Tuesday, March 10, 2020

Việt Nam Tôi và Em

- một bài thơ mỏng, như dấu lệ thương, xin gởi gió bay về quê hương mình...

mời em nhé, về thăm quê xứ Mẹ
cùng với anh đi từ Bắc vào Nam
ghé Văn Miếu rồi đến chùa Một Cột
đền Ngọc Sơn và làng gốm Bát Tràng

chiều dạo bước bên bờ hồ Hoàn Kiếm
tha thẩn nhìn Ba Mươi Sáu Phố Phường
cầu Thê Húc từng bước chân kỷ niệm
ngọn gió thương, áo lụa trắng Hà Đông

cây Cơm Nguội mùa thu vàng tươi lá
nắng nhẹ rơi bên góc phố Hàng Đào
Hà Nội ơi, nỗi niềm anh thương nhớ
chiều Tây Hồ vương vấn nụ hôn trao

núi Độc Tôn sáng ngời cây Tháp Bút
viết vần thơ, hỏi mưa nắng về chưa
gió thoảng bay, ngạt ngào hương hoa Sữa
theo em về, tìm lại giấc mơ xưa

ngàn cánh chim lượn bay hồ An Vũ
mỗi sáng chiều vẽ trắng góc công viên
ngỡ vườn hoa nổi lên bờ mặt nước
đảo hòn Cò giữa thành phố Hưng Yên

con đường xưa đưa em về phố Hiến
một khung trời đậm sắc chốn làng quê
hương gió bay theo từng đợt sóng lúa
làm ngất ngây những dấu bước tìm về

tuổi làng Nôm bên nếp nhà xưa cũ
đã bao năm với bến nước sân đình
nhánh rêu phong làm thêm nhiều cổ kính
huyện Văn Lâm, cây cầu đá yên bình

đền Phượng Hoàng, mái thôn làng ngói đỏ
giữa quê nhà còn nhang khói Phù Cừ
nàng Cúc Hoa bên góc đền trước ngõ
lời thủy chung gói ghém trọn lẽ đời

ngày hửng sáng, ghé lên miền Bắc Kạn
hồ Ba Bể trên sóng nước mênh mang
bát ngát xanh như làn sương ngọc bích
động Nàng Tiên, em đẹp nét mơ màng

chiều bảng lảng, thác ghềnh giăng tơ sóng
đẹp uy nghiêm Bản Giốc bảy sắc màu
núi Cô Muông, cảnh xưa mờ ảo mộng
động Ngườm Ngao, miền sơn cước Cao Bằng

sáng mờ sương, vùng núi Đôi Quản Bạ
thoảng mơ màng, nhìn lại Lũng Cẩm Trên
bóng hương hoa, em cười bên nương đá
ánh trời vàng vừa chợt hé cửa chào

bước thênh thang giữa thôn làng Lùng Khúy
vách đá treo, vang lên khúc đàn trời
muôn sắc hình dưới áo màu nhũ thạch
em dịu dàng, đưa lối vào cơn mơ

hoa nở đẹp theo từng mùa trở giấc
dáng hình em bên cánh gió gieo hương
Tam Giác Mạch díu nhau vào cảnh sắc
khóm đá vàng, rừng cỏ bát ngát thơ

hạt lúa thơm trên cánh đồng rực nắng
ruộng bậc thang như nét vẽ vào lòng
mây lại gần ngỡ chừng hôn đèo vắng
gió chiều vương, bay nhẹ giữa Đồng Văn

tình mê say trên con đường xoáy dốc
Mã Pí Lèng, nhớ mãi vách núi cao
giữa vầng trời, ngất ngây miền sơn dã
mây trên tay, theo gió vẽ muôn màu

em ngơ ngẩn chốn quê nhà Mèo Vạc
anh trở về tìm lại tuổi xa xưa
ngọn thác Tiên reo mình trên sóng nhạc
chiều Hà Giang, rừng đá nở hương hoa

biển sương mờ đang về trên Khau Phạ
gió lả lơi theo từng đợt sóng gầy
làm nhớ mãi nụ cười em thương gởi
mây trời xanh, kỷ niệm đã vương đầy

vòng tay ấm chiều nay Mù Cang Chải
tình ngây ngơ khi em đã trao thề
bờ dĩ vãng vấn vương ngày thơ dại
chợt trở về trên miền núi Rẻo Cao

bên Suối Giàng, mây là đà xuống thấp
nhịp nhàng bay theo từng ráng khói chiều
mình có nhau như thuở nào đã gặp
cánh đồng thơ trên môi mắt Mường Lò

hồ Thác Bà trăm năm còn reo mộng
nụ hôn nồng nở mãi mặt trời hoa
mây trắng mỏng theo nắng vờn soi bóng
dáng hình em bên dòng suối Bản Chao

chiều Yên Bái, anh về thăm gió núi
trên bàn tay là một biển tình mây
miền sơn cước, Ngòi Tu trao điệu hát
dư âm vang, vẫn còn mãi đắm say

Mộc Châu đấy, hừng đông còn sương ngát
dập dờn trôi, con suối nước mơ màng
tháng ngày qua, em trở về huyền thoại
Dải Yếm xưa có tên gọi thác Nàng

sóng chè xanh trải dài như biển lạ
nụ cười hồng cũng nhỏ lệ long lanh
chiều kỷ niệm trên vành mây Ngũ Động
tình đẹp ngời như chữ S trong tranh

miền Sơn La, khói lam chiều soi bóng
nét bềnh bồng đẹp mãi với duyên xưa
gió đong đưa làm xanh vời Bản Áng
giữa núi rừng còn óng ánh làn mưa

động Sa Lai, viên ngọc châu rồng thả
dốc Thung Khe lên cao mãi nắng chiều
màu tím biếc cả một trời nhung nhớ
đóa hoa Ban còn nở trắng tình yêu

ngày nắng sớm, ghé lên vùng biên giới
đến Điện Biên là đến với núi rừng
lời gió nhắn, anh ru tình mong đợi
thương em nhiều trên từng nhánh Mường Phăng

là ngà say một vài ly Sâu Chít
bên cánh Đào giữa hồ nước Pá Khoang
em trao tay vào vòng thương díu dít
hoa mặt trời cũng rộ nở yêu đương

chiều Lai Châu, mưa dạt dào trong gió
từng giọt rơi nhè nhẹ xuống giữa đời
cuối trời xưa, Tây Bắc mờ sương ảo
thác Tác Tình trắng xóa cõi hoa mơ

hạt nước rơi như trái tim tình lỡ
tiếng dập dồn kể lể chuyện xa xưa
nàng Nở Lan và chàng trai thổi sáo
dư điệu buồn vang mãi trong gió mưa

chiều nhẹ xuống, lang thang miền Tam Đảo
nhìn mây xanh, mơ ước chiếc hôn nồng
gió mênh mang làm suối hồ ngơ ngáo
mai xa rồi, còn nhớ mãi Thái Nguyên

đảo Núi Cái, chiều nay mình ghé lại
chùa Thác Vàng, xin khấn nguyện lời xưa
theo gió gọi, tìm vào hang Huyền Thoại
Ba Cây Thông đứng đợi người dưới mưa

đêm tình si mơ màng theo Nhạc Nước
trái tim yêu trên đôi cánh thơ vàng
hồ Núi Cốc giữa mênh mông bờ nhớ
dòng sông Công, ngấn lệ ướt dịu dàng

chiều Tuyên Quang, ghé thăm miền sơn cước
hồ Na Hang tuyệt đẹp giữa núi rừng
óng ả xanh như mây trời tha thướt
dệt một làn thơ mộng dưới nắng say

động Song Long, cánh rồng bay huyễn ảo
muôn sắc màu lấp lánh đóa hoa cương
nẻo thiên thai trải dài trên lối dạo
thạch nhũ treo, kỳ thú những dạng hình

suối Mỹ Lâm, con dốc quanh sườn núi
đưa em về với tiếng hát bình yên
hồn thanh thản trôi theo làn nước ấm
ở giữa đời như lạc vào cõi riêng

núi Pắc Tạ nhìn giống loài voi quý
đang say sưa bên nậm rượu hữu tình
dáng uy nghiêm dưới vầng mây ẩn hiện
mặt trời xanh trên sóng nước lung linh

bóng cây Đa bên thôn làng Tân Lập
dưới tàng cây, ánh mát đến dịu dàng
buổi chiều nay, nhìn thấy em thơ dại
thác Bản Ba, hoa nở giữa đại ngàn

sáng mai này theo biển sông trở lại
tình quê hương vẫn còn mãi bên nhau
miền xứ Lạng, về đây năm tháng nhớ
ở trong anh cho đến kiếp đời sau

động Tam Thanh, cho nhau vòng tay ấm
em gởi trao kỷ niệm đã đong đầy
ngón tay thương trên bờ vai dĩ vãng
giữa cổng trời, anh vẽ cánh thơ mây

chiều ghé lại cõi sương mờ Tô Thị
hòn Vọng Phu ghi lại những nét buồn
người hóa đá đứng chờ trăm năm nhớ
giọt lệ gầy trên thảm cỏ hoàng hôn

chợ Kỳ Lừa vẫn còn chưa đóng cửa
màn đêm khuya, nhẹ phủ xuống cơn mưa
người tha phương giữa dòng đời sướt mướt
mắt lệ nhòa, ai hỏi ai về chưa

sông nước cũ trôi về nương Khe Chảo
tháng ngày thương giữa bờ bến mênh mông
đời ân nghĩa vẫn còn say mộng nhớ
tình quê hương, anh giữ mãi vào lòng

hồ Cấm Sơn một cõi trời nước biếc
Bắc Giang em vẫn đẹp nét cổ xưa
làng Thổ Hà, áo Tứ Thân nghiêng gió
nón Ba Tầm che mắt ướt trong mưa

cành lá xanh, cây Dã Hương nghìn tuổi
ai nhớ ai bên chén rượu Vân Hà
yêu em nhiều để đời không tiếc nuối
giọt lệ thương lóng lánh suối Nước Vàng

thác Ba Tia mơ màng bên triền đá
anh có em nơi thung lũng Huyền Đinh
thành Xương Giang, gió bay về yên ả
áng mây chiều vẽ lại dáng hình yêu

xứ Kinh Bắc gần kề bên sóng nước
óng ả chào với nhạc điệu dân ca
hương gió nhắn giữa chiều quê Đình Bảng
gọi nhau về làm xao xuyến tình ta

chiều Hội Lim, nắng dìu trên vai nhỏ
khăn Mỏ Quạ, em chít đẹp tóc huyền
anh giao duyên một chút gì Quan Họ
rồi mai đây, sẽ tìm đến Mời Trầu

dòng Tiêu Tương, chiều nay là sông cổ
tiếng Gọi Đò reo nhớ cả Bắc Ninh
lời mến thương, gởi về em sóng vỗ
chốn quê xưa, em đẹp với tháng ngày

sáng vừa lên, Hải Phòng mờ sương lạnh
làng Đông Khê nhè nhẹ trải nắng hồng
hoa Phượng Vĩ ngọc ngà khoe đôi cánh
nhớ thuở nào lưu bút vẽ nhánh thơ

