Friday, August 14, 2020

Rau Đắng Sau Hè


Sáng sương mờ, gió rơi dìu dịu lạnh

Đàn chim sớm, hót tiếng lẻ loi thương

Con nhớ mãi hàng dừa reo, thơ ấu

Khói lam chiều trên từng mỗi vấn vương


Bờ rạch nhỏ, xanh ươm cành rau đắng

Dáng Mẹ hiền với chiếc áo bà ba

Màu xanh thắm một chiều xưa xa vắng

Đứa con thơ, chờ Mẹ đi chợ về


Dòng Cửu Long vẫn dịu dàng tuôn chảy

Vỗ tìm bờ, về với cội nguồn xưa

Mẹ yêu thương trong con còn sống mãi

Đôi vai gầy, màu sạm nắng dãi dầu


Mẹ về qua chiều nay bên rạch nhỏ

Chiếc nón lá, Mẹ che nắng nghiêng vai

Hạt thơ buồn, con gởi theo làn gió

Tìm bay về, với mái ấm sum vầy


Cây rau đắng sau hè chiều hôm ấy

Mẹ nấu canh, hương vị rất đậm đà

Làm ướt lệ giữa đêm khuya, thức dậy

Ngỡ như là Mẹ gọi, bữa cơm chiều


Mái tranh nghèo, ấm vui bên ngày tháng

Lời Mẹ ru nỗi nhớ giữa bến đời

Cảm ơn Người cho con dòng lệ nhỏ

Được chảy về quê Mẹ trong giấc mơ


Trường Đinh

UK, sương mù già 2020

- viết ngày 14 tháng 8 năm 2020









No comments:

Post a Comment