm. Tháng 4 năm 1989, ông cùng ba con vượt biên lần nữa, thành công và được người em ruột bảo lãnh nhập cư Canada vào cuối tháng 8 năm 1991, sau 28 tháng tạm dung trên đảo Pulau Bidong, Mã Lai.
Năm 1992, vợ cùng với cô con gái lớn sang đoàn tụ. Gia đình sum vầy được 4 năm, định mệnh vẫn theo đuổi ông, vợ ông chẳng may bị tai nạn qua đời trong chuyến trở lại Việt Nam thăm thân nhân.
Nói về 13 năm trong quân ngũ, cựu thiếu tá Nguyễn Thìn cho biết ông rất hãnh diện đã được phục vụ trong quân đội VNCH, đã sống một phần đời đáng sống.
Sau những cuộc hành quân, dù mỗi ngày phải đối diện với hiểm nguy, nhưng ông vẫn dành thời giờ cho niềm đam mê âm nhạc, viết các ca khúc thời chiến như “Một lần xa bến”, “Hành trang giã từ”, “Chuyện người đan áo”. Đầu thập niên 70, nhạc sĩ Trường Sa chuyển sang sáng tác tình ca và trở nên nổi tiếng với ba ca khúc bất hủ “Xin Còn Gọi Tên Nhau”, “Rồi Mai Tôi Đưa Em “và “Mùa Thu Trong Mưa”. Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên nhận định về ba sáng tác này: “Chỉ với ba bản tình ca này, vườn hoa âm nhạc Việt Nam đã có thêm một bông hồng tuyệt đẹp”.
Ngoài tình ca, nhạc sĩ Trường Sa còn viết về tình yêu của người lính biển: Hành trang giã từ, Chờ em trên bến, Sầu biển… đặc biệt bài Sầu biển – sáng tác trong thời điểm Hải quân Việt Nam Cộng hòa tham dự trận hải chiến Hoàng Sa chống Trung Cộng bảo vệ lãnh hải Việt Nam. Bài ca này rất phổ biến trong quân chủng hải quân.
Sau 15 năm gián đoạn, trên vùng đất tự do, nhạc sĩ Trường Sa, với niềm đam mê vẫn còn rực lửa, đã trở lại với âm nhạc: “Trong mười lăm năm mất đi đó, phải kể là giai đoạn hoàn hảo của một đời người vì hoàn cảnh đất nước và số phận con người không thoát ra khỏi dòng nghiệt ngã, đau buồn. Nhìn lại quá khứ khi phải sống cuộc đời viễn xứ, phải xa quê hương mến yêu cùng với những người thân, bạn bè và cả một thời yêu dấu trong chiếc nôi vô cùng êm ấm mà đau xót. Từ những niềm ưu tư đó, tôi đã viết ra một số ca khúc hướng về Sài Gòn như Những Mùa Thu Qua Trên Cuộc Tình Tôi, Sài Gòn Ơi Tôi Còn Em Đó, Giấc Mơ Nghìn Trùng. Từ Một Ước Mơ và nỗi cô đơn trong buổi chiều cuộc đời khi nhìn về phía quê nhà như ca khúc Đường Chiều Một Bóng..”
Sau này, nhạc sĩ Trường Sa đã gặp gỡ một người có hoàn cảnh tương tự. Ông cho đó là “niềm hạnh phúc cuối đời”.
Một trong những sáng tác mới của ông có nhạc phẩm “Xin Ơn Nhau Cuộc Đời” với ca từ:
“Lửa nào trong tim giờ xin thắp lại tình người
Còn đời cho nhau dìu cuộc sống này”
Và đó có lẽ là lời hẹn trăm năm của ông sau những gian nan, đổ vỡ đã trải qua trong đời
Nhạc sĩ Trường Sa, sau 13 năm chiến đấu trong vai trò người lính của sông biển, tuy không thường xuyên xuất hiện trong các sinh hoạt Cộng đồng nhưng ông chọn một góc riêng, thích hợp với tuổi tác, tiếp tục sáng tác để duy trì văn hóa dân tộc, phát triển và đa dạng hóa nền âm nhạc Việt Nam.
VPY
---------------------------------------------------------------------------
Nhạc sĩ Trường Sa,
phận đời thứ hai và những tác phẩm mới
Có những câu hỏi, tôi tự đặt ra khi nghe xong một loạt những bản nhạc của nhạc sĩ Trường Sa. Là, hình như có một điều gì của đời sống thực tế đã được nghệ thuật làm biến đổi thành những cảm giác nửa hư nửa thực của một thế giới khác, rộng khắp hơn và cũng lãng mạn bềnh bồng hơn. Nghe nhạc Trường Sa, thấy cuộc nhân sinh như dời đổi theo những chu kỳ của định mệnh, và con người trong những hoàn cảnh đặc biệt của thời thế như bị lôi kéo vào một cơn lốc xoáy điên cuồng không cưỡng chống nổi.
Khởi đầu với một bản nhạc có lẽ cũng bình thường không xuất sắc mấy, “Mây Trên Đỉnh Núi” viết cho một người tên Hoàng là xướng ngôn viên của Đài Phát thanh Đà Lạt. Và để rồi sau đó nổi tiếng với những bản nhạc thời trang viết về đời sống thực của người lính Hải Quân lãng mạn trên sông nước với những chuyến tàu ra khơi và những chuyến cập bến ở những bản nhạc kế tiếp. Chất sống động, cũng như ngôn từ giản dị cận gần cuộc sống đã làm thành những nhạc khúc được phổ biến sâu rộng trong đời sống thường nhật dân gian. Những ca khúc như Một Lần Xa Bến, như Hành Trang Giã Từ, như Chuyện Tình Người Đan Áo,... mọi người nghe, mọi người hát đến quen thuộc đã làm tên tuổi Trường Sa nổi bật hơn.
Viết nhạc về chính đời lính của mình, nhạc sĩ Trường Sa có lần đã trả lời câu phỏng vấn của nhà văn Điệp Mỹ Linh hỏi sẽ chọn danh xưng nào giữa một sĩ quan HQ ngành chỉ huy và danh xưng của một nhạc sĩ tài danh: “Là một thiếu tá HQ tôi rất hãnh diện đã phục vụ cho lý tưởng tự do đó là hoài bão của một thanh niên đầy nhiệt huyết trước nhu cầu của đất nước đó cũng là danh dự của một đời người, tôi không thể không chọn lựa danh xưng này. Mọi người sinh ra đều có những năng khiếu khác nhau. Viết một ca khúc, trước hết mình đã phần nào là một người làm thơ và mình cũng phải có một giác quan rất bén nhạy mới có thể tạo ra được những chuỗi âm thanh hài hòa để người nghe cùng rung động với tâm tư của mình. Vì vậy trong âm nhạc tôi cũng không thể không nhìn nhận đây là nhu cầu vô cùng cần thiết cho đời sống tinh thần..”
Có lần nhạc sĩ Từ Công Phụng đã tâm sự với ông: “Hơn ba mươi năm trước có một lần tôi đã nói với Trường Sa về Tình Ca khi anh hỏi tôi tại sao tôi chọn con đường sáng tác ấy. Nếu tình yêu là lẽ sống đẹp đẽ nhất của loài người thì tình ca chính là những lời phủ dụ ngọt ngào được cất lên để ca ngợi tình yêu. Nếu chim muông chỉ có một thời để ca hát, cỏ cây chỉ có một thời để xanh tươi và loài người chỉ có một thời để yêu thì đó chính là cái thời đẹp nhất của chúng ta. Tôi đã không ngần ngại chọn con đường viết tình ca để bày tỏ niềm hân hoan và biến cái khoảnh khắc hạnh phúc đó trở thành vĩnh cửu và hiến dâng cho đời. Tôi vẫn nghĩ Tạo Hóa đã ban cho loài người trái tim biết rung động, tâm hồn biết thổn thức và ngôn từ để diễn tả cái đẹp của tình yêu thì tại sao chúng ta không làm cho cuộc đời thăng hoa bằng những bản tình ca?...”
Nhạc sĩ Trường Sa có lẽ cũng yêu những bản tình ca. Nên nối tiếp là dòng nhạc của tình yêu, những ca khúc buồn, những chuyện tình dở dang,những nỗi niềm trong tâm khó ngỏ. Nhạc sĩ đã sống với con tim mình và ngôn ngữ cùng âm nhạc để nói lên tâm tư của mình qua những cuộc tình buồn mà ông gọi là “đành đoạn”. Để tiễn đưa mối tình buồn thảm ông viết “Rồi mai tôi đưa em” trong hơn hai năm dài tính từ khi khởi đầu nốt nhạc đầu tiên đến lúc chấm dứt cung bậc cuối cùng. Và với Xin Còn Gọi Tên Nhau và Mùa Thu Trong Mưa, cùng giọng hát Lệ Thu đã thành những tuyệt phẩm âm nhạc để đời. Những tình khúc này trau chuốt một cách gián tiếp và khéo léo với ca từ chuyên chở được tâm cảm của người đang yêu, đã yêu và nuối tiếc vì yêu. Những nhạc sĩ đã cùng viết tình ca như ông và cùng nổi tiếng hình như cùng thời với ông như Từ Công Phụng, như Ngô Thụy Miên đã lên tiếng tán thưởng người đi chung đường với họ.
Năm 1973 ông viết Một Mai Em Đi,... một tình khúc mà ca từ giản dị nhưng sâu lắng và sự tha thiết níu kéo dường như là chất nam châm để thu hết về những từ lực ngậm ngùi khắc khoải. Lời như bàn tay vỗ về gói tròn lại những thương yêu mong manh dường như đang trong thời tan biến: “Một mai em đi gọi gió thả mây về ngàn/ xin tạ lòng người tình ta hư không thế thôi/ đời vui không mấy niềm đau đã chín kiếp người/ lòng đâu phụ nhau thêm nữa khi mai không còn có nhau?”
Rồi đến năm 1975, cơn hồng thủy của đất nước Việt Nam, người nhạc sĩ và cũng là một sĩ quan cấp tá của HQVN, người đã đến đảo Guam nhưng vì nặng tình gia đình không thể bỏ vợ con nên đã trở về theo tàu VN Thương Tín và bị tù đầy hơn mười năm trong trại giam Cộng Sản. Sau đó, lại vượt biên, lại bị tù hai năm rồi trở về và sau đó lại lái tàu vượt biển thành công sang Canada định cư. Rồi sau đó đoàn tụ gia đình rồi người vợ có 4 mặt con lại ra đi vĩnh viễn trong một tai nạn...
Bao nhiêu biến cố ấy, bao nhiêu nỗi niềm ấy, đã là một khởi đầu cho chân dung một nhạc sĩ thứ hai mang tên Trường Sa. Có bản nhạc của hoài niệm, về một người thân yêu đã xa, về một đời sống hải hồ đã cũ, về một thành phố Sài Gòn thân yêu đã mất tên. Nhưng, cũng có những bản nhạc, về một cuộc sống mới, về một cuộc tình khởi đầu trong tuổi già. Có những đau đớn hân hoan và cũng có những bất hạnh tận tuyệt. Trong cơn mưa Sài Gòn có ánh nắng xứ người, trong dáng hình người tình mới có thấp thoáng vóc dáng người vợ cũ. Và trong ly tan có trùng phùng, trong niềm vui có pha lẫn nỗi buồn.
Chúng ta hãy đi theo dòng nhạc Trường Sa, một hải lưu đắm đuối chất ngất tình cảm, để trở về lãnh địa yêu thương xưa và đi vào không gian và thời gian của cuộc tình đang hiện hữu như một gọi mời của một tương lai xanh ngạt ngào mùi cỏ mật... Từ khi bắt đầu cuộc sống lưu lạc xứ người, ông đã sáng tác được trình diễn trên các sân khấu của Trung tâm Thúy Nga, Trung tâm Asia,Trung Tâm Thùy Dương,...: Xin Yêu Nhau Dù Mai Nữa, Mùa Xuân Sao Chưa về Hỡi Em, Những Mùa Thu Qua Trên Cuộc Tình Tôi, Khi Chuyện Tình Đã Cuối, Bản Tình ca Cho Kỷ Niệm, Paris Em Về, Đôi Mắt Em Tôi, Một Thoáng Mơ Phai, Sài Gòn Ơi Tôi vẫn Còn Em Đó, Thu Vẫn Qua Đây Mình Ta, Hạnh Phúc Hôm Nay,...
Trường Sa sáng tác âm nhạc như sống lại với một phần đời của mình. Ở đó,có những biến cố thời thế có mặt cho những dấu tích của tình buồn, của những điều mà định mệnh đã chờ sẵn. Không phải một người lính dày dạn chiến trường, một người sĩ quan Hải Quân cấp tá không thông hiểu Cộng Sản mà theo tàu Việt Nam Thương Tín để trở về và bị tù ngục hết mười năm. Nhạc sĩ cũng đành phải ngậm ngùi với tình cảm gia đình quá nặng, không thể bỏ rơi vợ con trong những đe dọa của cuộc đời.
Trong bản nhạc Một Thoáng Mơ Phai, chúng ta cảm nhận được gì? Từ những lời thủ thỉ, có khi là những câu hỏi, có khi là những vương vấn thoảng qua, nhạc và lời nhắc nhở lại những kỷ niệm. Điệp ngữ “em có hay”, mỗi một lập lại trong ca khúc như những kêu gọi tìm về của những vấn nạn hỏi mà chẳng cần trả lời. Em. Tôi. Chỉ là những kẻ lạc loài trong dòng sống hôm nay và có lúc như là bóng hình của lung linh phảng phất. Em đã đi, trả lại những mùa xuân xứ người, để như một thoáng mơ phai, dù lúc nào cũng hiện hữu trong hồn nhưng vẫn chỉ là nhòa nhạt hư không. Em có hay? Có phải chỉ là câu hỏi cho một người, mà còn có thể cho hai người và cho cả nhiều người trong chúng ta nữa...
Một bản nhạc khác, Những Mùa Thu qua Trên Cuộc Tình Tôi, là nỗi niềm dàn trải của quá khứ nhọc nhằn. Khi nói về những ngày tù ngục Việt Nam coi như khoảng thời gian gián đoạn sáng tác, nhạc sĩ Trường Sa đã viết: “Trong mười lăm năm mất đi đó, phải kể là giai đoạn hoàn hảo của một đời người vì hoàn cảnh đất nước và số phận con người không thoát ra khỏi dòng nghiệt ngã, đau buồn. Nhìn lại quá khứ khi phải sống cuộc đời viễn xứ, phải xa quê hương mến yêu cùng với những người thân, bạn bè và cả một thời yêu dấu trong chiếc nôi vô cùng êm ấm mà đau xót. Từ những niềm ưu tư đó, tôi đã viết ra một số ca khúc hướng về Sài Gòn như Những Mùa Thu Qua Trên Cuộc Tình Tôi, Sài Gòn Ơi Tôi Còn Em Đó,Giấc Mơ Nghìn Trùng. Từ Một Ước Mơ và nỗi cô đơn trong buổi chiều cuộc đời khi nhìn về phía quê nhà như ca khúc Đường Chiều Một Bóng..”
Nhưng có khi Sài Gòn với hình bóng Em chỉ là một, là những kỷ niệm chẳng thể nào quên trong đời. Sài Gòn xưa cũ vẫn còn muôn năm của mùa thu tình yêu réo gọi. Như giọt nước mắt khóc người trăm năm. Như hình bóng Em của mặn nồng quấn quýt của những lối xưa ngõ cũ đi về theo hai mùa mưa nắng. Ơi những giấc mơ của nỗi niềm lẻ loi của những hình ảnh sầu xứ lạc loài hôm nay nhắc mãi đến không gian nào thời gian nào đã mất biệt đã mù tăm trong đời người lầm lũi nhưng vẫn còn nguyên vẹn đến muôn đời những giấc mơ...
Tình khúc Yêu Em Anh Đã Yêu Mùa Thu với không gian thời gian lãng mạn của mùa thu. Đó có phải là thời tiết của những người yêu nhau? Ca khúc như là lời ngỏ cho những cánh cửa tim để tình yêu đơm hoa trong rộn ràng của thiên nhiên. Tình yêu mùa thu như tình yêu em của vàng phai sắc lá, của những dư âm của gió mây mở toang những khung trời đất tương lai. Có câu hỏi bật ra. Tại sao? Gió lại cuốn đi những lời âu yếm? Lá rơi để cho tình vàng thêm để phai nhòa trên áo em? Hỏi, nhưng không thể trả lời. Bởi Anh. Anh yêu Em như mãi mãi vẫn yêu mùa thu. Hỏi mà không trả lời, cái ý thầm ấy có lẽ là cái nghịch thường của những người đang yêu nhau...
Bản nhạc Xin Ơn Nhau Cuộc Đời, là lời ngỏ của thương yêu, là kết cuộc của một chuyện tình sau những gian nan cuộc đời. Dòng nhạc là vang vọng của tâm tư yêu đương, ca từ là biểu hiện của nỗi niềm tâm sự. Và ngôn ngữ của trái tim tràn đầy trong bộ nhớ của tiềm thức. Hãy nói lời yêu nhau, dường như là lời đồng vọng của hai người đang cùng đi tìm một lời giải cho bài toán cuộc đời. Hãy giang đôi tay rộng, rộng đến muôn trùng không gian của mùa xuân xanh đẹp, của mùa hạ hồng tươi, và của mùa thu vằng vặc ánh trăng như đôi mắt yêu nhau thuở nào. Xin Ơn Nhau Cuộc Đời, có phải là lời hẹn trăm năm, là lời bắt đầu sau những đổ vỡ hoang mang cuộc đời?
Nguyễn Mạnh Trinh
-----------------------------------
More info on NS Truong Sa:
http://ns-truongsa.blogspot.com/…/phong-van-nhac-si-truong-…

