Friday, November 30, 2018

đông hương tôn nữ

NHẠY CẢM
*_
Có nhiều nhậy cảm hư hao
trái tìm đang trải nỗi sầu khó quên
vương mang bởi nụ hôn mềm
một thời chạm khắc trên triền môi mơ
*
Khi không nhung nhớ đổi bờ
có vì cảm xúc đã mờ dấu yêu
thâm tâm đâu muốn ngả chiều
cho thêm chuốc lấy nghiêng xiêu ngực trần
*
Ừ, ngồi ngẫm nghĩ_phân vân
hay tim loã thể đến cùng cực chăng
Người hiểu mà, em là trăng
mà Người vẫn thích chênh chông trăng tròn
*
Đôi khi nửa giấc mơ hồng
môi người đặt khẽ_ rùng mình cong vênh
giữa hai vành núi dễ thương
nghe hơi thở chạm_ tròn lăn ưởn mình

đông hương

BỤI -TRẦN


Bụi

(Gửi tặng Miên Khách Du Tử Phạm)

Hay là khép cửa, đóng lời
Khỏa trăng đáy nước
Tắm đời phù hư
Hay là
Cởi bỏ ngôn từ
Bỏ quên niêm luật phiêu du lòng mình
Trăng vàng ôm nước loang chênh
Sóng xô đêm vắng bỏ quên tháng ngày

Hay là, bỏ mặc ta say
Trần trong ảo ảnh nguyệt cầm mông lung
Dáng thơ, vóc ngọc hình dung
Thở đời luân vũ nhịp chùng nhịp vơi

Đêm hoang, tóc xõa, dáng trăng cười
Phù hư mộng mị khóc đời trở trăn
Nguyệt cầm thủ thỉ áo xiêm
Bể dâu thay đổi biển hồ cạn khô
Trăng vàng vỡ mảnh mịn thơ
Thơ rồi theo gió, bụi trơ nhân tình

Hay là...cơn gió ăn năn
Giữa bờ hư thực ,bụi vương mắt đời
Giọt rơi hờ hững không lời
Hồn hoang lạc mãi giữa trăm năm buồn

Hay là...trăng đã hóa cuồng
Tan theo lòng sóng đi vào hư vô
Nên giờ nước mắt cạn khô
Biển trơ lòng đá, bụi buồn tháng năm...

Châu Nguyễn

___________________________

t r ầ n

(Miên Khách Du Tử Phạm viết tặng bé Châu)

hay là ta cất con tim
xiêm y rũ bỏ gợi niềm riêng mang
hay là dâng cả thân mai
mặc hồn hoang ảnh cho dài canh thâu
hay là cởi cả thi ca
cho thơ hoan lạc trôi tà tứ thân
vàng canh truông khẽ qua mành
ngậm vành lệ đắng treo cành thế nhân..

hay là ta xõa thân trăng
soi đêm nguyệt tận ru bờ gió hanh
ngực trần diễm tận thu ba
hồn ai thổn thức mơ qua canh tàn
hoang bờ thân lạnh kiếp vàng
hay là trăng khỏa thân cùng ta chăng..

...
...
ngập ngừng một nổi hoài miên
...
...

hay là ta chết theo trăng
bên bờ tuyệt vọng ăn năn thân trần..

hay là..

miênkhach

ĐỜI SẼ ĐI QUA

Đường tối đi qua đêm cuối năm
Từng bước bỏ rơi phố xa dần
Ai đã về tận cùng dĩ vãng
Lặng lẽ bên đời giọt lệ thầm

Đường tối linh hồn nhẹ như mây
Bay đi cùng sương khói phương này
Rũ rượi bên kia vùng đau đớn
Ai khóc buồn số phận nào đây

Đêm thiên thu mưa rời mắt lệ
Cúi xuống tóc huyền rũ lê thê
Linh hồn lắng nghe lời kinh thệ
Êm êm theo tiếng chuông cầu an

