Sunday, August 9, 2020

Duyên Ước Muộn Màng

 

Mỗi chiều về bên em trời có lạnh

Lấy thơ buồn làm áo mỏng che vai

Chút ấm nồng là ước mơ dĩ vãng

Gởi riêng em để nhớ tháng năm dài


Tóc em bay giữa nắng chiều hiu hắt

Hoa lá vàng còn tiếc nhớ cành xanh

Nhìn lại mình chợt thấy buồn môi mắt

Có muộn màng để nói lời yêu em


Nét duyên tình, giờ đây là giọt đắng

Dưới làn mưa làm sao thấy lệ rơi

Cơn mộng nhớ đã khép hờ dòng chảy

Mênh mang buồn vẫn chưa nói hết lời


Áng sương mờ chiều nay sao buốt giá

Em hững hờ như xóa bỏ vần thơ

Anh nhớ thương một biển trời xanh thẳm

Thuyền mây ơi, mong tìm lại kiếp mơ


Chiều giã biệt, anh trở về quạnh vắng

Làm sao đây để em hiểu nỗi lòng

Đôi mắt ấy vẫn là buồn thinh lặng

Ở trong anh khi cõi nhớ tìm về


Xin lần cuối, em nương theo cành mộng

Cùng mây trời tìm lại bến yêu đương

Để tình mình còn chút ân tình cũ

Sớm mai này, duyên ước muộn màng thương


Trường Đinh

UK, sương mù già 2020



2 comments:

  1. Tình như lá thu vàng rơi nhẹ thoảng
    Chiều hư không chiều quạnh quẽ hư không
    Xin một lần lòng thôi se thắt đông
    Để ngụp lặn trong mênh mông hương cũ

    ReplyDelete
    Replies
    1. cảm ơn Khiết Hà, 4 câu đẹp. chiều yên ả vui...

      Delete