Wednesday, November 21, 2018

ƯỞN NGỰC LÊN CHỜ NHẬN NHỮNG ĐI_VỀ
*
Tôi gắng sống cho đến giờ phút cuối...
bóp cơn đau cho tim đỡ sóng soài
trên giường, xin dừng đoạ đày hơi thở
phổi nghẹn rồi, ai dìu tim đi soi
*
Hôm nay chữ như không buồn rơi xuống
như hằng ngày, thơ mất hứng, không vui
tôi vội vã chạy tìm người để mượn
chút tinh anh uống cho khoẻ _lạy trời!
*
Ráng níu kéo mọc mời tình loã thể
hứng cảm rồi, lời ý mới trườn theo
nghe mạch sống chảy luông tuồng huyết quản
màu mặt trời giờ hoàng đạo tuyệt cao
*
Con bà nó, những tôi và trái cấm
đã một thời làm mưa gió tim anh
chừ đơn giản, tự tin và can đảm
tìm sâu xa, dụ ngực trái tung hoành
*
Mở xiêm áo cho tim mình dễ thở
ưởn ngực lên chờ nhận những đi_về
nghe thấm nhột đến cực cùng vũ trụ
té ra mình còn thấy thích đam mê

đông hương

2 comments:

  1. "Mở xiêm áo cho tim mình dễ thở
    ưởn ngực lên chờ nhận những đi_về
    nghe thấm nhột đến cực cùng vũ trụ
    té ra mình còn thấy thích đam mê" Hahaha, như vậy là bệnh tưởng thôi. Bài thơ hay và nhiều táo bạo, ngay cả con bà nó của Vi Tiểu Bảo cũng được bỏ vào thơ thật lý thú. Cảm ơn em
    [img]http://static1.squarespace.com/static/54bd67ece4b076ecaf39a71c/54c6eca0e4b084e113044eaf/5abc06390e2e72e0bab97d1a/1522717578359/Rose.jpg?format=1000w[/img]

    ReplyDelete
  2. ghé thăm Đông Hương. chiều yên ả vui...

    ReplyDelete