Sunday, June 28, 2020

VIẾT CHO MÙA MƯA KHÁT

VIẾT CHO MÙA MƯA KHÁT 
            Mùa đi qua phố trong tiếng mưa rơi
            Để tôi nghe rõ khát em lâu rồi
                            (Trích lời bài hát )

Ta khát nhau ư tháng hỏi ngày
Nắng lồng mưa nhẹ thoảng hay hay
Thênh thang muôn lối người muôn lối
Triệu bước lạ quen nhịp mãi xoay

Ta khát nhau ư nợ hỏi duyên
Vấn tròn mòn miết cõi nhân nghiêng
Mùa yêu mùa lặng mùa ai oán
Kẽo kẹt mùa thương cõng luỵ phiền


Chắc đã tay khâu duyên tứa máu
Giọt rơi rơi thẳm thấm vô song
Người dưng mới hoá thân thương nỗi
Mưa nắng quyện giao thấm ngọt lòng

Ta đã khát nhau đã khát nhau
Bờ vai niệm luyến mãi in sâu
Chiều này bên bến hong niềm nhớ
Nghe tháng khát ngày cuộn bể dâu
NKH.2020

Để tưởng nhớ nhạc sĩ Cao Ngọc Dung (Vũ Thế Dũng)

Mời cả nhà cùng thưởng thức tài nghệ của nhạc sĩ sáng tác kiêm hòa âm Cao Ngọc Dung

Chia Xa (Blue)

Sáng tac: Vũ Thư Nguyên
Hoà âm: Vũ Thế Dũng

Trình bày: Hà Lan Phương

Thursday, June 25, 2020

Thơ “ Song thất lục bát “

LẠNH LÙNG HOA NẮNG

Trăng rơi lệ vì đâu trăng hỡi
Tương tư nào vời vợi đêm côi
Từ dạo tình biệt ly rồi
Rêu phong ôm lấy chuyện đôi lứa từng

Anh bỏ bến vào rừng đi mãi
Em rời thuyền hoang hoãi biển khơi
Lạnh lùng đất lạnh lùng trời
Duyên trôi tình lỡ đầy vơi nỗi niềm

Không trọn kiếp sầu riêng chôn kín
Buồn thương nào câm nín vùi sâu
Không còn tháng bảy mưa ngâu
Đường chia hai ngã niệm sầu riêng mang

Mùa lá đổ trải vàng lối nhỏ
Anh bây giờ phương đó vui không
Đừng như em kiếp mùa đông
Lạnh lùng hoa nắng mênh mông đường trần

NKH . 26.6.20
Trích “ những ngày tình vỡ”

KHUNG TRỜI QUAN HỌ

KHUNG TRỜI QUAN HỌ

Em bây giờ như nắng chiều rơi
Anh bây giờ heo may ngang ngõ
Bão tan rồi xoè ô tán cọ
Rợp lối đường quan họ giao duyên

Ngày xông xênh con nước chao nghiêng
Mùa yêu cũ ưu phiền bụi phủ
Anh bây giờ vòng tay vừa đủ
Em bây giờ mềm môi hoang mơ

Ngày dịu dàng khoan nhặt ngu ngơ
Mùa yêu ướp khung trời luyến nhớ
Nhịp tim ai bồng bềnh hơi thở
Ngàn mây trôi phiêu du trong nhau

Em bây giờ tim đã thôi đau
Anh cũng vơi sắc xưa nhàu nhĩ
Hoa nắng vương heo may vạn lý
Chiều vương câu quan họ duyên về

NKH .24.6.20

PS: Trích những bài thơ hy vọng ❤️❤️

Wednesday, June 24, 2020

Bong bóng mưa Video clip

Thơ: Nguyễn Khiết Hà
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Trình bày: Hà Lan Phương



Hello everybody. I am Nguyen Trinh.


Giới thiệu thành viên mới

Hân hạnh giới thiệu đến toàn thể thành viên:
Thành viên mới. Nguyễn Tài nhà thơ với nhiều thi phẩm mượt mà bên FB đã đến với vườn nhà. Các bạn vào say helo nhé. Chúc tài vui, khỏe và tìm thêm được nhiều niềm vui nơi vườn nhà thân thương.
Người chăm vườn: Nguyễn Hải


QUÀ TẶNG MẸ !



Cha tặng mẹ những gì tinh túy nhất
Để giờ đây con có mặt trên đời
Suốt dặm trường gánh vác việc đầy vơi
Cha nín lặng chôn cuộc đời gian khó

Bông hồng trắng gài lên tim ngực đỏ
Mẹ gồng mình chắn gió lại che giông
Chỉ mong con rộn rã trải xuân nồng
Đem huyết mạch mà thông dòng dâu bể
Con nước chảy một nguồn trong chẳng dễ
Chọn bên bồi ..bên lở khiến ghành đau
Tóc pha sương huyễn hoặc đổi thay màu
Vàng tơi tả mong ngày sau lộc thắm
Đôi mắt dõi khắp cùng muôn vạn dặm
Hướng trời quang tay nắm dắt con về
Nuôi rộng dài tán phủ dọc sơn khê
Nhủ Mai mốt đề huề vun chắc cội
Hoá trăng tỏ mẹ đưa đường chỉ lối
Tựa thân cò lặn lội mấy sông sâu
Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu
Nhiều đêm đã quầng sâu rồi mắt mẹ
Con còn nhớ lời du ai thật khẽ
Ngủ đi nào bắp mẹ đảy lưng non
Bầu sữa thơm chẳng quản suốt đêm mòn
Nơi ướt Mẹ dành riêng con phần ráo
Trái nay kết đủ hương thơm vị thảo
Tạc ghi lòng hướng đạo trả đền ơn.
Đl 8/3/2020
Nguyễn văn tài

