Tiết vào thu, bài thơ em thức trắng
chép nỗi sầu vào tim nhớ xa xưa
dấu chân khuya, trăng tàn soi bước ngắn
sưởi ấm lòng, thi sĩ viết trong mưa
Dáng thu về, bài thơ còn lao luyến
mộng tình vơi, khoảnh khắc đã giao mùa
thỏi hồng son, em thoa môi vĩ tuyến
mà tại sao nụ đắm cứ trêu đùa
Cánh thu bay, bài thơ treo gió thoảng
đến rồi đi, dằn dặt mối duyên thừa
ba tháng tuổi, tảo tần nhau vết choáng
đẫm trên vai những cắt cứa, đẩy đưa
Chiều thu sang, bài thơ râm ran múa
điệu Nghê Thường còn vọng gió, sát na
mảnh vũ y, ngỡ ngàng trao nhánh lụa
em cởi tình, vá víu nỗi xót xa
Thu lại về, bài thơ còn một chữ
chốn vui vầy, em sót lại niềm ĐAU
lời mảnh khảnh, làm sao mà lỗi thứ
kẻ chung lòng, ai hứa hẹn qua mau
Gác trăng thu, bài thơ mình chối bỏ
tay nâng niu mà khắc dấu hao gầy
xuân lỡ làng, rồi hạ vàng lá cỏ
chiều tiễn lui để khóc lệ biện bầy
Nhánh thu mờ, bài thơ gieo cát bụi
hàng cỏ cây đã vàng võ đất trời
trải thảm nhung, đỏ ngần trên mắt tủi
lệ làm Người, lại nắm bắt chơi vơi
Nhịp sóng thu, bài thơ phù sa cõi
dập dềnh trôi, em Tam Bản muộn màng
sông chín khúc có về chăng một lối
hỏi lòng ai, tim nhói có dịu dàng
Thu vẫn đấy, bài thơ xanh thế kỷ
gió đong đưa, khóm chuối cũng ầu ơ
hoa bí vàng, quê nhà em tri kỷ
ru võng sầu, mẹ hát mỏi mong chờ
Gợi ý thu, bài thơ em sẽ viết
kết bạn lành, họa sĩ cánh chim Di
cuối bãi chài, chớ rẫy ruồng nước biếc
biển ngầm đau, ngọn sóng vỗ biệt ly
Lá thu vàng, bài thơ mờ khóe mắt
mỏi lưng còng, chiu chắt cũng đam mê
em đắm đuối chút tàn hơi, lạc mất
tìm chiêm bao trên vầng trán não nề
Đón thu về, bài thơ em viết lại
buốt cơn lòng một chút lẻ loi thương
nhớ bạn xưa, ấu thơ còn giữ mãi
lệ cố nhân, gói ghém cả đoạn trường
Nàng thu đến, bài thơ chờ mở cửa
thuở dị dung chớ có dối gian Người
mình sinh ra như củi than bếp lửa
đã yêu nhau xin chân thiết nụ cười
Nẻo thu buồn, bài thơ theo gió gọi
mỗi đường duyên, ran rát bước chân đi
cây gậy trúc, em nương cành len lỏi
tiếng chuông chiều nhè nhẹ gõ từ bi
Thu bước lại, bài thơ hoa mắt biếc
lệ chào Người, mai cúc chia lìa nhau
gánh mùa vui trên vai sầu, nuối tiếc
bạn cười hiền, từng dãy sóng sánh đau
Chiều mưa thu, bài thơ em khập khiễng
bông giấy tím, tặng cho buổi chào mời
để chiều rơi, cuối hạ vàng biệt tiễn
mưa tuổi đời còn da diết ngây ngơ
Dáng thu xưa, bài thơ chăn gối đắp
chan sẻ đời những yên ả buồn vui
mỏi mong sao kiếp ngày mai được gặp
đừng cúi đầu để che dấu ngậm ngùi
Biển mưa thu, bài thơ em réo gọi
sóng dập dềnh đang giã biệt dòng trôi
nhìn trở lại đã bao Người khuất lối
bụi cát gầy, ngồi đếm hạt đơn côi
Thu trăn trở, bài thơ chờ bước lại
giọt mưa trời có chảy ngược lên cao
từng ngấn nhang, bàn tay con chắp lạy
đã muộn màng chữ hiếu, lệ gầy đau
