AI Music Suno Trường Đinh & thơ Tô Thùy Yên
Chiều trên phá Tam Giang
Mày nhìn con nước xiết
Chảy băng bờ bãi ngổn ngang câm
Nghĩ tới, nghĩ tới những công trình mày có thể hoàn thành
Mà rồi mày bỏ dở
Nghĩ tới kiếp người đang lỡ độ đường
Trên mịt mùng nghi hoặc
Nghĩ tới thanh xuân mất tích tự đời nào
Còn lưu hậu chua cay hoài vọng
Nghĩ tới khu vườn ẩn cư cỏ cây khuất lấp
Căn nhà ma ám chầy ngày gió thổi miên man
Đụt tuổi già bình an vô tích sự
Như lau lách bờm sờm trên mặt sông nhăn
Cùng cái chết
Cái chết lâu như nỗi héo hon dần
Làm chính mình bực bội
Gió muôn ngàn năm thổi lẽ tuần hoàn
Cho cỏ cây thay đời đổi kiếp
Và mày kinh sợ nghe nhắc điều vượt sức bình sinh
Bởi mày không đủ dạn dày trình diễn tới lui cơn thất chí
Như gã hề cuồng mưu sinh giữa chốn đông người
Với từng ấy tấn tuồng bần tiện
Rút ra từ lịch sử u mê
Gió thổi thêm đi, gió thổi thêm đi
Gió thổi thêm đi, gió thổi thêm đi
Cho cỏ cây mau chết, mau hồi sinh
Mày mặc kệ
Chiều trên phá Tam Giang
Có gã hề cuồng buông tiếng cười lạnh rợn
Khiến bầy ác thú mà lịch sử sanh cầm cũng chợt hãi hùng
Dớn dác ngó
Dớn dác ngó
Dớn dác ngó
Dớn dác ngó...
+ “Chiều Trên Phá Tam Giang”, những đoạn trích này, là cuộc đối thoại của một con người với chính mình trước dòng chảy thời gian. Nhìn con nước trôi, Người ấy nhìn lại những điều bỏ dở, thanh xuân đã mất, tuổi già đang vây phủ, cái chết và những tấn tuồng cay đắng của lịch sử đang rập rình. “Mày” là cái tôi của Người thơ đang tự xét hỏi, nhưng cũng là mỗi chúng ta; còn “Gã hề” là hình ảnh con người vừa đau đớn vừa tiếp tục diễn vai mưu sinh giữa mảnh đời động biến. Sau rốt, tiếng cười lạnh rợn của “Gã hề” không chỉ là tuyệt vọng, mà đó là tiếng cười của một người đã nhìn thấu sự vô thường và phi lý của kiếp người đang bước đi giữa lộ đưòng chiến tranh.
Và có nhẽ, cái gửi gắm sâu xa nhất của Người thơ không phải là một lời than oán về tuổi già hay cái chết, mà là một sự thức tỉnh trước thân phận làm người. Chúng ta – là con người – đang đi qua cuộc đời với biết bao dự định dang dở, với tuổi thanh xuân không thể nắm bắt lại, với một tương lai không biết trước và cuối cùng là cái chết không thể tránh thoát. Trong khi cỏ cây một khi đã tàn rụi, vẫn còn có thể mau hồi sinh theo vòng tuần hoàn của thiên nhiên, nhưng với kiếp người thì chỉ có thể đi một lần về bờ phía vong thân, mất mát. Bởi vậy, tiếng cười lạnh rợn của “Gã hề” vừa u ẩn chát chua tâm tư, vừa đớn đau ngạo nghễ chính mình. Đấy cũng là tiếng cười của một con người đã nhìn xuyên qua những trò diễn của lịch sử và cuộc đời. Qua những dãy thơ Tam Giang, ta không chỉ nhận thấy nỗi cô độc của một cá nhân Người thơ, mà còn nhận ra ngay cả chính bản mình trong đó: cũng đã từng bỏ dở, từng đánh mất, từng mưu sinh, từng phải đóng những vai diễn mà mình không muốn đóng, và rồi một ngày phải tự hỏi lại mình đã thực sự sống được bao nhiêu phần đời của chính mình. Bởi sự đối diện không né tránh ấy đã làm nên giá trị nhân văn của “Chiều Trên Phá Tam Giang”. Nó khiến người đọc phải đọc chậm lại, người nghe phải nghe chậm lại, nắm níu chút tư duy, để nhìn lại chính mình, để tỉnh thức ngay phút giây thực tại này, để biết quý trọng hơn những tháng ngày còn có thể sống, còn có thể yêu thương nhau và cố gắng hoàn tất đẹp bề ý nghĩa những điều vẫn còn đang dang dở... (ChatGPT hỗ trợ biên tập)
No comments:
Post a Comment