bãi Cô Tô, hoàng hôn reo gió mộng
chiếc hôn mơ làm đẹp nét Tình Yêu
đêm Hồng Vàn, tương tư về soi bóng
ngọn sóng thương, dào dạt bến Trường Xuân

gió Vân Đồn chiều nay tha thướt gọi
Bái Tử Long, cơn sóng nhớ hôm nào
tình anh đó như mây trời giăng lối
đưa em về, thăm hỏi chốn quê xưa

bến Quan Lạn chiều nay ngàn sóng vỡ
tình cho nhau chớ vỡ đóa hoa yêu
em ngây dại như Bãi Dài chờ đợi
anh mơ màng chan chứa những niềm thương

sóng gọi nhau vẫn nồng nàn biển ấm
mây xa vời chớ theo gió quạnh hiu
này em hỡi, Minh Châu là bến đợi
đôi cánh tình đẹp mãi trong tim yêu

sáng sớm mai, ghé thăm miền Phật cảnh
tỉnh Quảng Ninh, lên cao với núi đồi
ánh từ bi theo về xua gió lạnh
xin nén nhang làm nguyện ước thanh bình

dãy Đông Triều, một khung trời Yên Tử
vùng đất lành có gió hát rừng reo
trên đỉnh núi, mây ngàn năm xuống ngự
khói hương thiền như tỏa cánh linh lung

bình minh sáng, nắng trải đầy Uông Bí
nơi chùa Trình còn dấu bước Hương Vân
một thuở đó, vua Nhân Tông ghé lại
bên Suối Tắm để rũ sạch bụi trần

chùa Giải Oan, vết rêu mờ cổ kính
tiếng chuông chiều còn gõ nhẹ âm vang
suối nước xưa trầm mình theo cơn mộng
mây gió về để giải nỗi hàm oan

khói Hoa Yên gợn hình ngôi chùa Cả
thuở hôm nào còn phủ nhánh mây xanh
am Ngọa Vân với la đà sương gió
rừng cây tùng như rồng múa uốn quanh

mây tràn về chiều nay trên núi đỉnh
ngôi chùa Đồng giữa cổng trời uy nghiêm
chốn Vân Tiêu, nén hương lòng dâng kính
non thiêng này, xá lợi tháp Huệ Quang

chiều gió mây đưa người về Một Mái
để thấy mình có Phật ở trong tâm
lời kinh khuya xin dâng lên tháp Tổ
trong cõi lòng là Yên Tử Trúc Lâm

một sớm mai, ước mơ anh đã hứa
được bên em trên đất Mẹ quê hương
tìm thân ái chỉ riêng mình mở cửa
chớm yêu thương trên biển đảo Cát Bà

thuyền Bha-ya theo Hạ Long vỗ sóng
bữa tiệc trưa trên con nước bềnh bồng
kia Bồ Hòn, Ngọc Vừng rồi Cống Đỏ
dạo quanh trời giữa ngàn đảo mênh mông

núi Đề Thơ giữa biển màu xanh thẳm
trên nét mày, em soi bóng mê say
môi mắt gần, ta vào hang Sửng Sốt
thấy đất trời chen sát với bàn tay

gió chiều nay, Bồ Nâu lay cành liễu
rủ la đà bên giấc mộng linh lung
em hiền ngoan khép vào vòng tay nhỏ
ta dìu nhau theo từng bước Thiên Cung

lời dịu ấm giữa Long Tiên mây khói
hương gió trời chan chứa những niềm tin
trái tim si có nhau về chung lối
mỗi cái nhìn là nhắn gởi yêu thương

hang Trinh Nữ vẫn còn reo mộng nhớ
em ngây thơ như bước lại tháng ngày
ta díu dan giữa hồn nhiên dạo bước
đắm mê tình cho mãi vẫn còn say

ghé Tuần Châu, vào Hải Dương mua cốm
lên Ninh Bình, tìm đến Cố Đô xưa
điệu hát chèo với đàn Bầu đàn Nguyệt
ru vào lòng nỗi nhớ, chiều lệ mưa

đền Kiếp Bạc, nhìn nét xưa trầm mặc
núi Côn Sơn tĩnh lặng giữa mây ngàn
Bàn Cờ Tiên cho nhau nhiều lưu luyến
ghi vào lòng nẻo vương vấn thời gian

mênh mang trắng, vạn ngàn cánh cò vạc
râm ran trời trên đảo Chi Lăng Nam
bềnh bồng gió giữa hồ gương bát ngát
chạnh cõi lòng chan chứa những niềm thương

về đây thăm ngôi đền chùa Bái Đính
tượng Phật đồng lớn nhất vùng Á Châu
bên sân đài, dãy hành lang La Hán
Giếng Ngọc xanh, óng ánh nét nhiệm mầu

đầm Vân Long và Tràng An kỳ bí
cảnh hoang sơ có gió núi nghiêng bay
dòng sông xưa như vần thơ diễm ảo
sóng bập bềnh bên giấc mộng thiên thai

sáng mai này, dạo núi đồi Non Nước
chuyện chúng mình sẽ yêu mến từ đây
cài tóc mây bài thơ tương tư nhớ
để mỗi chiều, em ngã vào tình say

sông Vân Sàng lững lờ như vẽ mộng
có bóng em trên sóng nước dịu dàng
ghế công viên, anh sẽ chờ em đó
trong vòng tay, hai đứa chợt mơ màng

núi Cánh Diều, những cành hoa đang nở
sắc tím vàng cho đẹp nét lả lơi
chiều rơi nắng với nụ hôn trao gởi
anh gọi em là nàng Ngọc Mỹ Nhân

ngày lắt lẻo cầu Mây trên cổ thụ
từng bước chân theo phím gió đong đưa
vượt suối nước, lang thang vào Tam Cốc
Sa Pa tình, lãng mạn giữa rừng thưa

cánh Cổng Trời vừa hé chào cơn mộng
vòng tay trao, vẽ đẹp Thung Lũng Hồng
chiếc kèn lá, em làm chim ca hát
nhánh đào xinh bên phiến đá Hàm Rồng

động Tả Phìn có em dìu theo bước
trên tay anh, áo Thổ Cẩm mịn màng
rừng thông xanh cũng tơ tình tha thướt
gió xạc xào ngơ ngác rặng Sa Mu

màu nắng hạ, chiều nay nhìn dịu mát
có phải thương lên mắt nhớ một người
gió rừng thông về ngang qua Cồn Thủ
môi yêu đương còn vương vấn nụ cười

bãi Đồng Châu tháng ngày thơ dại ấy
cánh đồng Ngao, cát mỏng và gió chiều
ngàn sóng nhớ vỗ vào bờ kỷ niệm
chiếc hôn trao còn say ngất tình yêu

hàng cây Ngâu, hoa vàng thương rộ nở
nỗi nhớ người cũng vàng ánh Thái Bình
chiếc Chiếu xinh chờ em nơi làng Hới
anh ru hời cho mây nước gần nhau

chiều Hà Nam trải đầy trên sông Đáy
sóng dập dềnh theo con nước về nguồn
làn lụa mỏng khoe sắc màu Nha Xá
thạch nhũ treo, gió nước giữa hang Luồn

dãy núi cao, vườn cây xanh mươn mướt
cánh cò bay làm trắng cả khung trời
bầy sơn dương dạo quanh bên bờ nước
từng nhánh rong lơi lả bến ao Dong

bức tranh thơ, vẽ mây trời Kẽm Trống
chuyện dòng sông yên ả giữa núi đồi
Bát Cảnh Sơn nơi thôn làng Tượng Lĩnh
chim lượn về cũng ao ước có đôi

kìa Vũ Đại, nồi niêu trên củi nhãn
lửa ấm lòng, ngọn gió nhớ quê hương
làng Thanh Hà, nghề thêu ren truyền thống
anh tìm về trao gởi những niềm thương

chiều Bản Lác, một Mai Châu hoang dã
giữa núi rừng, thấy em đẹp như mây
làn sương mờ trên Lũng Vân thơ mộng
thảm mây trời trải nhẹ xuống bàn tay

động Đá Bạc như cánh rừng thạch nhủ
ngàn đá hoa hé nở khoe sắc màu
hồ Thung Nai sóng vờn viên ngọc biếc
mắt em tròn tựa như ánh chiêm bao

dòng suối khoáng làm khói mây ấm lại
tiếng hương lòng từ vùng đất Kim Bôi
ngỡ gió gọi Hòa Bình trao điệu múa
luyến thương ơi, theo từng nhịp Sáo Ôi

bản Giang Mỗ, khói lam miền quê núi
nét hiền hòa dìu dịu xuống hồn thơ
bàn tay nhỏ anh viết lời nương rẫy
tặng núi rừng xứ Mường cổ hoang sơ

hồ Vị Xuyên, chiều nay say sắc mộng
thơ cài hờ lên bờ tóc em ngoan
anh trở về giữa đất trời Nam Định
tìm đến em trao cái nhớ dịu dàng

em dìu bước lên biển xanh ngày sớm
ánh bình minh nhẹ đổ trên môi hồng
chàng ngư phủ với chiếc cà kheo gỗ
anh thương nhiều nét đẹp bãi Thịnh Long

ghé chợ Viềng mua tò he rồng phượng
tiếng kêu đùa làm sống lại tuổi thơ
em sát gần để anh khe khẽ nhắn
hôn tóc bay cho thơm gió mây trời

thôn Văn Lý, chiều rơi vàng nỗi nhớ
đồng muối trắng trên những khuôn đất hiền
thương quê Mẹ cả ngàn đời vất vả
xin gởi người giọt lệ trước nắng nghiêng

ngôi đền Hùng trên núi cao Nghĩa Lĩnh
làng Cổ Tích, mưa nắng vẫn còn đây
bên Giếng Ngọc, long lanh làn nước mát
em ghé về một thuở soi nét mày

thao thức nhớ vùng trời xưa dĩ vãng
dòng Suối Tiên với tiếng hát núi rừng
nơi đền Hạ dưới vầng trăng soi sáng
môi em cười trên từng phím yêu thương

chiều hôm nay, tìm về năm tháng cũ
em trong anh đẹp mãi nét ngoan hiền
đền Âu Cơ giữa mây trời ngũ sắc
có vần thơ anh gởi, dáng bay nghiêng

hội Nõ Nường bên miếu làng Trò Trám
tiếng Cồng Chiêng để níu gọi tình mời
nỗi niềm thương còn đây nhiều lưu luyến
chuyện chúng mình vương vấn vào nẻo mơ

