Monday, March 30, 2020

Corona Niềm Đau Thế Kỷ

- Everyone died alone...

Chiều hôm nay, em về trên lối nhỏ
Mưa như hoa còn trải thảm màu trời
Nhìn sướt mướt cơn mơ dài bóng nước
Co-ro-na trước ánh mắt cuộc đời

Ngày tháng qua cho nhau niềm cay đắng
Em nhớ thương tiếng hát sông nước buồn
Chốn tha phương, một mình em chiếc bóng
Hoàng hôn về còn gọi nắng vàng tuôn

Người đêm qua đã về nơi xa thẳm
Đớn đau buồn, mở cánh cửa biệt ly
Vòng tay thương còn vết hằn say đắm
Có ai ngờ mộ trắng, cỏ cây buồn

Em yêu anh một thời hoa vụng dại
Để chiều nay chấp chới cơn mộng sầu
Lệ nhớ thương, chuỗi đêm dài lẻ bóng
Người gọi người trao gửi hạt mưa ngâu

Con đường xưa giờ đây là nẻo vắng
Phố xá buồn cũng im vắng từ đây
Dốc tuổi yêu, giã từ trong tiếc nuối
Lá hoa rơi còn soi bóng đọa đầy

Đời khói sương, Co-ro-na thế kỷ
Nhớ thương anh, năm tháng vẫn đợi chờ
Chiều đêm lạnh, em về lau mắt nhớ
Giọt tiễn đưa buốt giá giữa cuộc đời

Trường Đinh
UK, sương mù già 2020




No comments:

Post a Comment