Saturday, December 26, 2020

Nhớ Quê

 

- Em ơi có nhớ quê xưa, mà sao cành gió đong đưa giọt buồn


Sáng mờ sương, một miền lang thang nhớ

Tách trà sen, Mẹ pha ấm tuổi thơ

Mái nhà xưa, bữa cơm chiều xa vợi

Bông so đũa, cành rau đắng ngây khờ


Trái đậu rồng, tỏi cô đơn mắm lóc

Canh măng khô, ngọt thấm cả bờ môi

Nhánh Cửu Long, dòng thương ai đã khóc  

Khói lam chiều, đồng lúa vàng xa xôi


Em bé trai, bập bùng bơi kênh rạch

Chiếc sáo diều theo cơn gió lững lờ 

Bàn tay Mẹ, bếp lửa hồng xa cách

Khô sặc rằn, ai nướng bên gió trời


Mẹ tôi ơi, câu ru hò thuở ấy

Con đợi chờ trên từng giấc mơ gầy

Ngỡ ngàng thương, hạt mưa Ngâu thức dậy

Đã đìu hiu, dáng Mẹ hiền gió mây


Điên điển vàng cả trời quê sông nước

Buổi sum vầy, chan chứa nhớ mênh mông

Cô thôn nữ, áo bà ba tha thướt

Gió quê hương dào dạt thổi vào lòng


Ánh trăng xưa, nỗi niềm người xa xứ

Bay về đâu để gửi ướt vần thơ

Tuổi thời gian, trắng bạt ngàn hoa sứ

Quê hương mình, con nhớ mãi Mẹ ơi


Trường Đinh

UK, sương mù già 2020

- Viết sáng ngày 26, thứ bảy Boxing Day 2020




No comments:

Post a Comment