đầm Ao Châu linh lung màu kỷ niệm
thuở hẹn hò bên sóng nước mênh mông
nét duyên xưa như chiếc gương mầu nhiệm
điểm trang em cho thêm tuổi dịu dàng

chiều nhẹ nắng, nước hồ Ly reo khẽ
bức tranh thêu với cành lá ươm xanh
em có thương xin trao bàn tay nhé
dìu nhau về trên khắp miền quê hương

chiều trở lại dưới mây trời Thanh Hóa
bãi Sầm Sơn còn ghi dấu tháng ngày
thuở hẹn hò, em bên hòn Trống Mái
vào giấc mơ còn nhớ mãi ngày nay

suối Cá Thần lững lờ theo dòng chảy
thôn Lương Ngọc còn hạt nắng mến thương
nhớ hôm nào em trong vòng tay ấm
sóng gọi tình óng ánh những vấn vương

làn thác Mây dịu dàng con nước mỏng
rót vào hồn Chín cung bậc tình yêu
em đã hứa cùng anh lên đỉnh mộng
cho mây hồng vương nhẹ bờ tóc ngoan

chiều bến En như Hạ Long trên cạn
dĩ vãng về vẽ đẹp lại mắt môi
nụ hôn mơ giữa đất trời nghiêng ngửa
thấy hồn mình ngơ ngẩn áng mây trôi

động Từ Thức có thơ treo cành gió
thổi du dương cho môi mắt mơ màng
làm lả lơi vầng trăng trên sóng nước
đưa tình mình vào mộng ước thênh thang

núi Trường Lệ có cơn mưa nghìn mắt
rơi nhẹ nhàng theo bụi cát hoàng hôn
em có nhớ cành mây trời díu dắt
hãy tìm về với ngày tháng ngây thơ

đền Cô Tiên vẫn ngàn năm huyền thoại
chuyện tình nghèo còn nhắc đến ngày nay
xin yêu thương đưa người về chung lối
vần thơ say còn vẽ đẹp giấc nồng

sáng mai đây, ghé về thăm xứ Nghệ
đảo chè xanh bên dòng nước Thanh Chương
bóng hình em theo vào trong thơ nhớ
để ngày sau anh còn mãi luyến thương

rừng Diễn Lâm có hàng thông ca hát
biển Cửa Lò, hoa nắng cũng ngát hương
thành cổ Vinh, áo dài em nghiêng gió
chiều Nghĩa Đàn, môi em nở Hướng Dương

bến Tam Soa, điệu ru hò mơ mộng
em thướt tha như mơn mởn dáng Kiều
trăng cũng chờ để nhìn em chiếc bóng
anh mơ màng câu lục bát Nguyễn Du

mình dạo bước lên vùng biên Nậm Cắn
trong vòng tay, anh trao tặng đóa hồng
để em nhớ mỗi khuya về ngơ ngẩn
nhìn trăng say bên khung cửa cài hờ

hỏi vần thơ có khắc hình Mộ Dạ
chiều hẹn hò bên giếng Ngọc Mỵ Châu
gió nhẹ lay trên cành sen duyên dáng
em trở về thương nhớ nụ hôn đầu

nắng chiều nay rơi vàng trên bãi Lữ
vầng mây xanh vẽ đẹp trái tim yêu
đã bao lâu anh làm người xa xứ
mơ ước đầy lời hứa về thăm em

chùa Hương Tích còn trong anh nỗi nhớ
mây khói xưa vẫn bay phủ núi Hồng
cõi non xanh, nét sương chiều dịu vợi
bóng Hương Tuyền nhè nhẹ trên mắt thương

chim Cu Kỳ khóc trời mây bịn rịn
em chờ ai nơi cuối bãi Thiên Cầm
mưa trong lòng, anh gởi về Hà Tĩnh
còn rơi đầy trên biển lạ tha phương

điệu ca trù nơi quê nhà Cổ Đạm
dãy đèo Ngang vất vưởng nhánh lệ buồn
bên đền Củi, giọt mờ như trải thảm
một góc trời yêu nhớ vẫn còn đây

nàng Thủy Cung mơ màng chờ ai đó
cánh chim bay bên hang Én chào mời
hoa nắng reo, chiều xưa trên thác Gió
em theo về làm ấm lửa tình yêu

chiếc thuyền mơ vào sâu trong động núi
trôi mênh mang với cảnh sắc Sơn Đoòng
anh thảng thốt giữa đất trời kỳ bí
chỉ biết là khép em chặt cõi lòng

anh sẽ phải hôn em ngàn trăm đóa
mỗi đêm ngày thương lắm núi Thần Đinh
vào hang Tối, ơ kìa em và gió
đem trăng về soi bóng ngả lung linh

quê hương ơi, anh tìm theo nẻo nhớ
lời gió mời, xin lần nữa về thăm
động Thiên Đường vẽ lên trời mây nước
có em chờ trao nhẫn cỏ trăm năm

ngày mới đến, anh ghé về Minh Hóa
để tìm em bên phố núi đợi chờ
em có biết giọt buồn rơi trên má
giữa đêm dài, còn nhớ mãi người xưa

nắm cơm Bồi quê nhà em mộc mạc
dãy nương Ngô, miền núi Tây Quảng Bình
tiếng chày giã còn vang trong chiều mát
dư âm về để mà nhớ thương nhau

chiều mênh mang bên suối hồ Hói Róc
nỗi niềm thương trên sóng nước bềnh bồng
em là mây và anh là gió bão
thổi nồng nàn cho tha thướt nhớ mong

hang Tú Làn, chốn địa đàng kỳ bí
đưa người vào ngàn lẻ một ngẩn ngơ
nụ cười em, hiền ngoan miền sơn cước
anh lạc về cõi huyền ảo tiên mơ

chiều thác Bụt, hẹn hò bên Dốc Cáng
mình có nhau, mơ ước đến dịu dàng
cuối trời xanh, vấn vương theo ngày tháng
quê hương mình đẹp như cánh mây bay

ngày trở về nơi cổ thành Đồng Hới
nhìn nắng vàng trải xuống Quảng Bình Quan
ai thương gởi nhánh hoa Hồng hẹn ước
em nhớ hoài vòng tay ấm mênh mang

chiều hôm nay, bên dòng sông Nhật Lệ
gió dạt dào theo cánh nhạc vấn vương
ngọn sóng mơ vỗ vào bờ thương nhớ
vẽ dáng hình bên giấc mộng yêu đương

này em nhé, cuối bờ mây Đá Nhảy
từng phiến yêu làm đẹp nỗi nhớ đầy
sóng nhấp nhô ngỡ chừng như nhịp thở
dấu yêu thêm trên áo mỏng vai gầy

anh nhớ mãi biển cát đồi Quang Phú
thuở hồn nhiên theo từng bước chân qua
màu kỷ niệm vẫn còn xanh dấu cũ
đẹp dịu vời trên nắng gió trao thương

hỡi em yêu, nhịp sóng hồ Bàu Tró
nét hiền hòa theo dòng chảy quê hương
dãy núi cao với rừng xanh cây cỏ
giữa đêm dài, mây nước có bên nhau

chiều Quảng Bình, đưa em về lối mộng
trên tháng ngày còn ghi dấu Kẻ Bàng
Phong Nha Động nơi cuối trời thảng thốt
nhớ em nhiều để nhớ mãi miên man

chiều hôm nay bên dòng sông Bến Hải
bẽn lẽn em trên con dốc Hiền Lương
hoa Trẩu Trắng nở trao mùa thơ ấu
tuổi ngây khờ, anh còn mãi vấn vương

buổi hôm nào, hẹn hò bên Cồn Cỏ
nắng hoàng hôn trải thảm trên cát vàng
em trao anh những giọt tình mê đắm
để một thời nỗi nhớ đến mênh mang

chiều Lao Bảo, nhớ lời xưa ước thệ
gió ân tình, xin giữ lại kiếp đời
dư âm vang với niềm thương úa lệ
Quảng Trị buồn, chờ bóng ai về thăm

em tha thẩn trên đường xưa lối cũ
Huế mơ màng điệu hát Lý Mười Thương
tìm vào nhớ, tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Đại Nội chiều, quê Mẹ là xứ Thơ

cầu Tràng Tiền linh lung nhiều kỷ niệm
anh lén hôn trên áo tím bay nghiêng
thơ anh nhỏ cũng Đông Ba lộng gió
từ Ngự Bình đến cồn cát Dã Viên

dòng Hương Giang lững lờ theo sóng lượn
biển Lăng Cô yên ả nét sương mờ
phá Tam Giang ngày rày đâu đã cạn
dĩ vãng hồng trên chiếc nón bài thơ

mây chiều nay đã vì ai xuống thấp
bởi áo em làm tím cả trời cao
gió Đông Ba cũng chờ em theo với
cho áo màu còn hương Huế hôm nào

có phải chăng xứ Thơ là mộng mị
điệu ru hò còn níu áo em xinh
dòng Hương Giang cũng lững lờ trôi vãng
tìm bến bờ cho đẹp tuổi lung linh

cầu Tràng Tiền có chừ bao nhiêu nhịp
gió theo về cùng đếm nhịp áo nàng
làn mây tím cũng bay về lơi lả
trao hạt nồng trên tay phím dịu dàng

chuông Thiên Mụ chiều nay quên tiếng gọi
gõ chi đời làm tỉnh giấc mơ say
chiếc áo xinh đã thêu vào khung nhớ
thơ chưa đầy cũng chắp cánh cùng bay

hồn ni nớ, ai sẽ về mơ ước
hoa Ngự Bình cài nhẹ trên áo mơ
anh cũng mơ làm cánh chim si dại
để đậu hờ trên vai áo ngây thơ

thôn Vỹ Dạ chiều nay khoe sắc tím
tà áo lay đã tô điểm màu trời
cồn Dã Viên, anh về thương nhớ quá
Huế đêm ngày đẹp mãi trong giấc mơ

đầm Lập An giữa mây trời say đắm
mắt môi buồn cũng dịu xuống Mười Thương
tuổi ngây thơ hôm nào còn xanh thẳm
dệt thêu đời bên đèo núi xa xăm

nón bài thơ che hờ đôi vai nhỏ
hương tóc em làm anh vấn vương nhiều
Đồng Khánh xưa, răng mà đẹp dữ rứa
áo tím bay, em gởi lại nắng chiều

đồi Hà Khê, tiếng chuông làm nỗi nhớ
ru điệu hò trên sông nước về đêm
cánh hoa đăng cho nhau lời hẹn ước
mưa Huế buồn, ni nớ đã vào tim

Phu Văn Lâu dưới khung chiều cổ kính
thuyền trên sông còn đợi bến về qua
anh gởi tặng bài thơ trên mây trắng
vẽ một trời thương nhớ chốn quê nhà

chiều xuống nhẹ, gió lay tà áo tím
môi em cười như cánh bướm thêu hoa
để anh mãi tương tư làn mưa nhớ
chờ em về trang điểm nét Đông Ba

cầu Tràng Tiền đưa em về kỷ niệm
bờ tóc ngoan như một thuở học trò
anh vẽ lại màu thơ trên cánh Phượng
mỗi đêm về ru gởi theo điệu hò

nón bài thơ em nghiêng vành duyên dáng
e ấp thương bên chiếc bóng Ngự Bình
hỏi em nhé có nhớ mong ngày tháng
lời mến yêu lơi lả gió hương nồng