Đường tối xa dần trong bóng tối
Đồi núi gần nơi sẽ ngủ yên
Mộ chí ghi tên người ở lại
Cỏ xanh sẽ  phủ kín đài nguyên

Nguyễn Chí Hiệp
30.11.2018

Thursday, November 29, 2018

SẦU ĐÔNG

Trời lập đông nơi em xa xôi
Đường hoang vắng tuyết trắng rơi rơi
Hóa băng nghìn giọt lệ thương nhớ
Hỡi tình, còn lại gì kiếp người

Từ muôn kiếp em cũng ra đi
Để bến trăm năm mối tình si
Đời mòn mỏi bước chân trần thế
Ai kiếm tìm ai, tìm được gì?

Từ vạn ngày có dấu chân xưa
Êm ái một dòng suy nghĩ vừa
Em vẫn kia bên đường dĩ vãng
Khóc cười số phận đời đẩy đưa

Trời lập đông gửi về em nhé
Lời cuối cùng đã viết nét run
Lời cuối cùng chia lìa mãi mãi
Trần gian mộ trắng sẽ ngủ yên...

Nguyễn Chí Hiệp
30.11.2018

Tình Em

Tình em như sông
Sông về biển rộng
Tình anh như mộng
Mộng có thật đâu

Tình em không màu
Anh thì muôn sắc
Tìm trong ánh mắt
Chỉ trắng và đen

Trong nhớ và quên
Anh là nỗi nhớ
Em con phố nhỏ
Anh cõi mù xa

Phía nào anh qua
Em dài bước đợi
Phía nào gió gọi
Em vẫn một mình

Tình em lặng thinh
Trong cơn bão nổi
Anh cao vời vợi
Em dưới lũng sâu

Tình em mưa mau
Anh là nắng hạn
Bốn mùa lận đận
Yêu thương vô ngần.

Nguyễn Ngọc Tú Anh
Sài Gòn, 21/11/2018

#Tuanh
#Nguyenngoctuanh
#Ngocphuongly
#Lylynguyen


Wednesday, November 28, 2018

MÊNH MANG TÌNH BUỒN

Mênh mang tiếng đàn phố tối buồn
Em hát những lời nhạc âm trầm
Tha thiết những điệu ru trần thế
Tình ơi, giọt lệ nào đi hoang....

Ngổn ngang giấc mơ ngày dĩ vãng
Đêm chia tay nước mắt rơi đầy
Em khóc cho cuộc tình đã lỡ
Tôi khóc mãi theo từng tháng ngày...

Em hỡi, nếu đời mình trọn vẹn
Đường tương lai nối bước về đâu
Đời lính chiến sa trường đi tới
Bến trăm năm có ở bên nhau

Em hỡi, nếu phải cách đôi nơi
Vùng thương nhớ dành để cho tôi
Đêm tiền đồn buồn ru tiếng súng
Đêm lạc loài của một kiếp người

Mênh mang phút giây tìm thấy em
Vẫn kia từng bước chân đi tìm
Vẫn mãi đi về nơi hạnh phúc
Dù vết thương tình ái chưa lành...

Nguyễn Chí Hiệp
29.11.2018

Dậy đi em

Thơ: Trầm Nhi
Phổ nhạc: Ng. Hải & H.L. Phương
Đệm đàn: Nguyễn Hải

Trình bày: Hà Lan Phương


MẶC KHẢI

MẶC KHẢI

Em mời anh, đứng nơi đây, tĩnh lặng
Hòa tan mình vào tia sáng cuối ngày
Thả trôi mình theo những áng mây bay
Nghe nhịp núi buổi chiều phai nắng đổ

Em mời chị, ngồi yên bên khung cửa sổ
Kéo rèm ra, mở cửa nhé, nhìn thật xa
Xòe bàn tay, đón lấy nắng chiều tà
Hít thật sâu nhé, hương hoa buổi chiều

Hãy cùng nhau, ta ngắm vẻ mĩ miều
Hoang sơ hùng tráng của thiều quang trôi
Lắng nghe đời chậm, thấp mây trời
Phiêu du cơn gió qua đời...lãng trôi

Chỉ vậy thôi, ta ngồi đếm những phai phôi
Lắng nghe tịch lặng tự trong hồn mình
Mở tim đón nhận lấy những mông mênh
Để nghe từ ái lại yêu thêm đời

Chỉ vậy thôi, dù mộng ở viễn khơi
Dù hoang sơ núi tầm thường đời nhau
Cũng sẽ nghe thánh khúc rất nhiệm mầu
Của chiều hờ hững, lắng sâu lòng mình

Châu Nguyễn
181128

Monday, November 26, 2018

BÀI THƠ TÌNH CHO ANH
*
Đây bài thơ em viết bằng thương nhớ
có bao giờ anh đọc được không anh...
trái tim em luôn luôn thật trong lành
như đá qúi chưa gặp ai mài giũa
*
Dù trời đất đầy dẫy bao nghiệt ngã
đầy phong ba hay biển động triều thần
em tìm ở anh, dễ thương thi nhân
thơ rất đẹp cùng trái tim vô tội
*
Em thuở trước một giòng sông sám hối
trôi lang thang trên sóng rối u tình
trôi đi tìm nguồn cội của tâm linh
em đã gặp trong tim anh tâm điểm
*
Thương từ đó, hôm qua rồi miên viễn
có thế nào, tim dù lắm phù sa
anh có làm em bão tố phong ba
cây nước mắt vẫn nở hoa diễm tuyệt
*
Đây bài thơ tình viết bằng tâm huyết
cho riêng anh, người em cả đời chờ


đông hương


ĐÓNG LẠI ĐI
...
*
Đóng lại đi cửa sổ buồn
quét và buông những tầm thường không vui
trở ra vườn ngắm mây trôi
ngắm màu cỏ úa, ngắm tôi nhớ Người
*
Đóng lại đi, những xẻo xui
trở về nghịch ngợm tuổi đôi mươi hồng
đời này tình nghĩa số không
một mai tất cả chỉ còn mị mê
*
Mở lồng đợi cánh chim về
lồng son han rỉ, chim về ngụ đâu?
thời gian ngọt mật tình đầu
cuối mùa trái lịm, rơi vào lãng im
*
Đóng đi mộng ước trông tìm
xa vời, đường lại gập ghềnh chông gai
chênh vênh, sỏi đá di hài
da chân mềm quá, rạn ngày rách đêm
*
Có ai thương mình bằng mình
thủy chung trời ạ, tri tình huyễn như
sáng ngồi suy nghĩ đến trưa
đến luôn lỡ giấc tình vừa mãn khai
*
Giờ đây mới hiểu tim người
chỉ là ngọn gió hát lời vu vơ...

đông hương

Friday, November 23, 2018

Ai có về quê hương

Thơ: Nguyễn Chí Hiệp
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Đệm nhạc: Nguyễn Hải
Trình bày: Hà Lan Phương



Hà Lan Phương







ẢO HƯ
*
Không lẽ rong tìm mơ ước cũ
trốn vào cám dỗ tuổi ham vui
trái tim đã nhạt màu thương nhớ
xem như định mệnh đã an bài
*
Mai một linh hồn về xứ sở
có những loài chim sặc sỡ màu
có những giòng sông xanh bóng lệ
có những ân tình không chiêm bao
*
Thì sao không thử vui một chuyến
vân du vào cõi chỉ riêng người
hay sợ cổng trời luôn khoá đóng
trước mình chỉ có bóng trăng soi
*
Nghe lành lạnh gió mùa Đông Bắc
thổi về đêm băng giá hai vai
chạy hoài không kịp theo bát ngát
đành ngủ bụi bờ _mai hãy hay...
*
Ơ_trước mắt mình tuyệt tình cốc
chiếc am nho nhỏ lửng lơ trời
tôi máng theo thang mây ai thả
chỉ bốn tường bằng kiếng soi tôi


đông hương

Thursday, November 22, 2018

NGỠ VỪA NHƯ THẤY DÁNG XUÂN

(thơ xuôi ngược)

