bữa cơm chiều, miệt vườn sông nước biếc
thuở sum vầy bên mái ấm gia đình
rộn ràng thương, bờ dấu yêu tha thiết
căn chòi nghèo, đượm thấm những chân tình
giọt rơi nồng, dòng Cửu Long trên mắt
nhớ ghe xuồng, nhớ cả lục bình trôi
gốc cù nèo, gầy thêm niềm se thắt
để nghìn đời xin đừng nói chia phôi
cánh chim trời, nỗi buồn râm ran gọi
mẹ nhắn lời, con trẻ đã về chưa
hoa mười giờ sao sớm tàn, chia lối
lệ trắng nhòa, bàn tay mẹ tiễn đưa
khói lam buồn, bếp lửa hồng nhung nhớ
vai mẹ gầy giữa nắng gió tảo tần
tiếng mưa rơi, quê nhà xa vời vợi
mỏi mòn khuya, cơn sóng khóc bao lần
buổi hôm nao, chén cơm chiều quê mẹ
rau lang luộc, nước mắm cay đậm đà
mưa tháng ngày nỗi buồn, đêm quạnh tẻ
con nhớ hoài hình bóng mẹ cha già
làm sao quên mỗi sông Tiền sông Hậu
đời dập dềnh càng nhớ hạt phù sa
mẹ quê xưa, rừng mưa trời yêu dấu
con sáo buồn, miên miết hát tình ca
gió ru êm, đàn cháu con chíu chít
bàn tay mẹ, bếp lửa ấm cơm chiều
cả nhà mình ngồi quây quần, ríu rít
rau đắng xanh, khô cá sặc, trái điều
chiều buông xuống, sương mờ treo gió mỏng
lành lạnh bay từng sợi tóc vấn vương
dòng sông xưa, trăng khuya về soi bóng
mái gia đình, chén cơm trắng quê hương
cây đu đủ, mẹ bón trồng chăm chút
giàn mướp khía, man mác dãy bạc hà
mẹ dạy con, tưới vàng thương mai cúc
bốn mùa xanh những hoa lá vườn nhà
trứng lòng đào, ớt cay dầm nước mắm
canh cá chẽm, dày dặn mấy chén cơm
đỡ đần con, mắt mẹ quầng nâu thẫm
bếp lửa gầy, nhen nhúm từng cọng rơm
trái huyền nương, con cắt niềm san sẻ
chiếc bóng xưa, trăng cố quận mượt mà
nắng chan hòa, sạm màu da đơn lẻ
đêm chẻ buồn, nghìn dặm nhớ mẹ cha
võng mây chiều, nắng vàng treo rèm cửa
gió rong đưa cây mận lý guộc gầy
sáng vừa lên, mẹ lui cui ánh lửa
tách trà sen, đun ấm mỗi sum vầy
nhìn mà thương củi than dìu dịu cháy
tiếng nói cười bên mương rạch mặn nồng
dẫu đơn sơ một rẫy vườn, hoa trái
vẫn đậm đà quấn quít mãi vào lòng
buổi chiều rơi, nỗi nhớ nhà se thắt
áo vai gầy, đâm đẫm giọt đìu hiu
tiếng ầu ơ, hạt sầu vương khóe mắt
bóng mẹ hiền, se sẻ bước chia lìa
mảnh đời khó, gió vàng thương ngây ngất
bữa cơm chiều, chen chúc sát bờ vai
từng hạt trắng, đẹp tình quê chân chất
rau tập tàng, chấm giọt nước mắm cay
nhánh càng cua dưới giàn cây mướp bí
mượt mà xanh, chùm lá cách yêu thương
hoa thiên lý một rừng mây, tri kỷ
đọt nhãn lồng cả nghìn nhớ vấn vương
cá bống dừa, hạt tiêu cay chan chứa
ướt bờ mi, ran rát dưới nắng chiều
