Thursday, October 18, 2018

Trên Những Miền Quê Hương (phần 6, đoạn 261 đến đoạn 310)

bài thơ đăng trên báo in từng kỳ, Tạp Chí Cỏ Thơm (Virginia USA).

261
chiều Lộc Ninh, nhìn lại ngày tháng cũ
bến hương nồng tìm chảy về núi sông
cành lúa xanh và những vườn cây trái
thuở xa vời mà ân nghĩa mênh mông

262
hoa Bình Phước cài hờ trên áo mỏng
em lạnh nhiều, hoa sẽ nở tay che
kỷ niệm thương trên tháng ngày soi bóng
tiếng hát chiều ru em ngủ giấc ngoan

263
nhánh Sông Bé cuối đời về đâu hỡi
có phải chờ những giọt nước nhớ thương
ước mong em trong vòng tay trao gởi
chiều nâng niu, cánh nắng dịu thời gian

264
đêm Sài Gòn, chợ Bến Thành rảo bước
bến Bạch Đằng, em tặng chiếc hôn mơ
quê xứ Mẹ tình yêu như biển lớn
ánh mắt người, xin giữ lại trong thơ

265
ngày dậy sớm, lênh đênh về Sông Nhạn
bước theo tình như lên đỉnh Chứa Chan
nụ hôn nồng, khắc sâu vào năm tháng
chiều Long Khánh, áo trắng gởi mây hồng

266
về Đa Kao, nhìn mưa trên phố nhỏ
đường Duy Tân bóng mát thuở hôm nào
bẽn lẽn thương, em trao lời yêu ngỏ
Thảo Cầm Viên, anh hôn nhẹ tóc hiền

267
chợ Gò Vấp, những chiều xưa sống mãi
nghe tiếng mưa, thương nhớ cả đất trời
dẫu mai này, mắt hoa buồn khép lại
vẫn thiên thu còn đó dấu yêu người

268
đất Cầu Hang, cánh diều bay thơ ấu
tìm gọi về trong từng mỗi giấc khuya
Mẹ Cha ơi, ngàn đời con yêu dấu
khói nhang buồn, thế kỷ sẽ về đâu

269
nói ngàn lời, đâu bằng thương trăm giọt
chảy về nguồn, khóc cả nhánh mùa đông
chiều Gia Định vào trong lòng chim hót
để hạt sầu còn thương gởi người xưa

270
chiều rưng gió, anh cũng rưng niềm nhớ
mãi ước mơ em nở đóa hoa cười
nhánh Dâu thương làm quà Lái Thiêu nhỏ
đưa em về vườn cây trái xanh tươi

271
nắng Bình Dương vừa quay về gõ cửa
em dịu dàng theo nhịp bước chân anh
tình reo sóng nơi cà phê Gió Nước
môi trao nồng làm giấc mộng thêm xanh

272
Tương Bình Hiệp chờ anh và em đó
vẽ vào tranh đôi cánh hạc bay về
mùa xuân ấm cùng hoa xinh trước ngõ
chưa nói yêu, em đã bị hôn đầy

273
lóng lánh thương trên sóng triều xanh thẳm
bờ Dĩ An, em khe khẽ vào thơ
tay anh ấm, hay là con chữ ấm
dưới vai gầy, khoe đẹp cánh hoa yêu

274
thuyền Lạc Cảnh Đại Nam say sóng vỗ
có trăng thương bên gió nước quê nhà
ru em ngủ vào đêm xanh thỏ thẻ
cho nồng nàn thêu đẹp nét kiêu sa

275
kỷ niệm xưa theo về trong gió mộng
chiều Tây Ninh niềm nhớ chưa mờ phai
thuở nồng nàn còn ghi trên mắt ướt
miệt mài thương để nhớ mãi ngày mai

276
núi Bà Đen đứng chờ trăng soi bóng
mong tình về trao gởi đóa hoa thơ
anh nhìn lại ngày xưa mà thương quá
để bây giờ anh vẽ mãi ước mơ

277
mây chiều nay buồn quá, em yêu hỡi
biển Rạch Dừa còn vỗ sóng miệt mài
chỉ một lần, hôn lên bờ tóc ngắn
ở trong anh là bến nhớ thật dài

278
Ma-ri-na vẫn còn đây gió bụi
chiếc thuyền mơ trôi theo ngọn sóng buồn
hỡi ân tình, chớ vùi chôn tiếc nuối
ánh nhạt nhòa còn đan kín niềm riêng

279
sương xuống lạnh mà biển chừng lên sóng
Vũng Tàu đêm, sưởi ấm cõi tình trăng
anh đắm say tà áo em bay mỏng
khung trời vàng còn lại với yêu thương

280
chiều Long Hải, biển trời mây xanh vợi
anh mơ màng theo sóng nước dịu dàng
em cũng thế nhẹ nhàng chờ biển gọi
trên môi em, anh cũng gọi bao lần

281
đèo Nước Ngọt uốn vòng theo bãi đá
giọt nắng rơi trên đôi má em hồng
anh cũng muốn hóa thân làm nắng nhẹ
để hôn lên môi mắt em chờ mong

282
biển Dinh Cô sóng dịu vời yên ả
nắng đang về chào đón Hoa Anh Đào
gió thoảng hương làm mây trời chao động
có phải tình đang gõ nhịp xôn xao

283
núi Thùy Vân giữa trời mây chen sát
cây lá rừng hình như cũng hát ca
gió biển reo theo vần thơ chan chứa
muốn gọi mời cho tình nở thêm hoa

284
suối Bình Châu, nước đùa trên tay áo
em nghiêng vai để anh phải dại khờ
hỡi gió ơi, hãy làm bay áo mỏng
đôi mắt trời cũng tìm xuống ngu ngơ

285
em có thấy tình yêu đang vẽ mộng
nhịp tim đầy và môi mắt ngây thơ
hàng lá xanh bên hồ Tràm soi bóng
thuở địa đàng thương nhớ vẫn còn đây

286
dòng suối Mơ trôi hoài theo mộng ước
trăng khuya về rơi rớt nỗi niềm xa
nhớ đến em từng giọt nồng Định Quán
cùng mây trời gởi lại hạt mưa hoa

287
ngã Dầu Giây theo về trong cõi nhớ
con chữ gầy hình như đã chợt yêu
anh nhớ em như thác buồn Ba Zọt
mỗi phím nồng xin sưởi ấm đìu hiu

288
làn thác Mai để tìm em ngày tới
Bàu Nước Sôi mãi thôi thúc tháng ngày
lời nhớ thương, mắt môi nào bỏng cháy
hỏi đêm dài có nhớ giọt nồng say

289
đá Ba Chồng vẫn chênh chông đường mộng
anh đi về hoá thành mảnh tương tư
vần thơ nhỏ còn vẽ theo hình bóng
dưới nắng chiều, anh gởi tặng mến thương

290
sông La Ngà chờ em nơi bến đợi
một bóng hình trong giấc mộng xa xăm
tiếng gọi thương một chút ân tình cũ
yêu một lần để mà nhớ trăm năm

291
chiều hôm nay, ghé thăm miền quê cũ
gió Biên Hòa đưa về tuổi ấu thơ
nhớ thuở nào nụ cười em ngây dại
áo em bay làm trắng cả khung trời

292
chiều nhẹ xuống giữa Đồng Nai soi bóng
dòng sông hiền như ánh mắt em yêu
Cù Lao Phố, mây trời xưa vẽ mộng
có dáng hình nàng công chúa Long Thành

293
chiều Bửu Long giữa lòng cơn gió nhớ
mái chùa xưa cổ kính nét hương thiền
anh nguyện khấn cho đời em xanh thắm
hoa học trò và áo trắng bay nghiêng

294
chiều Trấn Biên cỏ hoa màu xanh ngát
nhánh thời gian vừa trở lại hôm nào
anh âu yếm cánh sen hồng gởi tặng
mời em về vương vấn tháng ngày sau

295
chiều về qua có vòng tay ước hẹn
khu Vườn Xoài đang khoe trái địa đàng
suối Giang Điền chảy dài theo năm tháng
có thác Chàng hôn nhẹ lên thác Nàng

296
chiều Hoá An trên bến bờ gió mộng
dáng em yêu đem lại ký ức đầy
vai em nhỏ cũng đủ che trời mỏng
mãi trong anh còn thương nhớ thật nhiều

297
sáng mai sớm, ghé về thăm Cần Đước
Nhà Trăm Cột nơi miền đất cổ xưa
làng Mộc Hóa, tình yêu như Núi Đất
viết lời thương, biết bao nhiêu là vừa

298
chiều sông nước Mỹ Tho về soi bóng
dấu chân ai trên bãi cát mịn màng
em yêu hỡi, cây đàn và tiếng hát
dư âm về từng đợt nhớ mênh mang

299
gió du dương ru tình trên đất Mẹ
theo cánh diều bay lượn với trời mây
cù lao Rồng vẫn còn đây nắng ấm
ngòi bút thương, ghi lại kỷ niệm đầy

300
cồn Thới Sơn long lanh niềm dấu ái
thuở xa xưa trên một chuyến bềnh bồng
anh còn nhớ dưới chiều mưa thơ dại
ngọn gió tình tìm vỗ bến yêu thương

301
sóng bập bềnh, cồn Biện Quy nhung nhớ
trên vai gầy, chiếc áo mùa xuân xanh
nhánh thơ yêu anh gởi về xa vợi
chút dịu nồng che em ấm về đêm

302
tháng ngày qua, bay về trên cánh Phụng
gió hôm nào làm nỗi nhớ vây quanh
anh tìm lại dấu yêu trên làn nước
chảy trôi về miền dĩ vãng còn xanh

303
về Tiền Giang, anh ghé thăm chợ nổi
dòng Cửu Long dậy sớm đón mặt trời
vừa mờ sáng, ghe thuyền về chung lối
tiếng chèo khua trên sông nước Cái Bè

304
sóng trao thương bên chiếc xuồng ba lá
làng chợ nổi, chờ anh đón em về
trên cây Bẹo còn treo nhiều mưa nắng
bến sông Tiền, anh tìm thấy đắm mê

305
lênh đênh sóng nơi vùng trời mây gió
chốn bềnh bồng, hoa trái cũng vấn vương
miền Nam Bộ, sông nước vờn tha thiết
nét miệt vườn chân chất đẹp quê hương

306
chiều nhẹ nắng, Cái Bè thêm thơ mộng
dãy mây trời như xuống thấp bên sông
ai đâu đó đẩy đưa câu vọng cổ
làm bập bềnh trái nhớ giữa mênh mông

307
ngắm hoàng hôn lững lờ con nước chảy
dòng Cửu Long trên khung nhớ đợi chờ
anh mê mỏi nhìn theo tà áo mỏng
em cười hiền như nhánh mộng trên thơ

308
hạt tương tư, anh rải đầy trên sóng
cho em thương chút sướt mướt ân tình
sông Cái Bè là gió trăng soi bóng
lời mến yêu trên mây nước Tiền Giang

309
đi Hàm Luông, ghé vào thăm chợ Lách
vườn cây giống bên bờ đất Cái Mơn
trái sầu riêng như nỗi buồn em gởi
cảm thương đời, anh yêu mãi nhiều hơn

310
đôi cánh cò về theo lời gió gọi
râm ran trời giữa Vàm Hồ mênh mông
miền sông nước ửng hồng đêm tình nhớ
chiều Bến Tre, thuyền lá thả thong dong

Trường Đinh
UK, sương mù già 2018

Chú thích về các địa danh:
(Phỏng lược từ các tài liệu Wikipedia và một vài trang web liên quan)

+ Lộc Ninh: Một huyện miền núi thuộc tỉnh Bình Phước, với các cửa ngõ ráp ranh giới Campuchia và quốc lộ 13 từ thành phố Thủ Dầu Một. Khu vực Bãi Tiên ở xã Lộc An, cách thị trấn Lộc Ninh khoảng 10 km, là khu thắng cảnh nổi tiếng với ngôi cổ mộ ngàn năm rất huyền bí của người dân XTiêng. Khu cổ mộ được thiết kế với các phiến đá ong dựa trên hình thái vũ trụ trời tròn đất vuông. Mỗi năm, dân XTiêng thường tổ chức các lễ hội cúng tế truyền thống ở huyện Lộc Ninh như lễ mừng lúa mới, lễ cầu mưa và lễ phá bàu (xin phép đất trời cho con cháu được bắt cá).

+ Bình Phước: Một tỉnh có diện tích lớn nhất vùng Đông Nam Bộ Việt Nam và cũng là khu kinh tế trọng điểm giáp ranh giới với các tỉnh Lâm Đồng, Đồng Nai, Tây Ninh và Bình Dương.

+ Sông Bé: Một con sông chảy qua huyện Lộc Ninh, các tỉnh Bình Phước, Bình Dương và Đồng Nai.

+ Chợ Bến Thành: Trước 1975, người dân thành phố thường quen gọi là chợ Sài Gòn, hay chợ Mới. Là một khu chợ đông đúc và nhộn nhịp đêm ngày, được xem là biểu tượng của thành phố Sài Gòn.

+ Bến Bạch Đằng: Nằm bên bờ sông Sài Gòn, là điểm đến thú vị của người dân địa phương và khách du lịch thưởng ngoạn. Có nét đẹp lãng mạn khi hoàng hôn về, với gió mây nhẹ nhàng tình tứ, với vùng không gian trong lành thoáng mát, và những con sóng bềnh bồng lung linh mộng ở giữa lòng thành phố.

+ Sông Nhạn: Một xã thuộc huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai.

+ Núi Chứa Chan: Còn gọi là núi Gia Ray, núi Gia Lào, hay đỉnh Miệng Rồng, thuộc huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai. Chứa Chan là ngọn núi cao thứ 2 ở vùng nam bộ (837 m), sau núi Bà Đen ở Tây Ninh. Trên đường lên núi, có nhiều cảnh chùa am miếu như chùa Bửu Quang (chùa Gia Lào), chùa Lâm Sơn, chùa Linh Sơn, am Cô Mai, miếu Bà Công Chúa, và đặc biệt là cây đa 3 gốc 1 ngọn hình thù rất kỳ lạ.

+ Long Khánh: Một thị xã thuộc tỉnh Đồng Nai, giáp ranh giới với các huyện Định Quán, Cẩm Mỹ, Xuân Lộc và Thống Nhất.

+ Đa Kao: Còn gọi là Dakao, một khu vực phường nằm ven kênh Nhiêu Lộc ở Quận 1. Tên cũ của Đa Kao là Đất Hộ, có nghĩa là vùng đất do hộ trưởng quản lý.

+ Đường Duy Tân: Ngày nay gọi là đường Phạm Ngọc Thạch, nổi tiếng trên thi ca với bóng mát cây xanh và trường đại học Luật trước năm 1975.

+ Thảo Cầm Viên: Tức là Thảo Cầm Viên Sài Gòn, còn gọi là Sở Thú, có tuổi thọ đứng hàng thứ 8 trên thế giới. Thảo Cầm Viên nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, với 2 trường trung học nổi tiếng là Võ Trường Toản và Trưng Vương.

+ Gò Vấp: Một quận nội thành cách Sài Gòn khoảng 7 km, thuộc tỉnh Gia Định cũ. Theo một số nhà nghiên cứu thì Gò Vắp mới là tên gốc của quận nhưng vì dân địa phương đọc trại ra thành Gò Vấp. Có một số người cho rằng khu vực này lúc xa xưa là một gò đất cao có trồng nhiều cây Vấp (tên tiếng Chăm là Krai) vì vậy nên gọi là Gò Vấp. Hiện nay, ở Thảo Cầm Viên Sài Gòn (Sở Thú) còn lại 2 cây Vấp. Có thuyết cho rằng thuở xa xưa vùng đất này là một gò đất gồ ghề, đi lại rất dễ bị vấp té, cho nên dân địa phương gọi là Gò Vấp. Cũng có một số ít người gọi là Gò Té.