Wednesday, July 27, 2016

Niềm trống vắng

Thơ: Niệm Nhiên
Phổ nhạc: Nguyễn Hải & Hà Lan Phương
Hòa âm: Quang Đạt

Trình bầy: Hà Lan Phương

Hà Lan Phương




Công luận trong lòng mọi người

Arlington, July 27/2016
Tuần trước, Ca sĩ nổi danh Ngọc Hạ về trình diễn tại thành phố này, tôi có người bạn viết nhạc có đến nhắc khéo cô ta là hát nhạc của Nguyễn Hải đăng Youtube mà không giới thiệu tác giả thì được trả lời như sau: "Tôi hát nhiều nhạc của nhiều nhạc sĩ khác nhau thì làm sao nhớ ai là tác giả mà giới thiệu"
Sự việc đã xẩy ra lâu rồi và tôi cũng chẳng hề muốn rắc rối làm gì nhưng khi nghe câu trả lời này thì cũng cảm thấy hơi khó chịu bởi chính bản thân mình chưa thể làm theo lời Phật dậy:"Ta là Phật đã thành, các con là Phật sẽ thành"
Thật ra tôi rất hân hạnh được một ca sĩ thành danh hát nhạc của mình và đạt được mục đích truyền đạt lời hay ý đẹp của tác giả thơ đến Phật Tử nên không nhất thiết cần mọi người biết đến mình nhưng cô đã làm 02 việc sai:
Thứ nhất: hát sai lời quá nhiều làm mất ý nghĩa của bài thơ
Thứ hai: phần ưng ý nhất của bài nhạc là đoạn chót chuyển vales để kết cô đã không thực hiện.
Xin mời mọi người nghe cả 02 bài nhạc bản chính do Quốc Dũng hòa âm trong CD "Đường ta đi", thơ: Tuệ Kiên "Anh cư ngụ tại Arlington, TX", Bảo Yến hát và bài trình diễn của Ngọc Hạ
Cũng xin mọi người góp ý:
Viết những dòng chữ này tôi chỉ mong những ca sĩ và người làm chương trình nên để tâm đến tác giả, tác quyền ngoài ra không có ý thưa kiện hoặc gây rắc rối gì với cô ca sĩ Ngọc Hạ.
Nguyễn Hải



Tuesday, July 26, 2016

Thiết lập 01 Dropbox acc. Dùng lưu trữ MP3 sau đó post MP3 từ Dropbox vào trang nhà

Để thuận tiện cho việc post MP3 không cần phải có acc# với những trang web khác như honque.net, trinhnu.net vân vân, các bạn có thể create 01 Dropbox acc tên của bạn, sau đó up load MP3 mà bạn có.
Copy phần text trên paste vào và thay thế link bằng link MP3 của Dropbox. Xin ghi nhớ 2điều:
1- text phải ở HTML
2- thay số cuối cùng 0 thành 1.
type: www.Dropbox.com
Nguyễn Hải
Thay mặt tất cả cảm ơn bác Từ

Monday, July 25, 2016

Nỗi Nhớ Mùa Đông Trắng

Nắng buồn

Nắng đã tan khi chiều lại đến
Ngõ vắng cô đơn một lần qua
Ta đứng đây bên dòng sông lạ 
Nước chẻ đôi bờ cuộn mãi xa

Hỏi rằng đã bao lâu hỡi người
Mà bước chinh nhân còn nặng nợ
Vai áo bạc màu in thép súng
Đời mang lấy nỗi sầu quê hương

Khóc một dòng sông ngày định mệnh
Từ vỹ tuyến trông ngóng nơi xưa
Mẹ Việt nam ơi, xin lần nữa
Hãy ru con trong giấc ngủ buồn

Bỗng ước ao những lời có thể
Sẽ chóng lãng quên những hận thù
Sẽ ngủ trong vòng tay êm ái
Mã nghe hạnh phúc của ngày xưa

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
24.7.2916




Wednesday, July 20, 2016

NGẮM CẢNH CHIỀU QUÊ

(thuận nghịch độc)

Nghiêng dài nắng hạ cảnh chiều quê
Gió thổi trời soi nước ngược về
Thuyền ngóng vội qua đò chuyến lỡ
Mắt say như thể bước chân lê
Miên thường lệ rũ hồn đau đớn
Mỏi nhớ tình ơi , dạ tái tê
Viền trắng bóng mây nhìn lại tiếc
Riêng sầu phút vọng cảnh chiều quê

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp (vinhluu)
20.7.2017

Monday, July 18, 2016

MỘT LẦN NỮA THÔI




Sáng tác: Vũ Thư Nguyên
Trình bày: Hà Lan Phương & Nguyễn Hải.

