Friday, December 1, 2017

LỐI ĐẾN MÙA THU

LỐI ĐẾN MÙA THU

Lại đây anh, đưa bàn tay, em nắm
Em cùng anh đến lối nhỏ đường xưa
Anh sẽ thấy lợi danh trở nên thừa
Còn đọng lại hương rừng già phảng phất.

Anh thấy không đường lá xanh tươm mật
Rất nên thơ vun đắp những thân tình
Đường yên ả, mùa ngâu xưa hóa thật
Mang  bình yên lắng đọng ở con tim.

Nắm tay nhau, đi qua đoạn ưu phiền
Từng phiến lá trở mình đêm thao thức
Anh có nghe con tim mình rạo rực
Và người ơi, mọi thứ bỗng lung linh...

Giữa rừng già, mọi thứ hóa nhẹ tênh
Khi cùng nhau, chân giẫm đùa lối nhỏ
Anh thấy không, lá trở mình hóa đỏ
Đem mùa thu, nhè nhẹ đến chào anh.

Một đoản thu, trời dịu mát ngọt lành
Anh tĩnh tại, trầm ngâm quay đầu lại
Đường đã đi, hồi ức ngày trẻ trai
Đầy mộng tưởng, cùng bàn tay em nắm.

Ta cùng đi, đoạn đường thu say đắm
Mang sắc hương phong kín ở nơi này
Gió ru tình, từng chiếc lá khẽ bay
Hồn thu đọng, ở tay này, nắm chặt...

Triều Âm
171117

No comments:

Post a Comment