+ Cầu Hang: Khu vực đường rầy xe lửa ở đường Lê Quang Định, gần chợ Gò Vấp và rạp hát Đông Nhì cũ.

+ Lái Thiêu: Vùng đất cây trái nổi tiếng trên 200 năm tuổi, với những cây trái bốn mùa xanh tươi và ngon ngọt, nằm cách Sài Gòn 20 km. Là địa điểm thích thú cho khách vãng lai để ghé hái trái và ngủ giấc trưa. Những cành dâu, chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, bòn bon, mít tố nữ, vú sữa... trên những cành cong trĩu quả, làm đẹp thơ mộng cho vùng đất quê hương Đông Nam Bộ Việt Nam. Lái Thiêu tuyệt vời không những với cây trái đặc sản mà còn có những món ăn sáng tạo độc đáo như cút nướng sầu riêng, tôm trộn gỏi măng cụt và gỏi gà măng cụt.

+ Bình Dương: Một tỉnh lỵ ở vùng Đông Nam Bộ, cách Sài Gòn khoảng 30 cây số, đơn vị hành chính là thành phố Thủ Dầu Một. Bình Dương là nơi du lịch nổi tiếng với các địa danh đẹp như hồ Bình An, hồ Dầu Tiếng, chùa Châu Thới, khu sinh thái Đại Nam, và nổi bật hơn hết là các làng nghề truyền thống như gốm sứ, sơn mài và điêu khắc gỗ. Những sản phẩm mỹ nghệ của Bình Dương đã đóng góp nhiều trong các hội chợ quốc tế và xuất khẩu sang các nước Âu Châu.

+ Quán Cà Phê Gió Nước: Một điểm viếng thăm rất thơ mộng và lãng mạn cho du khách thưởng ngoạn. Quán Gió và Nước được dựng xây với những cấu trúc rất đặc biệt bên một hồ nước nhân tạo, kết hợp hài hòa giữa năng lượng gió và khả năng làm mát của nước, chủ yếu dùng các cây tầm vông (7000 cây) và rơm rạ để thiết kế. Chủ nhân là kiến trúc sư Võ Trọng Nghĩa, người Việt Nam đầu tiên đoạt giải huy chương vàng Châu Á (Arcasia Awards 2007-2008) với công trình Cà Phê Gió và Nước xây dựng tại Bình Dương.

+ Tương Bình Hiệp: Một ngôi làng nhỏ nổi tiếng với ngành nghề sơn mài truyền thống.

+ Dĩ An: Một huyện nhỏ ở Bình Dương, nổi tiếng đẹp lãng mạn với bờ hồ Bình An rất thơ mộng và thanh bình.

+ Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến: Tên tiếng Anh là Dai Nam Wonderland, nằm ở thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Đây là một công trình du lịch rất quy mô với tổng kinh phí khoảng 6000 tỷ đồng, là địa điểm du lịch có diện tích lớn nhất Việt Nam.

+ Tây Ninh: Thuộc vùng Đông Nam Bộ, cách Sài Gòn 100 km, thuở xa xưa có tên gọi là Romdum Ray có nghĩa là Chuồng Voi. Tây Ninh nổi tiếng với các loại đặc sản bao gồm bánh tráng phơi sương, bánh canh thịt heo, bánh tráng trộn, trái na và muối tôm. Thú vị nhất là món ốc xu hấp sả, ốc xu xào me, ăn với rau râm và lai rai vài ngụm rượu nếp Trảng Bàng. Ốc xu là một loại ốc sống trong các hốc đá gần dãy núi Bà Đen, có vị ngọt và mùi cỏ thuốc vì loại ốc này chỉ ăn lá rừng và thảo dược mọc hoang trong núi, đặc biệt là lá Nàng Hai, vì vậy dân địa phương còn gọi ốc xu là ốc Nàng Hai. Đệ nhất ẩm thực của vùng đất Tây Ninh là thằn lằn núi chiên giòn ăn với nước mắm me, hoặc thằn lằn băm nhỏ xào với tiêu xanh ăn với bánh tráng lá lốt.

+ Núi Bà Đen: Một ngọn núi hùng vĩ với độ cao 986 m, nằm cách thành phố Tây Ninh khoảng 11 km. Nằm giữa dãy núi là thung lũng Ma Thiên Lãnh huyền bí và u hiểm. Trên núi có nhiều ngôi chùa cổ kính và một số hang động được dùng làm nơi thờ phụng như Ba Cô, Thiên Thai, Thanh Long, Ba Tuần, Ông Hổ, Ông Tà... Ngọn núi Bà Đen gắn liền với truyền thuyết người con gái mặt đen 18 tuổi tên là Lý Thị Thiên Hương, trên đường lên núi lễ Phật bị bọn cướp rượt bắt nên đã lao mình xuống vực sâu để giữ lấy tiết hạnh.

+ Rạch Dừa: Một khu vực phường thuộc thành phố Vũng Tàu tỉnh Bà Rịa. Gần bờ biển có địa danh nổi tiếng là bến du thuyền Vũng Tàu Ma-ri-na nằm trên vịnh Sông Dinh. Nhìn xa ra biển từ Marina Bay là 2 hòn đảo Gò Găng và Long Sơn, với các nhà hàng bè nổi trên mặt nước. Rạch Dừa có những con đường tắt đi bộ tới các bãi tắm ở Vũng Tàu và khu du lịch Hồ Mây gần Thiền Viện Chơn Không và Thích Ca Phật Đài.

