Monday, December 3, 2018

CẦM THI LẠC MỘNG

Một chút gió có xao lòng nhân thế 
Gượm lòng mình thành mưa nhỏ nghiêng chao 
Chiều hôm nay như đợt sóng cuộn trào 
Mây thiên lĩnh đổ nhào lên dốc núi 

Người nắm tay nhận ra tình già cỗi 
Đuổi bắt nhau tận cuối dốc thời gian 
Lá thông reo bản tình khúc tuyệt ngàn 
Để hụt hẫng tim người nơi cổ mộ 

Sóng nằm kia phải chăng cần thổ lộ 
Chút tâm tư đã chìm đáy mộng vàng 
Tình theo gió nơi ngã rẽ trái ngang 
Đời thinh vắng, mênh mang từng cảnh ngộ 

Không gian số hình thành nên tuyệt lộ 
Nối tử sinh nơi bờ cõi tương giao 
Nơi thâm u có phiến thạch thanh cao 
Hiện nhân ảnh treo cuối trời thương nhớ 

Sóng vi vu lối nguyệt cầm dang dở 
Chuyện tương tư huyết tụ bóng trăng mờ 
Gió nghễnh ngãng đánh rơi từng hơi thở 
Cỏ lao xao câu chuyện cổ bông đùa. 

Đời là thế, ai định rõ hơn thua 
Nơi trần ai kiến sinh cõi xa mờ 
Tâm dao động nguyệt khúc lạc đường tơ 
Sóng rì rầm .... xa xăm dần thực tại. 

Triều Âm (Châu Nguyễn)
110404

2 comments: