Thursday, October 18, 2018

Trên Những Miền Quê Hương (phần 5, đoạn 211 đến đoạn 260)

bài thơ đăng trên báo in từng kỳ, Tạp Chí Cỏ Thơm (Virginia USA).

211
chiều thoảng về, trải nắng dài Gia Nghĩa
luống chè xanh ngan ngát đến mây trời
em đeo Gùi giữa hồn nhiên mơ mộng
bởi ánh tình làm gió lộng vần thơ

212
thác Trinh Nữ dập dờn con nước mỏng
mà chuyện buồn ướt đẫm cả tình yêu
chiều Đắk Nông, em về đây soi bóng
để hiểu rằng, anh vẫn mãi luyến thương

213
ngày bên nhau, dịu dàng bay cánh bướm
hồ Đắk Mil xanh biếc nhánh yên bình
em còn nhớ thuở nào vòng tay gởi
những thân thương, nẻo gió vẽ dáng hình

214
mùa Ka Tê, nắng vàng reo rực rỡ
bởi vì em áo mỏng thướt tha bay
cả một trời, sắc mây ngời Ninh Thuận
hồn thơ anh cũng chừng ngất ngưởng say

215
biển Ninh Chữ đẹp như hoàng hôn múa
cánh quạt xòe, em vẽ nét Phan Rang
vũ điệu gió, hòa reo cùng nắng lụa
nụ cười hiền, mây xuống đỉnh đồi Trâu

216
vịnh Vĩnh Hy, mộng mơ làng ven núi
con đường đèo và những rặng san hô
bãi Hang Rái rêu xanh màu cỏ dại
vẫn đêm ngày, dào dạt biển sóng xô

217
trên bãi Kinh, bóng hình em yêu dấu
năm tháng về trên tuổi nhớ ngây thơ
đàn cừu ngoan An Hòa bên nắng dịu
chiều thảo nguyên theo nhạc gió gọi mời

218
anh đã biết quê hương em, Bàu Trúc
tình em trao chân chất như gấm hoa
áo trên vai, em thêu cành Mai Cúc
chờ xuân về, mơ thấy mộng trăm năm

219
thác Hồ Treo như ghềnh thương ghép cánh
suối Lồ Ồ chảy xuống ngàn giấc mơ
em có thương Nàng Tiên trên bến nước
nắng gió yêu, đẹp mãi với mây trời

220
cảng Ba Ngòi chiều nào bên tuổi dại
đứa học trò cầm quyển sách làm thơ
kỷ niệm xưa trải đầy trên giấy mỏng
đời thưa dần còn lại góc bơ vơ

221
sóng Bình Tiên đang vỗ bờ xa vắng
có còn chăng chút lưu luyến muộn màng
anh về thăm Cam Ranh chiều ký ức
tình xanh xao còn hạt nhớ nồng nàn

222
đảo Bình Hưng hoàng hôn buồn xa vợi
tháp Hải Đăng bên nắng gió vàng rơi
một lần đến có phải là quá trễ
người đợi chờ, còn lại nẻo chơi vơi

223
sáng mờ sương Ninh Hòa, em tìm đến
vịnh Ninh Vân, gió về đây rất hồng
lá dừa xanh cũng đong đưa lời nhắn
trên hoa thơ, lơi lả nét dịu nồng

224
nắng vàng thương, trải thảm bờ Đại Lãnh
sóng gợn về từng nhánh mỏng long lanh
anh thương lắm khi lén nhìn cát trắng
vai em trần, thêu nét vẽ vào tranh

225
chiều Yang Bay tơ tình như muốn ngỏ
gió trên tay làm mê mải hương nồng
anh trao tặng cánh hồng thay nhẫn cỏ
chờ đêm về, trăng thỏ thẻ lời trao

226
ánh nắng say, du dương làn thác nước
róc rách ca như suối nhạc trời ban
mắt em buồn, nhìn theo bờ sướt mướt
lẻ loi chờ bên cây đuốc Mộc Thần

227
anh thầm gởi nụ buồn bay theo gió
hôn tóc mây cho thương nhớ chập chờn
ước mơ ơi, hãy về đây em nhé
tiếng gọi người trên đàn đá Khánh Sơn

228
ghé Nha Trang, vào thăm Nhà Thờ Đá
chiều lang thang trên biển cát Hòn Tằm
mắt em vui khi nhìn tàu đáy kính
trái thương yêu nở đẹp giữa chợ Đầm

229
nhiều kỷ niệm, Hòn Chồng và Hòn Vợ
phố biển xanh nằm kề sóng nhấp nhô
anh chợt hiểu đã trao em niềm nhớ
chờ nắng tàn, trăng xuống ngẩn ngơ yêu

230
Po-na-gar, ngọn Tháp Bà thần nữ
thuở xa xưa cổ kính, nét Chăm Pa
suối nước khoáng làm tim hồng ấm mãi
nụ cười yêu mà chúm chím như hoa

231
em có thương bài thơ anh gởi tặng
một nỗi lòng như gió gọi Vân Phong
cơn lốc đó có làm em chạnh nhớ
mắt môi nào là biển lệ mênh mông

232
anh vẫn mơ ngày về thăm Dốc Lết
có em chờ nơi cuối bãi xa xôi
nước mắt em có chảy tan vào biển
để hồn anh làm sóng ngủ trên môi

233
mỗi đêm về, anh thương mùa gió lạnh
tìm đến em bằng nhánh lệ chiêm bao
sóng ngàn năm vẫn vỗ bờ yêu nhớ
biển trong lòng là Hòn Khói lao đao

234
Điệp Sơn ơi, em vẫn còn thơ bé
chân địa đàng trên cát biển yêu đương
áo trắng bay giữa trời xanh mây nước
chợt hiểu rằng ai làm gió vấn vương

235
thuở hôm nào, mình trao nhau niềm nhớ
Dốc Lết ơi, bờ cát trắng mịn màng
ngàn dấu bước, vịnh Vân Phong say đắm
giữa tình mình, tiếng sóng vỗ miên man

236
chiều đêm nay, anh tìm về dĩ vãng
Đà Lạt xưa, một thuở nắng mờ sương
thác Cam Ly, làn nước reo cành mộng
môi em nồng, óng ả hạt yêu thương

237
hồ Xuân Hương lững lờ cơn sóng nhớ
giữa dòng khơi, em trao gởi nụ hôn
đàn chim nhỏ tìm bay về tổ ấm
tình đẹp vời dưới mây trắng hoàng hôn

238
anh nhớ mãi một trời xanh âu yếm
buổi hẹn hò trao nhẫn cỏ mộng mơ
dáng em xinh bên bờ hồ Than Thở
để chiều nay anh viết lại vần thơ

239
bờ môi thương bên dòng Pon-gour trắng
hơi thở em là khói sóng lòng anh
đời mê mỏi vẫn dịu dàng năm tháng
vì nhớ em miền ký ức chiều xanh

240
suối Đa Nhim thuở tình ta say đắm
mình có nhau trên đỉnh Lang Bi-ang
em bước tới để ngã vào tay ấm
cho đời anh là Thung Lũng Tình Yêu

241
hoa Oải Hương chiều nay khoe sắc tím
thoảng hương nồng, bờ kỷ niệm Tuyền Lâm
anh yêu mãi những tháng ngày thơ ấu
vẫn còn đầy niềm thương nhớ xa xăm

242
chiều xưa ấy vẫn về đây sóng vỗ
đóa Bàu Sen rộ nở nhánh yêu thương
cánh diều bay giữa trời xanh Mũi Né
mãi dạt dào nét tuổi dại vấn vương

243
Pô-sha-nư dưới chiều mây cổ kính
đẹp mỹ miều nàng công chúa Chăm Pa
nẻo đường xưa, vết hài ai ghi dấu
chưa nhạt mờ trên cõi nhớ kiêu sa

244
đồi Cát Bay vẽ dáng hình em đấy
vẫn còn đầy màu sắc cũ hôm nao
anh yêu em giữa đất trời xuống thấp
tình chúng mình cùng say đắm bên nhau

245
suối nước Tiên có hòn Rơm che áo
môi em hồng như con sóng bồng lai
tình điểm trang dưới bờ vai mờ ảo
làm rực nồng làn gió cát yêu đương