Friday, July 15, 2016

Dạ Khúc

Sáng tác: Nguyễn Văn Quỳ, Nguyễn Trung Cang và Phạm Anh Dũng
Video clip: Hoàng Khai Nhan


























MẸ YÊU

***Thơ: Từ Tú Trinh
***Nhạc: Nhật Vũ

Thân mời các bạn nghe lại bài ..MẸ YÊU…ca khúc phổ thơ:  Từ Tú Trinh  để yêu mẹ mình nhiều hơn….


Ca Từ

Mẹ về theo con nước
Từ đắp đổi phù sa
Mẹ về trong khuya khoắt
Từ sương lạnh chưa nhòa

Mẹ về sau buổi chợ
Trên lối mòn liêu xiêu
Mẹ về khơi nóng lại
Bếp lửa nhà quạnh hiu

Mẹ về trong vội vã
Thăm nhẹ vầng trán con
Mẹ rưng dòng lệ nhỏ
Trên cơn sốt người con

Mẹ an lành che chở
Trong ác mộng hồn con
Mẹ êm đềm xua nốt
Nỗi kinh hoàng tim con

Mẹ dạn dày mưa nắng
Đôi vai gầy trĩu mang
Từng khối đời đeo nặng
Từng mưu cầu lo toan

Mẹ thân cò lặn lội
Dưới sương gió dầm chan
Càng hao nhầu đau mỏi
Suốt đêm ngày liên miên

Rồi ngày con khôn lớn
Thân xác Mẹ oằn chao
Từng mùa trên nhân dáng
Từng khô cằn nhanh mau

Rồi ngày kia tang tóc
Bủa vây hồn xanh xao
Ngày Mẹ rời xa mãi
Đời con hoài thương đau



Từ Tú Trinh

Thursday, July 14, 2016

Mưa trên thung lũng hồng Youtube

Nhạc và Lời: Nguyễn Đức Nam
Hoà âm: Nguyễn Ngọc Châu
Dàn Nhạc: PreludeChamber Ensemble
Virginia November 18th 2012

Wednesday, July 13, 2016

Monday, July 11, 2016

Ngô Thụy Miên "Tôi không viết nhạc để sống, nhưng sống để viết nhạc"


NGƯỜI  NHẠC  SĨ TÀI HOA
Việt Hải




"Tôi không viết nhạc để sống, nhưng sống để viết nhạc".              Ngô Thụy Miên
            


Vào dịp cuối hè, một số anh em trong nhóm Stars Entertainment Group tai nam Cali đứng ra tổ chức buổi nhạc thính phòng tại khiêu vũ trường Majestic. Chương trình gồm phần đầu là các ca sĩ Ý Lan, Thiên Kim, Hoàng Nam hát nhạc NTM, phần sau là các ca sĩ hát nhạc yêu cầu. Vũ trường đêm đó đã chật ních, điều này cho thấy ân tình của khán thính giả dành cho nhạc sĩ Ngô Thụy Miên (NTM) là những lời mến mộ ưu ái hay những đóa hoa tri ân người nhạc sĩ tài hoa này.Sau sự thành công tại nam Cali, chị Bạch Hạc, một người có lòng với âm nhạc và văn học trên Minnesota phối hợp với các thân hữu đia phương tổ chức buổi nhạc thính phòng tại Saint Paul lấy tên “Một Lần Là Mãi Mãi" để gây quỹ tương tế cộng đồng, chương trình chỉ hát nhạc NTM, vào ngày 13/09/03, MC là nhà văn Ngọc Thủy từ San Jose bay lên tiếp tay với Bạch Hạc. Chiều hôm đó có những khuôn mặt sáng giá của âm nhạc Việt Nam như Khánh Ly, Khánh Hà, Tuấn Ngọc, Trần Thái Hoà và nhiều ca nhạc sĩ khác nữa. Trước đây người ta vẫn thường tổ chức những buổi nhạc vinh danh người nhạc sĩ tài hoa này, rồi bây giờ vẫn tiếp tục và có lẽ sẽ còn nhiều nữa trong tương lai.Duyệt qua tiểu sử NTM mà thi sĩ Trường Đinh bên Anh quốc đã cung cấp cho tôi thì có thể cho một cái nhìn khái quát về NTM như sau: - "Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên tên thật là Ngô Quang Bình, sinh năm 1948 tại Hải Phòng. Ông tốt nghiệp năm 1965 tại trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn về hai bộ môn vĩ cầm và nhạc pháp. Ông bắt đầu viết nhạc từ năm 1963.Tình khúc đầu tiên mà Ngô Thụy Miên đã hoàn tất là bài "Chiều Nay Không Có Em" (1965), đã được giới sinh viên tại các giảng đường đại học và các hội quán văn nghệ hưởng ứng rất nồng nhiệt. Vài năm sau đó, ông đã cho xuất bản một tập nhạc đầu tay lấy tựa đề là "Tình Khúc Đông Quân" do Khắc Hạnh Ronéo phát hành tại Sài Gòn (1969). Đông Quân là bút hiệu đầu tiên của nhạc sĩ Ngô Quang Bình trước khi ông đổi qua bút hiệu mới là Ngô Thụy Miên. Trong tuyển tập "Tình Khúc Đông Quân" mà ông đã ghi lời tâm bút thay cho lời ngỏ trên trang đầu của tuyển tập là những tình khúc viết cho bạn bè và tình yêu, trong đó gồm 12 bản tình ca: Giáng Ngọc, Mùa Thu Này Cho Em (sau đổi là Mùa Thu Cho Em), Gọi Nắng (sau đổi là Giọt Nắng Hồng), Dấu Vết Tình Yêu (sau đổi là Dấu Tình Sầu), Cho Những Mùa Thu (sau đổi là Thu Trong Mắt Em), Tình Khúc Tháng 6, Nhạt Tình (sau đổi là Dấu Vết Tình Yêu), Mây Hồng (sau đổi là Tuổi Mây Hồng), Gọi Tên Em, Ái Xuân, Mùa Thu Về Trong Mắt Em (sau đổi là Mắt Thu) và Ngày Mai Em Đi. Ca khúc mới nhất của NTM có tên "Một Lần Là Mãi Mãi”Ông vượt biên vào cuối năm 1978 và đến Mã Lai. Tại trại tị nạn Pulau Bidong ở Mã Lai ông đã chính thức trình làng tác phẩm mà ông đã miệt mài viết từ năm 1975 và đã hoàn tất vào năm 1978, là bài tình ca "Em Còn Nhớ Mùa Xuân" riêng gởi tặng cho người yêu Đoàn Thanh Vân lúc đó đang định cư tại Mỹ Quốc. Năm 1979 ông sang Montreal, Gia Nã Đại. Tại đây ông đã gặp lại và lập gia đình với Thanh Vân vào cuối năm 1979. Vào khoảng đầu năm 1980, ông di dân sang Mỹ và định cư tại California. Ông tốt nghiệp kỷ sư điện toán năm 1981, và hiện đang làm chuyên viên cố vấn trong ngành điện toán tại thành phố Olympia thuộc tiểu bang Washington".Khi nói về NTM không ai phủ nhận anh NTM có những bài tình ca mà tôi cho là “tuyệt chiêu” trong ngôn ngữ của con tim thật sự rung động. Có một nhận xét từ người bạn tôi bảo rằng âm nhạc NTM chứa đựng chất lãng mạn, chịu ảnh hưởng thơ Nguyên Sa. Tôi nghĩ chỉ đúng phần nào đó khi anh phổ thơ Nguyên Sa. Thơ Nguyên Sa nếu đứng riêng vẫn tuyệt vời, duyên dáng như trong bài “Tuổi 13”: 
“Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi trả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây
Như một lần hiên nhà nàng dịu sáng
Trời hôm ấy 15 hay 18
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ 13
Tôi phải van lơn ngoan nhé! Đừng ngờ
Tôi phải van lơn ngoan nhé! Đừng ngờ
Áo nàng vàng Anh về yêu hoa Cúc
Áo nàng xanh Anh mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa màu áo tím ...”

Những từ ngữ ví von tượng hình vô cùng độc đáo, vô cùng dấu yêu như: mưa rơi bong bóng vỡ , áo nàng vàng thì yêu hoa cúc, còn nếu áo xanh thì mến lá sân trường,...

Nhạc Ngô Thụy Miên nếu đứng riêng cũng không kém chất lãng mạn, trữ tình như khi người ta yêu nhau, người ta dâng hiến trao nhau tất cả từ con tim, nụ hôn truyền cảm, bờ môi ngọt lịm, rồi quà cáp, sính lễ hôn nhân, ngày tháng nhớ nhung, ... và cho em luôn cả mùa thu yêu đương, cái sắc thái độc đáo, cái lãng mạn ngất ngây tuyệt vời ấy đã đưa bài ca “Muà Thu Cho Em” lên hàng top hit, và bài tình ca này được trang trọng đi vào vườn văn học Việt Nam ghi nhận tên tuổi NTM, mà phải chăng lời bài ca mang chất thơ do chính NTM sáng tác.
Do vậy khi thi ca Nguyên Sa cộng hưởng với âm nhạc NTM thì sự giao duyên này là một cuộc hôn phối trường cửu mà chúng ta đã nghe nhiều bài giao duyên như “Paris Có Gì Lạ Không Em”, “Tuổi 13”, “Áo Lụa Hà Đông”, “Nắng Paris, Nắng Sài Gòn”, “Tình Khúc Tháng 6”, “Tháng 6 Trời Mưa”,... Sự giao hưởng này làm thăng hoa sự tuyệt tác thơ và nhạc cho kho tàng văn học mà thôi.

