Monday, April 16, 2018

Tình Chúng Mình, Còn Mãi Những Bâng Khuâng


Anh yêu dấu!
Buổi chiều, em co ro trên chuyến buýt từ chỗ làm để trở về nhà, trong cái lạnh gây gây của tiết trời mùa Thu ẩm đục, của không gian xám tối phủ trùm, giữa một nơi chốn bao la nhưng không phải mảnh đất quê nhà, giữa dòng người xô đổ ngược xuôi nhưng lại chẳng cùng màu da, tiếng nói...
Chợt cảm nghe dâng dậy từ trong cùng tận ngõ ngách thẫm sâu, khuất lấp nhất cõi lòng, hơn lúc nào hết; nỗi quạnh hiu, đơn lẻ của thân phận nổi trôi, của kiếp người xa rời quê hương, xa lìa xứ sở...
Chợt thấy ngậm ngùi.  Chợt buồn muốn khóc.  Và mắt lại cay.  Và từng giọt nóng lại rơi lăn, không kềm giữ nổi... Và em đã khóc!  Khóc giữa dòng người lao xao, vội vàng, nhốn nháo, lấn chen; trong cái trí tưởng bơ vơ, lạc loài, mù khơi, tăm tối...
Lại liên tưởng đến một người, như một cần thiết, như một thói quen, như là điểm tựa... Một người, đang miệt mài phương xa vời thăm thẳm trời mây, sao cứ thấy như người vẫn mãi cạnh bên, bằng nỗi dạt dào vực sâu trí tưởng... Một người, từ thuở đầu tiên quen biết, đến phút giây nầy; thời gian chưa có thể gọi là lâu lắm, nhưng vẫn cứ thấy như đã quý mến, thân thương anh từ mãi tận kiếp đời nào...
Bây giờ, em ngồi lại đây, chung quanh là một cõi vắng im thinh, và em; một mình, lặng lẽ.  Ngồi lại, một chỗ rất quen thuộc mà em vẫn thường ngồi lại mỗi ngày, mỗi đêm.  Rồi giữa ngay tầm mắt ướt, chưa kịp vơi ngấn lệ, còn vương vất lại từ lúc ban chiều; nhập nhoà, ẩn hiện cái hình ảnh ai kia; anh của em, với nhân dáng tươi tắn mà hiền lành, chân tình giản dị lại trầm lắng bao dung, hiểu rộng biết nhiều mà khiêm cung nhân hậu... Cũng còn văng vẳng bên tai, âm hưởng từng tiếng nói giọng cười, của người yêu thương từ chốn mù xa tít tắp... Ngần ấy thứ, gợi lại trong em; phần ký ức, khối hoài niệm tràn về lũ lượt, như nước trên nguồn bạo cuồng xô vỡ bờ đê…
Còn như thấp thoáng... những tháng ngày nào, của cơ may lạ lùng, của "nhân duyên" hy hữu, của xui khiến tình cờ; đã nối dài "chiếc cầu tiền kiếp thuở xa xưa", cho chúng mình êm đềm thong thả những bước qua, để có cuộc làm quen, rồi nhanh chóng gần nhau, vô vàn thân thiết... Tiếp dần theo đó, là thời gian ghi lại dấu ấn suốt đời, không dễ gì quên... Thời của những xôn xao mong ngóng, của ngơ ngẩn đợi chờ, của những khi hẹn hò, của những lần gặp gỡ, của những phút hàn huyên... Mãi, vẫn là tháng ngày của bâng khuâng xao xuyến, của ngây ngất bàng hoàng, của lãng đãng đắm say, của mơ màng nhung nhớ... Mãi, đã vào cùng kỷ niệm!  Nhưng là một thứ kỷ niệm tuyệt vời, đằm thắm, an nhiên... Mãi, chúng sẽ theo cùng, đến một ngày nào; khi đời sống mong manh hữu hạn nầy, của đôi mình, hoàn toàn chấm dứt, hở anh thương?
Chúng mình, mới ngày nào; quấn quít như một đôi chim, líu lo chuyền cành hót ca như không hề biết ưu sầu, như chưa thấm thía nỗi lìa xa... Thời gian ít ỏi, không gian hạn hẹp, nhỏ nhoi, nhưng lòng mình trải rộng cho nhau tình thương mến quá chân thành, vô cùng trọn vẹn... Có bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút, bao nhiêu khắc, bao nhiêu giây chúng mình khắng khít bên nhau; anh phương ấy có bao giờ nhớ đếm được đầy đủ, hay không?
Riêng em thì.  Trong màn đêm khuya khoắt, trong sự bình yên, tĩnh lặng nhất của tâm hồn, trong nỗi nhớ tưởng về người mến thương còn mãi chốn xa kia; trái tim, vẫn gõ đập bằng những nhịp khẽ khàng, trầm lắng, lâng lâng... nhưng thỉnh thoảng lại nhói lên từng hồi xót xa, tê buốt...
Đó là, vào những lúc, như thế nầy đây... Em quay quắt nhớ mong anh, em đang nhớ anh, nhớ nhiều, không thể tả... Nỗi nhớ, bất chợt, như cơn giông khuất lấp từ mãi chốn đâu đâu; chợt dưng, bùng vỡ cái tan hoang giữa khung trời ngày Hạ sáng trong, không hề báo trước... Nỗi nhớ, như từ rất lâu, nằm rất im, giấu kín, trong cô liêu đáy vực tâm hồn; nhưng vẫn luôn nhấp nhỏm, đợi chờ, đến khi vừa đúng vào cái "nhân duyên" để trở dậy ngút ngàn, để đủ sức làm lòng người dậy sóng, úa nhầu, xao xác, hư hao...