Tuesday, June 23, 2020

LE LÓI


Ai nhớ không thời máu lửa
Tan trường đuôi trắng đuôi xanh
Thấp thoáng bên kia khung cửa
Bóng si dõi bóng tàn canh 

Em nhớ em xuân xưa cũ
Ươm mơ dệt ước hương hồng
Mẹ mắng đan mây vừa đủ
Kẻo hè lạnh tựa mùa đông

Thế rồi thế rồi qua bến
Xuân lơi áo gấm rộn ràng
Lẫn đôi ánh nhìn trìu mến 
Âu lo mẹ đượm khẽ khàng

Phía nào xuân tình dệt lụa
Em tìm hoang hoãi thâu canh
Ầu ơ con thơ bé dại
Ru phận buồn nhớ ngày xanh

Em ru sầu trên phiến lá
Em ru hờn nếp cổ xưa
Một mai úa vàng tàn tạ
Lá rơi vô định ấy vừa...!

Ai nhớ không thời máu lửa...
Giật mình chắc lưỡi sùng kêu
Đêm tròn vo bàn tay nắm
Ngọt mai len lén bừng khêu ...! 
NKH . 24.6.20






Sunday, June 21, 2020

Sài Gòn Chiều Xa Nhớ

Chiều Sài Gòn hôm nào, anh vẫn nhớ
Nắng vàng bay trên áo em dịu dàng
Mình có nhau trong vòng tay nồng ấm
Tháng ngày qua còn ru giấc mơ màng

Gió quê nhà từng đêm về xa vắng
Nhớ thương em bên khung cửa đợi chờ
Mưa bên ấy có nhiều không em hỡi
Anh bên này, nhìn bóng nước chơi vơi

Đường Duy Tân chiều nao mình dạo bước
Hàng cây xưa có còn trổ lá xanh
Em có biết những đêm buồn hiu quạnh
Anh tìm về với nỗi nhớ long lanh

Bến Bạch Đằng còn chăng ngày tháng cũ
Thuở hôm nào em vừa mới biết yêu
Ghế công viên mình ngồi trao hẹn ước
Giờ chỉ là chiếc bóng nhớ đìu hiu

Em cố vui ngày nào còn vui được
Đời thoảng qua như một áng mây buồn
Kỷ niệm xưa, xin theo về dòng chảy
Cho yêu thương tìm vỗ bến hoàng hôn

Anh vẫn mơ trở về năm tháng ấy
Mình cho nhau những nụ hôn đắm nồng
Và tìm lại Sài Gòn xưa thuở đó
Để hiểu tình chan chứa đến mênh mông

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020








BẠCH LIÊN KHAI TUỆ

BẠCH LIÊN KHAI TUỆ 

Mặc u minh, mặc cõi đời giông tố
Tĩnh mịch lòng vẫn thánh khiết bạch liên
Giọt lung linh, gom ưu lệ muộn phiền
Lá xanh từ ái giữ nguyên hình hài

Người đi vạn dặm, qua vạn nẻo
Lưu cuộc đời bằng lăng kính trong veo
Miền sáng-tối, tâm và hồn gột rửa
Giọt mưa rơi, mở đạo lộ cuối trời. 

Như ngọn nến giữa màn đêm u tối
Mạt pháp đời, loạn giữa thế cửu u 
Đóa bạch liên theo sấm chớp tù mù
Tạo nên thế giới an bình, tịnh tâm. 

Muôn vạn kiếp, muôn vạn nẻo thăng trầm
Đong hay đếm giữa cõi đời được mất
Chiếc lá xanh ôm trong lòng vạn vật 
Tịnh hóa thành những hạt ngọc trời ban.

Giữa đất trời, bừng nở, không buộc ràng
Tâm hỉ xả, ái từ, tay rộng mở
Lối này đây, đừng trầm miên bể khổ
Tự khai tâm, hãy tự độ lấy mình. 

21/06/2020
Bài thơ lấy cảm hứng từ ảnh được chụp bởi anh Phan Văn Bình

TRỄ RỒI MỘT ĐOẠN MONG MANH

TRỄ RỒI MỘT ĐOẠN MONG MANH 

Nắng phai rồi, chẳng còn đâu tóc rối
Gió sai mùa, mưa lặng lẽ, mưa tuôn
Thảo nguyên xanh, bông hoa nhỏ ngọt lành
Chợt bung cánh mỏng, nở bừng dưới mưa 

Bên khung cửa, chống bàn tay, đếm sợi thừa
Sợi bay theo gió, sợi vừa nhẹ rơi
Tả tơi, tả tơi cánh mỏng giữa trời
Chỉ còn khoảnh khắc rạng ngời thoáng qua.

Chân đi tới, bóng chiều tà còn đó
Đã trễ rồi, dáng hoa nhỏ dưới mưa
Ai đong ai đếm trọn vẹn ngày xưa
Thuở lung linh nắng, hoa vừa mãn khai. 

21/06/2020

Saturday, June 20, 2020

Pleiku dĩ vãng nào tôi nhớ

Thơ: Nguyễn Khiết Hà
Phổ nhạc/trình bày: Nguyễn Hải

https://soundcloud.com/user-706900610-129641038/pleiku-di-vang-nao-toi-nho




Giới thiệu thành viên mới

Hân hạnh giới thiệu nhà thơ Nguyên Trinh đã đến với vườn thơ nhạc. Mọi người vào say Helo nhé. Chúc Nguyên Trinh vui, an bình và tìm được nhiều cảm hứng sáng tác.
Mời thưởng thức sáng tác nhạc do Vĩnh Bằng phổ từ thơ Nguyên Trinh.