Nhà văn Nguyễn Đình Toàn nhận xét về NTM trong một bài viết cũ như sau: - “Trong những ca khúc mà Ngô Thụy Miên viết cả lời ca, ông đã cho người ta thấy, ông đã mở những cánh cửa thế giới riêng của mình. Ngô Thụy Miên đang ở độ chín để sáng tác. Hy vọng ông sẽ còn mang đến cho người nghe nhiều ca khúc mới, lạ khác nữa. Phổ thơ Nguyên Sa là một giai đoạn. Ngô Thụy Miên vẫn còn có thể tiếp tục làm công việc này, nếu ông còn tìm thấy sự đồng điệu trong những bài thơ khác của Nguyên Sa. Kosma phổ rất nhiều thơ của Prévert. Nhưng Kosma vẫn cứ là Kosma và Prévert vẫn cứ là Prévert, nếu không muốn nói đó là một cuộc hôn phối tuyệt đẹp giữa thơ và nhạc.”
Hãy nghe những lời trần tình nồng nàn, khi con tim NTM tình tự gửi cho chị Đoàn Thanh Vân trong nhịp tim chao đảo với những nhung nhớ đã mang người về dĩ vãng của mùa xuân yêu đương, dĩ vãng không nhạt phai cho tâm tư lắng đọng trong trí tưởng qua bài tình ca tuyệt tác “Em còn nhớ mùa xuân”, một top hit mà tôi vô cùng thích. NTM viết về mùa xuân yêu đương và ký ức Sài Gòn từ những nhà hàng hò hẹn sang phòng trà, những hộp đêm đến quán cơm Bà Cả Đọi, mời bạn đọc:

“Rồi đến là những mùa Xuân của tuổi trẻ, của những háo hức, đợi chờ, của những môi hôn vội vã, vòng tay quấn quít trao nhau trên đường phố thân thương, quán hàng quen thuộc. Em nhớ không, La Pagode, Givral của những sáng hẹn hò, Hoàng Gia, Pôle Nord của những chiều đưa đón, dạo phố tết Nguyễn Huệ, Lê Lợi tấp nập người qua, và những tối ghé quán Bà Cả Đọi, rồi Đêm Mầu Hồng. Cái không khí ấm áp tràn đầy tình thương của quê hương đó, làm sao có thể ngờ được chỉ trong vài tháng đã chỉ còn để lại một mùa Xuân, một mùa Xuân cuối cùng của những đổi thay, những mất mát, tan tác cho cả một thế hệ trẻ chúng ta..." 
“Em có bao giờ còn nhớ mùa Xuân
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ
Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ
Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ
Nơi ấy bây giờ còn có mùa Xuân
Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần
Có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh
Em có bao giờ thấu cho lòng anh..."
Trong cái ký ức tuyệt vời xưa hiện về những ngày khi tôi còn mài đáy quần trên ghế nhà trường Petrus Ký mà nhiều lần tôi như con mọt sách thường lân la, lai vãng tại các tiệm sách trên đừờng Lê Văn Duyệt góc trường Nguyễn Khuyến, rồi ghé vào nhà sách Thanh Bình của gia đình anh trên đường Phan Đình Phùng, nơi có trường tiểu học Aurore, tôi ghi nhận những dòng văn mà NTM viết trong bài “Quê hương và Nỗi nhớ” như những lời tâm sự:

“Rời Hải Phòng vào miền Nam, bố mẹ tôi đã chọn thành phố Sài Gòn, đường Phan Đình Phùng để xây dựng lại tiệm sách Thanh Bình làm nơi sinh sống. Tại đây tôi lại có dịp nhìn thấy những chiếc tầu sắt khổng lồ với những ống khói cao ngất, phun ra những tàn khí bụi than mù mịt bầu trời. Nhà tôi ở gần góc đường Cao Thắng, trước cửa trường mẫu giáo Aurore. Tôi còn nhớ trên đường Cao Thắng, thật là một sự tình cờ trùng hợp, cũng có một lò bánh mì, là nơi cuối tuần tôi hay ra mua bánh về cho cả nhà ăn sáng với thịt nguội. Ngoài ra còn có 2 rạp chớp bóng Việt Long (sau là Văn Hoa Sài Gòn) và Đại Đồng. Ngôi chợ rất gần nhà là chợ Vườn Chuối mà thỉnh thoảng mẹ tôi cho đi theo để xách rỏ thức ăn về cho mẹ...”
Trong cái kỷ niệm nhắc nhỡ về quê hương nơi anh chào đời, NTM tâm tình tiếp:
Tôi sinh ra tại Hải Phòng, một thành phố ở miền Bắc Việt Nam, cũng là quê hương, là nơi sinh trưởng của 2 người nhạc sĩ tôi yêu quí nhất, Văn Cao và Đoàn Chuẩn. Nếu Văn Cao là người nhạc sĩ tôi quí trọng nhất, không phải chỉ về những đóng góp của ông vào vườn hoa âm nhạc Việt Nam, mà còn về tác phong, đời sống cá nhân ông, thì Đoàn Chuẩn là người tôi yêu thích nhất với những tình khúc bất hủ, và những đóng góp lớn lao của ông vào việc tạo dựng một dòng nhạc tình tự, lãng mạn nhất của nền tân nhạc Việt Nam chúng ta. Qua Đoàn Chuẩn, tôi đã yêu mùa Thu, đã sáng tác nhiều nhạc phẩm về mùa Thu, và vẫn mơ một ngày nào đó sẽ có dịp trở về thăm mùa Thu của ông...". Đất nước hiện nay NTM chưa có sự chọn lựa cho sự trở lại, niềm ước mong đó với cố hương muôn thuở vẫn là mối u hoài. Tôi đọc và hiểu ý văn của NTM khi anh nhìn về khía cạnh đạo đức gia đình, sự chung thủy của nhạc sĩ Văn Cao.
Năm 1996, NTM cho ra bài ca “Riêng Một Góc Trời”, bài ca cho thấy khi tình lên cao điểm, tình nhiều nhớ nhung, một góc trời yêu thương bàng bạc, khi người yêu xa cách còn đâu nụ hôn say mơ, hay chỉ còn là nỗi cô đơn rã rời:

"Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa dời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
...
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời
Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu
...
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi
Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau"
 
Ngay năm sau đó NTM lại cho ra một bản tình ca tôi rất thích là “Một Đời Quên Lãng”. Lời nhạc NTM đặt vẫn dịu dàng yêu thương, vẫn bâng khuâng, dạt dào con tim, vẫn lâng lâng hồn thổn thức:
"Người đến bên tôi, tim tôi chơi vơi, hồn tôi rã rời
Giọng nói năm xưa, nụ cười ngày nào nhẹ vương tà aó
Bài thánh ca đêm, nhạc mềm hiu hắt
Êm bờ vai, dịu dàng ngây ngất
Hạnh phúc trong tay, một thời mơ ước, gối mộng xa bay
Người đã yêu tôi, thương trao đôi môi vùng ân ái này
Một thoáng mây bay, trong cơn mê say gọi tên người mãi 
...

Một kiếp xa xôi, một đời quên lãng
Em còn yêu tôi
"
Năm nay 2003, NTM cho ra một sáng tác mới mà buổi nhạc thính phòng trên Minnesota lấy làm chủ đề là “Một Lần Là Mãi Mãi”. Tình nào lỡ trao em về tà áo xôn xao hay con tim mang vết thương tình ái..."Tình lỡ trao em ngày nào nắng đã xôn xao hát trên tà áo
Tình ngỡ cho em dài sau ái ân nồng dấu mắt cười đêm thâu
Ngày tháng trôi qua miệt mài nắng có phôi phai vết thương tình ái
Đời mãi xuôi theo dòng sông cuốn theo biển sóng trôi cuộc tình hồng
Một lần là héo úa một trời là tiếc nuối khôn nguôi là chơi vơi nỗi nhớ
Mây ơi có thương cho lời cuối xót xa chi hờn dỗi vấn vương hạt mưa rơi
Một lần là nước mắt một thời
Một lần là rã nát người ơi
Xa em mãi mãi... " 

Tóm lại âm nhạc NTM rất đa dạng như thể loại phảng phất nét yêu đời, trẻ trung, vui tươi như: “Muà Thu cho Em”, “Tháng Giêng Và Anh”, “Tuổi Mây Hồng”, “Ái Xuân”, “Paris Có Gì Lạ Không Em”,..., hay loại nhạc nhuốm nỗi sầu vơi của kỷ niệm như: “Riêng Một Góc Trời”, “Em còn Nhớ Mùa Xuân”,”Giáng Ngọc ”, “Ở Nơi Nào Em Còn Nhớ”, “Trong Mắt Em Là Biển Nhớ”,..., hoặc loại buồn não nề, da diết, thương tâm như “Thu Khóc Trên Ngàn”, “Giọt Nước Mắt Ngà”, “Niệm Khúc Cuối”,“Nỗi Đau Muộn Màng”, “Một lần Là Mãi Mãi”,...Nhận xét về NTM, thi sĩ Trường Đinh đã phát biểu như sau: "Ngô Thụy Miên, của mặt trời thức và ngủ, trong khiêm tốn và nhã nhặn, với nụ cười rất trẻ, từ trái tim và tâm hồn mãi nâng niu và trân quý những kỷ niệm thời gian...". Riêng thi sĩ Nghiêm Xuân Cường nhận xét về NTM như sau: “Con người ngoài đời của anh NTM có lẽ cũng giống như những hình chụp hoặc trong các video ca nhạc Ngô Thụy Miên, anh rất bình dị và trầm mặc, cởi mở và khiêm nhường. Ít ai trong chúng ta lại không có trong ký ức một câu nhạc nào đó của NTM, hay nói đúng hơn, ít nhất là vài đoạn nhạc liên hệ tới một khoảng thời gian êm đềm nào đó của tuổi trẻ của mình. Riêng về cá nhân anh NTM, là người yêu nhạc của anh trên 30 năm nay từ lúc còn ở trung học và tôi quen biết anh được khoảng 10 năm nay, anh luôn luôn đối với tất cả mọi người với một thái độ khiêm cung, dễ mến và có một tấm chân tình hết sức rộng mở với tất cả các nét nhạc của những nhạc sĩ khác, điều mà tôi cho là NTM như viên ngọc quý như là mẫu mực của con người nho nhã đầy phong ca’ch nghệ sĩ". Trong một chương trình Thúy Nga phát thanh tại nam Cali, ca nhạc sĩ Trọng Nghiã đã nhận xét là: “NTM là người nhạc sĩ hiền hòa về cá tính và khiêm nhường về phong cách”.Nói tới âm nhạc NTM là nói đến những tình tự ngọt ngào chân chất, những dòng nhạc NTM chuyên chở chúng ta về không gian cũ của quê hương có Sài Gòn trong giấc mơ xa xưa, những bản tình ca bất hủ của NTM đem chúng ta về giai đoạn đã qua, của một thuở có nắng Sài Gòn của “Áo Lụa Hà Đông”, của mùa thu ngày cũ khi dìu nhau trong dĩ vãng êm ả đầy nhớ mong, về khung trời kỷ niệm dấu yêu có “Mùa Thu cho Em”. Vâng, âm nhạc NTM đã toả hiện nét ấp ủ những yêu thương bất tận, là tiếng nói của những con tim xao xuyến khi yêu nhau, là lời dịu dàng nhất, đầm thắm nhất, đắm say nhất của một đời để yêu và một đời tưởng nhớ miên viễn thiên thu. Nói với đời, nói với tất cả khán thính giả ái mộ NTM, anh tâm sự : “Tôi chỉ xin được nhớ đến như một người viết tình ca không hơn, không kém”. Anh đã tạo cho mình một vị thế đặc biệt trong đời sống, người nghệ sĩ với cá tính hòa nhã với mọi người, và là một con người đa cảm khi viết nhạc, nhưng rất thủy chung với gia đình. Anh như tấm gương soi phản chiếu hai hình ảnh tổng hợp của Văn Cao và Đoàn Chuẩn. Vâng, cái đức tính khiêm tốn, khoan thai, dịu dàng và thủy chung đó đã tạo cho NTM là NTM của sự độc đáo.Với ngần ấy đóng góp cho đời sống và cho kho tàng âm nhạc Việt Nam, xin cám ơn người nhạc sĩ tài hoa Ngô Thụy Miên mà anh Trọng Nghiã cũng như Trường Đinh, Nghiêm Xuân Cường đã cho lời nhận xét như là một khuôn mẫu đáng quý.

Việt Hải, Los Angeles 

Chương trình nhạc thính phòng








VietHai Tran shared a post.
2 hrs
Chương trình nhạc thính phòng Nắng Chiều.
BTC Chương trình nhạc thính phòng Nắng Chiều hân hạnh được sự góp mặt của nhà văn Bích Huyền tham dự buổi concert, bà sẽ brief chúng ta về dòng nhạc Lê Trọng Nguyễn, ít nhiều những tác phẩm của ông như Nắng Chiều được rất nhiều nơi biết đến, rối những nhạc bản khác như Dạ Khúc, Chiều Bên Giáo Đường, Lá Rơi Bên Thềm hay Ngày Mai Trời Lại Sáng,... Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn viết ca khúc đầu tay Ngày Mai Trời Lại Sáng năm 1946. Ông sáng tác không nhiều, nhưng các nhạc phẩm của ông đều mang giá trị nghệ thuật cao, với giai điệu dễ nhập tâm và lời ca trau chuốt, ẩn chứa những hình ảnh đẹp. Trong những tác phẩm của Lê Trọng Nguyễn, nổi tiếng hơn cả phải là bài Nắng Chiều, được ông sáng tác vào năm 1952. Nhạc phẩm này không những chỉ nổi tiếng ở Việt Nam mà nó còn được biết tới nhiều ở Nhật Bản, Đài Loan và ở Hồng Kông với tên Bản Tình Ca Việt Nam. Nắng Chiều cũng là ca khúc trong bộ phim mang cùng tên năm 1971 của đạo diễn Lê Mộng Hoàng với sự tham gia diễn xuất của nữ diễn viên nổi tiếng Thanh Nga. Trong một cuộc phỏng vấn, nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn cho biết: "Tôi viết bản đó ở Huế, thời gian sau khi bỏ vùng kháng chiến về thành... Tâm sự tôi trong bài Nắng Chiều nó như thế này, kể anh nghe cho vui. Sau cuộc đảo chính của Nhật vào đêm 9 tháng 3 năm 45, có một gia đình công chức Nam triều từ Quy Nhơn chạy ra tạm trú ở Hội An, mà tôi cũng ở Hội An lúc đó. Gia đình đó có một người con gái. Tôi yêu người con gái ấy!". Lê Trọng Nguyễn không những viết nhạc, sáng tác ca khúc,..., ông rất mê say văn chương. Ông còn là một học giả uyên bác chuyên viết về âm nhạc, như lời nhận xét của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, là người bạn thân của ông.
Một nhạc sĩ khác là Lê Uyên Phương được nhac si Tran Quoc Bao intro ve nhng dong nhac tinh ca ca ong. Lê Uyên Phương khởi sự viết nhạc từ 1960 với "Buồn đến bao giờ" viết tại Pleiku. Những năm đầu thập kỷ 1970, từ Đà Lạt vào Sài Gòn, Lê Uyên và Phương đã đem một luồng gió mới đến với tân nhạc. Trong những năm khốc liệt nhất của cuộc Chiến tranh Việt Nam, Lê Uyên và Phương, với những ca khúc nồng nàn, khắc khoải đôi khi bàng bạc, triết lý đã được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt. Lê Uyên Phương đã viết nhiều nhạc phẩm nổi tiếng như: Cho Lần Cuối, Bài Ca Hạnh Ngộ, Lời Gọi Chân Mây, Vũng Lầy Của Chúng Ta, Một Ngày Vui Mùa Đông, hoặc Hãy Ngồi Xuống Đây,... Ngoài âm nhạc ra, Lê Uyên Phương còn là một ngòi bút độc đáo của văn chương (Lê Uyên Phương từng dạy môn triết học), ông viết văn và làm thơ. Không Có Mây Trên Thành phố Los Angeles là tác phẩm đã xuất bản (truyện, tùy bút 1990). Ngoài hai nhạc sĩ họ Lê ra, chương trình văn nghệ còn có sự góp mặt của dòng nhạc Hồng Tước. Bà là một nghệ sĩ đa tài, dù mới sáng tác, nhưng âm nhạc của Hồng Tước chắt chiu âm hương nhẹ nhàng, thanh thoắt. Bà quan niệm âm nhạc phản ảnh tình cảm và cuộc sống. Nghệ sĩ Hồng Tước vồn thích ca hát, dù ca hát và sáng tác chỉ là phạm trù nghệip dư, nghiệp dĩ. Xin xem datalink kèm sau:
Vào cửa tự do. Trân trọng kính mời.
tm BTC.
Trần Mạnh Chi
-------------------------------------------------------------------------------------------
http://cothommagazine.com/index.php…
VietHai Tran to Hong Vu Lan Nhi
10 hrs
Kính mời chị nuôi Hồng Vũ Lan Nhi và thân hữu tham dự buổi concert Lê Trọng Nguyễn, Hồng Tước Chi Bảo và Lê Uyên Phương. Vào cửa tự do. Xin cho biết số người để BTC tiện việc xếp chỗ chị nhe.
Mến,
VHLA

Saturday, July 9, 2016

Tình Cờ

Cõi Mộng

Thơ: Vanessa Trần
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Đệm Đàn: Nguyễn Hải