Thời gian, như đã không cùng, như là mộng tưởng, như mãi lao lung, như vô hạn định, để mãi vẫn lao đao, mãi vẫn nhọc nhằn, được một lần hứa hẹn; cho anh và em có với nhau cuộc dài lâu, trọn vẹn bên nhau tháng ngày hạnh phúc ấm vui, trong tao phùng tương ngộ... Anh của em, có còn thiết tha cho chúng mình, có còn mong mỏi cho chúng mình, một phép nhiệm mầu; để thu ngắn lại tháng ngày hiện tại dài lê thê, lếch thếch, mà chúng mình đang "cưu mang", đang "gánh chịu", hay không?
Và hai chữ "thời gian", phải chăng, sẽ là vấn đề, sẽ là dằng dặc, sẽ là chùn bước, sẽ là lãng quên; để chúng mình mãi mãi chỉ còn nhớ nghĩ về nhau trên chóp đỉnh ước mơ, trên tàn phai năm tháng??? có bao giờ, anh từng trăn trở, từng thao thức về điều đó, hay không???
Thời gian, thật tình; qua nhanh không ngờ tưởng!  Theo đó, có những thứ, có những điều; như vừa chợt thấy, lại vụt mất đi... Trôi qua, tan loãng, hút sâu, và biền biệt... Dòng thời gian, dòng chuyển lưu, tiếp diễn mãi không ngừng; trong tụ, tan, còn, mất của cuộc đời, trong vũ trụ mênh mông...
Đôi khi, em cảm nghe từ suốt tận cõi lòng mình, như có điều gì sợ hãi vô biên; như lơ lửng chơi vơi, như hiu hắt điêu tàn, như thẫn thờ hụt hẫng... Bởi cảm giác quá lạ lùng: chung quanh, mọi vật, cuộc sống, con người (đôi khi); chừng như mất dạng... Chỉ còn sót lại cõi riêng mình; lạc loài, cô độc, lẻ loi trong nỗi trống vắng, trơ vơ, cùng tột...
Lại có khi, trong phút giây cô liêu u ẩn nhất tâm hồn; chợt thoáng dậy lên cả cái ý nghĩ hãi sợ luôn sự có mặt của bản thân mình, giữa cõi đời vẫn còn dẫy đầy khổ ải, lầm than, nhiễu nhương, hệ lụy... Điều đó, phải chăng, chỉ là những ý tưởng được manh nha, phát sinh từ tâm linh vô vàn chao đảo, từ tâm thức quá thể ngả nghiêng; bởi cứ miên viễn chìm trôi trong cái tháng ngày còn phải đóng vai trò sương phụ vắng xa anh???
Nhưng rồi, anh có biết, cũng có đôi khi, từ cái lý trí em mỏi mê tháng ngày yên ngủ; đã nhẫn nhục từ bi, dịu dàng chỗi dậy: thầm thì to nhỏ, nhắn nhủ khuyên lơn... Ví như dòng suối ngọt ngào, tinh khiết, mát trong giúp cho lòng em có đôi phút bình an, đôi giờ tỉnh thức; trần gian, vẫn luôn còn đó, bao điều: vĩnh viễn, thiên thu... Đó có phải là: tình nghĩa gia đình, tình thâm bạn hữu, tình cảm yêu thương, tình chung nhân loại... Những thứ tình ấm nồng, hồn hậu, chân thiết, tinh khôi... Những thứ tình trong sáng hiến dâng, tình chẳng mưu cầu, tình vô vụ lợi... Phải thế không anh???
Chợt đó, trong em, ngay phút giây nầy, vẫn rất lạ lùng; thấy lòng đột nhiên xuất hiện một nỗi thanh thoát, lâng lâng, nhẹ nhàng, thơ thới... Tất cả, như đi suốt vào, thấm sâu vào cho đến tận cùng những tế bào rất đỗi li ti, vô chừng nhỏ nhiệm...
Em lại thở hắt ra cả một hơi dài thảnh thơi, an nhàn, thư thái, ung dung… Cảm giác như vừa trút sạch hằng bao ý nghĩ chằng chịt vẩn vơ, buộc ràng bi lụy, bởi thân phận, bởi cảnh đời, bởi tình yêu xa cách; mà bấy lâu, mà thường nhật, mà mãi hoài, trong em, cứ lẩn quẩn, cứ vương vấn, cứ đeo mang...
Anh yêu dấu!
Và trong thoáng chốc, cũng từ ngay cái trí não mù tăm, lạc loài của em từng bao ngày tháng trước; lại chợt dưng bừng vỡ điều cảm thức sau cùng, quá đỗi thiêng liêng, quá ư mầu nhiệm...
Đó là, bởi lòng còn quá xuyến xao, còn lắm bồi hồi, còn hoài lưu luyến, còn mãi bâng khuâng... ngay trong đêm dài vừa mở toang ra vùng âm u tĩnh mịch, và cũng đang ngả dần vào rạng sáng tinh mơ, giây khắc của vầng hồng thoáng hiện lên cái dung nhan giữa khoảng trời còn chút bóng đêm muộn màng rơi rớt...
Bấy nhiêu nỗi lòng, bấy nhiêu canh cánh, đa đoan; giúp em thấu hiểu được ngay rằng: đó chính nhờ vào sức mạnh tình yêu của em, từ rất lâu, cho đến bây giờ, vẫn một lòng chân chất gửi trao anh! Cùng ngay lúc đó, phương xa xôi nghìn vạn dặm, anh cũng đã gửi ngược về người em còn mãi "lận đận" nơi đây, ngần ấy thứ!! Chúng mình, đã cho và đã nhận, từ nhau; những tinh khôi và trân quý nhất cuộc đời, bằng tình trong tâm tưởng...
Và, nỗi nhớ nghĩ, niềm hướng vọng, hiện giờ, còn mãi mãi trong nhau; phải chăng, như nhịp cầu Ô Thước bắc ngang, cho chúng mình... như đôi uyên ương Chức Nữ - Ngưu Lang, trong huyền thoại cũ... từ hai đầu xa cách trùng khơi, bước từng bước lần tìm về điểm khởi đầu của những ngày yêu dấu khi xưa, trong mùa hẹn ước, phải không anh...???
(Cho một mùa yêu cũ!)