Huế mộng mơ là xứ Thơ hoa nở
em dịu hiền trên điệu Lý Mười Thương
áo tím bay mãi là hương sắc Huế
hỡi O nàng có trao gởi vấn vương

dòng Hương Giang từng đêm reo mộng ước
đưa em về để đón ánh trăng xưa
chiếc thuyền rồng trôi theo làn sóng nước
đèn hoa đăng như mây trải thảm trời

chiều ni nớ, chờ hồi chuông Thiên Mụ
nhịp yêu đương trên tiếng nói dịu dàng
dáng hình em thướt tha mây gió nhẹ
thơ cũng về trao nỗi nhớ mênh mang

ngày mai sớm, ghé Bà Nà em nhé
tìm gió thu trên cành lá dịu dàng
đêm Núi Chúa, ngắm trăng về khe khẽ
thấy giọt thương nhè nhẹ rớt vào lòng

sáng mai này, thức dậy chờ nắng ấm
đi vòng quanh vùng địa giới Hải Vân
dãy Trường Sơn cheo leo miền xanh thẳm
ngọn đèo Mây, điểm nối giữa Bắc Nam

trưa nắng mỏng, ta tìm về làng Chiếu
Cẩm Nê xưa vẫn quyến rũ đêm ngày
cây Đay Lác nhuộm màu xinh đẹp lạ
giữa mây trời, thêu dệt giấc mơ say

cầu Tình Yêu đêm nay mình dạo bước
gió nhẹ lay trên sóng nước yên bình
trăng hát ca đã ấm tràn môi mắt
dòng sông Hàn chan chứa ánh lung linh

trên bến nước, khuya nay em đừng ngủ
cùng lênh đênh với trăng gió cầu Rồng
Đà Nẵng đêm phải chăng là lãng mạn
anh yêu em từng thuở nhớ mênh mông

bình minh sáng hé chào ngày mới tới
nụ cười em bay theo gió bồng bềnh
trên Cáp treo, Bà Nà Hills huyền thoại
môi em hồng dưới nắng ấm vừa lên

rừng núi cao khoe sắc màu xanh thẳm
em ngã vào cho anh khép vòng tay
con suối Mơ hiền hòa bên dòng chảy
em cũng hiền theo mây gió cùng bay

Linh Ứng Tự giữa khung trời xưa cổ
ngày trôi qua trên núi Chúa bốn mùa
bên miếu đền, hoa Đào Chuông nở rộ
xin chắp tay cầu nguyện thế giới vui

đường hỏa xa, con tàu leo dốc núi
nắng reo vui trên đóa Cẩm Tú Cầu
Hầm Rượu Vang, từng giọt nồng trăm tuổi
nhìn em thương, say đắm cõi lòng mê

bảo tàng Sáp với tượng hình soi bóng
vườn Tình Yêu có em đẹp dịu dàng
lâu đài cổ trên núi đồi thơ mộng
thác Tóc Tiên trôi chảy nét bồng lai

chiều hôn nhẹ trên đôi môi chờ đón
gió gọi về gõ cửa dưới làn mây
bàn tay gió theo cánh diều thơ ấu
Bà Nà Hills, vương vấn mãi tháng ngày

trên sông Hoài, thả ngọn đèn mơ ước
được gần em suối tóc mượt mà bay
hương thoảng ấy bên tách trà sen ấm
rằm Hội An, em đẹp nhất đêm này

từng giọt thương, An Bàng long lanh nhớ
đêm dịu dàng nhẹ trải trên thảm hoa
chiếc đèn lồng giữa trời linh lung ánh
tình quê hương theo trăng gió hát ca

đêm huyền diệu vì có em chờ đón
nụ hôn nồng trên bờ tóc em ngoan
Lai Viễn Kiều cũng lên đèn soi bóng
đợi em về, thăm hỏi nẻo chứa chan

kìa xa xa, mái nhà xưa Tấn Ký
đèn hoa đăng chiếu sáng lại yêu thương
áo em bay theo cánh diều mộng mị
trăm năm về, vẫn nhớ mãi Hội An

nắng chiều rơi linh lung làn Thác Trắng
đảo Lý Sơn với sóng nước bềnh bồng
thuở xa xưa đã bao mùa nhung nhớ
anh trở về nơi đất Mẹ mênh mông

núi Cà Đam có rừng cây xanh lá
gió dạt dào một cõi nhớ xa xăm
tìm đến em để luyến thương ngày tháng
chuyện chúng mình, trao mộng ước trăm năm

làng Thiên Xuân anh về ghi dấu lại
nét hương xưa còn đấy dưới nắng chiều
tình cũng thế, xanh ươm mùa hoa trái
nhánh hẹn thề trong tim nhớ còn say

anh khẽ bước theo cánh tình trao gởi
thành Châu Sa có hình bóng đợi chờ
biển Sa Huỳnh mặn nồng thêm nỗi nhớ
sóng yêu thương dưới ánh nắng dịu dàng

anh vẽ lại một khung trời Quảng Ngãi
trong mắt thơ, em là biển Mỹ Khê
bởi quê nhà là nỗi niềm chan chứa
thẫn thờ anh, cõi mộng bước theo về

mình yêu nhau như núi rừng Thiên Ấn
cánh hoa thơ xin gởi lại lời chào
giọt lệ thương giữa dòng sông Trà Khúc
kỷ niệm về trên bến nhớ hôm nao

Cù Lao Chàm chiều nay còn hương thắm
gió thoảng về từng giọt nhớ nghiêng chao
bên Suối Tình, ta cùng trao hẹn ước
những rì rào sông nước nói yêu nhau

tình ngạt ngào giữa tim yêu chan chứa
giấc mơ hồng, vẽ lại đóa thơ ngây
mơ màng nhớ, Tiên Bích La hương nắng
giếng cổ Chăm, ta uống ngụm nước đầy

về Kon Tum ngắm nhìn ngôi nhà Gỗ
chiếc cầu treo làm nhớ mãi Kon Klor
ngồi lắt lẻo trên lưng đàn bò trắng
gõ Cồng Chiêng, ngà ngật đến Đắk Tô

em yêu hỡi, đong đưa tình mây gió
trên lưng voi, tay nắm lấy bàn tay
đến Đắk La rồi Măng Đen hoang dã
ghè rượu Cần ngất ngưởng buổi chiều say

anh vẫn nhớ về em từng đêm mộng
khu phố xưa, miền đất đỏ Kon Tum
nhà thờ Gỗ cao nghiêm màu quý trọng
giữa bầu trời óng ánh một chấm nâu

tòa Giám Mục nhìn yên bình thánh thoát
nhành hoa Sứ trắng muốt đến dịu dàng
chiều Tây Nguyên trên chiếc dương cầm gió
làm hồn anh gõ nhịp nhớ mênh mang

nhà Kon Klor, nét đẹp đầy chiêm ngưỡng
cây cầu treo thơ mộng dưới nắng chiều
nàng sơn nữ tóc dài buông trong gió
thơ anh cài trên đôi cánh tình yêu

khu miệt vườn chờ ai về hái trái
hoa bên này đang nở đóa tương tư
xin hỏi nhé làm sao về Phương Quý
để tìm em trao gởi nhánh tâm tư

chiều Măng Đen dáng hồng như tiên nữ
mặt hồ xanh trên con nước lững lờ
theo tiếng gọi để thiên đàng xuống ngự
Đà Lạt mơ ở giữa trời Tây Nguyên

thác Ya Ly chiếc bóng chiều dĩ vãng
còn lại đây như một bản tình ca
thuở xa xưa, lời dư âm gọi nhớ
một nỗi lòng xin gởi lại Đắk Bla

thuở hôm nào mắt em tương tư lạ
nốt nhạc trời trên suối thác Phú Cường
anh yêu mãi khung Cầu Vồng bảy sắc
Plei-ku buồn, chiều mưa nhớ vấn vương

mùa Ning Nơng vẫn về đây thơ dại
tiếng Cồng Chiêng gõ lại những nét tình
chiếc áo mỏng một lần em che gió
dưới mây trời, đồi núi cũng lung linh

chiều vàng thắm bên bờ Tơ Nưng vắng
khi bơ vơ, em có hiểu nắng gầy
hồ Mắt Ngọc chớ quên dòng lệ trắng
giọt mưa buồn trên biển núi năm xưa

anh thương chúc dẫu rằng em chưa biết
tháng ngày qua, rừng thông lá còn xanh
bãi cỏ Gào có dáng hình em đó
nơi chúng mình yêu nhớ mắt long lanh

chiều Tây Nguyên vẫn còn đây hẹn gởi
anh tìm về để nhìn lại tuổi thơ
góc sân trường có cành hoa đan nhớ
tháng năm dài, thêu cánh Phượng yêu thương

áo học trò mộng mơ màu cỏ lá
nắng trải vàng Ban Mê Thuột chiều nao
bờ tóc ngoan làm anh thương nhớ quá
gió theo về cùng vỗ bến tương tư

chiếc thuyền mơ nhẹ trôi trên hồ Lắk
anh mãi nhìn đắm đuối một bóng hình
vòng tay nhỏ cũng trao mời âu yếm
ngả nghiêng thương cho đượm nét ân tình

hồ Ea Kao chờ ai bên gió nắng
ngọn sóng xưa xin trôi chảy về nguồn
cho mắt anh khóc tràn lên lời nhắn
em chớ buồn để thơ vẫn còn yêu

chiều Bản Đôn, gió mây gần nhau lại
hỏi em rằng nụ hôn gởi về đâu
dòng Đray Sáp u hoài cơn mộng lẻ
khẽ gọi nàng, em có nhớ mùa Ngâu

thác Đray Nu nhỏ hạt nồng vương vấn
rơi dịu dàng trên từng bước Tây Nguyên
nỗi niềm xưa như dòng Sê-rê-pốk
vẫn dạt dào thương nhớ cõi trời riêng

sáng sớm mai, về thăm miền đất võ
nhìn mà thương gió núi giữa biển rừng
Bình Định xưa vẫn đậm đà sắc nhớ
trong tim em tiếng suối thác gọi mừng

nắng long lanh, gió vàng trên cát mỏng
chiều xuống gần trên tay nước chập chờn
em thôn nữ, về đây thêu vẽ mộng
suối Giếng Tiên bên trăng sáng lập lòe

đảo Hòn Khô, biển viền quanh bờ bến
sóng tung tăng như hoa trắng nở chào
em về thăm ngôi làng chài Nhơn Hải
thương nắng hồng theo tà áo bay cao

chiều xuống thấp nơi Quy Hoà bãi nhớ
gió lùa về trên suối tóc yêu đương
anh ngơ ngẩn giữa rừng thơ chắp cánh
biển vỗ bờ để hôn nhẹ làn hương

đầm Thị Nại bình minh theo quyến rũ
gió ban mai cũng mở rộng bàn tay
cho em biết, ai đang chờ đón gọi
anh tìm về trao gởi mộng đắm say

Cù Lao Xanh, hoàng hôn dập dờn đến
bãi Hoàng Hậu có tiếng sóng mời chào
cá múa bay giữa Hầm Hô trìu mến
Kỳ Co thương, anh giữ mãi vào lòng

chiều trở lại, ghé thăm Vầng Trăng Khuyết
bóng đêm soi khu phố nhỏ Quy Nhơn
nhìn thương em, mưa về trên mắt biếc
tháng năm dài, lời âu yếm chưa phai