+ Vũng Tàu: Một thành phố biển có 42 km bờ biển bao quanh, thuộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, là địa điểm du lịch nổi tiếng của miền Nam. Vũng Tàu có núi Lớn (còn gọi là núi Tương Kỳ) cao 245 m và núi Nhỏ (còn gọi là núi Tao Phùng) cao 170 m. Trên núi Nhỏ có ngọn hải đăng lâu đời nhất Việt Nam cao 18 m. Trên núi Lớn có hồ Mây là một hồ nước ngọt lớn rộng. Từ thế kỷ 13, Vũng Tàu được biết đến với tên gọi là thị trấn Chân Bồ. Vũng Tàu có 4 bãi biển nổi tiếng là bãi Trước (còn gọi là bãi Tầm Dương), bãi Sau (còn gọi là bãi Thùy Dương), bãi Dâu (còn gọi là bãi Phương Thảo) và bãi Dứa (còn gọi là bãi Hương Phong). Đặc biệt ở Vũng Tàu có Thích Ca Phật Đài và Tượng Chúa Kitô Vua, là 2 điểm du lịch nổi bật được rất nhiều du khách viếng thăm.

+ Long Hải: Một thị trấn thuộc huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, với bãi biển  sạch, nước mát trong và bờ cát vàng mịn chạy dài theo chân núi Thùy Vân. Long Hải nằm cách thành phố Vũng Tàu khoảng 12 km. Dọc theo bờ biển có đoạn trồng nhiều cây Hoa Anh Đào Nhật Bản và những bãi đá đen đẹp mắt. Đặc sản của Long Hải bao gồm bánh xèo Long Hải, lẩu sún cá thiều, bánh canh Long Hương, bánh hỏi An Nhứt, ốc voi luộc và gỏi cá trích. Long Hải còn có Tịnh Xá Ngọc Hải, Dinh Cô và Thiền Viện Chân Nguyên, là những điểm đến tâm linh của du khách gần xa.

+ Đèo Nước Ngọt: Một cung đèo chạy dọc theo bãi biển với chiều dài 5 km, thuộc huyện Đất Đỏ, cách biển Long Hải khoảng 2 km. Nổi tiếng với những bãi đá đen nằm dọc theo bờ đèo, nhìn rất u huyền và dị dáng.

+ Dinh Cô: Một bờ biển đẹp yên bình, thuộc địa phận huyện Long Điền, cách Vũng Tàu khoảng 20 km. Là địa điểm lý tưởng ở Long Hải để viếng thăm, tắm mát và nhìn ngắm hoàng hôn trên biển xanh. Nơi đây có truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có một nàng con gái tên Hồng đi đánh cá với cha nhưng bị bão làm lật thuyền. Xác cô gái trôi vào hòn Hang. Cô thường hiển linh báo điềm lành để giúp ngư dân trong vùng làm ăn thuận lợi. Người dân tin tưởng, thờ cúng và tôn xưng cô là Long Hải Thần Nữ. Tại bờ biển Long Hải có đền Dinh Cô là nơi thờ phụng cô. Trên núi Đồ Sơn là Mộ Cô, nơi chôn cất cô. Lễ hội Dinh Cô mỗi năm tổ chức 3 ngày liên tục (10, 11 và 12 tháng 2 âm lịch) rất đông đảo người đến cúng viếng và cầu an từ khắp miền đất nước.

+ Hoa Anh Đào: Được trồng nhiều dọc theo bờ biển Long Hải của tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Trên nước Nhật, hoa Anh Đào được xem là quốc hoa. Hoa có 3 màu là trắng, hồng và đỏ, là loài hoa biểu trưng cho sắc đẹp, sự mong manh và nét trong trắng. Nó tượng trưng cho con đường đạo của người kiếm sĩ Samurai: "Sống và Chết đẹp như Hoa Anh Đào". Sự tích về Hoa Anh Đào ở Nhật Bản kể rằng, khi xưa có một vị đạo sĩ tặng cho chú bé 1 tuổi một thanh sắt. Sau này lớn lên, cậu bé rèn thanh sắt làm kiếm và học võ nghệ. Kiếm thuật của chàng rất siêu phàm, làm các kiếm sĩ Samurai khiếp sợ. Không một ai dám so tài kiếm với chàng. Một đêm, chàng tâm sự với người bạn gái (là con gái của sư phụ dạy võ nghệ cho chàng), là thanh kiếm của chàng chưa từng nhuộm máu của ai. Chàng buồn chán vì chưa được thấy thanh kiếm đẩm máu người, để nó trở thành cây kiếm báu vô địch. Cô bạn gái muốn giúp chàng thoả ước nguyện để vui sống với kiếm đạo, nên đã dùng thanh kiếm đó đâm vào tim mình. Kể từ đó, dân làng xa lánh chàng, những kiếm sĩ Samurai khác trong làng đều từ chối lời thách đấu của chàng. Những ước mơ làm nhà kiếm sĩ vô địch không được thực hiện như ý chàng mong muốn. Một hôm, vì quá buồn khổ và tuyệt vọng, chàng tìm đến ngôi mộ của người bạn gái, dùng kiếm đâm vào bụng mình (hara-kiri), rồi cấm thanh kiếm đó vào ngôi mộ trước khi trút hơi thở cuối cùng. Từ đấy, một loài hoa lạ nẩy chồi bên ngôi mộ, đó là Hoa Anh Đào Nhật Bản. Loài hoa này là hóa thân từ thanh kiếm báu của chàng kiếm sĩ Samurai.