Rồi nắng mai về soi ngõ cuối 
Đến xuân mơ thấy dáng hoa ngàn
Ơi à, tiếng vọng ru dài mãi 
Nhẹ thoảng hồn vương vấn ngập tràn
Người hỡi, mộng buồn vui có biết 
Phố về đường nhớ thương tìm sang
Lơi chân bước chậm qua thềm dốc 
Lạ cảnh vườn trong nắng tỏa vàng

Nguyễn Chí Hiệp 
24.11.2018

Wednesday, November 21, 2018

ĐÊM NGÀN BIỂN NHỚ

Đêm trong ánh đèn hồng dịu êm
Em ngồi kia bóng tối bồng bềnh
Tiếng đàn reo lời buồn réo rắt
Gọi mắt rơi rơi giọt lệ thầm

Đêm mang ước vọng đi xa mãi
Cuối đường trời lữ khách nhớ ơi
Áo khoác vai phủ đầy sương gió
Lặng lẽ bên dòng đời buông trôi

Em hỡi, từ nơi nào hoa mộng
Em hỡi, từ thiên đường hạnh phúc
Lời cầu chúc trong tôi gửi đến
Lời tạ tình chẳng có người nghe

Em hỡi, sẽ tìm nhau cõi sầu
Em hỡi, rượu đắng có vơi đâu
Nguồn suối ân tình xưa đã cạn
Chỉ còn vết rêu khô úa màu

Đêm sẽ tàn khi thấy bầu trời
Phủ trắng sương ngàn lạnh mắt môi
Cúi xuống linh hồn như rũ mục
Trăm năm có dứt được kiếp người

Nguyễn Chí Hiệp
22.11.2018

NÂNG LY CẠN ĐÁY NỖI SẦU
*
Nắng lên ấm chút mặt trời
ấm vườn cỏ, ấm mây trời đang trôi
tôi về xứ rượu tìm say
cho quên mình đã viết lời không ngoan
*
Giọt hồng, giọt trắng lang thang
trên bờ môi thấm bàng hoàng nhớ anh
nâng ly cụng với phù trầm
nghe hừng hực nóng chảy tròn dư hương
*
Vào sâu tận đáy ngực trần
cuối hồng tâm chạm bóng cầm tim tôi
một chung quay quắt đủ rồi
thêm chung nữa chắc buồn rơi nhũn hồn
*
Ngấm xuyên qua tuốt thời gian
xa người- tôi biết tim mình khó nguôi
trái buồn chờ lúc chín cây
trăm ngàn kiếp nữa tuyệt vời cơn đau
*
Nâng ly dốc cạn nỗi sầu
Tôi hoà thêm giọt lệ màu vết thương


đông hương
ƯỞN NGỰC LÊN CHỜ NHẬN NHỮNG ĐI_VỀ
*
Tôi gắng sống cho đến giờ phút cuối...
bóp cơn đau cho tim đỡ sóng soài
trên giường, xin dừng đoạ đày hơi thở
phổi nghẹn rồi, ai dìu tim đi soi
*
Hôm nay chữ như không buồn rơi xuống
như hằng ngày, thơ mất hứng, không vui
tôi vội vã chạy tìm người để mượn
chút tinh anh uống cho khoẻ _lạy trời!
*
Ráng níu kéo mọc mời tình loã thể
hứng cảm rồi, lời ý mới trườn theo
nghe mạch sống chảy luông tuồng huyết quản
màu mặt trời giờ hoàng đạo tuyệt cao
*
Con bà nó, những tôi và trái cấm
đã một thời làm mưa gió tim anh
chừ đơn giản, tự tin và can đảm
tìm sâu xa, dụ ngực trái tung hoành
*
Mở xiêm áo cho tim mình dễ thở
ưởn ngực lên chờ nhận những đi_về
nghe thấm nhột đến cực cùng vũ trụ
té ra mình còn thấy thích đam mê