đồi Phương Mai, nẻo về trên năm tháng
cánh chim xưa vẫn còn đó đợi chờ
gió bay cao để chào nhau ngày sáng
xin rừng Dương chớ e ấp nhánh sầu

lệ biển sông tìm chảy về nguồn cội
dẫu đời mình chỉ là cánh chim bay
anh nhớ thương ân tình về chung lối
suối Giếng Tiên còn vọng tiếng hát buồn

trời dịu nắng, anh tìm về Ghềnh Ráng
đá cuội tròn vẫn quạnh giá bơ vơ
bóng Nam Phương đã theo vào huyền thoại
thi sĩ nào gói trọn hết vần thơ

đêm xuống vội, gió mây về đỉnh núi
ai tìm ai trên dốc đá Mộng Cầm
nếu em thương vườn hoa Hàn Mặc Tử
xin nén nhang cho kẻ bán trăng rằm

cầu Thị Nại ngỡ chừng dài thêm nhớ
ánh trăng rơi còn dĩ vãng tháng ngày
chiếc thuyền thơ vẫn dập dờn sóng vỡ
hỏi tìm ai vẽ lại đóa hương tình

một buổi chiều về thăm miền Đại Lãnh
đất Vân Hòa yên ắng, vùng Phú Yên
sông Đà Rằng như hồ Hương mơ mộng
rừng núi Nhạn nằm trên cánh chim thiêng

vịnh Vũng Rô dịu dàng con nước chảy
vết tình si ghi đậm dấu vào tim
gió mơ màng vỗ về gành Đá Đĩa
anh nhớ hoài hình bóng em trong đêm

đầm Ô Loan dưới làn mây xanh thẳm
mình ước nguyền để nhớ mãi Mằng Lăng
vẫn là em một biển trời mê đắm
đập Đồng Cam còn vỗ sóng miệt mài

núi Đá Bia, anh khắc sâu hình bóng
thuở tình hồng chan chứa bên hòn Nưa
yêu mông mênh ngỡ chừng như đèo Cả
cánh hoa Vàng trên thảm cỏ năm xưa

hội Thơ Đêm, anh cùng em lãng mạn
trăng Nguyên Tiêu vẽ đẹp trên nét mày
tuổi ngây ngơ chợt về trên mắt nhớ
bãi Xép dài như những cánh diều bay

vịnh Xuân Đài luyến lưu màu kỷ niệm
đất trời vàng, ngày tháng mình bên nhau
tình mãi thế một kiếp đời mong ước
vạt sóng vờn trên hòn Yến lao xao

chiều thoảng về, trải nắng dài Gia Nghĩa
luống chè xanh ngan ngát đến mây trời
em đeo Gùi giữa hồn nhiên mơ mộng
bởi ánh tình làm gió lộng vần thơ

thác Trinh Nữ dập dờn con nước mỏng
mà chuyện buồn ướt đẫm cả tình yêu
chiều Đắk Nông, em về đây soi bóng
để hiểu rằng, anh vẫn mãi luyến thương

ngày bên nhau, dịu dàng bay cánh bướm
hồ Đắk Mil xanh biếc nhánh yên bình
em còn nhớ thuở nào vòng tay gởi
những thân thương, nẻo gió vẽ dáng hình

mùa Ka Tê, nắng vàng reo rực rỡ
bởi vì em áo mỏng thướt tha bay
cả một trời, sắc mây ngời Ninh Thuận
hồn thơ anh cũng chừng ngất ngưởng say

biển Ninh Chữ đẹp như hoàng hôn múa
cánh quạt xòe, em vẽ nét Phan Rang
vũ điệu gió, hòa reo cùng nắng lụa
nụ cười hiền, mây xuống đỉnh đồi Trâu

vịnh Vĩnh Hy, mộng mơ làng ven núi
con đường đèo và những rặng san hô
bãi Hang Rái rêu xanh màu cỏ dại
vẫn đêm ngày, dào dạt biển sóng xô

trên bãi Kinh, bóng hình em yêu dấu
năm tháng về trên tuổi nhớ ngây thơ
đàn cừu ngoan An Hòa bên nắng dịu
chiều thảo nguyên theo nhạc gió gọi mời

anh đã biết quê hương em, Bàu Trúc
tình em trao chân chất như gấm hoa
áo trên vai, em thêu cành Mai Cúc
chờ xuân về, mơ thấy mộng trăm năm

thác Hồ Treo như ghềnh thương ghép cánh
suối Lồ Ồ chảy xuống ngàn giấc mơ
em có thương Nàng Tiên trên bến nước
nắng gió yêu, đẹp mãi với mây trời

cảng Ba Ngòi chiều nào bên tuổi dại
đứa học trò cầm quyển sách làm thơ
kỷ niệm xưa trải đầy trên giấy mỏng
đời thưa dần còn lại góc bơ vơ

sóng Bình Tiên đang vỗ bờ xa vắng
có còn chăng chút lưu luyến muộn màng
anh về thăm Cam Ranh chiều ký ức
tình xanh xao còn hạt nhớ nồng nàn

đảo Bình Hưng hoàng hôn buồn xa vợi
tháp Hải Đăng bên nắng gió vàng rơi
một lần đến có phải là quá trễ
người đợi chờ, còn lại nẻo chơi vơi

sáng mờ sương Ninh Hòa, em tìm đến
vịnh Ninh Vân, gió về đây rất hồng
lá dừa xanh cũng đong đưa lời nhắn
trên hoa thơ, lơi lả nét dịu nồng

nắng vàng thương, trải thảm bờ Đại Lãnh
sóng gợn về từng nhánh mỏng long lanh
anh thương lắm khi lén nhìn cát trắng
vai em trần, thêu nét vẽ vào tranh

chiều Yang Bay tơ tình như muốn ngỏ
gió trên tay làm mê mải hương nồng
anh trao tặng cánh hồng thay nhẫn cỏ
chờ đêm về, trăng thỏ thẻ lời trao

ánh nắng say, du dương làn thác nước
róc rách ca như suối nhạc trời ban
mắt em buồn, nhìn theo bờ sướt mướt
lẻ loi chờ bên cây đuốc Mộc Thần

anh thầm gởi nụ buồn bay theo gió
hôn tóc mây cho thương nhớ chập chờn
ước mơ ơi, hãy về đây em nhé
tiếng gọi người trên đàn đá Khánh Sơn

ghé Nha Trang, vào thăm Nhà Thờ Đá
chiều lang thang trên biển cát Hòn Tằm
mắt em vui khi nhìn tàu đáy kính
trái thương yêu nở đẹp giữa chợ Đầm

nhiều kỷ niệm, Hòn Chồng và Hòn Vợ
phố biển xanh nằm kề sóng nhấp nhô
anh chợt hiểu đã trao em niềm nhớ
chờ nắng tàn, trăng xuống ngẩn ngơ yêu

Po-na-gar, ngọn Tháp Bà thần nữ
thuở xa xưa cổ kính, nét Chăm Pa
suối nước khoáng làm tim hồng ấm mãi
nụ cười yêu mà chúm chím như hoa

em có thương bài thơ anh gởi tặng
một nỗi lòng như gió gọi Vân Phong
cơn lốc đó có làm em chạnh nhớ
mắt môi nào là biển lệ mênh mông

anh vẫn mơ ngày về thăm Dốc Lết
có em chờ nơi cuối bãi xa xôi
nước mắt em có chảy tan vào biển
để hồn anh làm sóng ngủ trên môi

mỗi đêm về, anh thương mùa gió lạnh
tìm đến em bằng nhánh lệ chiêm bao
sóng ngàn năm vẫn vỗ bờ yêu nhớ
biển trong lòng là Hòn Khói lao đao

Điệp Sơn ơi, em vẫn còn thơ bé
chân địa đàng trên cát biển yêu đương
áo trắng bay giữa trời xanh mây nước
chợt hiểu rằng ai làm gió vấn vương

thuở hôm nào, mình trao nhau niềm nhớ
Dốc Lết ơi, bờ cát trắng mịn màng
ngàn dấu bước, vịnh Vân Phong say đắm
giữa tình mình, tiếng sóng vỗ miên man

chiều đêm nay, anh tìm về dĩ vãng
Đà Lạt xưa, một thuở nắng mờ sương
thác Cam Ly, làn nước reo cành mộng
môi em nồng, óng ả hạt yêu thương

hồ Xuân Hương lững lờ cơn sóng nhớ
giữa dòng khơi, em trao gởi nụ hôn
đàn chim nhỏ tìm bay về tổ ấm
tình đẹp vời dưới mây trắng hoàng hôn

anh nhớ mãi một trời xanh âu yếm
buổi hẹn hò trao nhẫn cỏ mộng mơ
dáng em xinh bên bờ hồ Than Thở
để chiều nay anh viết lại vần thơ

bờ môi thương bên dòng Pon-gour trắng
hơi thở em là khói sóng lòng anh
đời mê mỏi vẫn dịu dàng năm tháng
vì nhớ em miền ký ức chiều xanh

suối Đa Nhim thuở tình ta say đắm
mình có nhau trên đỉnh Lang Bi-ang
em bước tới để ngã vào tay ấm
cho đời anh là Thung Lũng Tình Yêu

hoa Oải Hương chiều nay khoe sắc tím
thoảng hương nồng, bờ kỷ niệm Tuyền Lâm
anh yêu mãi những tháng ngày thơ ấu
vẫn còn đầy niềm thương nhớ xa xăm

chiều xưa ấy vẫn về đây sóng vỗ
đóa Bàu Sen rộ nở nhánh yêu thương
cánh diều bay giữa trời xanh Mũi Né
mãi dạt dào nét tuổi dại vấn vương

Pô-sha-nư dưới chiều mây cổ kính
đẹp mỹ miều nàng công chúa Chăm Pa
nẻo đường xưa, vết hài ai ghi dấu
chưa nhạt mờ trên cõi nhớ kiêu sa