Giấc thu say, bài thơ chiều im lắng
nắng vàng thưa, hoa nở đóa phù dung
sợi tóc mây, đôi bờ vai bạc trắng
lầu gác trăng, ai soi bóng mịt mùng
Thu thắp nến, bài thơ đêm bỡn cợt
ngoảnh chân đi mà khóc gọi quặt què
làm nhiễu nhương chùm nắng mưa, bất chợt
vần chia phôi, câu lục bát e dè
Áo vàng thu, bài thơ giăng dĩ vãng
dắng dỏi nhau cho ân nghĩa vẹn bề
tình cách xa vẫn nhìn hy vọng sáng
lệ trao Người, chút nghĩa kính Phu Thê
Trăng thu vọng, bài thơ tình chan chứa
mỗi nhánh vần, nồng ấm bảy nụ hôn
gối sum vầy, bếp hồng em nhóm lửa
trái yêu đương, gõ nhịp sóng dập dồn
Tuổi thu mơ, bài thơ dung dăng dẻ
của thuở nào, con nhỏ bạn ngu ngơ
sáng soi gương, chiều rối ren muôn vẻ
tiếng luyên thuyên còn chiêm chiếp, diệu vời
Nắng thu vơi, bài thơ chưa vội xóa
em cài hờ then cửa, buổi chia tay
hoa mười giờ, mai rày chờ nở đóa
tím cành duyên, kỷ niệm đóa miệt mài
Lệ thu sương, bài thơ đong gánh mỏi
khóc cho Người, khóc cả biển trần gian
mượn vai ai để đường về chung lối
hẩm hiu thương, thi sĩ rất muộn màng
Vàng ánh thu, bài thơ con nước vãng
đã xa quê, chẳng thấy cố quận Người
viết niềm đau, lá thư chưa gửi bạn
giữ riêng mình cho nỗi đắng xanh tươi
Thu cài tóc, bài thơ hoa chớm nở
lễ Vu Quy em gối ánh trăng rằm
những nỗi nhà, đèo theo trên mắt nhớ
lạ quê Người, con chữ đuối trăm năm
Cuối rừng thu, bài thơ cạn nguồn hứng
đếm số câu làm giấc ngủ giựt mình
tay khảy đàn, dương cầm em lơ lửng
bầu bạn xưa rón rén bỏ rơi tình
Thu tiễn Người, bài thơ nương nẻo đạo
lấy niềm vui những kham nhẫn, điềm nhiên
em tha thiết, chậm bàn chân nhốn nháo
mỗi Di Đà chánh niệm, bước tùy duyên
Áng thu rơi, bài thơ em góp nhặt
dốc tuổi kề còn đọng cả biển thương
lời mẹ nhắn, trăm năm tìm gặp mặt
vết tàn tro xin gửi tặng Quê Hương
Trường Đinh
UK, sương mù già 2025
- viết sáng ngày 27 tháng 8 năm 2025
+ Nghê Thường: Nghê là cái ráng, tức là vầng mây có sắc màu rực rỡ chói lọi như sắc mây cầu vồng. Thường là xiêm áo. Nghê Thường có nghĩa là xiêm sắc ráng, ý nói là áo quần của các nàng tiên, vì tương truyền các tiên nữ trên thiên giới lấy mây trời làm xiêm áo. Sự tích ghi lại trong Dị Văn Lục, thuở xa xưa, vua Đường Minh Hoàng lên chơi cung trăng trong đêm Trung Thu, bởi nhờ phép thuật của một vị đạo sĩ, vua đã được xem các tiên nữ múa hát với những xiêm áo rực rỡ thướt tha. Khi trở về trần giới, vua đã phỏng theo điệu nhạc trên cung hằng mà chế tác ra “Nghê Thường Vũ Y Khúc” cho các cung nữ trong triều ca múa. 2 chữ Nghê Thường được dùng trong Thi phẩm Bích Câu Kỳ Ngộ: “Vũ y thấp thoáng, nghê thường thướt tha”. Và trong Cung Oán Ngâm Khúc của Nguyễn Gia Thiều: “Dẫu mà tay múa miệng xang, Thiên tiên cũng xếp nghê thường trong trăng”.