Em Đi rồi

Thơ: Nguyên Trinh
phổ nhạc: Vĩnh Bằng
Trình bày: Hương Giang

Friday, June 19, 2020

AN NHIÊN

Ngày vô tình ngang bến cũ
Mênh mông nỗi nhớ ùa về
Yêu thương nằm yên say ngủ
Đâu rồi một thuở đam mê

Sông kia ngàn đời chảy mãi
Làm sao níu thời gian trôi
Thấy mình bỗng dưng tội lỗi
Khi mặc thu đi qua đời

Lần mò từng trang nhật ký
Dấu mực nào in chẳng phai
Chuyện tình thơm như trái thị
Đẹp tựa vạt nắng ban mai

Anh à tóc xanh ngày đó
Bây giờ bạc ít nhiều chưa
Đồi mồi chân chim ngoài ngõ
Có ghé vào nẻo song thưa ?

Bến bình yên anh neo đậu
Đêm thanh âu yếm thì thầm
Nguyệt soi tỏ đôi hàng dậu
Có hong ấm tình trăm năm…?

Dòng sông xưa xanh thăm thẳm
Dòng sông nay vẫn thuở nào
Mà bóng người xa xa lắm
Riêng mình em với mây cao

Em ngồi đếm từng sợi bạc
Giữa lững lờ con nước trôi
Vị tình thôi không chua chát
Dẫu cô đơn giữa bến đời

Em vẫn một mình lối nhỏ
Kệ mùa thu rớt bên đồi
Giọt xuân dỗi hờn chối bỏ
Vui cùng duyên phận mồ côi.

NKH 20.6.20

Lời Chúc Bình An

- Những chiều yên ả vui và sức khỏe đẹp, chị Hà Lan Phương mến...

Lời nguyện chúc Người vui trên sóng nhạc
Tiếng hát thương còn gởi lại cho đời
Đóa tha phương, màu biển tình xanh ngát
Nụ cười hoa, nở đẹp trên nhánh thơ

Xin chúc Người chiều an bình, bước tới
Dìu bên nhau nhiều phúc hạnh yêu đương
Mãi tháng ngày, niềm vui trong tay với
Đẹp sum vầy, mái ấm gia đình thương

Chiều nay nhé, mắt môi hồng trái mộng
Nghĩa ân tình, xin giữ mãi vào tim
Phím đàn yêu, hoa trăng về soi bóng
Ngẩn ngơ lòng cho tình mãi đẹp thêm

Biển nhạc thơ, con thuyền xưa về bến
Tìm đến nhau, ru điệu hát vào lòng
Áo trắng bay, hoa Học Trò thương mến
Đêm trải dài, kỷ niệm nhớ hoài mong

Chiều yên ả, nắng hạ vàng bay lại
Đẹp dịu dàng vườn hoa trái quê hương
Áng mây hồng trăm năm còn đây mãi
Lời du dương trên tay phím vấn vương

Đôi cánh nhạc chiều nay xin hé nở
Gởi lại Người trên vạn nẻo ước mơ
Mắt môi thương, nhìn biển trời xưa nhớ
Lời chúc vui, đẹp mãi giữa cuộc đời

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020
- viết ngày 19 tháng 06 năm 2020



Wednesday, June 17, 2020

Tuesday, June 16, 2020

Đường Hoa Phượng

Anh trở lại con đường hoa phượng cũ
Lối cỏ xưa sỏi đá đã giăng mờ
Hàng phượng đỏ thắp ngang trời nỗi nhớ
Mùa hạ về thao thức những ngày xưa

Còn không em một thuở với đón đưa
Áo em xanh màu mây trời tháng sáu
Và loài ve không còn nơi ẩn náu
Hát vang rền điệp khúc gọi hè sang

Bao nhiêu năm còn một nỗi riêng mang
Ngày hè cũ có bao giờ trở lại
Em nhón gót đưa bàn tay lên hái
Hoa phượng cài trên mái tóc hương bay

Bước em về anh nhìn đến mê say
Em nào biết nỗi lòng anh mùa hạ
Rồi thầm mong tình đừng qua vội vã
Để màu hoa còn đỏ mãi trong tim

Những tháng ngày như thế thật dịu êm
Đi bên em giữa đường hoa phượng nở
Sao bây giờ chẳng còn ai ở đó
Đưa mắt tìm mùa hạ bỗng tan mau!

Nguyễn Ngọc Tú Anh
Saigon, 15/06/2020
#Tuanh
#Nguyenngoctuanh
#Ngocphuongly
#Lylynguyen



Monday, June 15, 2020

NHỊP LỖI

NHỊP LỖI

Khẽ khàng nghe nhịp người dưng
Vỗ êm êm nhẹ nơi thềm ngực ta

Trăng mây sóng nước bao la
Thuyền kia gần lắm mà xa ngút ngàn

Trầu xanh xanh ngát đôi hàng
Cau buồng trái mởn mỡ màng cao cao

Xuân kia đã đến tự bao
Hoa khoe sắc thắm tình nào vào thu

Trong êm đềm cất tiếng ru
Ầu ơ nhịp lỗi nhịp du dương buồn.
NKH . 16.6.20
PS : cuộc sống là một chuỗi thăng trầm, đến rồi đi...người đến ta vui, người đi ta tiễn...nhẹ thoảng bình an.

