Sunday, December 16, 2018

MÙA ĐÔNG CÔ ĐƠN




Mùa đông nơi em tuyết rơi đầy
Phương trời nắng ngủ lại trong mây
Dòng sông cũng thôi không chảy nữa
Lặng yên sương khói lạc về đây

Mùa đông chim di trú nơi xa
Từng đàn bay dưới bóng chiều tà
Cây đã khô thôi còn lá úa
Le lói đèn vàng soi đường qua

Bao năm cách biệt rồi em hỡi
Bao nhiêu nhớ thương để một người
Nhặt lấy lá mùa thu sót lại
Mênh mang từng giọt lệ vừa trôi

Hoàng hôn phủ kín phố về đêm
Nghe tiếng côn trùng ru tiếng êm
Tay níu lấy cung đàn gõ phím
Lời hát buồn gọi một lời ru

Mùa đông ngủ yên dòng nhớ này
Tình hỡi, phương trời xa có hay
Có nghe tiếng thời gian vọng lại
Từ dĩ vãng qua những tháng ngày...

Nguyễn Chí Hiệp
16.12.2018

2 comments: