Saturday, November 28, 2020

Cần Thơ Buồn


Chiều xuống vội trên bến Ninh Kiều vắng
Mưa rơi hoài như giọt đắng trên môi
Kỷ niệm xưa chợt về theo tiếc nhớ
Cả trời yêu là dĩ vãng chia phôi

Anh có biết bến bờ mơ mộng ấy
Đã xa vời từ lúc mình chia tay
Ai buốt xót bóng trăng gầy thuở đó
Từng giọt nồng còn đọng trên mắt cay

Có những đêm con chúng mình trở giấc
Lệ đẫm hờn còn ướt trên gối chăn
Anh có thương cõi nhớ sầu hiu hắt
Hai tuổi đời đã vuột mất tình cha

Ngày mai đây, nếu anh về lối cũ
Để tìm thăm đứa bé mồ côi buồn
Có cảm hoài nỗi đau, chiều lá rũ
Ai hiểu đời bằng thiếu vắng yêu thương

Mỗi đêm dài, Cửu Long buồn vỗ sóng
Tìm bến bờ, lệ nhỏ vào tim côi
Đã bao năm ngọn thủy triều lẻ bóng
Khóc sầu thương những giọt mặn tình đời

Tây Đô hỡi, có hàng Dương bến mộng
Sao tình em buốt giá nỗi niềm thương
Có phải chăng yêu đương là gió mỏng
Dấu chân chim còn để lại vết buồn

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020





No comments:

Post a Comment