Sunday, June 14, 2020

XIN MỘT LẦN


Có  phải ta đã chìm trong nỗi nhớ
Nhặt lại chi một thuở trót đam mê
Để đường yêu quên lạc cõi đi về
Ngày vội qua mang lời thề theo gió

Có phải ta khép tâm hồn từ đó
Làn tóc rối bờ vai nhỏ buông lơi
Nắng theo ai mà nắng mãi cứ đợi
Một hình hài hoang phế với tương tư

Người đã xa mấy nẻo khuất sương mờ
Trăm năm cũ bơ vơ miền hoang vắng
Ta hóa đá bạc màu trong thầm lặng
Bên tháp cổ nằm nghe lời gió hát

Có phải ai đã về theo mây ngàn
Hãy ghé qua dù chỉ làn hơi khói
Nhân ảnh nào mờ trong cõi thâm sâu
Xin một lần hãy còn đến thăm nhau

Bạch Lan Thanh

Friday, June 12, 2020

Hương Suối Rừng

Gùi trên tay, mượt mà thương năm ngón
Năm ngón kia, dìu anh đến Tây Nguyên
Mà ngắm nhìn hương nước trên môi thoảng
Đã rộn ràng một chút nắng bay nghiêng

Bước chân trần nơi thác rừng, khe suối
Gió mờ sương nhè nhẹ xuống bên đồi
Ánh lửa hồng, sắn ngô thơm hạt muối
Chiều Tây Nguyên xanh thẳm thời gian trôi

Triền dốc núi, hoa Pơ Lang rộ nở
Có phải chăng em cũng nở hương trời
Nàng sơn nữ, ngày mai em có nhớ
Giữa rừng già, suối nước nở hoa thơ

Khói lam chiều, thác ghềnh ru con sóng
Chuyện ngày qua, ai đó ngẩn ngơ nhiều
Tiếng nước reo, đất trời linh lung bóng
Bờ vai gầy, áo Thổ Cẩm chắt chiu

Làn da sạm, nắng mưa thương nhiều nhé
Mười ngón tay, gói trọn núi rừng thiêng
Giọt đêm rơi, em lạnh bờ môi khẽ
Ai dịu dàng trên một đóa Mộc Miên

Đêm chưa đến, anh giã vờ say ngủ
Cho trái nồng ru giấc mộng ngây thơ
Giữa đại ngàn, chiều rẫy nương nắng rũ
Suối bên rừng, em đẹp mãi ước mơ

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020

Chú thích:

+ Áo Thổ Cẩm: Áo được dệt thêu thủ công với những hoạ tiết sắc màu rực rỡ ở các vùng miền cao. Hoa văn trên áo Thổ Cẩm chủ yếu là các hình dạng chim thú và hoa lá rừng trong từng ô vuông nhỏ, làm biểu tượng đặc trưng cho từng mỗi dân tộc địa phương.

+ Hoa Mộc Miên: Còn gọi là hoa Pơ Lang, hoa Gạo. Một loài hoa biểu trưng cho nét đẹp dân dã núi rừng của các cô gái miền sơn cước. Hoa Mộc Miên thường nở đỏ rực trên khắp vùng Tây Nguyên vào mỗi độ xuân về. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có chàng trai nghèo yêu cô sơn nữ đẹp. Vào ngày lễ cưới, mưa trời giông bão đã cuốn đi buôn làng và các lễ vật của chàng trai. Dân làng thương cảm, đã dựng cây nêu để chàng lên trời hỏi Ngọc Hoàng về sự tình. Khi chia tay, chàng cột một băng vải đỏ có tua 5 cánh trên tay người vợ, để lập lời thề thủy chung. Ngọc Hoàng thấy chàng có đức độ đã giữ chàng lại làm Thần Mưa. Cô sơn nữ nhớ thương sầu khổ, đã hứa thề xin làm đóa hoa 5 cánh, như băng vải đỏ của chàng, và nguyện ở lại đây để chờ chàng trở lại. Nàng leo lên cây nêu và gieo mình xuống đất, biến thành cây Pơ Lang với những đóa hoa 5 cánh đỏ rực màu, đó là vết máu trái tim của cô gái Tây Nguyên sắt son hẹn thề.

+ Chiếc Gùi: Là phương tiện vận chuyển chính của người dân vùng cao đã có từ bao đời. Chiếc gùi được làm bằng tre nứa và mây, thường được người đàn ông tự chọn lấy các loại tre mây tốt và chính họ khâu đan bằng thủ công, để cho người phụ nữ dùng. Gùi được dùng để chứa rau cải ngô khoai hoặc các đồ dùng trong gia đình, hoặc để địu đứa con thơ, và đeo ở phía sau lưng của người phụ nữ Tây Nguyên. Hoặc đeo gùi trên lưng với rau khoai và đèo đứa con thơ ở phía trước ngực, để con được cùng với Mẹ lên rẫy xuống nương.

+ Tây Nguyên: Còn gọi là Cao Nguyên Trung Phần, nằm gần đường Xích Đạo và cách xa bờ biển, bao gồm những vùng Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông và Lâm Đồng. Tây Nguyên thích hợp với các loại cây công nghiệp như Cà phê, Ca cao, Hồ tiêu, Dâu tằm, Cây điều và Cao su, đang được phát triển mạnh tại đây.