đông hương

Ủ NHỮNG SẦU XƯA



Bởi vì ngắm lại cõi thơ...
mà nghe sầu rụng trên bờ tình xưa
nhành cây trĩu trái hồng chờ
môi người thầm kín rung tơ vương mời
*
Mình là một chữ thơ côi
nhặt vài âm điệu đánh rơi trên đường
giấu vào riêng cõi yêu thương
hồi môn hôm ấy đã tuồng tay không
*
Người đem gieo hạt ân cần
bên vườn thiên hạ . mót bòn riêng tôi
cõi thơ giàu cả nguyên đời
cõi tôi một hạt tình rời tay ai
*
Cho đi . thấm lệ quan hoài
nhận về . lệ thấm ướt ngày lẫn đêm
âm thanh giọng ấy gửi tình
cõi thơ . trở lạnh cõi mình vô biên


đông hương

RĂNG HUẾ BUỒN THIU

 
*
Một mình giữa Huế buồn thiu...
hôm ni nhìn lại hoàng triều không vua
bởi vì núi Ngự nắng mưa
cổng thành An ĐỊnh xác xơ đứng hầu
*
(Một mình tay chuốt lá trầu
Mệ ơi ! con bổ buồng cau nghe bà !
xưa mình tiếng cũng hoàng gia
chừ mô mất hết, sơn hà phủi tay
*
Ba đồng một mớ trầu cay *
áo công nương biết còn ngày mặc không ? )
khi mô soan mới trộ bông
hàng sầu đông dại trong vườn gầy khô !
*
Huế ơi ! giòng lặng bơ vơ
mười hai nhịp nhớ, đôi bờ xanh xao
bên ni phượng cũng phai màu
bên tê nón lá nghiêng đầu mong ai
*
Huế ơi ! hương tóc nợ người
buồn trăng Vỹ Dạ, đêm chầy nhớ nhung
em về nuối bóng chân thương
lòng ga vắng lạ ! ngõ trường hoang mang
*
Giọng cười Đồng Khánh âm vang
vẫn vơ ký ức trống tan bãi chiều
một mình trên Huế buồn thiu
chờ ai, ai cũng mất theo với tình
*
Em rời cửa Thuận, làm thinh
nghe chim qui núi dạo tình khúc đêm !

đông hương
* ca dao

Tuesday, November 20, 2018

EM NGỦ NHÉ

Em Ngủ Nhé

Nhắm mắt lại giữa rừng già tội lỗi
Bỏ quên đường mấy đoạn dốc chông gai
Em ngủ nhé, bỏ mặc cả ngày dài
Tà dương phủ vạt nắng vàng chấp chới

Nơi hoang sơ cỏ cây vui ngày hội
Xếp nệm mơ, làm gối đá tặng em
Em ngủ đây, mặc kệ đời trắng đen
Hay giông gió có chực chờ lao đến

Mắt nhắm lại nghe rừng già lay chuyển
Múa khúc ca xào xạc lá buồn vui
Tiếng suối chảy êm êm rất dịu vời
Loài chim lạ  cuối trời xa mê mải

Em ngủ nhé, mộng hiền ngoan đối đãi
Đón người mơ nơi góc khuất cuộc tình
Em ngủ nhé, tim bỗng hóa mông mênh
Tan theo gió một chiều xưa nắng tắt

Châu Nguyễn
181120

Sunday, November 18, 2018

VÌ EM LÀ NỖI NHỚ

Vì em nỗi nhớ là một dòng sông
Chảy khắp nơi nơi tìm giấc mơ hồng
Đêm dừng lại tận cuối bờ dĩ vãng
Hấp hé mắt môi giọt lệ sầu thương

Vì em bước chân tìm đi muôn phương
Ngày cũng như đêm lạc lõng cuối đường
Ôm lấy linh hồn em trong cõi mộng
Lắng nghe trái tim những lời than van

Em hỡi, đến khi gió đông quay lại
Sẽ thấy áo xưa phủ mờ tuyết rơi
Vùng cỏ úa ngôi mộ nào hoang lạnh
Bếp sưởi thời gian xa lắm rồi

