Thơ là đóa hoa nở màu trong tim nhớ. Nhạc là cánh gió đưa hương hoa vào hồn những vương vấn hoài mong. Trên vườn hoa thơ nhạc, có bóng chữ du dương với cảm điệu hòa giao, có tiếng hát thương nhẹ vang làn gió mộng, chìm vào tâm tư lắng đọng, để mãi còn đây dư âm về trên từng phím nhạc lòng mênh mông.
Biển nhạc trên hoa thơ Dìu nhau về chung lối Trên cung đàn ước mơ Lời yêu theo sóng gọi Vỗ tìm bờ ngẩn ngơ... Trường Đinh
Nhạc sĩ Lê Uyên Phương đã bước xa, trên những 26 năm thời gian... mà mãi ngày nay vẫn còn đây lời buồn, ngất say cơn mộng lẻ, khắc khoải gợi niềm xưa. Đấy là nhật ký của những lời biển hát, nghìn cỏ hoa khóc nhớ chiều vàng: Bên đồi lau xanh, Dạ khúc cho tình nhân, Buồn đến bao giờ, Bài ca hạnh ngộ, Lời gọi chân mây, Có được cuộc đời, Trên da tình yêu, Vũng lầy của chúng ta, Đêm chợ phiên mùa đông, Còn nắng trên đồi, Bên hồ than thở, Đá xanh, Cho lần cuối, Nỗi buồn dâng hiến, Loài hươu đa cảm, Ngồi lại trên đồi, Tình khúc cho em, Kỷ niệm trong chiều, Hãy ngồi xuống đây, Một dạ hội buồn, Yêu nhau trong phận người, Khi xa Sài Gòn...