cha mẹ thương thì ăn thêm chút nữa
sống bền lâu cho ấm vui con nhiều
mỗi sáng chiều cả nhà quây quần lại
nở nụ cười ròn rã góc trời quê
có phải chăng bếp lửa dịu dàng cháy
sưởi vào lòng, nỗi vương vấn tìm về
giỗ mẹ cha, mưa rớt bên cành trúc
lá xanh rì cũng ướt lệ như con
đôi mắt đỏ cũng cỗi cằn, giã giục
hỏi trăm năm chữ hiếu có vẹn toàn
mộ cỏ vàng, ai về thăm nhang khói
đàn dế cơm, thức trắng, hát chia phôi
thảm lá hoa đã úa tàn, che lối
hẫm hiu nhìn, trăng soi bóng đơn côi
từng bước đời, nhặt nhạnh cành rau ráng
mộc mạc thương, gắn bó chén cơm nghèo
bếp lửa hồng, khói lam chiều dĩ vãng
quyện vào lòng một thế kỷ mang theo
ai đong đưa chiếc võng ngày tháng cũ
tiếng ầu ơ mẹ gửi lại trần gian
mà hạt cát làm gối đầu, giấc ngủ
lá mộng buồn, mưa nhỏ lệ miên man
trên vai mẹ, gánh hoàng hôn tần tảo
kiếp đời nghèo, yên ấm thuở sum vầy
dẫu muối khô, ớt dầm, canh rau, cháo
vẫn đẹp thương cả thế giới đủ đầy
cánh hoa rơi, dáng mẹ gầy thêm tuổi
mưa rạt rào nhung nhớ, lạnh nỗi niềm
biển trăng xưa, nhẹ vỗ bờ tiếc nuối
con sóng đầy, soi sỏi rát vào tim
sáng mờ sương, nhìn quê hương xa vợi
tách trà sen, mẹ pha ấm tuổi thơ
mái nhà xưa, bữa cơm chiều nhung nhớ
bông so đũa, cành rau đắng dại khờ
trái tim đen trước gió hằn, sương mỏng
con chắp tay xin nguyện khấn mẹ vui
đời trôi miết, chòng chành trăm năm mộng
lệ dấu yêu, hạt bụi lấm, ngậm ngùi
điên điển vàng cả trời quê sông nước
bờ vai gầy, chan chứa nhớ mênh mông
dáng mẹ hiền, áo bà ba tha thướt
gió quê nhà, dào dạt thổi vào lòng
đọt sầu đâu, tỏi cô đơn mắm lóc
canh bông súng, ôi ngọt ướt bờ môi
nhánh Cửu Long, dòng thương ai đã khóc
vệt khói chiều, đồng lúa vàng xa xôi
tuổi ấu thơ, bập bùng bơi kênh rạch
xuồng ba lá trên bến nước chơi vơi
bàn tay mẹ, bếp lửa hồng xa cách
khô lò tho, ai nướng bên gió trời
dặm miên trường, con trải đầy thơ lửa
tách tưởi lòng còn vương vãi dư âm
làm ấm lại, muộn màng hơn quá nửa
đất lạ người, gối mộng chỉ trăm năm
mẹ quê hương, câu hò ru thuở ấy
con ấm yên từng giấc ngủ đêm dài
ví dầu ơi, mùa mưa ngâu thức dậy
gõ tâm tư những tiếc nuối u hoài
ngoảnh lại nhìn, dốc tuổi lên rừng gió
mưa khóc cài, cây cầu ván đóng đinh
bước chân mòn, gập ghềnh như úa cỏ
nhớ Người xưa, ca dao hát một mình
trăng rơi khuya, nỗi niềm người xa xứ
bay về đâu để gửi mấy vần thơ
ánh thời gian, trắng bạt ngàn hoa sứ
Quê Hương mình, con nhớ mãi mẹ ơi
Trường Đinh
UK, sương mù già 2026

No comments:
Post a Comment