đồi Cát Bay vẽ dáng hình em đấy
vẫn còn đầy màu sắc cũ hôm nao
anh yêu em giữa đất trời xuống thấp
tình chúng mình cùng say đắm bên nhau

suối nước Tiên có hòn Rơm che áo
môi em hồng như con sóng bồng lai
tình điểm trang dưới bờ vai mờ ảo
làm rực nồng làn gió cát yêu đương

ngọn Tháp Nước khắc hình bằng chén sứ
nhớ chuyện mình, tình tự gởi trao nhau
cảm ơn em đã đi vào tim ấm
gió ân tình xin giữ lại ngày sau

mưa Phan Thiết đêm về trao nỗi nhớ
hạt rơi nồng trên biển ấm mênh mông
cánh gió bay cũng theo cùng nhịp thở
giữa mây trời còn đẹp mãi quê hương

vườn Bích Câu, tình thơ say mê mẩn
chiều trở về chốn Thiền Viện Trúc Lâm
núi Phượng Hoàng, một đêm bên lửa trại
đời ngả nghiêng nơi cuối bãi Tuyền Lâm

chiều Bảo Lộc, mưa phùn lên mắt nhớ
ly cà phê còn nhỏ giọt miên man
một Cõi Riêng đợi chờ trong yên vắng
anh thấy em trên từng nét dịu dàng

thác Đam Bri vẫn còn vang tiếng nước
như lời yêu, anh gởi hết vào thơ
trao ước mơ trên Cầu Vồng muôn sắc
mắt môi em, miền diễm ảo tuyệt vời

nàng tiên nhỏ đang về trong chiều vắng
hoa Dã Quỳ có phải đó là em
chiếc áo thơ như là Lâu Đài Trắng
em ngoan hiền vào giấc ngủ thơ ngây

bãi Nam Phương vỗ reo lời tình ái
giữa mây trời còn óng ánh làn thơ
em thẫn thờ bởi tình anh mê dại
rất âm thầm đủ để mình đắm say

em dạo bước giữa rừng trà xanh lá
đồi Tâm Châu khoe nét đẹp mờ sương
hương gió lạ dưới nắng chiều ngan ngát
tình mơ màng chỉ để nhớ và thương

thác Tam Hợp có bao dòng nước lớn
anh nhớ em như sóng lớn tìm bờ
làm dịu sáng niềm thương trong nắng gọi
cho ấm nồng chút lơi lả tình thơ

trên chuyến xe, bình minh dậy rất sớm
em trở về Bình Thuận chốn quê xưa
bãi Kê Gà, sóng vỗ bờ thơ ấu
thuở hôm nào, đứng chờ hẹn dưới mưa

triền cát mịn, đồi Hồng trăm năm mộng
mình có nhau trong tay gió mơ màng
sông Cà Ty có em về soi bóng
thoáng nồng nàn trên con nước vấn vương

biển xanh trong, Cù Lao Câu ngập nắng
gió cheo leo, chiếc thuyền thúng chòng chành
bềnh bồng nhớ giữa bến bờ xa vắng
vòng tay thương và chiếc bóng em yêu

làng chài xưa, hoàng hôn trên Mũi Né
tình ngây thơ bên chân thác Chín Tầng
giọt nước say, đùa trên vai em khẽ
đêm xuống gần, dĩ vãng đến thân thương

bức tranh yêu, vẽ dáng hình Bàu Trắng
gió thơ bay, tà áo mỏng dịu dàng
anh mê đắm dòng Suối Tiên kỳ ảo
chiều thênh thang trên từng nhánh địa đàng

dãy Gành Son, đất đỏ màu tình ái
em điểm trang trên môi ấm nồng nàn
làm lơ lửng cả vầng trời mê dại
đã yêu rồi lại yêu mãi thêm lên

chiều Lộc Ninh, nhìn lại ngày tháng cũ
bến hương nồng tìm chảy về núi sông
cành lúa xanh và những vườn cây trái
thuở xa vời mà ân nghĩa mênh mông

hoa Bình Phước cài hờ trên áo mỏng
em lạnh nhiều, hoa sẽ nở tay che
kỷ niệm thương trên tháng ngày soi bóng
tiếng hát chiều ru em ngủ giấc ngoan

nhánh Sông Bé cuối đời về đâu hỡi
có phải chờ những giọt nước nhớ thương
ước mong em trong vòng tay trao gởi
chiều nâng niu, cánh nắng dịu thời gian

đêm Sài Gòn, chợ Bến Thành rảo bước
bến Bạch Đằng, em tặng chiếc hôn mơ
quê xứ Mẹ tình yêu như biển lớn
ánh mắt người, xin giữ lại trong thơ

ngày dậy sớm, lênh đênh về Sông Nhạn
bước theo tình như lên đỉnh Chứa Chan
nụ hôn nồng, khắc sâu vào năm tháng
chiều Long Khánh, áo trắng gởi mây hồng

về Đa Kao, nhìn mưa trên phố nhỏ
đường Duy Tân bóng mát thuở hôm nào
bẽn lẽn thương, em trao lời yêu ngỏ
Thảo Cầm Viên, anh hôn nhẹ tóc hiền

chợ Gò Vấp, những chiều xưa sống mãi
nghe tiếng mưa, thương nhớ cả đất trời
dẫu mai này, mắt hoa buồn khép lại
vẫn thiên thu còn đó dấu yêu người

đất Cầu Hang, cánh diều bay thơ ấu
tìm gọi về trong từng mỗi giấc khuya
Mẹ Cha ơi, ngàn đời con yêu dấu
khói nhang buồn, thế kỷ sẽ về đâu

nói ngàn lời, đâu bằng thương trăm giọt
chảy về nguồn, khóc cả nhánh mùa đông
chiều Gia Định vào trong lòng chim hót
để hạt sầu còn thương gởi người xưa

chiều rưng gió, anh cũng rưng niềm nhớ
mãi ước mơ em nở đóa hoa cười
nhánh Dâu thương làm quà Lái Thiêu nhỏ
đưa em về vườn cây trái xanh tươi

nắng Bình Dương vừa quay về gõ cửa
em dịu dàng theo nhịp bước chân anh
tình reo sóng nơi cà phê Gió Nước
môi trao nồng làm giấc mộng thêm xanh

Tương Bình Hiệp chờ anh và em đó
vẽ vào tranh đôi cánh hạc bay về
mùa xuân ấm cùng hoa xinh trước ngõ
chưa nói yêu, em đã bị hôn đầy

lóng lánh thương trên sóng triều xanh thẳm
bờ Dĩ An, em khe khẽ vào thơ
tay anh ấm, hay là con chữ ấm
dưới vai gầy, khoe đẹp cánh hoa yêu

thuyền Lạc Cảnh Đại Nam say sóng vỗ
có trăng thương bên gió nước quê nhà
ru em ngủ vào đêm xanh thỏ thẻ
cho nồng nàn thêu đẹp nét kiêu sa

kỷ niệm xưa theo về trong gió mộng
chiều Tây Ninh niềm nhớ chưa mờ phai
thuở nồng nàn còn ghi trên mắt ướt
miệt mài thương để nhớ mãi ngày mai

núi Bà Đen đứng chờ trăng soi bóng
mong tình về trao gởi đóa hoa thơ
anh nhìn lại ngày xưa mà thương quá
để bây giờ anh vẽ mãi ước mơ

mây chiều nay buồn quá, em yêu hỡi
biển Rạch Dừa còn vỗ sóng miệt mài
chỉ một lần, hôn lên bờ tóc ngắn
ở trong anh là bến nhớ thật dài

Ma-ri-na vẫn còn đây gió bụi
chiếc thuyền mơ trôi theo ngọn sóng buồn
hỡi ân tình, chớ vùi chôn tiếc nuối
ánh nhạt nhòa còn đan kín niềm riêng

sương xuống lạnh mà biển chừng lên sóng
Vũng Tàu đêm, sưởi ấm cõi tình trăng
anh đắm say tà áo em bay mỏng
khung trời vàng còn lại với yêu thương

chiều Long Hải, biển trời mây xanh vợi
anh mơ màng theo sóng nước dịu dàng
em cũng thế nhẹ nhàng chờ biển gọi
trên môi em, anh cũng gọi bao lần

đèo Nước Ngọt uốn vòng theo bãi đá
giọt nắng rơi trên đôi má em hồng
anh cũng muốn hóa thân làm nắng nhẹ
để hôn lên môi mắt em chờ mong

biển Dinh Cô sóng dịu vời yên ả
nắng đang về chào đón Hoa Anh Đào
gió thoảng hương làm mây trời chao động
có phải tình đang gõ nhịp xôn xao

núi Thùy Vân giữa trời mây chen sát
cây lá rừng hình như cũng hát ca
gió biển reo theo vần thơ chan chứa
muốn gọi mời cho tình nở thêm hoa

suối Bình Châu, nước đùa trên tay áo
em nghiêng vai để anh phải dại khờ
hỡi gió ơi, hãy làm bay áo mỏng
đôi mắt trời cũng tìm xuống ngu ngơ

em có thấy tình yêu đang vẽ mộng
nhịp tim đầy và môi mắt ngây thơ
hàng lá xanh bên hồ Tràm soi bóng
thuở địa đàng thương nhớ vẫn còn đây

dòng suối Mơ trôi hoài theo mộng ước
trăng khuya về rơi rớt nỗi niềm xa
nhớ đến em từng giọt nồng Định Quán
cùng mây trời gởi lại hạt mưa hoa

ngã Dầu Giây theo về trong cõi nhớ
con chữ gầy hình như đã chợt yêu
anh nhớ em như thác buồn Ba Zọt
mỗi phím nồng xin sưởi ấm đìu hiu

làn thác Mai để tìm em ngày tới
Bàu Nước Sôi mãi thôi thúc tháng ngày
lời nhớ thương, mắt môi nào bỏng cháy
hỏi đêm dài có nhớ giọt nồng say

đá Ba Chồng vẫn chênh chông đường mộng
anh đi về hoá thành mảnh tương tư
vần thơ nhỏ còn vẽ theo hình bóng
dưới nắng chiều, anh gởi tặng mến thương

sông La Ngà chờ em nơi bến đợi
một bóng hình trong giấc mộng xa xăm
tiếng gọi thương một chút ân tình cũ
yêu một lần để mà nhớ trăm năm

chiều hôm nay, ghé thăm miền quê cũ
gió Biên Hòa đưa về tuổi ấu thơ
nhớ thuở nào nụ cười em ngây dại
áo em bay làm trắng cả khung trời

chiều nhẹ xuống giữa Đồng Nai soi bóng
dòng sông hiền như ánh mắt em yêu
Cù Lao Phố, mây trời xưa vẽ mộng
có dáng hình nàng công chúa Long Thành

chiều Bửu Long giữa lòng cơn gió nhớ
mái chùa xưa cổ kính nét hương thiền
anh nguyện khấn cho đời em xanh thắm
hoa học trò và áo trắng bay nghiêng

chiều Trấn Biên cỏ hoa màu xanh ngát
nhánh thời gian vừa trở lại hôm nào
anh âu yếm cánh sen hồng gởi tặng
mời em về vương vấn tháng ngày sau

chiều về qua có vòng tay ước hẹn
khu Vườn Xoài đang khoe trái địa đàng
suối Giang Điền chảy dài theo năm tháng
có thác Chàng hôn nhẹ lên thác Nàng

chiều Hoá An trên bến bờ gió mộng
dáng em yêu đem lại ký ức đầy
vai em nhỏ cũng đủ che trời mỏng
mãi trong anh còn thương nhớ thật nhiều

sáng mai sớm, ghé về thăm Cần Đước
Nhà Trăm Cột nơi miền đất cổ xưa
làng Mộc Hóa, tình yêu như Núi Đất
viết lời thương, biết bao nhiêu là vừa

chiều sông nước Mỹ Tho về soi bóng
dấu chân ai trên bãi cát mịn màng
em yêu hỡi, cây đàn và tiếng hát
dư âm về từng đợt nhớ mênh mang

gió du dương ru tình trên đất Mẹ
theo cánh diều bay lượn với trời mây
cù lao Rồng vẫn còn đây nắng ấm
ngòi bút thương, ghi lại kỷ niệm đầy

cồn Thới Sơn long lanh niềm dấu ái
thuở xa xưa trên một chuyến bềnh bồng
anh còn nhớ dưới chiều mưa thơ dại
ngọn gió tình tìm vỗ bến yêu thương

