Sài Gòn xưa những chiều quê hương nhớ
Bến Bạch Đằng, tà áo trắng thướt tha
Có gió gầy, trêu em trên tóc bím
Xuống cành thơ cho trau chuốt mượt mà
Ghế công viên, cô bé ngồi thư thản
Trên bàn tay, sách vở xếp thật hiền
Sương Nguyệt Anh một bóng hình chờ đón
Ai liếc nhìn dưới chiếc nón che nghiêng
Sài Gòn xưa con đường xanh dịu mát
Tàng cây che những khóm nắng trải dài
Em bước nhẹ ngỡ như choàng cánh hạc
Làm vấn vương, đôi én chở mùa xuân
Ráng mây chiều vẽ trên nền thơ ấu
Tay nắm tay e ấp một niềm thương
Hỏi người dưng sao lại là yêu dấu
Tuổi mai vàng, bẽn lẽn để làm duyên
Sài Gòn xưa xôn xao khu phố nhỏ
Cuối sân trường, hoa phượng nở cánh bay
Quê hương tôi rộn ràng từng góc nhớ
Để miền xa, thơ gió nhạc hoa cài
Chiều nhẹ dâng, ước mơ ngày trở lại
Trên vỉa hè, làm hạt nắng rêu rong
Mỗi cành rung, vĩ cầm là hoa trái
Bốn mùa thương, tình ý xuống thật gần
Trường Đinh
UK, sương mù già 2026
- viết sáng ngày 28 tháng 6 năm 2026
(*) Bốn mùa thương: 4 dây rung trên chiếc vĩ cầm đêm.

No comments:
Post a Comment