Thursday, June 11, 2020

Cao Nguyên Mẹ Buồn

Bên bờ nương, cỏ hoang theo chiều gió
Mưa xuống đời, chiếc bóng núi rừng xanh
Giữa chiều tàn, Mẹ chờ bên lá cỏ
Mái nhà thưa, cột vách cũ mong manh

Từ buổi ấy, con giã từ Phố Núi
Bếp lửa chiều chỉ còn lại hoang vu
Cây Pơ Lang trổ cành hoa lần cuối
Gió mưa về, tiếng hát lời Mẹ ru

Chiều cao nguyên, lá vàng reo thương nhớ
Lưng đeo gùi, Mẹ đứng giữa núi rừng
Con nơi nao một mảng trời xa vợi
Thác đổ dài, khói nước bao giờ ngưng

Mẹ nhớ thương, mưa về càng thêm nhớ
Điệu sáo buồn, réo rắt hoàng hôn xưa
Tuổi mây trời như hoa Pơ Lang nở
Người gọi người, con đã về hay chưa

Giữa đại ngàn, sắn ngô trên tay Mẹ
Ánh lửa thương cho con bữa cơm chiều
Hạt muối khô mà trao dòng lệ khẽ
Gửi đến người bên con suối đìu hiu

Bóng cây xưa, chim Grứ về đây nhé
Gió heo may giờ đã xuống vai gầy
Mưa bên rừng cũng ru hời nhè nhẹ
Trăm năm chờ, con về trên áng mây

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020

Chú thích:

+ Chim Grứ: Là giống chim đại bàng bay cao nhất trong các loài chim. Vũ điệu chim Grứ là điệu múa truyền thống của dân tộc Ê-đê trong các buổi lễ hội địa phương. Các động tác múa chim được mô phỏng theo cánh chim đại bàng đang bay lượn giữa trời cao, với đội hình số lẻ 3, 5, 7 hoặc 9 người. Theo quan niệm tâm linh của người dân Ê-đê, linh hồn người chết sẽ tái hiện trở về với hình ảnh con chim Grứ. Và sau 7 lần biến dạng hình, linh hồn sẽ đầu thai trở lại làm người trên cõi thế gian.

+ Hoa Pơ Lang: Còn gọi là hoa Mộc Miên, hoa Gạo. Một loài hoa biểu trưng cho nét đẹp dân dã núi rừng của các cô gái miền sơn cước. Hoa Mộc Miên thường nở đỏ rực trên khắp vùng Tây Nguyên vào mỗi độ xuân về. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có chàng trai nghèo yêu cô sơn nữ đẹp. Vào ngày lễ cưới, mưa trời giông bão đã cuốn đi buôn làng và các lễ vật của chàng trai. Dân làng thương cảm, đã dựng cây nêu để chàng lên trời hỏi Ngọc Hoàng về sự tình. Khi chia tay, chàng cột một băng vải đỏ có tua 5 cánh trên tay người vợ, để lập lời thề thủy chung. Ngọc Hoàng thấy chàng có đức độ đã giữ chàng lại làm Thần Mưa. Cô sơn nữ nhớ thương sầu khổ, đã hứa thề xin làm đóa hoa 5 cánh, như băng vải đỏ của chàng, và nguyện ở lại đây để chờ chàng trở lại. Nàng leo lên cây nêu và gieo mình xuống đất, biến thành cây Pơ Lang với những đóa hoa 5 cánh đỏ rực màu, đó là vết máu trái tim của cô gái Tây Nguyên sắt son hẹn thề.





THƯƠNG VAY, KHÓC MƯỚN

THƯƠNG VAY, KHÓC MƯỚN 

Tôi cúi xuống, nhặt nỗi buồn thiên hạ
Thắp đời mình bằng ánh sáng không minh
Đường tôi đi chẳng phải dặm đăng trình
Bỏ qua lối, quên đường ngang, ngõ tắt.

Tôi ngồi xuống, nghe tim người se thắt
Khóc nỗi đau thuở vụng dại ban đầu
Những vấp ngã khiến cõi đời lạc lõng
Tuổi chập chùng, từng đêm vọng tiếng thương. 

Tôi đếm lấy từng sợi bạc minh tường
Từng nếp nhăn chai hằn qua tuổi trẻ
Thở giùm người một tiếng than rất nhẹ
Cuối đoạn đường, ai sẽ cùng nắm tay.

Tôi lại viết bài thơ khóc thương vay
Đời bao khoảnh, bao ngày theo nhịp bước
Lại chuyện tình, yêu xa, cầu Ô Thước
Cô gái khóc, chẳng ngẩng mặt nhìn đời.

Cũng có lúc tôi vui, cười cùng thiên hạ
Chúc mừng cho một đôi lứa nên duyên
Chúc tình yêu của họ thật vững bền
Đồng tâm kết, tận ngày sau tóc bạc.

Chỉ thế thôi, nhưng vần thơ xanh ngát 
Cũng bốn mùa theo quy luật vần xoay 
Bạn tôi buồn, tôi cũng khóc theo ngay
Còn vui vẻ, tôi cả ngày tí tửng 😌

Bởi thế đấy, mong mỗi ngày như mộng
Bạn bè vui, thơ cũng ké nhịp kiều
Mỗi một ngày, tình yêu nhiều thêm nữa
Chuyện muộn phiền, hãy nhanh chóng bay đi 

Thơ tôi đấy, toàn thương vay khóc mướn
Đọc mà buồn là bởi bạn không vui
Không phải tôi, cũng không phải tại trời
Lỗi tại bạn không yêu đời đấy nhé. 

Muốn đọc thơ khi gió chiều khe khẽ
Thì bạn ơi, phải vui vẻ lên giùm
Có như thế, tôi mới được phần hưởng ké
Chút niềm vui đặng gõ chữ làm thơ. 