246
ngọn Tháp Nước khắc hình bằng chén sứ
nhớ chuyện mình, tình tự gởi trao nhau
cảm ơn em đã đi vào tim ấm
gió ân tình xin giữ lại ngày sau

247
mưa Phan Thiết đêm về trao nỗi nhớ
hạt rơi nồng trên biển ấm mênh mông
cánh gió bay cũng theo cùng nhịp thở
giữa mây trời còn đẹp mãi quê hương

248
vườn Bích Câu, tình thơ say mê mẩn
chiều trở về chốn Thiền Viện Trúc Lâm
núi Phượng Hoàng, một đêm bên lửa trại
đời ngả nghiêng nơi cuối bãi Tuyền Lâm

249
chiều Bảo Lộc, mưa phùn lên mắt nhớ
ly cà phê còn nhỏ giọt miên man
một Cõi Riêng đợi chờ trong yên vắng
anh thấy em trên từng nét dịu dàng

250
thác Đam Bri vẫn còn vang tiếng nước
như lời yêu, anh gởi hết vào thơ
trao ước mơ trên Cầu Vồng muôn sắc
mắt môi em, miền diễm ảo tuyệt vời

251
nàng tiên nhỏ đang về trong chiều vắng
hoa Dã Quỳ có phải đó là em
chiếc áo thơ như là Lâu Đài Trắng
em ngoan hiền vào giấc ngủ thơ ngây

252
bãi Nam Phương vỗ reo lời tình ái
giữa mây trời còn óng ánh làn thơ
em thẫn thờ bởi tình anh mê dại
rất âm thầm đủ để mình đắm say

253
em dạo bước giữa rừng trà xanh lá
đồi Tâm Châu khoe nét đẹp mờ sương
hương gió lạ dưới nắng chiều ngan ngát
tình mơ màng chỉ để nhớ và thương

254
thác Tam Hợp có bao dòng nước lớn
anh nhớ em như sóng lớn tìm bờ
làm dịu sáng niềm thương trong nắng gọi
cho ấm nồng chút lơi lả tình thơ

255
trên chuyến xe, bình minh dậy rất sớm
em trở về Bình Thuận chốn quê xưa
bãi Kê Gà, sóng vỗ bờ thơ ấu
thuở hôm nào, đứng chờ hẹn dưới mưa

256
triền cát mịn, đồi Hồng trăm năm mộng
mình có nhau trong tay gió mơ màng
sông Cà Ty có em về soi bóng
thoáng nồng nàn trên con nước vấn vương

257
biển xanh trong, Cù Lao Câu ngập nắng
gió cheo leo, chiếc thuyền thúng chòng chành
bềnh bồng nhớ giữa bến bờ xa vắng
vòng tay thương và chiếc bóng em yêu

258
làng chài xưa, hoàng hôn trên Mũi Né
tình ngây thơ bên chân thác Chín Tầng
giọt nước say, đùa trên vai em khẽ
đêm xuống gần, dĩ vãng đến thân thương

259
bức tranh yêu, vẽ dáng hình Bàu Trắng
gió thơ bay, tà áo mỏng dịu dàng
anh mê đắm dòng Suối Tiên kỳ ảo
chiều thênh thang trên từng nhánh địa đàng

260
dãy Gành Son, đất đỏ màu tình ái
em điểm trang trên môi ấm nồng nàn
làm lơ lửng cả vầng trời mê dại
đã yêu rồi lại yêu mãi thêm lên

Trường Đinh
UK, sương mù già 2018

Chú thích về các địa danh:
(Phỏng lược từ các tài liệu Wikipedia và một vài trang web liên quan)

+ Vườn Chè Gia Nghĩa: Nằm trên thị xã Gia Nghĩa, tỉnh Đắk Nông, là một trong những nơi trồng chè lớn nhất của vùng Tây Nguyên.

+ Gùi: Một vật dụng của dân tộc thhiểu số, được đan bằng tre mây, dùng để đựng đồ và đeo sau lưng. Gùi có nhiều kiểu loại và kích thước khác nhau. Trên thân Gùi có nhiều hoa văn màu sắc khác nhau, thể hiện phong cách và nét truyền thống tùy theo mỗi bản làng.