Em hỡi, đến khi qua kiếp người
Xác thân rải khắp mặt biển trùng khơi
Đò nhân thế em cũng vừa hồi c8huyển
Kiếp đời người lại chẳng ở bên tôi

Vì em là mơ ước với niềm vui
Từ muôn phía quay về với cuộc đời
Xin chúc em được bình yên mãi mãi
Trong cuộc sống thế gian này tình ơi

Nguyễn Chí Hiệp
19.11.2018

Giới thiệu thành viên mới

Vườn thơ nhạc hân hạnh giới thiệu đến mọi thành viên Nữ thi sĩ Đông Hương Tôn Nữ đã tham gia post bài bên trang nhà. Đông Hương Tôn Nữ là thi sĩ thật dồi dào ý thơ và post rất nhiều thơ, văn bên vườn thơ nhạc FB. Như vậy trang nhà sẽ thêm phần mầu mỡ với những tác phẩm thơ văn tuyệt vời của cô. Các bạn xin vào chào hỏi làm quen nhé
Người chăm vườn chúc cô vui và tìm thêm được nhiều đam mê trong vườn nhà nhỏ bé thân thương này. Trân trọng


Saturday, November 17, 2018

AI CÓ VỀ QUÊ HƯƠNG

Ai có về lại quê hương xưa
Cho tôi xin nắm đất của mẹ
Cho tôi gửi một dòng máu đỏ
Khắc ghi chữ Việt Nam Tự Do

Ai đứng bên dòng sông Bến Hải
Nước chảy ru tiếng vọng non sông
Những tiếng khóc xưa từ phương bắc
Xót xa những linh hồn chết oan

Bom đạn bay, súng nổ triền miên
Đứng trên vọng gác cuối đường biên
Nhìn về phía quân thù nghiêm mặt
Áo bạc màu lính trận tiền phương

Hoa nắng mỗi ngày cài trên tóc
Tóc xanh chứa hận thù vì đâu
Mẹ Việt Nam hoang tàn thân xác
Vì lũ bạo tàn xâu xé nhau

Ai có về quê hương nơi xưa
Sẽ vẫn thấy núi rừng tan nát
Sẽ chẳng thấy biển xanh yên lặng
Bởi xâm lược của bọn bắc phương

Nguyễn Chí Hiệp
18.11.2018

Friday, November 16, 2018

Mênh mông lời tình buồn

Thơ: Nguyễn Chí Hiệp
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Đệm nhạc: Nguyễn Hải

Trình bày: Hà Lan Phương


Hà Lan Phương


CHỈ LÀ ƯỚC MƠ

CHỈ LÀ ƯỚC MƠ

Xòe tay nhận lời chúc vu vơ
Của nắng sớm, gió mông lung đùa nghịch
Ta vờ như trượt theo từng mắc xích
Khớp thời gian nghe kẽo kẹt trêu người

Giòng sông xưa, tuổi thơ thắm mây trời
Lục bình tím, như áo em nền nã
Nợ gì nhau, mà sao lời vay trả
Đến cuối đời, vẫn lãi chất chồng thêm

Kỷ vật xưa, tay cầm, đâu dễ quên
Ôm giấc mộng bên thềm xưa lá đổ
Nắng sớm nay chừng như lời thổ lộ
Sợi tơ tình anh kéo kén ngủ say

Ta gửi nhau lời thơ mới sớm nay
Như gió thoảng, mây chậm bay buổi sáng
Trời xám trong, nắng chừng như lơ đãng
Mộng cùng mơ, có mấy quãng thực hư?