+ Núi Thùy Vân: Gọi là núi Thùy Vân vì nhìn từ xa có những đám mây rũ dài trên đỉnh núi. Ngày nay, được gọi là núi Minh Đạm, là tên ghép của 2 vị chức quyền của huyện Long Điền. Núi có chiều dài 9 km, thuộc các xã Tam Phước, Phước Hưng, Long Hải, Phước Hải và Long Mỹ. Núi Thùy Vân còn có tên gọi là núi Châu Long-Châu Viên vì trên núi có 2 ngôi chùa cùng tên.

+ Bình Châu: Là khu du lịch thiên nhiên với suối nước khoáng nóng, cách Hồ Tràm khoảng 20 km.

+ Hồ Tràm: Điểm du lịch nghỉ dưỡng với những bãi tắm đẹp và hoang sơ, thuộc huyện Xuyên Mộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, cách Sài Gòn khoảng 120 km.

+ Suối Mơ: Một dòng suối đẹp ở miền núi Định Quán.

+ Định Quán: Một thị trấn nhỏ miền núi ở phía bắc tỉnh Đồng Nai, cách thành phố Biên Hoà khoảng 80 cây số.

+ Ngã Dầu Giây: Ngã ba Dầu Giây, ở một huyện lỵ nhỏ thuộc tỉnh Đồng Nai.

+ Thác Ba Zọt: Còn gọi là thác Ba Giọt, ở huyện Định Quán.

+ Thác Mai: Một thác nước đẹp hoang sơ, thuộc huyện Định Quán.

+ Bàu Nước Sôi: Một ngọn suối có dòng nước ấm tự nhiên, thuộc tỉnh Đồng Nai.

+ Đá Ba Chồng: Còn gọi là Khu Đá Chồng, có 3 tảng đá lớn chồng lên nhau, thú vị du ngoạn của khu thắng cảnh Định Quán.

+ Sông La Ngà: Tên một con sông ở vùng Đông Nam Bộ, phụ lưu của sông Đồng Nai.

+ Biên Hòa: Một thành phố công nghiệp thuộc tỉnh Đồng Nai, nằm ở khu vực Đông Nam Bộ, cách Sài Gòn khoảng 30 km. Hiện nay, Biên Hòa là một trong 4 thành phố của Việt Nam có dân số đô thị cao nhất (đứng hàng thứ 4 sau Sài Gòn, Hà Nội và Hải Phòng). Biên Hòa có nhiều món đặc sản riêng nhưng nổi bật nhất là gỏi bưởi Tân Triều, chả lụi Biên Hòa, gỏi cá Cù Lao Phố (gỏi cá Tân Mai), gà tre hấp bưởi, lòng gà tre xào bì bưởi, cánh gà chiên nước mắm, đậu hủ giấy bạc, nem bưởi, chè bưởi và trà bưởi.

+ Sông Đồng Nai: Một con sông nội địa dài nhất của Việt Nam, chảy qua các tỉnh Lâm Đồng, Đăk Nông, Bình Phước, Đồng Nai, Bình Dương và Sài Gòn. Nói về lưu vực, sông Đồng Nai là con sông lớn thứ nhì ở vùng Nam Bộ, chỉ sau sông Cửu Long (một phân lưu của sông Mê Kông chảy trên lãnh thổ Việt Nam). Tên cũ của sông Đồng Nai là sông Phước Long.

+ Cù Lao Phố: Còn có tên gọi là Đông Phố, Giản Phố, Cù Châu và Nông Nại Đại Phố. Là một cù lao nằm trên sông Đồng Nai, thuộc xã Hiệp Hòa, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Người có công lớn trong việc phát triển khu vực cù lao là ngài tổng binh Trần Thượng Xuyên. Nơi đây còn có ngôi chùa cổ Đại Giác nổi tiếng và đền thờ tướng quân Nguyễn Hữu Cảnh.

+ Công Chúa Long Thành: Ở khu vực Cù Lao Phố của Biên Hòa có ngôi chùa Đại Giác trên 350 tuổi, còn gọi là Đại Giác Cổ Tự, gắn liền với sự tích nàng công chúa Long Thành yêu thầy giáo của mình, thiền sư Liễu Đạt, và cũng là vị quốc sư uyên bác dưới triều Nguyễn. Công chúa Long Thành, tên là Nguyễn Phúc Ngọc Tú, chị của vua Gia Long và là cô của vua Minh Mạng, đem lòng yêu thiền sư Liễu Đạt (tức là hòa thượng Liên Hoa). Thiền sư Liễu Đạt bỏ trốn về chùa Đại Giác và nhập thất để tránh gặp công chúa. Nhưng vì công chúa khóc than sầu khổ quá nên thiền sư đã chìa cánh tay ra khỏi cửa thất để cho công chúa được nhìn lần cuối. Sau đó, vào lúc nửa đêm, thiền sư đã tự thiêu để hiến thân cho Phật pháp. Công chúa tủi buồn cũng đã uống độc dược để quyên sinh, mong hóa giải duyên nghiệp của chính mình.