sóng bập bềnh, cồn Biện Quy nhung nhớ
trên vai gầy, chiếc áo mùa xuân xanh
nhánh thơ yêu anh gởi về xa vợi
chút dịu nồng che em ấm về đêm

tháng ngày qua, bay về trên cánh Phụng
gió hôm nào làm nỗi nhớ vây quanh
anh tìm lại dấu yêu trên làn nước
chảy trôi về miền dĩ vãng còn xanh

về Tiền Giang, anh ghé thăm chợ nổi
dòng Cửu Long dậy sớm đón mặt trời
vừa mờ sáng, ghe thuyền về chung lối
tiếng chèo khua trên sông nước Cái Bè

sóng trao thương bên chiếc xuồng ba lá
làng chợ nổi, chờ anh đón em về
trên cây Bẹo còn treo nhiều mưa nắng
bến sông Tiền, anh tìm thấy đắm mê

lênh đênh sóng nơi vùng trời mây gió
chốn bềnh bồng, hoa trái cũng vấn vương
miền Nam Bộ, sông nước vờn tha thiết
nét miệt vườn chân chất đẹp quê hương

chiều nhẹ nắng, Cái Bè thêm thơ mộng
dãy mây trời như xuống thấp bên sông
ai đâu đó đẩy đưa câu vọng cổ
làm bập bềnh trái nhớ giữa mênh mông

ngắm hoàng hôn lững lờ con nước chảy
dòng Cửu Long trên khung nhớ đợi chờ
anh mê mỏi nhìn theo tà áo mỏng
em cười hiền như nhánh mộng trên thơ

hạt tương tư, anh rải đầy trên sóng
cho em thương chút sướt mướt ân tình
sông Cái Bè là gió trăng soi bóng
lời mến yêu trên mây nước Tiền Giang

đi Hàm Luông, ghé vào thăm chợ Lách
vườn cây giống bên bờ đất Cái Mơn
trái sầu riêng như nỗi buồn em gởi
cảm thương đời, anh yêu mãi nhiều hơn

đôi cánh cò về theo lời gió gọi
râm ran trời giữa Vàm Hồ mênh mông
miền sông nước ửng hồng đêm tình nhớ
chiều Bến Tre, thuyền lá thả thong dong

sông Cổ Chiên ngày qua còn tuôn chảy
đưa em về bên ngưỡng cửa yêu đương
anh trao thương lên đôi môi nồng cháy
trên nhịp cầu Mỹ Thuận, gởi niềm vui

dẫu mai này, trở về miền xa vắng
vẫn nhớ hoài cô bé gái Vĩnh Long
nụ cười xanh, An Bình theo năm tháng
thuở ân tình, xin giữ mãi vào lòng

ngày lên sớm, bên em tà áo trắng
ghé về thăm Cai Lậy sông nước lành
Lăng Tứ Kiệt, một nén hương thành kính
khấn nguyện người đến bờ bến bình an

dòng Cửu Long theo gió vờn tha thướt
đất Cần Thơ có chợ nổi miệt vườn
vựa trái cây bập bềnh trên sóng nước
lững lờ trôi từ lúc mới rạng ngày

chợ Cái Răng giữa đất trời dậy sớm
sáng vừa lên, hoa nắng nở trên môi
bờ vai nhỏ, gió bay làn tóc mỏng
gõ nhịp lòng để anh nhớ xa xôi

tiếng rao hàng trên ghe thuyền mời gọi
xuồng Tắc Ráng theo dòng chảy mênh mông
rau củ quả treo dài trên cây Bẹo
sóng Tây Đô từng nhánh đẹp bềnh bồng

em thức dậy lúc bình minh còn ngủ
áo em xanh hơn cả dãy mây trời
nón che nghiêng làm hồn anh ngơ ngẩn
đành theo về Ba Láng để đợi chờ

miền quê em trong anh nhiều thương nhớ
bến Ninh Kiều còn vỗ sóng mê say
chợ Cái Răng trào dâng theo con nước
thuyền thơ anh mãi say đắm nơi này

áo bà ba khép mình bên nắng gió
tiếng gọi thương bờ bến Cửu Long Giang
cánh hoa mơ cũng bay tìm em đó
mở cửa lòng cho đẹp nét quê hương

ước mơ ơi, em theo về kỷ niệm
người có thương giọt lệ đã đầy sông
kia bờ bến, Phong Điền và Trà Nóc
ở trong anh cho mãi những bềnh bồng

hỡi Thới Lai có làn mây đan nhớ
như vần thơ anh giữ mãi vào lòng
Cái Cui ơi, những mến thương vời vợi
yêu nhớ này, xin gởi lại thiên thu

bãi Tân Thành chiều nay nhè nhẹ gió
áng mây trời dường như cũng ru êm
anh yêu em như phù sa biển trắng
đợi trăng về âu yếm vòng tay đêm

xã Bình Ân, vườn sơ ri xanh mát
nỗi niềm thương từ tiếng gọi quê nhà
bến mong chờ giữa chiều lênh đênh xuống
sóng vào lòng từng phiến nhớ về qua

cây So Đũa đứng chờ ai rũ lá
mưa rơi buồn nơi cuối xóm Ông Non
ước mơ nhiều mà thấy thương em quá
sẽ bao giờ chăn gối có bên nhau

ao Trường Đua, hôm nào em còn nhớ
hàng cây me rơi chiếc lá tiễn đưa
đền Trương Định có lần anh hỏi đến
để giờ đây tà áo đợi trong mưa

bước chân nhỏ vẫn còn đây, Vàm Láng
mong có em để trao cánh Phượng yêu
lăng Hoàng Gia soi bóng đêm chờ sáng
hỏi trăng gầy, chú Cuội hát lời thương

chiều Hậu Giang, lênh đênh miền sông nước
dòng Cửu Long êm ả nét thanh bình
quê hương ơi, em dịu dàng tha thướt
vẫn trong anh cho mãi tháng năm dài

trái quít đường, ơi ngạt ngào hương vị
như chân tình em đã gởi trao anh
để chiều nay, ghé về thăm Long Trị
thấy quê mình đẹp như bức tranh thêu

khóm Cầu Đúc, Vị Thanh và Long Mỹ
dìu dịu chua mà ngọt lạ đậm đà
anh nhớ mãi hương nồng trên nước mặn
thương em nhiều bên nắng gió màu da

bưởi Năm Roi nơi miệt vườn Phú Hữu
vẫn ươm tròn ngon ngọt thuở hôm nào
mười ngón thương, đôi bàn tay em nhỏ
giữ ân tình trên sóng nước dạt dào

khu chợ nổi bên dòng kênh Ngã Bảy
chốn thương hồ chân chất đẹp quê hương
em vẫn thế, dịu hiền như con nước
Hậu Giang ơi, còn mãi tháng ngày thương

trên chuyến phà, nhìn em cười soi bóng
nét bềnh bồng bên hoa chiếu Bạc Liêu
sông Gành Hào long lanh con nước mộng
cảm thương em với ngàn đóa hôn nồng

ghé An Giang thăm ngôi làng Chợ Mới
nụ cười hồng trên môi mắt yêu thương
hoa trên nước, nở vàng Điên Điển nhớ
lá Sầu Đâu còn mãi kỷ niệm chiều

chiếc võng khuya đong đưa lời thân ái
bên ngoài trời, mưa rơi xuống hạt Ngâu
gió Vàm Nao, quê hương tràn tuổi ấm
Cù Lao Giêng, cõi nhớ tháng ngày sau

rừng lá xanh miền Gáo Giồng Xẻo Quýt
hoàng hôn về, Nhan Điển cánh chim bay
anh yêu nhớ bàn tay em bé nhỏ
gom mặt trời làm ấm trái tim say

đêm Lai Vung, giấc mơ trong tay với
chút nồng say còn mê mải kiếp đời
áo bà ba trên vai nghiêng vành nón
hoa mặt trời Vĩnh Thới nở vần thơ

xuồng ba lá bồng bềnh theo sóng nước
cánh tay chèo như ngàn luống sen thơm
Gáo Giồng em, hương mây là gió mộng
nhắn gọi anh về đây mỗi sớm hôm

miền sông nước quê em xanh thẳm đẹp
vườn Tràm Chim Cao Lãnh, cánh cò bay
quả trái lành trên cành say nặng trĩu
gió thêu hoa làm anh phải nhớ hoài

linh lung nắng bên khung trời mở sáng
thức dậy chưa, hoa Súng tím chào mời
rừng gió núi, miền An Giang Chợ Mới
nụ hôn mơ, em thương gởi đợi chờ

chiều sông nước mênh mang niềm yêu nhớ
gió Vàm Nao còn thoáng nhẹ hôm nào
tuổi học trò chợt về như Phượng nở
ngòi bút thương em chép lại vần thơ

làng hoa kiểng Sa Đéc chiều nay đẹp
áng mây trời cũng nở đóa hoa trao
ngỡ như chào Tân Quy Đông mơ ước
đưa nhau về với giấc mộng xôn xao

hồng Tím Sen, nhìn theo mà ngơ ngẩn
ngọn gió chiều lơ lửng, cánh chim bay
bờ tóc ngoan để tìm vào tha thẩn
thổi bay về một thuở mình đắm mê

đôi cánh én khoe mùa xuân mở cửa
anh có em như hoa nở bên đời
mai Chiếu Thủy, đẹp sắc hình kỳ ảo
lan Bình Rượu làm anh phải say mơ

có nhẽ thương bởi tình vui hoa lá
dòng Sa Giang êm ả đưa nhau về
em ngã vào vòng tay yêu trìu mến
bên khung trời nhà cổ Huỳnh Thủy Lê

mỗi đêm ngày hương bay về thoang thoảng
sáng dịu dàng, chờ khuya nở trăng xinh
hoa Bùm Sụm trắng vàng duyên dáng lạ
cành lá xanh, thân uốn éo chuyện tình

mình bên nhau đêm ngày hồn nhiên mộng
em ngây ngơ làm thơ cũng dại khờ
trong tim anh, cả vùng trời Sa Đéc
kiếp này đây, anh nhớ mãi một đời

thành phố biển miền Tây Nam Rạch Giá
cổng Tam Quan, ba cửa ngõ ra vào
tình cũng thế, mở vào trong say đắm
hàng Dương xanh âu yếm ngả nghiêng chào

chiếc võng mây níu bàn chân lữ khách
vòng tay thương bên sóng nước lững lờ
dẫu ngày mai muôn đời là xa cách
vẫn nhớ hoài người em gái miền Tây

bồng bềnh nước bên chân cầu Rạch Sỏi
có công viên khu văn hóa An Hòa
tuổi ấu thơ với niềm vui êm ấm
em dịu hiền như đôi cánh thiên nga