Tiếng ai đi, thềm gió lộng ngôn từ
Ôm nỗi nhớ quấn quanh thành chiếc áo
Trời sớm nay, mây úa hồn thu thảo
Vỡ mơ hồ, bóng nắng nhỏ ...loang đi

Châu Nguyễn

Wednesday, November 14, 2018

Vạt nắng hờ

Thơ: Lê Hữu Minh Toàn
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Phối âm: Nguyễn Hải

Trình bày: Hà Lan Phương


Saturday, November 10, 2018

Bánh Tét Trà Vinh

Bánh tét quê em
ngọt ngào hương lúa
bàn tay em đó
gói trọn mối tình

Này chiếc bánh xinh
xanh màu của lá
đậu xanh nếp lạ
hương vị quê nhà

Anh có đi qua
mua dùm em nhé
như câu chuyện kể
bánh tét Trà Vinh

Ngày tháng lênh đênh
xa rồi có nhớ
bàn tay em nhỏ
gói chiếc bánh này

Nhìn trời mây bay
bên dòng sông Cửu
quê hương huyền diệu
hỏi người biết không?

Thương mãi một dòng
thương mùa nước nổi
anh ơi đừng vội
chiếc bánh quê em

Người nhé đừng quên
như tình em đó
bàn tay em nhỏ
bánh tét quê nhà

Nguyễn Ngọc Tú Anh
Sài Gòn, 11/11/2018


Điệu ru tình buồn

Thơ: Lê Hữu Minh Toàn
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Trình bày: Hà Lan Phương

Hà Lan Phương










CUỐI THU

CUỐI THU

Sương mờ loang, đường xa bóng nhỏ
Khúc niệm từ vò võ canh thâu
Lá vàng rơi rụng về đâu
Lá xanh ngơ ngác ôm sầu thiên thu

Bóng ai xa, mù mù chẳng tỏ
Lối vòng quanh, chẳng ngõ nào quen
Đi tìm cánh cổng cài then
Tìm cánh hoa cũ men theo rừng chiều

Nắng đìu hiu trêu người đi trốn
Sương ngại ngần phủ khắp lối đi
Tìm nhau giữa những hồ nghi
Những âm, những ảnh vô tri lắm lời

Rừng xưa cũ, bóng đời vời vợi
Lối thu sương, chậm bước đăng trình
Xòe tay nhặt lấy mông mênh
Nhặt con tim nát chênh vênh rừng chiều...

Ngày cuối thu buồn rơi lá úa
Cuối cuộc tình mấy thuở nào vui
Cứ mơ sẽ đặng gặp người
Cứ mơ rồi sẽ mãi cười cùng ai

Đường thu giăng lá cài chân bước
Lành lạnh trông bóng nhỏ mơ hồ
Ngày cuối thu gió cũng hư vô
Bài thơ vỡ vụn lững lờ bay đi.

Châu Nguyễn- 180911

Thursday, November 8, 2018

Việt Nam tôi đâu

Ban điều hành vườn thơ nhạc hân hạnh giới thiệu một Video thật đặc sắc của ca sĩ Tuấn Anh (Không thể không xem và nghe các bạc nhé)


Saturday, November 3, 2018

ĐI VÀO CƠN MÊ

ĐI VÀO CƠN MÊ

Xào xạc lá, chân mềm hương cỏ
Hồn đi hoang, giữa lối muôn trùng
Xòe bàn tay, chạm đến vô cùng
Hơi thở nhẹ loang trùm trong sương khói...

Ai đưa tôi lối nào đi tới
Chập choạng chiều, nắng đổ lả lơi
Ai dắt tôi mộng đời vời vợi
Mê mê hồ nắng cũng chơi vơi

Sương hồ như phủ mờ đêm tới
Ai cầm tay đưa lối dẫn đường
Lối nào đây giữa vạn tình thương
Đâu đích đến lời vô thường gió điểm

Ai hóa thân lu mờ trang diễm tuyệt
Áng thơ xinh đem gối để đầu nằm
Lá vàng mơ ai khóc mộng trăm năm
Thành sương khói lãng tan chiều ảo ảnh

Mộng cùng mê, thảng thốt chiều sương lạnh
Giơ tay vén, mảng mơ hồ cô quạnh
Thấy gì không, con đường vắng không tên
Thấy gì không, chỉ trống rỗng...mông mênh

Châu Nguyễn
3 Nov 2018