+ Bửu Long: Khu du lịch sinh thái nổi tiếng của tỉnh Đồng Nai, cách thành phố Biên Hòa 4 km. Nơi đây còn được mệnh danh là một Hạ Long thu nhỏ. Là điểm đến nổi bật để tham quan, với phong cảnh núi non sông hồ đẹp mắt, với ngôi chùa Bửu Phong trầm mặc và rêu phong cổ kính.

+ Văn Miếu Trấn Biên: Một văn miếu đầu tiên của Việt Nam được xây dựng năm 1715 (trước cả văn miếu ở Vĩnh Long, Gia Định và Huế), thuộc phường Bửu Long thành phố Biên Hòa, để tôn vinh đức Khổng Tử và các danh nhân văn hóa nước Việt như Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Lê Quý Đôn, Võ Trường Toản, Nguyễn Đình Chiểu, Lê Quang Định...

+ Vườn Xoài: Khu du lịch sinh thái của Biên Hòa, một vùng thiên nhiên phong cảnh hoang dã và thanh bình, với hàng dừa trên lối đi mát rịu, với suối nước róc rách thanh bình, với tiếng chim hót vui đùa và tiếng gió lá vi vu nhàn nhã. Một điểm đến của thiên nhiên huyền ảo và lý thú nhẹ nhàng.

+ Thác Giang Điền: Một ngọn thác với 3 nhánh chảy, gồm thác Chàng, thác Nàng và thác Giang Điền. Nằm cách thành phố Biên Hòa khoảng 15 km, thuộc xã Giang Điền, huyện Trảng Bom. Truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa nơi đây là khu vực của dân tộc Mạ sinh sống, có đôi trai gái yêu nhau nhưng không được gần bên nhau, nên cả hai đã tuẫn tiết ở dòng thác này để giữ mối tình duyên. Vì vậy, dòng suối thác nơi đây gọi là thác Chàng và thác Nàng, dân địa phương còn gọi là thác Đôi.

+ Cầu Hoá An: Một cây cầu bắc ngang qua sông Đồng Nai, thuộc địa phận thành phố Biên Hòa, được xây dựng vào năm 1973, gồm 26 nhịp và dài 802 m. Ngày nay còn có cầu Hoá An 2 được khởi công xây dựng từ cuối năm 2010 và hoàn tất vào năm 2014, cách cầu Hóa An cũ khoảng 4 m và có chiều dài 1306 m, để cho xe 4 bánh lưu thông thuận tiện hơn.

+ Cần Đước: Một huyện lỵ nằm ven biển, được bao quanh bởi sông Vàm Cỏ, thuộc tỉnh Long An. Cần Đước là miền đất nông nghiệp, được chia ra làm 2 phần: Vùng thượng chuyên về canh lúa và rau màu, Vùng hạ chuyên về tôm và cá. Đặc sản của huyện Cần Đước là gạo Nàng Thơm, cá bống kèo kho tộ và rượu Gò Đen.

+ Nhà Trăm Cột: Nằm tại ấp Cầu Ngang, xã Long Hựu Đông, huyện Cần Đước, tỉnh Long An. Đây là điểm du lịch trọng điểm của tỉnh, ngôi nhà này được kiến trúc theo phong cách Huế có 120 cột, trong đó 68 cột tròn và 52 cột vuông, đều làm bằng gỗ quý.

+ Núi Đất: Nằm ở trung tâm thị trấn Mộc Hóa, là khu di tích nổi tiếng của tỉnh Long An. Gọi là núi Đất vì đây là ngọn núi do các người tù chính trị đào đất và đắp lên, trong khoảng thời gian 1957-1960 dưới thời chính quyền Ngô Đình Diệm.

+ Mỹ Tho: Một thành phố miền sông nước thuộc tỉnh Tiền Giang, ở vùng đồng bằng sông Cửu Long. Món ăn đặc sản là hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu sa tế, hủ tiếu chay và bún gỏi giá. Những địa danh nổi tiếng là chùa Vĩnh Tràng, trại rắn Đồng Tâm, Giếng Nước và cồn đảo tứ linh Long/Lân/Quy/Phụng. Theo tài liệu về lịch sử của vùng này, chữ Mỹ Tho là do đọc trại từ chữ Mỳ Xó (có nghĩa là xứ nàng trắng).

+ Cồn Long: Còn gọi là cồn Rồng, hay cồn Tân Long, thuộc tỉnh Tiền Giang, được bao bọc bởi những rặng cây bần, các vườn cây trái và hàng dừa xanh ngát. Là một trong 4 cồn đảo có nét đẹp hoang dã nằm trên sông Mỹ Tho, 3 cồn kia là cồn Lân, cồn Quy và cồn Phụng.

+ Cồn Lân: Còn gọi là cù lao Thới Sơn, là cồn đảo lớn nhất trên sông Mỹ Tho, thuộc tỉnh Tiền Giang. Cồn Lân nổi tiếng với nghề nuôi ong và trồng cây trái sapôchê. Nơi cù lao Thới Sơn hiện nay có nhiều nhà hàng kiến trúc theo lối xưa, rất sang trọng và ấm cúng để phục vụ du khách tham quan, đặc biệt với tiếng đàn hát tài tử dân ca Nam Bộ.

