Sunday, February 18, 2018

thời khắc đến mùa xuân

Đã thấy nắng xuân bên cửa sổ, tôi vẫn đây với cuộc sống bình thường đi qua nỗi nhớ. Ký ức của một thời dĩ vãng đầy kỷ niệm, phút giây nào đắm mình trong cõi mơ huyền ảo tôi lại thấy hạnh phúc đã xa của ngày thơ ấu và tuổi thanh niên. Có ai thấu hiểu nỗi lòng của một người tìm về chốn xưa giữa thời khắc của mùa xuân

THỜI KHẮC ĐẾN MÙA XUÂN

Xuân mở cửa để hoa mai nở
Và cho lòng vui vẻ chúc mừng
Và cho thành phố đông người dạo
Ngắm cảnh đầu năm thấy ấm lòng

Tiệc đã dọn ra mời bạn hữu
Ly rượu này vừa đủ tình thương
Uống vào nghe nhớ xưa vô hạn
Nhớ một gia đình cạnh bờ sông

Dòng Cửu Long Giang trôi bất tận
Bến bắc An Hòa mỗi sớm trông
Vẫn cánh lục bình mênh mông nước
Vẫn là thơ ấu với tuổi hồng

Bốn mươi năm qua như mộng mị
Quay về nhìn lại xót xa nào
Áo trắng dài em ngày tới lớp
Bây giờ biền biệt biết tìm đâu

Thì thôi cất em vào nỗi nhớ
Mỗi mùa xuân tới bớt cô đơn
Đêm nay tôi đứng nhìn sông nước
Chợt thấy tâm tư đã mỏi mòn

Thức tỉnh ngắm nàng xuân khoe nắng
Nghe tâm hồn trải rộng mênh mông
Nơi đâu tiềm thức mơ hồ ấy
Vết hằn năm tháng vẫn chưa tan

ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp
18.02.2018


No comments:

Post a Comment