P200611
Triều Âm

Giữa Đại Ngàn

- Cảm hứng vần thơ khi nghe Yăn Puih, sáng tác của Y Moan, tiếng hát Y Chel Niê

Chốn rừng thiêng, Mẹ trở về nguồn cội
Suối thác ghềnh cũng rơi sóng dịu dàng
Mặt trời xuống, nắng vàng theo khuất lối
Tiếng gió buồn, niềm nhớ Mẹ mênh mang

Giữa đại ngàn, mái nhà nghiêng triền núi
Ánh lửa hồng, bàn tay Mẹ nhớ thương
Sắn ngô khoai, bữa cơm chiều rau muối
Mà niềm vui còn gửi lại vấn vương

Con lớn lên cùng núi rừng nương rẫy
Gùi trên lưng, Mẹ còng gánh ngô khoai
Địu con thơ trước khi trời thức dậy
Cả một đời gầy guộc hai bờ vai

Đêm rơi lạnh, căn Nhà Dài im vắng
Mẹ xa rồi, xa cả buôn làng xưa
Gió mưa bay, khói lam chiều mây trắng
Cây Pơ Lang đã úa lá vàng thưa

Nắng Tây Nguyên chiều nay nhiều thương nhớ
Điệu sáo buồn, ai thổi giữa rừng xanh
Chiếc gùi tre lẻ loi bên cửa đợi
Biết ai đèo những mưa nắng long lanh

Giữa buôn làng, tiếng cồng chiêng vang gọi
Chiều nhớ thương rừng núi, thác ghềnh mây
Vẫn còn đây, lời Mẹ ru mỗi tối
Con ngủ ngoan trong vòng tay Mẹ gầy

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020


Wednesday, June 10, 2020

HƯ KHÓI

HƯ KHÓI

Anh ạ mùa đi mấy độ rồi
Chân trời mây nước vẫn xa xôi
Gửi thương vào cõi hồng hoang lặng
Gửi nhớ ngàn bay vạn dặm khơi

Hò hẹn hôm nao đài vọng nguyệt
Đêm cười trăng ngự đoá hoa đôi
Bàn tay đan xiết bàn tay khẽ
Vai tựa ấm vai dệt mộng đời

Anh à mờ thẳm phía anh qua
Bao tháng bao năm cánh én xa
Xuân hút chân mây dời gót diễm
Heo may đon đả dáng loan ngà

Heo may khoác áo heo may hát
Mùa thức xuyên canh vọng nhịp ca
Biền biệt hương mong biền biệt khuất
Nam Kha mộng ngỡ thoảng như là
NKH. 11.6.20
PS :

Áo Dài Ơi

Em còn nhớ những ngày xưa áo trắng
Thuở sân trường rộn rã bước chân chim
Tuổi học trò năm tháng thật dịu êm
Mỗi buổi sáng theo em vào trong lớp

Rồi lặng lẽ mỗi lần khi tan học
Đi sau em qua hết những con đường
Áo dài bay trong gió thấy mà thương
Nghe xao xuyến trong tim tình muốn ngỏ

Tóc em dài chỉ làm thêm nỗi nhớ
Nét môi cười ngây ngất cả hồn thơ
Theo em về quên cả nắng hay mưa
Mưa ướt áo em ngại ngùng mắc cỡ

Em còn nhớ ngày xưa không vậy nhỏ
Để hôm nay anh đứng trước cổng trường
Nhớ một thời hoa mộng đã mù sương
Nhặt trên tay một chùm hoa phượng đỏ

Em đâu rồi màu trắng áo dài ơi!!!

Nguyễn Ngọc Tú Anh
Saigon ngày mưa, 10/06/2020
Model: Mi Mi Truong






Tuesday, June 9, 2020

Mẹ Là Đóa Pơ Lang

Chiều Tây Nguyên, mưa về trên nương vắng
Chiếc gùi tre, Mẹ cõng đứa con thương
Trời trên cao, xuống dần theo mây trắng
Bóng đại ngàn giữa triền núi quê hương

Bàn chân đất, Mẹ bước gầy năm tháng
Đèo trên vai mưa nắng của cuộc đời
Sạm làn da, những nét nhăn vầng trán
Chiều mưa rồi, Mẹ còn đứng bơ vơ

Hoa Pơ Lang, tháng mùa Tây Nguyên nở
Chuyện hôm nào còn gửi lại chia phôi
Dưới trời xưa, Mẹ về trao nỗi nhớ
Mộc Miên buồn, thương khóc ai xa xôi

Con lớn khôn, bây giờ đã làm Mẹ
Vai mang gùi, địu đứa con yêu thương
Như Pơ Lang, theo xuân về nhè nhẹ
Gió ru hời, lại nhớ Mẹ rẫy nương

Nắng Tây Nguyên chiều nay xanh chiếc lá
Xuân đã về, sao chẳng thấy người xưa
Mẹ nơi nao, cuối trời mây xa quá
Đóa Pơ Lang lặng lẽ buồn trong mưa

Con nhớ thương chiếc gùi trên vai nhỏ
Vẫn núi rừng, vẫn nương rẫy tháng ngày
Đã bao lần xuân về trên hoa cỏ
Mẹ xa vời, chiếc lá vàng mây bay

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020

Chú thích:

+ Hoa Pơ Lang: Còn gọi là hoa Mộc Miên, hoa Gạo. Một loài hoa biểu trưng cho nét đẹp dân dã núi rừng của các cô gái miền sơn cước. Hoa Mộc Miên thường nở đỏ rực trên khắp vùng Tây Nguyên vào mỗi độ xuân về. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có chàng trai nghèo yêu cô sơn nữ đẹp. Vào ngày lễ cưới, mưa trời giông bão đã cuốn đi buôn làng và các lễ vật của chàng trai. Dân làng thương cảm, đã dựng cây nêu để chàng lên trời hỏi Ngọc Hoàng về sự tình. Khi chia tay, chàng cột một băng vải đỏ có tua 5 cánh trên tay người vợ, để lập lời thề thủy chung. Ngọc Hoàng thấy chàng có đức độ đã giữ chàng lại làm Thần Mưa. Cô sơn nữ nhớ thương sầu khổ, đã hứa thề xin làm đóa hoa 5 cánh, như băng vải đỏ của chàng, và nguyện ở lại đây để chờ chàng trở lại. Nàng leo lên cây nêu và gieo mình xuống đất, biến thành cây Pơ Lang với những đóa hoa 5 cánh đỏ rực màu, đó là vết máu trái tim của cô gái Tây Nguyên sắt son hẹn thề.