Trình bầy: Hà Lan Phương

Việt Hải Trần nói về: "Cô Gái Đàn Dương cầm" và Em Về Bên Phím Đàn HLP

Die Klavierspielerin



VietHai Tran added 9 new photos.
7 hrs · 
Tác phẩm Die Klavierspielerin của nhà văn Áo Elfriede Jelinek
Em Về bên Phím Đàn, Việt Hải, Hà Lan Phương: 
https://www.youtube.com/watch?v=r894ZwS4LUk
Đêm nay tôi xem tác phẩm của nhà văn Áo Elfriede Jelinek, bản tiếng Việt "Cô Gái Chơi Dương Cầm", do dịch giả Việt ngữ Ngọc Cầm Dương chuyển ngữ. Tên Đức ngữ là Die Klavierspielerin, tên Anh ngữ là The Piano Teacher (dịch giả Joachim Neugroschel), tựa sách Pháp ngữ là La Pianiste (do 2 dịch giả Yasmin Hoffmann và Maryvonne Litaize). Tác phẩm được xuất bản năm 1983 và được đón nhận nồng nhiệt vì nội dung cho thấy 2 quan niệm thái cực như phóng khoáng và bảo thủ va chạm nhau, như Erika đứng giữa người mẹ và người bạn trẻ Walter. Tiểu thuyết này được dịch ra nhiều ngôn ngữ khác nhau.
Michael Haneke, đạo diễn người Áo đã chuyển thể cuốn tiểu thuyết này sang thành dạng phim ảnh mang cùng tên, phim ra mắt đạt nhiều thành cong, và đã đoạt 3 giải thưởng trong Liên hoan phim Cannes năm 2001.
Tác phẩm là cuốn sách nói về vấn đề tính dục nữ ẩn chứa và các xung đột phái tính là chủ đề trong chuyện tình cảm của đời thường. Cô giáo dạy dương cầm Erika Kohut, một thiên tài về âm nhạc mà bà mẹ của nàng vốn dạy con trong kỷ luật nghiêm khắc để Erika mãi mãi là biểu tượng cao đẹp xuất sắc về âm nhạc như ý bà mong muốn. Một ngày kia cậu học trò trẻ, Walter Klemmer, vốn mến mộ tài nàng của cô giáo, khi Erika ngoài 30 không chồng, còn Walter hơn 17 tuổi, trai tơ mạnh khỏe. Walter đem lòng yêu thương Erika, muốn chiếm đoạt thân xác của nàng. Điểm tương đồng là cả hai Erika và Walter đều có 2 bà mẹ bảo thủ, cứng ngắt chỉ muốn con mình là những thần đồng âm nhạc. Phàm là con người, theo luật tự nhiên người ta cần nhu cầu yêu đương, trao đổi thể xác, được hưởng đời sống ái ân, những cảm giác khoái lạc, thú yêu đương nhục dục cần được thỏa mãn. Hãy đọc những trích đoạn tiêu biểu mô tả trong phần (*), xem bên dưới cùng.
Đọc qua cốt truyện, như vậy ta thấy nội dung của nó kể về chuyện tình cảm của tuổi trẻ yêu đương, mà người đọc có thể liên tưởng đến các truyện Trong Vòng Tay Học Trò của nữ nhà văn Nguyễn Thị Hoàng, hay tiểu thuyết Sám Hối của nhà văn nữ Minh Đức Hoài trinh. Nhưng trong Die Klavierspielerin nhà văn Elfriede Jelinek đã cho lồng vào cốt truyện những yếu tố âm nhạc cổ điển, những buổi nhạc thính phòng, những dàn nhạc giao hưởng ở Vienna, những sonate của Schubert, Chopin, Bach, Beethovens, Mozart, Brahm, Schönberg,... hay của Schumann,... những Fantasie f Moll, Sonate per pianoforte, Scherzo in C minor hay Requiem in D minor,...
Chính bản thân của tác giả Elfriede Jelinek cũng là một dương cầm thủ, và được mẹ mình uốn nắn theo dòng âm nhạc, mà bà lại có duyên nghiệp với văn chương, bà đoạt giải văn chương Nobel vào năm 2004.
Tôi đọc Elfriede Jelinek rồi nghe lại bài ca Em Về Bên Phím Đàn, nhạc do nhạc sĩ Hà Lan Phương phổ thơ, phần trình bày do ca nhac sĩ Quỳnh Lan. Đã lâu rồi tôi email bài thơ sang nhạc sĩ HLP bên Dallas với note là bài thơ ghi nhận một người con gái ở Saigon thuở xa xưa say sưa đàn piano, chinh tôi cũng say sưa những sonate do cô đàn, hình ảnh người con gái gửi hồn theo dòng nhạc và bên phím đàn, vì những concerto từ những tác phẩm của Chopin, Schubert, Mozart, Beethoven, Schumann,... HLP ơi, tô điểm vào đấy là thơ đệm khung cảnh lãng mạn của Danube Bleu lững lờ với Vienna thơ mộng, một Âu châu với nước Áo cổ kính. Nhạc của nhạc sĩ Hà Lan Phương được chuyển sang Los Angeles từ Dallas qua version đầu tiên do HLP hát, nhạc sĩ Nguyễn Hải là keyboardist. Phiên bản sau được cho vào youtube với giọng ca của ca nhạc sĩ Quỳnh Lan. Cám ơn HLP và anh Nguyễn Hải.
Xin mời nghe nhạc phẩm do Hà Lan Phương từ DFW (TX):
Em Về bên Phím Đàn, Việt Hải, Hà Lan Phương: 
https://www.youtube.com/watch?v=r894ZwS4LUk
http://honque.com/HQ048/pvHaLanPhuong/pvHaLanPhuong.htm
----------------------------------------------------------------------------------
(*): Âm nhạc về khía cạnh tình cảm, âm nhạc là chất xúc tác tình yêu, và âm nhạc lãng mạn thường dễ đưa nhân tố đến sự liên hệ nối kết giữa người và người:
"Gia đình này sẽ không bao giờ tiêu xài những khoản không cần thiết, chỉ duy nhất âm nhạc được phép, qua và từ những tác động của nó. Âm nhạc cần vạch con đường đến trái tim người nghe. Họ hiếm khi chi tiêu gì cho bản thân mình.
Erika không ngừng mời phụ huynh của các học sinh. Chỉ cần một cái vẩy ngón tay của cô giáo là đủ. Những đứa nhỏ mang một bà mẹ đầy tự hào, một ông bố đầy tự hào hoặc cả hai cùng một lúc và lắp kín cả không gian bằng cái gia đình bé nhỏ sắp tan vỡ của chúng. Chúng biết rằng, chỉ cần nhận thêm một điểm xấu trong môn dương cầm, chúng sẽ biến khỏi đây. Chỉ có cái chết mới là nguyên cớ chối từ nghệ thuật. Những lý do khác hoàn toàn không được chấp nhận bởi một người yêu nghệ thuật chuyên nghiệp. Erika Kohut tuyệt vời.
Để mở màn là bản concerto thứ hai của Bach cho hai đàn dương cầm. Cây dương cầm thứ hai sẽ được chơi bởi một ông già, người trước đây từng đặt chân trên đại sảnh của Brahms và gần như có riêng ở đó cây dương cầm duy nhất cho riêng mình. Thời này đã qua, nhưng những người lớn tuổi nhất vẫn còn nhớ. Thần chết tàn ác đang ở gẫn dường như không cách nào đẩy người đàn ông này, người mang tên Haberkorn, đến với những tài năng khác vĩ đại hơn, như đã từng làm với Mozart và Beethoven, cả Schubert nữa. Và quả là Schubert thực sự không có nhiều thời gian. Ông già chào đón bạn đồng diễn từ cánh gà thứ hai, cô giáo Erika Kohut, với một nụ hôn đặt vào tay đúng theo truyền thống, bất chấp tuổi già, trước khi cả hai cùng trình diễn.
Những người bạn âm nhạc và những vị khách thân mến. Những bị khách ngã xuống bàn và chép miệng lấy chép miệng để vì món ragu barốc. Những học sinh cạo kèn kẹt những ham muốn tồi tệ, từ khi bắt đầu, nhưng quá thiếu dũng cảm để thực hiện. Chúng không phá bỏ được cái chuồng gà của sự sùng kính nghệ thuật dù những song sắt rất mỏng. Erika mặc một cái váy ống len lông cừu màu đen dài chấm đất giản dị với áo sơ mi lụa.
Lắc đầu thật khẽ, nàng có thể lườm một hoặc vài đứa học sinh với ánh nhìn cắt được cả kính. Đó chính xác là cái nhìn mà mẹ Erika đã quăng vào mặt nàng sau buổi biểu diễn thất bại của cô con gái. Cả hai đứa học sinh đã tán nhảm quấy rối cả bài mở đầu của người chủ nhà. Chúng sẽ không bị cảnh cáo thêm bất kỳ một lần nào nữa. Ngay trên hàng đầu, mẹ của Erika ngồi trên chiếc ghế bành đặc biệt cạnh vợ chồng chủ nhà và nhấm nháp một hộp kẹo - người duy nhất được phép - và sự chăm chú độc nhất cô con gái đang thưởng thức. Ánh sáng, bị làm mờ đi bằng tấm lót che đèn chiếu trên đàn dương cầm, run rẩy trong tiếng đàn tạo thành những đốm sáng hình mẫu thêu, đan xen thành một điểm sáng trung tâm. Tấm lót phủ khắp người chơi ánh sáng đỏ ma quái. Bach vẫn nghiêm túc rí rách. Lũ học sinh mặc quần áo đẹp vẫn để dành đi nhà thờ hoặc những gì bố mẹ chúng cho là như vậy. Ông bố bà mẹ tống đứa con - họ dứt ruột đẻ ra - vào trong cái hành lang Balan này, để họ được yên tĩnh và đứa trẻ học được cách giữ trật tự. Hành lang của người Balan được trang hoàng bằng một tấm gương khổng lồ phong cách mới theo hình một cô gái khỏa thân với hoa súng, chỗ này những anh cu luôn đứng chôn chân đến bất tận. Sau đó, trên phòng nhạc, những đứa nhỏ ngồi phía trước và người lớn tuổi ngồi sau vì họ vẫn nhìn thấy tất cả. Những người già đưa tay cho ông bà chủ nhà khi để người đồng hành trẻ tuổi ngừng một lát..."
Duyên tình cô giáo và học trò:
"Walter Klemmer chưa từng bỏ lỡ một buổi tối nào ở đây kể từ khi cậu bắt đầu nghiêm túc học dương cầm với tuổi mười bảy dễ thương, và không chỉ vì vui thú. Ở đây, cậu trực tiếp nhận được cảm hứng cho việc chơi đàn của riêng mình.
Bach chuyển sang quãng nhanh, và Klemmer chăm chú ngắm phần dưới người cô giáo bị che cắt bởi cây đàn từ phía sau với cơn đói ngày một tăng. Cậu không thể nhận xét nhiều hơn về cơ thể nàng. Phía trước cô giáo cậu bị một bà mẹ béo núc ngồi chắn, không nhìn được gì. Chỗ ngồi yêu thích của cậu hôm nay bị chiếm mất. Nàng luôn ngồi bên cây đàn thứ hai trong giờ học. Bên cạnh con tàu mẹ còn treo thêm một tàu cứu hộ bé xíu, đứa con trai của bà, một học sinh mới quần vải đen, áo sơ mi trắng và kèm theo là cái nơ đỏ chấm trắng. Đứa trẻ lúc này lờ đờ trên ghế như hành khách máy bay muốn nôn và không mong muốn gì hơn là được hạ cánh. Nghệ thuật đưa Erika trượt vào hành lang không khí cao hơn và chủ yếu do mùi ête từ đó. Walter Klemmer nhìn theo nàng sợ hãi vì nàng đang rời xa cậu. Nhưng không chỉ mình cậu vô tình với tới nàng, mà bà mẹ cũng chộp lấy sợi dây giữ con diều Erika. Chỉ cần không thả dây diều! Nhưng gió đã kéo lên cao đến độ bà mẹ phải kiễng đến mười đầu ngón chân. Gió rít mạnh, như nó vẫn luôn rít trên tầm cao ấy.
Đến phần cuối cùng của Bach, cậu Klemmer đỏ bừng hai bên má trái, phải như hai đóa hồng. Một bông hồng duy nhất cậu cầm trên tay để sau đó tặng nàng. Hoàn toàn vô tư cậu khâm phục kỹ thuật chơi đàn của Erika, và cách lưng nàng uyển chuyển theo điệu đàn. Cậu quan sát, cách nàng lắc lư đầu thận trọng đi theo sắc thái trình diễn. Cậu ngắm nhìn bài trình diễn cơ thịt phần bắp tay nàng, chúng đem lại sự hòa điệu chặt chẽ giữa thịt và chuyển động khiến cậu xúc động. Những bắp thịt tuân theo những chuyển động bên trong thông qua âm nhạc, và Klemmer cầu ước cô giáo ngày nào đó cũng sẽ tuân lời cậu như vậy. Cậu thủ dâm ngay chỗ ngồi. Một tay cậu bất giác kéo cái vũ khí sinh dục kinh khiếp. Cậu học sinh Klemmer vất vả làm chủ bản thân và ước lượng trong óc kích cỡ tổng cộng của Erika. Cậu so sánh phần trên và phần thân dưới nàng - phần có hơi béo một chút - nhưng về cơ bản cậu hoàn toàn thích. Cậu cân bằng phần trên và phần dưới. Phần trên: Lại hơi gầy mất một tí xíu. Dưới: ở đây lại có điểm cộng của nó. Cậu hài lòng với hình ảnh tổng thể của Erika. Về mặt cá nhân, cậu thấy cô Kohut là một phụ nữ hoàn toàn thanh nhã. Giả sử nàng có lấy được tí tẹo phần hơi quá béo phía dưới mà đắp được lên trên thì có lẽ sẽ đúng hẳn. Ngược lại, dĩ nhiên là cũng được, nhưng điều đó cậu ít mong đợi hơn. Hoặc chỉ cần nàng san bớt chút xíu phần dưới đi, có thể sẽ rất hài hòa. Nhưng như thế thì nàng lại gầy quá! Sự bất toàn nho nhỏ này khiến quý cô Erika trở nên đáng thèm muốn đối với cậu học sinh trưởng thành, vì có thể với tới. Người ta có thể trói bất kỳ người đàn bà nào bằng hiểu biết về sự bất toàn trong cơ thể nàng. Bên cạnh đó, người đàn bà này sẽ già đi rõ rệt mà cậu thì hãy còn trẻ. Cậu học sinh Klemmer có mục đích phụ, bên cạnh âm nhạc, điều cuối cùng lúc này cậu cũng đã nghĩ đến. Cậu là một thằng ngốc trong âm nhạc. Cậu còn âm thầm hóa ngốc vì cô giáo dạy nhạc. Cá nhân câu hoàn toàn cho rằng, cô Kohut đích thực là người đàn bà dành cho người đàn ông trẻ trong khúc dạo đầu cuộc đời. Một người đàn ông trẻ tuổi bắt đầu bước từng bước nhỏ và sau đó trèo nhanh. Ai cũng phải một lần bắt đầu. Cậu sẽ nhanh chóng bỏ qua bước khởi đầu này như những người bắt đầu lái xe mua một chiếc xe cũ nhỏ xíu và sau khi thành thạo, sẽ chuyển sang mẫu mới và lớn hơn. Cô Erika hoàn toàn chỉ có âm nhạc, và nàng thực ra cũng không quá già, cậu học sinh đánh giá mẫu xe dùng thử của mình. Klemmer thậm chí còn bắt đầu với một bậc cao hơn, không phải xe VW 14, mà là hẳn một chiếc Opel Kadett 15. Cậu trai yêu thầm, Walter Klemmer cắn nôt móng tay đang cắn dở. Cả đầu cậu lúc này đỏ ửng - hai bông hồng trên má lúc này đã tản ra - với mái tóc vàng sậm dài lưng chừng. Cậu tương đối hợp thời. Cậu tương đối thông minh. Không gì ở câu sâu sắc, không gì quá mức. Cậu để tóc dài một chút, để vẻ ngoài không quá hiện đại, cũng không quá hoài cổ. Cậu không để râu, mặc dầu đôi lần đã muốn thử. Nhưng cậu luôn cưỡng lại được thử nghiệm này. Cậu muốn một lần được trao cô giáo nụ hôn thật sâu và có trọn cơ thể nàng. Cậu muốn đe dọa nàng bằng bản năng thú vật của mình. Cậu muốn nhiều lần như thể vô tình chạm vào nàng thật mạnh mẽ. Lúc đó cậu muốn như thể một tên ngốc nào đó đã xô cậu về phía nàng. Sau đó cậu sẽ ấn mạnh hơn nữa vào nàng và rồi xin lỗi. Rồi cậu sẽ một lần hoàn toàn chủ tâm ép nàng và có lẽ sẽ chà sát thật mạnh, trong trường hợp nàng cũng cứ để vậy. Cậu sẽ làm những gì nàng nói và ao ước, từ đó sẽ nảy sinh một tình yêu nghiêm túc về sau.
Cậu muốn bằng cách xoay sở với một người đàn bà lớn hơn mình nhiều tuổi - với đàn bà tuổi ấy không cần quá thận trọng trong đối xử - để học cách nhảy quanh những cô gái trẻ hơn, những người không dễ phỉnh nịnh. Liệu nó có liên quan gì đến việc văn minh hóa không? Cậu trai trẻ chỉ cần xóa đi giới hạn của mình, thì sau đó cậu có thể thành công bước qua nó. Cậu muốn nhanh chóng hôn được cô giáo một lần cho đến khi nàng gần như ngạt thở. Cậu sẽ mút ở khắp mọi nơi trên cơ thể nàng, những nơi chàng được phép. Chàng sẽ cắn nàng, những nơi nàng cho phép. Sau đó, chàng sẽ chủ tâm cho phép đi đến âu yêm xa nhất. Cậu sẽ bắt đầu với bàn tay và làm việc nó. Cậu sẽ dạy nàng yêu cơ thể mình hoặc ít nhất là chấp nhận nó, thứ cho đến nay nàng vẫn luôn phủ nhận. Cậu sẽ thận trọng mang lại cho nàng tất cả những gì nàng cần cho tình yêu, nhưng rồi cậu sẽ dùng đến những mục đích thích đáng hơn và những nhiệm vụ khó khăn hơn, những điều liên quan đến bí mật phụ nữ. Bí ẩn muôn đời. Lúc ấy cậu sẽ là thầy giáo của nàng một lần. Cậu cũng không thích cái váy xếp ly màu xanh đen chung thân và những cái áo sơ mi quá ít tự tin nàng luôn mặc cùng. Nàng nên ăn mặc trẻ trung và rực rỡ hơn. Cậu sẽ giảng cho nàng hiểu, những gì đằng sau các sắc màu. Cậu cũng sẽ chỉ cho nàng biết thế nào là thực sự trẻ trung, rực rỡ và quyền nhờ đó mà vui vẻ. Và khi nàng biết, mình thực sự trẻ trung như thế nào, cậu sẽ rời bỏ nàng đến với ý trí trẻ trung hơn. Tôi có cảm giác rằng cô coi thường cơ thể mình mà chỉ coi trọng âm nhạc nghệ thuật, thưa cô giáo. Klemmer nói. Chỉ những nhu cầu cấp bách của cơ thể mới được cô lưu tâm, chỉ ăn và ngủ là quá ít! Cô Kohut, cô nghĩ, vẻ ngoài là kẻ thù và chỉ có âm nhạc mới là bạn của cô. Vâng, cô hãy thử soi gương xem, cô sẽ thấy mình bên trong và cô sẽ chẳng bao giờ kiếm được một người bạn tốt hơn đâu. Cô hãy là mình xinh đẹp lên, thưa cô Kohut. Nếu như cô cho phép tôi gọi tên cô.
Cậu Klemmer rất muốn trở thành bạn trai của Erika. Cái xác chết không còn hình dáng, cô giáo dạy dương cầm này - người ta chỉ nhìn thấy duy nhất nghề nghiệp của cô - suy cho cùng vẫn có thể phát triển được, vì nàng cũng chẳng đến nỗi quá già, cái bọc mô còn đang say ngủ. Thậm chí nàng còn tương đối trẻ, nếu so sáng với bà mẹ. Sinh vật tức cười co quắt đến bệnh hoạn, ôm chặt lấy lý tưởng, ngu ngốc và chỉ sống tinh thần này sẽ bị xoay chuyển bởi người đàn ông trẻ tuổi rời hẳn khỏi thế giới hiện tại. Nàng sẽ thưởng thức những vui thú yêu đương, cứ đợi xem! Mùa hè, thậm chí ngay mùa xuân thôi, Walter Klemmer sẽ lướt trên nước cả bằng xuồng và thậm chí cậu còn lượn quanh bến một vòng. Cậu làm chủ được một khoản, và Erika Kohut, cô giáo cậu, cũng sẽ bị tống cùng xuống nốt. Một ngày đẹp trời, cậu sẽ diễu hành với nàng như một cái thuyền cuối cùng cũng bị chinh phục. Sau đó, nàng sẽ phải học cách hiểu làm chủ trên mặt nước như thế nào. Cho đến lúc đó cậu đã sẵn lòng gọi tên nàng: Erika! Con chim Erika rồi sẽ lớn, cảm thấy đôi cánh mình trưởng thành, việc đó người đàn ông sẽ lo liệu. Có người muốn như vậy, cậu Klemmer...."
Chàng trai trẻ Walter tiến chiếm xác thân cô giáo:
"Hôm nay một cậu trai đột ngột chiếm chỗ của bà mẹ già chung thủy dặt dẹo lếch thếch lúc này đang phải bọc hậu. Sợi dây mẫu tử dãn căng và kéo Erika về phía sau, sợi dây giật mạnh thêm vì bà mẹ đi đằng sau có mỗi một mình. Và càng tệ hơn khi chính bà đề nghị điều đó. Giá như cậu Klemmer không có vẻ như tuyệt đối cần thiết, thì nàng đã có thể thoải mái đi bên cạnh người mẹ dứt ruột đẻ ra mình. Hai người đàn bà có thể nhai lại buổi biểu diễn và nhấm nháp hộp kẹo. Thưởng thức chút ấm áp và dễ chịu đang chờ sẵn trong phòng khách ở nhà. Không ai bỏ lại hơi ấm ngoài đường. Có thể chúng ta còn kịp xem suất phim khuya trên vô tuyến. Vậy thì thật là một âm hưởng đẹp nhất của một ngày âm nhạc như thế này. Và đứa học sinh cứ đi lại ngày một gần. Gã không đi tách ra một quãng được sao? Thật xấu hổ khi cảm thấy một thân hình trẻ trung ấm nóng bên cạnh. Cậu trẻ này tỏ ra thản nhiên khủng khiếp và vô tư lự trong khi Erika sợ hãi. Gã không định chất lên nàng sức khỏe của mình đấy chứ? Cặp đôi ở nhà - không ai có thể chia sẻ - vẻ như đang bị đe dọa. Ai có thể đảm bảo sự yên tĩnh, trật tự và an toàn trong bốn bức tường của mình ta tốt hơn mẹ? Mọi thớ thịt kéo Erika về phía cái ghế tựa mềm ngồi xem tivi và cửa đóng chặt. Nàng có hai cái ghế yêu thích của mình, mẹ cũng có một cái, khi ngồi nàng thường gác đôi bàn chân phồng rộp lên nệm để chân Batư. Thói quen gia đình đang bị ảnh hưởng vì gã Klemmer này không chịu biến đi. Gã không định chui cả vào nhà ta đấy chứ? Erika thích nhất được trườn vào người mẹ, bập bềnh êm ả trong nước ối ấm áp. Ngoài cũng ấm và ẩm như trong. Nàng cứng người lại phía trước mặt mẹ khi Klemmer đi quá sát vào người nàng..."
Về phần Erika nếm trái cấm của cuộc đời:
"Đầu tiên nàng đưa ra một khẩu vị riêng, tự đắc với vai một nghệ sĩ dương cầm - dù cho hiện tại không biểu diễn. Không ai trong những quý ông này từng có một nghệ sĩ dương cầm ngồi trên ghế sôpha ở nhà. Ngay lập tức người đàn ông cư xử thật hào hiệp và người đàn bà hưởng thụ tầm nhìn thật xa, lướt qua cả người đàn ông. Nhưng khi làm tình thì không một người đàn bà nào tiếp tục vĩ đại. Nhanh chóng những người đàn ông trẻ bộc lộ những tùy tiện, ngay cả ở bên ngoài. Cửa ô tô không mở sẵn, những lời chế nhạo về sự vụng về tuôn ra. Sau đó người đàn bà bị dối trá, lừa đảo, hành hạ và không còn được gọi tới. Người đàn bà nhắm mắt lờ đi mọi chú ý. Một, hai bức thư không được trả lời. Người đàn bà chờ đợi và chờ đợi, tất cả đều vô ích. Và nàng không hỏi vì sao nàng chờ đợi, vì nàng khiếp hãi câu trả lời hơn chính sự chờ đợi. Và người đàn ông tiếp tục với những người đàn bà khác trong một cuộc sống khác.
