Thursday, June 11, 2020

Cao Nguyên Mẹ Buồn

Bên bờ nương, cỏ hoang theo chiều gió
Mưa xuống đời, chiếc bóng núi rừng xanh
Giữa chiều tàn, Mẹ chờ bên lá cỏ
Mái nhà thưa, cột vách cũ mong manh

Từ buổi ấy, con giã từ Phố Núi
Bếp lửa chiều chỉ còn lại hoang vu
Cây Pơ Lang trổ cành hoa lần cuối
Gió mưa về, tiếng hát lời Mẹ ru

Chiều cao nguyên, lá vàng reo thương nhớ
Lưng đeo gùi, Mẹ đứng giữa núi rừng
Con nơi nao một mảng trời xa vợi
Thác đổ dài, khói nước bao giờ ngưng

Mẹ nhớ thương, mưa về càng thêm nhớ
Điệu sáo buồn, réo rắt hoàng hôn xưa
Tuổi mây trời như hoa Pơ Lang nở
Người gọi người, con đã về hay chưa

Giữa đại ngàn, sắn ngô trên tay Mẹ
Ánh lửa thương cho con bữa cơm chiều
Hạt muối khô mà trao dòng lệ khẽ
Gửi đến người bên con suối đìu hiu

Bóng cây xưa, chim Grứ về đây nhé
Gió heo may giờ đã xuống vai gầy
Mưa bên rừng cũng ru hời nhè nhẹ
Trăm năm chờ, con về trên áng mây

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020

Chú thích:

+ Chim Grứ: Là giống chim đại bàng bay cao nhất trong các loài chim. Vũ điệu chim Grứ là điệu múa truyền thống của dân tộc Ê-đê trong các buổi lễ hội địa phương. Các động tác múa chim được mô phỏng theo cánh chim đại bàng đang bay lượn giữa trời cao, với đội hình số lẻ 3, 5, 7 hoặc 9 người. Theo quan niệm tâm linh của người dân Ê-đê, linh hồn người chết sẽ tái hiện trở về với hình ảnh con chim Grứ. Và sau 7 lần biến dạng hình, linh hồn sẽ đầu thai trở lại làm người trên cõi thế gian.

+ Hoa Pơ Lang: Còn gọi là hoa Mộc Miên, hoa Gạo. Một loài hoa biểu trưng cho nét đẹp dân dã núi rừng của các cô gái miền sơn cước. Hoa Mộc Miên thường nở đỏ rực trên khắp vùng Tây Nguyên vào mỗi độ xuân về. Theo truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có chàng trai nghèo yêu cô sơn nữ đẹp. Vào ngày lễ cưới, mưa trời giông bão đã cuốn đi buôn làng và các lễ vật của chàng trai. Dân làng thương cảm, đã dựng cây nêu để chàng lên trời hỏi Ngọc Hoàng về sự tình. Khi chia tay, chàng cột một băng vải đỏ có tua 5 cánh trên tay người vợ, để lập lời thề thủy chung. Ngọc Hoàng thấy chàng có đức độ đã giữ chàng lại làm Thần Mưa. Cô sơn nữ nhớ thương sầu khổ, đã hứa thề xin làm đóa hoa 5 cánh, như băng vải đỏ của chàng, và nguyện ở lại đây để chờ chàng trở lại. Nàng leo lên cây nêu và gieo mình xuống đất, biến thành cây Pơ Lang với những đóa hoa 5 cánh đỏ rực màu, đó là vết máu trái tim của cô gái Tây Nguyên sắt son hẹn thề.





2 comments:

  1. Thơ thật trau chuốt, những danh từ mà HLP chưa lần nào nghe thấy thì nay lại được biết đến. Cảm ơn Trường Đinh

    ReplyDelete
    Replies
    1. cảm ơn chị Hà Lan Phương ghé thăm. chiều vui sức khỏe sum vầy, chị mến...

      Delete