đất Kiên Giang còn đây lời nhắn gởi
chốn năm xưa chờ đón bóng người về
lòng mến thương trải dài theo niềm nhớ
quê hương ơi, xin nguyện ước thanh bình

bãi Cây Mến, em cũng là thương mến
chờ sáng lên, anh hôn nhẹ tóc mềm
trên cát mịn, hàng dừa xanh trăm tuổi
em có mơ, tình cũng tuổi trăm năm

hoàng hôn xuống trải dài trên bãi Ngự
gió reo êm bên giếng nước trong lành
thuở xa xưa, đã bao người ghé lại
hạt nắng vàng lơi lả trên áo xanh

bãi Đá Đen đẹp như làn suối tóc
anh nhớ hoài bờ môi thoảng hương hoa
gởi tặng em vần thơ che vai mỏng
để còn thương những ngày tháng đã qua

hòn Củ Tron kỷ niệm đầy chan chứa
tiếng rì rào theo gió nhớ mặn nồng
đêm ngất say bởi vì em đấy nhé
ánh trăng thương, vẽ trên má em hồng

tháp hải đăng, núi đồi cao nghệu ngợi
giữa đất trời một dấu chấm xa khơi
trên mắt nâu có chút gì thương gởi
chiều mai này, anh nhớ mãi Nam Du

thuở cho nhau những vòng tay âu yếm
sẽ nhớ hoài kỷ niệm buổi mai này
bãi Đầm Trầu hoàng hôn về lả tím
có phải tình đã lạc vào lối mê

chiều hôm nay, gió đầy trên sông nước
dấu chân về trên biển đảo Côn Sơn
mây trên cao cũng ru tình mộng ước
chuỗi đêm dài say đắm đến thẫn thờ

nắng dịu dàng trải dài theo Dinh Cậu
lung linh chiều như sen nở ven bờ
anh hôn nhẹ làn tóc ngoan thuở ấy
nét hương nồng làm tia ấm vào thơ

mũi Gành Dầu hình cánh cung giương bắn
trái tim anh đã hứng trọn ái tình
cảm ơn em vào giấc mơ hoa trắng
đêm khuya rồi, anh còn mãi ngẩn ngơ

dòng suối Tranh như mây hồng đổ xuống
len lỏi qua từng khe đá chập chùng
anh thương nhớ bóng hình em xoã tóc
làm trăng vàng rơi toả ánh linh lung

đảo hòn Thơm chứa chan lời gió mộng
rượu hồng Sim làm nỗi nhớ say thêm
cuối bãi Sao, em chờ trăng soi bóng
óng ánh thương cành lá ngọc nồng nàn

suối Đá Bàn giữa vườn hoa Phú Quốc
lơi lả tình như hạt nước mộng mơ
em ngồi đấy chờ môi anh trao gởi
xin ươm hồng ngàn đóa nhớ ngây thơ

nắng bãi Dài đang bơi cùng sóng nước
giọt tung tăng trên từng nét hoang sơ
hàng Dương xanh cũng reo tình mây gió
ta có nhau trên biển cát đẹp ngời

nơi cuối bãi, Cà Mau xanh mướt lá
em nhẹ nhàng trao gởi nụ cười thương
làn sóng nước cũng bềnh bồng mê mải
vỗ tìm bờ, trao mộng nhớ vấn vương

quê hương mình vẫn còn đây nghèo khó
Cái Nước buồn, ai sẽ gởi thuyền thơ
nếu em thương, gọi nhau về đây nhé
bến mong chờ, vẽ đẹp lại giấc mơ

sẽ bao giờ người ghé thăm Đất Mũi
em biết rằng sông nước đẹp hoàng hôn
đàn chim nhỏ vẫn bay về Ngọc Hiển
tiếng gọi hiền trên sóng nhớ dập dồn

vòng tay nhỏ chờ ai nơi bến vắng
mưa nắng buồn cũng chợt dỗi hờn theo
rừng Tràm mặn, đất gầy U Minh Hạ
đêm thật dài bên nẻo nhớ cheo leo

Sóc Trăng ơi, quê em xa vời vợi
chợ Ngã Năm trên sóng nước bềnh bồng
anh thương em cũng mênh mông bờ nhớ
em có thương xin mở cửa đợi chờ

đàn cò trắng vẫn về trong đêm vắng
tiếng râm ran còn gõ nhịp u hoài
đất Tân Long giữa tim lòng ghi dấu
bóng hình em trên đôi cánh thơ bay

cồn Mỹ Phước, ngôi nhà xưa hôm ấy
giờ có còn vườn cây trái xum xuê
lời thương gởi vẫn là long lanh sóng
nhánh sông quê trên mắt nhớ gọi về

mùa lễ hội, đèn hoa đăng rực sáng
như tình anh còn đấy nỗi mong chờ
Ok-Om-Bok có dòng buồn trôi vãng
gọi yêu thương theo sông biển tìm về

ngôi chùa Dơi, một thời hồn nhiên trẻ
tuổi ngọc ngà dưới nắng ấm hoàng hôn
dư âm vang theo cánh diều năm tháng
trên môi nồng còn vương vấn nụ hôn

những điệu múa Khờ-me mê đắm lạ
dáng dịu dàng vẽ đẹp lại giấc mơ
chiếc áo thơ che bờ vai em ấm
đất quê xưa, xin thương nhớ một đời

mãi trong anh, em là Phù Dung trắng
chiều xinh hơn có nắng ấm theo về
hương thoảng bay trên bờ vai tóc ngắn
anh sẽ là cánh bướm giữa làn thơ

biển ân tình, vỗ sóng triều Ba Động
làm tim người cũng xuyến xao cõi lòng
anh yêu nhớ nụ hôn chiều gió lộng
đã bao lần em trao gởi về anh

hoa Hoàng Yến, thuở nào em cài tóc
óng ả vàng, bay theo áo gởi mây
gió xôn xao có anh làm cơn lốc
đưa em về trao mộng nhớ cho nhau

chiều gió đưa, hoài mong về xứ Mẹ
mưa quê nhà còn ghi dấu tuổi thơ
bãi Mũi Nai vẫn đẹp làn sóng nhớ
mỗi từng đêm, Mẹ về trong giấc mơ

núi Đá Dựng, gió chiều reo dào dạt
vào chùa Hang nghe tiếng vọng quê hương
hòn Phụ Tử giữa biển trời xanh thẳm
vẽ vào lòng trái nhớ Hà Tiên thương

đầm Đông Hồ lung linh lời sóng vỗ
trái tim yêu cũng gõ nhịp đợi chờ
sông biển gọi cùng trôi về chốn cũ
giữa đêm ngày, niềm nhớ đẹp như thơ

chiều Kiên Giang, dịu dàng hương hoa nắng
từng giọt thương, rơi trên mắt em buồn
đời lặng im giữa mây trời xa vắng
bóng người xưa theo biển nhớ về nguồn

sóng đêm ngày vỗ vào bờ kỷ niệm
chốn quê nhà đẹp mãi trái tim yêu
tuổi thời gian bạc màu trên tóc rối
Hà Tiên ơi, vẫn thương nhớ thật nhiều

chiều gió mưa, tìm về trên nỗi nhớ
thuở xa xưa cánh én chợt bay về
mùa xuân cũ vẫn chưa mờ tay với
anh yêu hoài nàng em gái Long Xuyên

chiều nhẹ nắng bên công viên Mỹ Thới
người đợi người nơi chiếc ghế rêu xanh
cánh thơ yêu sẽ bay về đâu hỡi
mắt ai nhòa từng giọt nhớ trao thương

buổi hôm nào, kỷ niệm gần nhau lắm
mà chiều nay người đã bước xa xôi
hồ Nguyễn Du con nước buồn xanh thẳm
giữa hàng cây chẳng thấy bóng em về

anh nhớ thương cuộc tình mơ dĩ vãng
đang trôi về theo dòng chảy quê hương
An Giang em, nụ hôn mờ năm tháng
tia nắng vàng mà ngỡ trái sầu rơi

chiều hôm nay, ghé thăm chùa Ông Bắc
tìm chút gì kỷ niệm đã thoáng bay
còn lại đây áng mây sầu héo hắt
hỏi chuyện mình, ai ghép lại vần thơ

làn gió xưa trên mái đình Mỹ Phước
thổi dập dờn ngày tháng đã xanh xao
Long Xuyên ơi, chợ nổi miền sông nước
vẫn mênh mang tình nhớ chưa phai mờ

chiều Mỹ Long, mưa rơi như suối lệ
hạt Ngâu buồn trên môi mắt vấn vương
tháng ngày qua vỗ tìm bờ tiếc nuối
yêu em nhiều trên từng nhánh quê hương

chiều mai nhé, mình về thăm Châu Đốc
em bên anh cùng hái lá Sầu Đâu
dẫu yêu đương có đẹp ngời châu ngọc
cũng hiểu đời cay đắng rất mặn nồng

gió chiều lay, tay chèo thuyền sông nước
nhìn xa xăm những cánh Điên Điển vàng
anh cứ ngỡ vườn Mai trên biển đảo
ngọn sóng tình cũng vàng thắm mênh mang

chiều nhẹ nắng, anh cùng em dạo bước
tìm gió bay trên hương tóc dịu dàng
mắt môi thương dưới hàng cây Thốt Nốt
nụ hôn trao, ngào ngạt đến mơ màng

mai dậy sớm, mình ghé vào Làng Nổi
để thấy đời cũng trôi nổi bềnh bồng
chuyện tình mơ, thuở nào anh còn nhớ
em yêu thương vẫn mãi trong tim nồng

chiều mai đây, dìu nhau vào phố chợ
hỏi tìm mua quả chua ngọt Mây Gai
tình cũng thế có đắng cay nồng ái
giữa biển đời, cõi nhớ chợt ngất say

ngày mai nhé, đưa nhau về nẻo đạo
ước nguyện thề trên từng mỗi nén hương
chùa Tây An và Miếu Bà Chúa Xứ
mãi ngàn đời, xin yêu nhớ quê hương

nắng Trà Vinh trên thơ về vương vấn
Ao Bà Om âu yếm chiếc áo tình
sáng Long Xuyên, chiều Tịnh Biên Châu Đốc
một chuyến đi để nhớ mãi chuyện mình

chiều mai nữa, thơ về xanh thêm tuổi
xin gởi về quê Mẹ thuở xa xưa
hương gió cũ trên tháng ngày dĩ vãng
Việt Nam ơi, nỗi niềm nhớ như mưa

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020



2 comments:

  1. Từng 4 câu 8 chữ kết nối thành một bài thơ dài và dài như chưa từng có bài thơ nào dài như thế. Điều đặc biệt ở đây là mỗi bốn đoạn là mỗi cấu kết liên tục không trùng hợp đưa chúng ta đi thăm thành phố, làng mạc và những thắng cảnh quê hương Việt Nam, ngoài ra lại diễn tả những vẻ độc đáo của từng miền làm cho người đọc đang cảm giác là chính mình đang chìm trong khung cảnh. Thật thán phục và cảm ơn Trường Đinh, một danh tài thi văn Việt Nam
    Nguyễn Hải
    [img]http://img-fotki.yandex.ru/get/6412/37009792.24/0_77444_cb75ef12_XXL.jpg[/img]

    ReplyDelete
  2. cảm ơn anh Nguyễn Hải ghé thăm. những chiều yên ả và sức khỏe, anh và gia đình thương...

    ReplyDelete