Những chàng trai bắt đầu với Erika bằng khoái lạc và sau đó họ kết thúc cũng bằng khoái lạc. Họ vặn chặt cái van, chỉ để lại ít hơi ga nàng được phép ngửi. Erika thử níu giữ họ với sự nồng nàn và khoái lạc. Nàng thụi thật mạnh vào khối chết chóc đang lơ lửng trên đầu, nàng không nén được hét to lên vì hưng phấn. Những ngón tay nàng cào thẳng vào lưng bạn tình. Nàng không cảm thấy gì. Nàng tỏ ra thật khoái lạc để gã đàn ông dừng lại. Người đàn ông dừng lại, những lần khác gã lại đến. Erika không cảm thấy gì và chưa từng cảm thấy gì. Nàng vô cảm như một mảnh giấy dầu trong mưa...".
-----------------------------------------------
Tiểu thuyết Die Klavierspielerin (Cô gái đàn dương cầm)
Ấn bản tiếng Việt mới tiểu thuyết 'Cô gái đàn dương cầm' của nhà văn đoạt giải Nobel Elfiede Jelinek vừa ra mắt độc giả. Trong lần tái xuất này, cuốn sách được chỉnh sửa và hoàn thiện hơn so vơi bản dịch cách đây khoảng 4 năm.
"Cô gái đàn dương cầm" được Alphabooks xuất bản năm 2006 qua bản dịch của Ngọc Cầm Dương, nhưng ấn bản này không còn xuất hiện trên thị trường sách gần 2 năm nay. Trong ấn bản mới ra mắt, BachvietBooks đã sử dụng bản dịch Cô gái chơi dương cầm do Ngọc Cầm Dương có sửa chữa khoảng 30 trang đầu tiên và một số lỗi hệ thống bị chỉnh sửa hàng loạt bằng máy so với bản in năm 2006. Cô gái đàn dương cầm (nguyên bản tiếng Đức: Die Klavierspielerin) là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của của nữ văn sĩ người Áo Elfiede Jelinek. Tác phẩm xuất bản năm 1983 và được đông đảo người đọc đón nhận. Trong cuốn tiểu thuyết này, Jelinek bóc trần những gì được coi là cấm kỵ trong cuộc sống gia đình người Áo.
Cuốn tiểu thuyết bày ra một liên hệ rất không bình thường giữa cô giáo và bà mẹ già độc đoán. Erika là cô giáo dương cầm tài giỏi bậc nhất tại nhạc viện Vienna. Nhưng sự nghiêm trang và đứng đắn của Erika có thể chỉ là vẻ giả tạo bên ngoài. Một khi đã bước ra khỏi căn phòng dạy nhạc, người phụ nữ này lại lén lút đến xem phim tại một cửa hàng phim khiêu dâm, rình mò những đôi trai gái làm tình và luôn giấu sẵn một lưỡi dao cạo trong người để cắt xẻo da thịt của chính mình.
Mối quan hệ của Erika và những người xung quanh lại càng bất thường hơn. Người phụ nữ ngoài 30 này vẫn bị bà mẹ độc đoán kiểm soát mọi lúc mọi nơi. Đối với học trò, Erika lại tỏ ra rất lạnh nhạt và nghiêm khắc. Cô sợ mất đi vị trí độc tôn của mình nên tìm cách trù dập những sinh viên tài năng nhất.
Nhưng có một chàng sinh viên đã lọt vào mắt xanh của Erika. Cậu là Walter, một sinh viên chuyên ngành kỹ sư rất điển trai với ngón đàn điêu luyện. Thấy Erika lạnh nhạt, Walter lại càng muốn chiếm lấy tình cảm của cô. Cậu học trò Klemmer cũng là một con người có cuộc sống bị kìm hãm. Họ đến với nhau theo cách tự hành hạ, tự làm đau đớn bản thân và làm cho người khác đau.
Elfriede Jelinek sinh ngày 20/10/1946 tại Mürzzuschlag thuộc Miền Hạ Áo. Từ 1966 đến nay, địa chỉ chỗ ở của bà tại thủ đô Vienna không thay đổi. Chính vì thế, bà luôn coi mình là dân Vienna "chính hiệu". Cha bà là người Do Thái gốc Czech, mẹ bà lại là một tín đồ rất ngoan đạo của Thiên Chúa giáo. Thuở nhỏ bà học ba-lê. Từ năm 6 tuổi, bà học dương cầm theo yêu cầu của mẹ.
Đạo diễn người Áo Michael Haneke đã chuyển thể tiểu thuyết này thành phim cùng tên rất nổi tiếng và đã đoạt 3 giải thưởng trong Liên hoan phim Cannes năm 2001. Năm 2004, Elfriede Jelinek được trao giải Nobel Văn học.
(theo Thất Sơn)
---------------------------------------------
Elfriede Jelinek (Nobel 2004)
Tiểu sử
lfriede Jelinek (sinh ngày 20 tháng 10 năm 1946) là một nữ nhà văn, nhà viết kịch Áo đã đoạt giải Georg Büchner năm 1998, giải Franz Kafka 2004 và giải Nobel Văn học năm 2004.
Elfried Jelinek sinh ở Mürzzuschlag, Styria, Áo. Bố là người Séc gốc Do Thái, trong những năm Thế chiến thứ hai là nhà hóa học làm việc trong một nhà máy có tầm quan trong chiến lược của quân đội Đức nên không bị thủ tiêu. Mẹ là một tín đồ Thiên Chúa giáo người Romania gốc Đức, xuất thân trong một gia đình quý tộc ở Viên. Jelinek lớn lên tại Wien, nơi bà được học đàn organ và sáng tác nhạc tại Nhạc viện Wien. Sau khi tốt nghiệp trung học năm 1964, bà học lịch sử nghệ thuật và nghệ thuật sân khấu tại Đại học Wien.
Năm 1967 Jelinek in tập thơ đầu tay Lisas Schatten (Cái bóng của Lisa). Bà tham gia tích cực vào phong trào đấu tranh sinh viên ở châu Âu trong thập niên 1970 và những năm 1974-1991 là đảng viên Đảng Cộng sản Áo. Năm 1974, Wenn die sonne sinkt, ist für manche schon büroschluß (Khi mặt trời lặn là lúc đóng cửa hàng) của bà được tuyên bố là vở kịch thành công nhất trong năm tại Áo. Cùng năm, bà kết hôn với nhạc sĩ người Đức Gottfried Hüngsberg và từ đó sống khi ở Wien, khi ở Đức. Tiểu thuyết Die Liebhaberinnen (Những cô người tình, 1975) và Die Ausgesperrten (Những kẻ bị cấm cửa, 1980) được bạn đọc Đức hoan nghênh.
Tính dục nữ và các xung đột phái tính là chủ đề lớn xuyên suốt sự nghiệp sáng tác của Elfriede Jelinek. Năm 1983 Jelinek xuất bản tiểu thuyết đỉnh cao của mình Die Klavierspielerin (Cô gái đàn dương cầm), viết về cô giáo dạy dương cầm Erika Kohut nghiêm trang, mắc bệnh bạo dâm, trong cuộc tìm kiếm bản thể và vật lộn để tự kiểm soát mình. Tác phẩm đã được đạo diễn người Áo Michael Haneke dựng thành phim cùng tên rất nổi tiếng (đoạt 3 giải thưởng trong Liên hoan phim Cannes 2001). Chủ đề này được tiếp tục trong tiểu thuyết Lust (Ham muốn, 1989).
Tại Áo, thái độ của công chúng đối với Elfriede Jelinek khá phức tạp, đặc biệt sau vụ bê bối do hài kịch Burgtheater (Nhà hát Burg, 1984) của bà gây nên. Jelinek chỉ trích quyết liệt việc nước Áo từng dính líu với Đức quốc xã và sự nổi lên của chủ nghĩa cực đoan chính trị, gọi Áo là “quốc gia của bọn tội phạm” và mô tả nó như vương quốc của những người chết trong tiểu thuyết Die Kinder der Toten (Lũ trẻ chết chóc, 1995). Năm 1998, nhà cầm quyền Áo cấm trình diễn các vở kịch của Jelinek; năm 2000 bà đe dọa rời nước Áo và không cho phép trình diễn kịch của mình tại các nhà hát Áo. Mặc dù vậy, Elfriede Jelinek vẫn là một nhà văn có ảnh hưởng quan trọng trong nền văn học đương đại Áo và là tác giả viết tiếng Đức danh tiếng hàng đầu hiện nay.
Thời gian về sau, Elfriede Jelinek chuyển sang viết kịch nhiều hơn, thay lối độc thoại truyền thống bằng những độc thoại đa thanh không phân định rõ vai mà cho phép nhiều cấp độ khác nhau của tâm thức và lịch sử vang lên cùng một lúc. Những tác phẩm mới nhất của bà có thể kể đến tập kịch In den Alpen (Ở núi Alps, 2002), vở kịch Der Tod und das Mädchen (Cái chết và cô gái, 2003) và vở kịch chỉ trích kịch liệt cuộc chiến tại Iraq Bambiland (2003). Đến nay, Jelinek đã viết khoảng 30 tác phẩm gồm cả văn xuôi và kịch (gồm cả kịch bản phim). Ngoài ra bà còn là dịch giả, từng dịch tác phẩm của Thomas Pynchon, Georges Feydeau, Eugene Labiche, Christopher Marlowe. Tác phẩm của bà được dịch ra nhiều thứ tiếng. Bà nhận được gần 20 giải thưởng các loại (cả quốc gia và quốc tế). Đỉnh cao là giải Nobel Văn học năm 2004. Elfried Jelinek được trao giải vì những tác phẩm khắc họa một thế giới tàn nhẫn của bạo lực và quy phục, của kẻ đi săn và con mồi. Những tiểu thuyết và kịch của bà mang dòng chảy âm thanh và phản âm thanh đầy nhạc tính, với năng lực tu từ ngoại hạng đã phát lộ cái bất hợp lí của những khuôn mẫu sáo mòn cùng quyền uy chinh phục của chúng trong xã hội. Tiểu thuyết đỉnh cao của Elfriede Jelinek là Die Klavierspielerin.
Tác phẩm
Lisas Schatten (1967), thơ
Wir sind Lockvögel, Baby! (Bé ơi, chúng ta là những con mồi!, 1970), tiểu thuyết
Michael: ein Jugendbuch für die Infantile sellschaft (Michael: một cuốn sách trẻ con cho hội nhóc, 1972), tiểu thuyết
Wenn die sonne sinkt, ist für manche schon büroschluß (Khi mặt trời lặn là lúc đóng cửa hàng, 1974), kịch
Die Liebhaberinnen (Những cô người tình, 1975), tiểu thuyết
Die Ausgesperrten (Những kẻ bị cấm cửa, 1980), tiểu thuyết
Clara S (1982), kịch
Die Klavierspielerin (Cô giáo dương cầm, 1983), tiểu thuyết
Burgtheater (Nhà hát Burg, 1984), hài kịch
Lust (Ham muốn, 1989), tiểu thuyết
Totenauberg (1991), kịch
Die Kinder der Toten (Con cái những người đã chết, 1995), tiểu thuyết
Stecken, Stab, und Stangl (Chọc, gậy và que, 1996), kịch
Gier (Sự thèm khát, 2000), tiểu thuyết
In den Alpen (Ở núi Alps, 2002), tập kịch
Bambiland (2003), kịch
Der Tod und das Mädchen (Cái chết và cô gái, 2003) kịch
--------------------------------------------------------------------------
Ref. links:
http://modernlanguages.sas.ac.uk/…/…/german/elfriede-jelinek