+ Chiếc Gùi: Là phương tiện vận chuyển chính của người dân vùng cao đã có từ bao đời. Chiếc gùi được làm bằng tre nứa và mây, thường được người đàn ông tự chọn lấy các loại tre mây tốt và chính họ khâu đan bằng thủ công, để cho người phụ nữ dùng. Gùi được dùng để chứa rau cải ngô khoai hoặc các đồ dùng trong gia đình, hoặc để địu đứa con thơ, và đeo ở phía sau lưng của người phụ nữ Tây Nguyên. Hoặc đeo gùi trên lưng với rau khoai và đèo đứa con thơ ở phía trước ngực, để con được cùng với Mẹ lên rẫy xuống nương. Người Mông ở Việt Nam gọi chiếc gùi tre là "lu cở".







Tình lỡ

HỎI ANH CÓ NHỚ
Khẽ gọi tình về trong đêm không anh
Vẫn biết người đã quên mà sao em hoài nhớ
Vẫn biết là hư vô mà em hoài trăn trở
Sâu thẳm lạnh lùng từng thớ thịt buốt đau

Tình ơi tình ơi sao bạc thếch mau
Sao bạc thếch nhĩ nhàu sao bạc thếch ?
Mới vừa nãy vẫn tròn chêch chếch
Mà bây giờ nông nỗi vệt mưa tuôn

Khẽ gọi tình lần nữa rồi buông
Cho mai nọ ăn năn thôi luồng lẽ
Em xoa nhớ cất góc sâu bức vẽ
Buồng tim nhỏ nhoi mai sẽ hết cong oằn

Anh đi rồi hỏi còn nhớ hay chăng ?
NKH.9.6.20 


Sunday, June 7, 2020

Bong bóng mưa

Thơ: Nguyễn Khiết Hà
Phổ nhạc: Hà Lan Phương
Trình bày: Hà Lan Phương

Hà Lan Phương





BONG BÓNG MƯA

Rồi nắng sẽ ghé vào phương ấy
Chiều mông lung thôi mỏi mệt bước hoang
Rồi nắng mơn man miền da rám
Nỗi đau xưa, buồn bỗng chốc lụi tàn

Một cánh lan rừng giữa phố thị thênh thang
Một hạt mưa trái mùa rớt trong lòng con nắng
Lan đơm nụ hạt rơi môi mằn mặn
Hương len dịu dàng ngày nhũn nhặn ấp iu

Có ngọt có đau vui buồn có nhiều
Mấy bến ta qua mấy đò ta bước
Đếm đong mà chi trụi trần mực thước
Muôn nẻo cuộc đời mơ ước cũng tan theo

Rồi nắng sẽ về dẫu có cheo leo
Bởi không mấy ai khổ rồi qua khổ nữa
Làn da rám những long đong cằn cựa
Sẽ tan vào mưa như bong bóng cợt đùa
NKH .3.6.20

PS : viết cho những làn da rám nắng



Saturday, June 6, 2020

Viết cho tuổi heo may

KHOẢNG LẶNG TUỔI HEO MAY

Tuổi năm mươi ta thôi đọc thơ tình
Cho con tim nơi ngực mình say ngủ
Có phải thế không...yêu thương giờ đã đủ
Khoảng trống nào đầy trong ngăn tủ không tên

Tuổi năm mươi nhớ nhớ lại quên quên
Nỗi đau rõ ràng chợt bật mồm rên xiết
Nắng chẳng còn tươi vòng xoay thấm mệt
Bâng quơ dặn lòng đá núi kết hoa mơ

Mùa heo may ơi ta đâu có đợi chờ
Dỗi hờn hư không bồi hồi bao nhung nhớ
Chợt giật mình thấy mình xưa một thuở
Thoáng dáng con thơ tung tẩy bước chân về

Năm mươi rồi ư tóc xanh rũ cơn mê
Ngày tháng cũ nỗi niềm xưa cũng cũ
Bâng khuâng sớm nay ngắm lá mùa say ngủ
Thoáng lặng trước mình...thầm nhủ...nhịp tự
 nhiên!
NKH .7.6.2020

Tuesday, June 2, 2020

Ngày mai tươi hồng

BONG BÓNG MƯA

Rồi nắng sẽ ghé vào phương ấy
Chiều mông lung thôi mỏi mệt bước hoang
Rồi nắng mơn man miền da rám
Nỗi đau xưa, buồn bỗng chốc lụi tàn

Một cánh lan rừng giữa phố thị thênh thang
Một hạt mưa trái mùa rớt trong lòng con nắng
Lan đơm nụ hạt rơi môi mằn mặn
Hương len dịu dàng ngày nhũn nhặn ấp iu

Có ngọt có đau vui buồn có nhiều
Mấy bến ta qua mấy đò ta bước
Đếm đong mà chi trụi trần mực thước
Muôn nẻo cuộc đời mơ ước cũng tan theo

Rồi nắng sẽ về dẫu có cheo leo
Bởi không mấy ai khổ rồi qua khổ nữa
Làn da rám những long đong cằn cựa
Sẽ tan vào mưa như bong bóng cợt đùa
NKH .3.6.20

