Tuesday, December 23, 2025

Mẹ Về Đêm Noel

 

bài Thánh Ca mẹ hát từ thuở bé

xin chắp tay tôn vinh đức Chúa Trời

Giê-hô-va, niềm tin yêu cứu rỗi

tìm an vui, nương theo Chúa vào đời


đêm mẹ về, khoác áo hồng ân Chúa

lời Amen, theo từng bước giáo đường

trên vai gầy, nắng mưa rơi nhè nhẹ

cánh thơ buồn còn gửi lại niềm thương


đàn con ngoan, ngắm nhìn hoa thiên sứ

trên mây ngàn có lời Chúa bình an

giữa bến đời, bàn tay làm Thập Giá

Chúa thứ tha, sẽ ban xuống ơn lành


Giáng Sinh về trên địa đàng, khắp chốn

bữa cơm chiều bên mái ấm gia đình

Người tật bệnh, nỗi đớn đau nghèo khốn

sẽ vơi buồn trong tay Chúa yêu thương


chuông giáo đường vẫn còn vang tiếng gọi

đức Chúa Trời trong trái tim tin yêu

dìu chúng con rời xa vùng tăm tối

tia sáng ngời, xoa dịu bớt niềm đau


bàn tay mẹ dẫu chỉ là bé nhỏ

cũng tìm về, chan sẻ giọt lệ rơi

bước dãi dầu, từng nỗi niềm sương gió

mong cho đời đẹp mãi những ước mơ


Trường Đinh

UK, sương mù già 2025





Wednesday, December 10, 2025

GIÁNG SINH CON LẠI CHẲNG VỀ

 

Giáng Sinh lần nữa con chẳng về

heo hút niềm thương, buốt não nề

buồn rơi năm tháng vào mộng lẻ

lạc nẻo chiêm bao, giấc ê chề


Giáng Sinh nhìn lại, kẻ bôn ba

nghìn lối chân đau cuối miền xa

thân còm khập khiễng, mưa gió lả

bước nhòa lệ mắt, nhớ quê nhà


Giáng Sinh thuở ấy đã muộn chiều

mồ cha lạnh cỏ, cõi đìu hiu

chim trời viễn xứ, bao nhiêu hứa?

đã lỡ thiên thu mỗi tiêu điều


Giáng Sinh già cỗi, mẹ chờ mong

vai gầy sạm nắng, lệ thành dòng

ai hát ầu ơ, đêm quạnh vắng

võng nhớ đong đưa, đớn đau lòng


Giáng Sinh lạ bước, gánh thêm sầu

chôn tàn tiếc hối sẽ về đâu

mẹ chờ thương hỏi, ngần bụi cát

cha đón đong đầy, đẫm hạt ngâu


Giáng Sinh mấy tuổi, bạc hoàng hôn

một đóa xanh xao gửi vào hồn

gối trăng khuya khoắt, sầu gõ cửa

đập vỡ vào tim tiếng dập dồn


Giáng Sinh tháng chạp đã mấy mùa

đếm từng ngón khảy, phím đàn khua

lời ca tróc lở, dây bung rối

trên vóc thân gầy những già nua


Trường Đinh

UK, sương mù già 2025





Saturday, November 29, 2025

NGƯỜI HÁT 1 MÌNH

 

Nhìn lại hôm qua Người hát lứa đôi...


Bước chân hạnh ngộ, dìu vào mê cõi

Rồi chợt phím buồn, tím cả đôi môi

Mười ngón tay đau còn đây, tiễn lối

Dạ khúc ngỡ ngàng, bức khóc chia phôi


Cuối dãy tha Phương, tìm nhau chốn cũ

Hỏi cây bên đường đã mấy tuổi thơ

Trên da tình yêu, vũng lầy bão lũ

Một nhánh lệ gầy giữa mảnh chiều rơi


Lời gọi chân mây niềm xưa, lẻ bóng

Bên đồi lau xanh, em vẫn đợi chờ

Chiếc lá Uyên ương, gầy đau biển sóng

Vỗ bến hư tàn đôi cánh mộng mơ


Nhìn lại chiều nay Người hát một mình...


Còn nắng trên đồi khơi dòng than thở

Đá xanh cát trắng, úa giọt lệ tình

Cho lần cuối mộng, dịu dàng ru nhớ

Nỗi buồn dâng hiến, lạnh đóa gập ghình


Loài hươu đa cảm khóc đời dặm mỏi

Phận người sợi tóc, bạc gốc tạ từ

Tình khúc cho em, cuối miền xa lối

Dấu lệ ngân dài, đẫm buốt tâm tư


Kỷ niệm trong chiều, loài hoa bươn chải

Hãy ngồi xuống đây gói ghém vào tim

Một dạ hội buồn, khảy đàn oan trái

Xin hát tặng Người... Nhật ký tàn đêm...


Trường Đinh

UK, sương mù già 2025

- viết sáng ngày 29 tháng 11 năm 2025


Nhạc sĩ Lê Uyên Phương đã bước xa, trên những 26 năm thời gian... mà mãi ngày nay vẫn còn đây lời buồn, ngất say cơn mộng lẻ, khắc khoải gợi niềm xưa. Đấy là nhật ký của những lời biển hát, nghìn cỏ hoa khóc nhớ chiều vàng: Bên đồi lau xanh, Dạ khúc cho tình nhân, Buồn đến bao giờ, Bài ca hạnh ngộ, Lời gọi chân mây, Có được cuộc đời, Trên da tình yêu, Vũng lầy của chúng ta, Đêm chợ phiên mùa đông, Còn nắng trên đồi, Bên hồ than thở, Đá xanh, Cho lần cuối, Nỗi buồn dâng hiến, Loài hươu đa cảm, Ngồi lại trên đồi, Tình khúc cho em, Kỷ niệm trong chiều, Hãy ngồi xuống đây, Một dạ hội buồn, Yêu nhau trong phận người, Khi xa Sài Gòn...