+ Cồn Quy: Tức là cồn Biện Quy, còn gọi là cồn cát, là cồn nhỏ nhất trong bộ tứ linh, thuộc tỉnh Bến Tre. Dân địa phương chủ yếu sống bằng nghề trồng cây trái và chăn nuôi. Đặc sản của vùng nầy là kẹo dừa. Nơi đây, du khách có thể ghé tham quan các vườn cây trái và thưởng thức những điệu lý, câu hò, vọng cổ... do các nghệ sĩ miệt vườn biểu diễn.

+ Cồn Phụng: Trước đây còn gọi là cồn Tân Vinh, là một cù lao nổi tiếng nằm trên sông Mỹ Tho, thuộc tỉnh Bến Tre. Dân địa phương cũng thường gọi là cù lao Đạo Dừa vì vùng này có một giáo phái gọi là Đạo Dừa do ông Nguyễn Thành Nam sáng lập vào đầu thế kỷ 20. Cồn Phụng nổi tiếng với nghề thủ công về các chế tác đặc sản bằng trái dừa, cây dừa và vỏ dừa.

+ Tiền Giang: Một tỉnh ven biển thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long. Thành phố tỉnh lỵ của Tiền Giang là Mỹ Tho, cách Sài Gòn khoảng 70 km về phía bắc và cách Cần Thơ khoảng 100 km về phía nam.

+ Cửu Long: Còn gọi là Cửu Long Giang, hay sông Cái, thuộc phân lưu của Mê Kông, chia thành 2 nhánh là Tiền Giang và Hậu Giang. Tiền Giang còn gọi là sông Tiền, hạ lưu bên trái (tả ngạn) của sông Mê Kông. Phần hạ lưu bên phải (hữu ngạn) là sông Hậu. Sông Hậu còn gọi là sông Ba Thắc, chảy qua Châu Đốc và Long Xuyên.

+ Cái Bè: Một huyện ở phía tây tỉnh Tiền Giang, được biết đến với chợ nổi Cái Bè. Là một trong những phiên chợ nổi độc đáo của miền tây sông nước. Đặc điểm của chợ nổi Cái Bè là chợ họp suốt đêm ngày, từ lúc tờ mờ sáng cho mãi đến khi hoàng hôn xuống (4 giờ sáng đến 8 giờ đêm). Tên cũ của vùng đất này là Long Hồ (1732), ngày nay được gọi là thị trấn Cái Bè.

+ Cây Bẹo: Cây sào dựng trên các xuồng ghe để trưng bày nông sản làm hàng chào như xoài, cam, dừa, chuối, ổi... Nhìn trên cây Bẹo, chủ ghe treo gì thì bán nấy. Tuy vậy, cũng có những trường hợp ngoại lệ như treo mà không bán như quần áo của chủ ghe phơi nắng, hoặc là bán mà không treo như các thức ăn đồ uống, hoặc là treo cái này bán cái khác như treo tàu lá dừa để bán xuồng ghe.

+ Sông Hàm Luông: Một phân lưu của sông Tiền chảy qua tỉnh Bến Tre, có chiều dài khoảng 70 km. Trên sông Hàm Luông có rất nhiều cù lao nằm ở giữa như cù lao Đất, cù lao Dinh, cù lao Ốc, cù lao Lăng, cù lao Lá... Tên gốc của sông là Hàm Long nhưng vì húy kỵ chữ Long (Rồng) nên người dân đọc chệch qua là Luông.

+ Chợ Lách: Một huyện nhỏ nằm ở phía tây của tỉnh Bến Tre, cách thành phố Vĩnh Long khoảng 20 km. Chợ Lách giáp ranh giới với 2 huyện là Mỏ Cày Bắc và Long Hồ, và các sông Cổ Chiên và Hàm Luông. Trái cây đặc sản của huyện là sầu riêng, măng cụt và chôm chôm.

+ Cái Mơn: Là vườn cây ăn trái và trồng cây giống nổi tiếng của huyện Chợ Lách, thuộc xã Vĩnh Thành, tỉnh Bến Tre. Cây trái giống cung cấp cho thị trường là sầu riêng, măng cụt, xoài cát, nhãn tiêu, bòn bon và các loại cây có múi. Cái Mơn là nơi sản xuất giống cây ăn trái lớn nhất ở Việt Nam, và cũng là nơi cung cấp các loại cây cảnh chiết cành trong khu vực Đông Nam Á.

+ Sân Chim Vàm Hồ: Nằm trên địa phận 2 xã là Mỹ Hòa và Tân Xuân, thuộc huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre. Vàm Hồ có khoảng trên 500 ngàn chim với 84 loài khác nhau.

+ Bến Tre: Một tỉnh thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long, giáp ranh giới với các tỉnh Tiền Giang, Trà Vinh và Vĩnh Long, cách Sài Gòn khoảng 87 km. Bến Tre còn có biệt danh là xứ Dừa và cũng là quê hương của Đạo Dừa, do ông Nguyễn Thành Nam sáng lập vào đầu thế kỷ 20. Lễ hội dừa đã được tổ chức tại Bến Tre qua 4 kỳ, từ 2009-2015. Đặc sản của Bến Tre gồm có kẹo dừa, dầu dừa, xà phòng dừa, bánh tráng Mỹ Lồng, bánh phồng Sơn Đốc và các loại trái cây. Điểm tham quan nổi bật của Bến Tre là 4 cồn tứ linh Long/Lân/Quy/Phụng, khách du lịch có thể chèo xuồng ba lá trên kênh rạch thay vì đi xe ngựa dọc theo các đường làng.




No comments:

Post a Comment