PS : viết cho những làn da rám nắng



Tình yêu là hữu hạn

CTY TNHH TÌNH YÊU

Em bây giờ không đôi tám
Anh bây giờ tóc loang xám mái râm

Vệt trần gói gọn chữ tâm
Vác thêm tử tế trọn mâm nghĩa tình

Thương yêu thật thà hữu hình
Sao thêm hữu hạn bất bình kiện thưa

Miết mòn năm tháng thoi đưa
Đồi mồi in dấu vặn vừa mất nhau

Người bồi hồi người vá khâu
Người lạnh lùng xé đêm sâu nghìn trùng

Tiếng tơ sầu rơi mông lung
Nhạc lòng gõ nhịp khôn cùng buốt tê

Ai khâu vá giữa bộn bề
Mang dùm đôi tám trở về em ơn

Thôi kiện thưa thôi dỗi hờn
Biết là hữu hạn khôn hơn ... mai này !
NH. 2.6.20
PS : cánh máy bay được vá khéo khàng ,rất đẹp ! Một bàn tay tử tế, một tâm hồn tử tế sẽ làm nên vạn điều tử tế 🍀

Kỷ Niệm

- viết tặng anh chị Nguyễn Hải & Hà Lan Phương

Qua chiều nhớ, thuở yêu xưa ngày ấy
Nơi thời gian dừng lại, cánh chim non
Bên dòng suối, gió Cam Ly ngày cũ
Bong bóng mưa, màu ký ức vẫn còn

Nơi bến xưa, cô học trò bé nhỏ
Cánh lá say, nói với anh một lời
Cõi mộng yêu, người hỏi đêm có biết
Ngoảnh lại nhìn, nhịp bước mùa thu mơ

Anh yêu em tiếng hát vườn thơ nhạc
Cõi đêm về, sưởi ấm vành trăng khuya
Ta còn nhau giữa thiên đường một thuở
Dòng đời trôi, vẫn mãi không xa lìa

Em là ai, hỏi là duyên hay nợ
Chuyện chúng mình, bài du ca tình yêu
Kỷ niệm xưa còn đầy năm tháng nhớ
Bởi vì em mang tên một dòng sông

Mưa viễn xứ, đêm nay dài mơ mộng
Túy sầu ca, hai đầu nỗi nhớ thương
Áo trắng bay, xin người đừng khép mộng
Cung phím buồn, vẫn dào dạt tình thâm

Giọt đêm rơi, như là cơn mưa đến
Ai đã viết cho dòng sông tuổi thơ
Chiều một mình, nhìn giấc mơ dĩ vãng
Hát tình chiều, những niệm khúc cho anh

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020

+ Bài thơ Kỷ Niệm, là những gói ghém tên tựa đề 40 tác phẩm tình của NS Nguyễn Hải và NS Hà Lan Phương, đã hát cho đời, đã viết cho người những miệt mài trên rừng phím nhạc thơ... Sáng tác mới nhất là Bong Bóng Mưa, NS Hà Lan Phương phổ thơ Nguyễn Khiết Hà.

Qua Chiều Nhớ Thuở Yêu Xưa (thơ Nguyễn Chí Hiệp), Nơi Thời Gian Dừng Lại (thơ Triều Âm), Cánh Chim Non (thơ Nguyễn Văn Thành), Bên Dòng Suối (thơ Nguyễn Dũng), Cam Ly Ngày Cũ (thơ Trần Đình Lộc), Bong Bóng Mưa (thơ Nguyễn Khiết Hà), Bến Xưa (thơ Diệu Hiền), Cô Học Trò Bé Nhỏ (thơ Ly Ly Nguyễn), Cánh Lá Say (thơ Hoàng Thy Mai Thảo), Nói Với Anh Một Lời (thơ Từ Tú Trinh), Cõi Mộng (thơ Vanessa Trâm), Hỏi Đêm Có Biết (thơ Hà Lan Phương), Ngoảnh Lại (thơ Huỳnh Công Ánh), Nhịp Bước Mùa Thu (thơ Nguyên Xuân Thiệp), Mơ (thơ Trầm Nhi), Vườn Thơ Nhạc (thơ Trường Đinh), Cõi Đêm (thơ Phương Vy), Trăng Khuya (thơ Châu Nguyễn), Ta Còn Nhau (thơ Huỳnh Công Ánh), Thiên Đường Một Thuở (thơ Mai Thanh Tuyền), Dòng Đời Trôi (thơ Yên Sơn), Em Là Ai (thơ Nhã Trúc), Là Duyên Hay Nợ (thơ Phượng Thu), Bài Du Ca Tình Yêu (thơ Hoàng Thy Mai Thảo), Em Mang Tên Một Dòng Sông (thơ Đông Hương Tôn Nữ), Mưa Viễn Xứ (thơ Huỳnh Công Ánh), Đêm Nay (thơ Helen Cao), Mơ Mộng (thơ Nguyễn Văn Thành), Túy Sầu Ca (thơ Phương Vy), Hai Đầu Nỗi Nhớ (thơ Thủy Lục), Áo Trắng Bay (thơ Trường Đinh), Khép Mộng (thơ Trường Đinh), Cung Phím Buồn (thơ Nguyễn Chí Hiệp), Tình Thâm (thơ Thủy Lục), Đêm Rơi (thơ Phương Vy), Như Là Cơn Mưa (thơ Giang Tuấn Đạt), Viết Cho Dòng Sông Tuổi Thơ (thơ Diệu Linh), Chiều Một Mình (thơ Helen Cao), Giấc Mơ Dĩ Vãng (thơ Thủy Lục), Tình Chiều (nhạc và lời Quang Ngọc, viết tặng anh chị Nguyễn Hải & Hà Lan Phương), Niệm Khúc Cho Anh (thơ Thủy Lục).