Từ Tú Trinh

8 comments:

  1. ghé thăm những bâng khuâng cho giọt tình xưa cũ, vẫn còn rất đẹp xanh. chiều đêm vui vui, Tú Trinh mến...

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn lắm! Cám ơn nhiều! Trường Đinh nhé...
      Bài viết T3 (viết từ lúc mới vào Hồn Quê lận); giờ mới (lục lại); đăng lên VTN chia sẻ cả nhà cho vui! Hihii, Trường Đinh có buổi tối xinh đẹp, ấm vui nghen...

      Delete
  2. Ghé đọc đoản văn...đậm chất tinh yêu chung thủy..."thần thánh"...của Em Gát 3T đây...Rất ngưỡng mộ văn tài của Tú Trinh ...Văn cũng như thơ của 3T - luôn dạt dào yêu thương...Bravo Tú trinh...Mong được đọc thêm những sáng tác mới của Tú Trinh...

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vẫn cám ơn Anh NS Tam Thánh Nhật Vũ quý thương ơi! Mỗi lần Anh Già Thất Nhật Vũ ghé thăm và ủng hộ là Tú Trinh đang (eo sèo) cũng (tươi tắn) lên ngay! hihii, Anh Nhật Vũ luôn nghĩ đẹp, hỗ trợ tinh thần em gái 3T; làm cho em 3T thấy mình có nhiều diễm phúc và may mắn lắm; được sinh hoạt chung (Quý Anh) và Bạn Hữu trong VTN rất ấm áp; thân thương...
      Vẫn chúc Anh Nhật Vũ buổi tối thật nhiều niềm vui; Tam Thánh nhé...

      Delete
  3. Em viết đoản khúc buồn nói lên tự sự của mình thật dễ thương, thật đậm đà tha thiết trong lời văn và văn phong cũng thật phong cách rõ nghĩa, rõ nét. Em gái thật đa tài
    [img]https://www.gifvideo.net/files/photos/2017/11/t7843i-7843nh-2737897ng-hoa-h7891ng-2737865p-nh7845t-long-lanh-nh7845t.gif[/img]

    ReplyDelete
    Replies
    1. Em gái xin chào Anh Chị yêu quý của em nghen! Chao ôi! Được Anh Hải ghé thăm và được đọc cảm nhận quý báu từ (Người Anh Thân Thiết); Tú Trinh thấy lòng vui, ấm áp và hảnh diện vô cùng... Em cám ơn Anh Hải rất nhiều (cả bông hoa xinh thắm) và thương chúc Anh Chị của em ngày mới thật tươi đẹp, ấm nồng; Anh Chị nhé...

      Delete
  4. Thơ hay quá chị Tú Trinh ơi! Ngày mới vui nha chị thương mến! 😍😘

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hi! (bé Ly Ly) ơi! Cám ơn Bé đã ghé thăm nha! Hỗm rày vắng Bé thấy nhớ Bé (xíu) rồi đó Bé ơi... Ngày mới đẹp, vui (bé nhé)...:)

      Delete