Friday, June 12, 2020

Hương Suối Rừng

Gùi trên tay, mượt mà thương năm ngón
Năm ngón kia, dìu anh đến Tây Nguyên
Mà ngắm nhìn hương nước trên môi thoảng
Đã rộn ràng một chút nắng bay nghiêng

Bước chân trần nơi thác rừng, khe suối
Gió mờ sương nhè nhẹ xuống bên đồi
Ánh lửa hồng, sắn ngô thơm hạt muối
Chiều Tây Nguyên xanh thẳm thời gian trôi

Triền dốc núi, hoa Pơ Lang rộ nở
Có phải chăng em cũng nở hương trời
Nàng sơn nữ, ngày mai em có nhớ
Giữa rừng già, suối nước nở hoa thơ

Khói lam chiều, thác ghềnh ru con sóng
Chuyện ngày qua, ai đó ngẩn ngơ nhiều
Tiếng nước reo, đất trời linh lung bóng
Bờ vai gầy, áo Thổ Cẩm chắt chiu

Làn da sạm, nắng mưa thương nhiều nhé
Mười ngón tay, gói trọn núi rừng thiêng
Giọt đêm rơi, em lạnh bờ môi khẽ
Ai dịu dàng trên một đóa Mộc Miên

Đêm chưa đến, anh giã vờ say ngủ
Cho trái nồng ru giấc mộng ngây thơ
Giữa đại ngàn, chiều rẫy nương nắng rũ
Suối bên rừng, em đẹp mãi ước mơ

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020

Chú thích:

+ Áo Thổ Cẩm: Áo được dệt thêu thủ công với những hoạ tiết sắc màu rực rỡ ở các vùng miền cao. Hoa văn trên áo Thổ Cẩm chủ yếu là các hình dạng chim thú và hoa lá rừng trong từng ô vuông nhỏ, làm biểu tượng đặc trưng cho từng mỗi dân tộc địa phương.

+ Hoa Mộc Miên: Còn gọi là hoa Pơ Lang, hoa Gạo. Một loài hoa biểu trưng cho nét đẹp dân dã núi rừng của các cô gái miền sơn cước. Hoa Mộc Miên thường nở đỏ rực trên khắp vùng Tây Nguyên vào mỗi độ xuân về. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có chàng trai nghèo yêu cô sơn nữ đẹp. Vào ngày lễ cưới, mưa trời giông bão đã cuốn đi buôn làng và các lễ vật của chàng trai. Dân làng thương cảm, đã dựng cây nêu để chàng lên trời hỏi Ngọc Hoàng về sự tình. Khi chia tay, chàng cột một băng vải đỏ có tua 5 cánh trên tay người vợ, để lập lời thề thủy chung. Ngọc Hoàng thấy chàng có đức độ đã giữ chàng lại làm Thần Mưa. Cô sơn nữ nhớ thương sầu khổ, đã hứa thề xin làm đóa hoa 5 cánh, như băng vải đỏ của chàng, và nguyện ở lại đây để chờ chàng trở lại. Nàng leo lên cây nêu và gieo mình xuống đất, biến thành cây Pơ Lang với những đóa hoa 5 cánh đỏ rực màu, đó là vết máu trái tim của cô gái Tây Nguyên sắt son hẹn thề.

+ Chiếc Gùi: Là phương tiện vận chuyển chính của người dân vùng cao đã có từ bao đời. Chiếc gùi được làm bằng tre nứa và mây, thường được người đàn ông tự chọn lấy các loại tre mây tốt và chính họ khâu đan bằng thủ công, để cho người phụ nữ dùng. Gùi được dùng để chứa rau cải ngô khoai hoặc các đồ dùng trong gia đình, hoặc để địu đứa con thơ, và đeo ở phía sau lưng của người phụ nữ Tây Nguyên. Hoặc đeo gùi trên lưng với rau khoai và đèo đứa con thơ ở phía trước ngực, để con được cùng với Mẹ lên rẫy xuống nương.

+ Tây Nguyên: Còn gọi là Cao Nguyên Trung Phần, nằm gần đường Xích Đạo và cách xa bờ biển, bao gồm những vùng Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông và Lâm Đồng. Tây Nguyên thích hợp với các loại cây công nghiệp như Cà phê, Ca cao, Hồ tiêu, Dâu tằm, Cây điều và Cao su, đang được phát triển mạnh tại đây.



4 comments:

  1. Bài thơ về Tây Nguyên hay quá, cô bé Thượng ngối làm mẫu cũng đẹp man dại

    ReplyDelete
    Replies
    1. cảm ơn chị Hà Lan Phương. chiều đẹp...

      Delete
  2. Tây nguyên là miền tây hả anh Trường Đinh?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tây Nguyên là Cao Nguyên Trung Phần, những vùng Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông, Lâm Đồng, ở khoảng giữa bản đồ chữ S, hướng về Huế Đà Nẵng. Miền Tây Nam Bộ, những vùng Cần Thơ, Trà Vinh, Sa Đéc, Sóc Trăng... ở phía dưới của bản đồ chữ S, hướng về Cà Mau Đồng Tháp. Hướng bên trên của bản đồ chữ S là Hà Nội, Cao Bằng, Yên Bái...

      Delete