+ Thác Trinh Nữ: Nằm trên dòng sông Krông Nô (còn gọi là sông Đực), thuộc huyện Cư Jút, tỉnh Đắk Nông, cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 20 km. Truyền thuyết kể rằng, tên ngọn thác là từ một câu chuyện dân gian về một thiếu nữ đã gieo mình xuống dòng nước để giữ trọn tình yêu.

+ Đắk Nông: Một tỉnh ở miền Tây Nguyên Việt Nam ở độ cao từ 600 m đến 700 m, cách Buôn Ma Thuột khoảng 125 km, giáp ranh giới với Đắk Lắk, Lâm Đồng, Bình Phước và Campuchia.

+ Hồ Đắk Mil: Còn gọi là hồ Đức Minh, là hồ nước nhân tạo để dùng chặn dòng suối Đắk Man, cách Bản Đôn cũ khoảng 5 km. Theo người dân tộc Ê Đê kể lại thì nơi này khi xưa là một thung lũng có rất nhiều voi và cá sấu.

+ Lễ Hội Ka Tê: Một trong những lễ hội lớn của người Chăm Bà La Môn, diễn ra vào tháng 7 Chăm lịch (đầu tháng 10 dương lịch). Đây là lễ hội Tết cúng viếng, nhằm để tưởng nhớ đến các vị Nam Thần như Po Klong Garai và ông bà tổ tiên đã khuất. Đồng thời cũng để cầu phước cầu an cho bản thân, gia đình, làng mạc và mùa màng.

+ Ninh Thuận: Một tỉnh ven biển thuộc miền duyên hải Nam Trung Bộ Việt Nam, cách Sài Gòn khoảng 340 km và cách sân bay Cam Ranh khoảng 60 km. Vùng đất của nắng và gió, được biết đến với những đền đài Chăm cổ kính, những làng nghề thủ công nghệ truyền thống và những bãi biển hiền hòa xanh mát. Ninh Thuận có trên 20 làng người Chăm sinh sống, trong đó có một số làng vẫn còn duy trì chế độ mẫu hệ. Những nghệ sĩ Ninh Thuận nổi tiếng có ca sĩ Chế Linh và nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9. Một số bãi biển nổi tiếng đẹp ở Ninh thuận là Bình Tiên, Ninh Chữ, Bình Sơn, Cà Ná và Vĩnh Hy. Các món đặc sản của Ninh Thuận bao gồm dông nướng, gỏi dông, cháo dông, dông bằm xúc bánh tráng, lẩu dông lá me, bún chả cá, gỏi ốc nón, gỏi cá mai, bánh căn, bánh xèo, bánh tráng nướng mỡ hành, bánh hỏi lòng heo và bánh tráng mắm ruốc nướng.

+ Biển Ninh Chữ: Một bãi biển xanh mát trải dài 10 km, với những hàng dương chạy dọc sát bờ biển. Là điểm đến lý thú và độc đáo của tỉnh Ninh Thuận. Bãi Ninh Chữ nằm ở thôn Bình Sơn, thị trấn Khánh Hải, tỉnh Ninh Thuận, là một trong những bãi biển đẹp nhất ở miền Trung Việt Nam.

+ Phan Rang (tỉnh): Là tên gọi cũ của tỉnh Ninh Thuận, ở miền Nam Trung Bộ Việt Nam. Ngày nay, trung tâm hành chính của tỉnh Ninh Thuận là thành phố Phan Rang.

+ Đồi Trâu (Chơk Hala): Nằm ở phường Đô Vinh, thành phố Phan Rang. Trên đỉnh đồi có đài tháp Po Klong Garai của người Chăm. Đây là địa điểm hành hương và tổ chức nghi lễ Ka Tê của người Chăm Bà La Môn vào dịp Tết đầu tháng 10 mỗi năm.

+ Vịnh Vĩnh Hy: Một vịnh biển nổi tiếng với những đoạn đường đèo thơ mộng, những làng mạc ven triền núi, những cánh đồng muối trắng xóa trời, những bãi biển lênh đênh xanh ngời và những dãy san hô linh lung đẹp mắt.

+ Hang Rái: Một bãi biển ở thôn Thái An, xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải. Nơi đây, ngày nay được nhiều du khách tìm đến để nhìn ngắm những rặng san hô cổ phủ đầy rêu xanh.

+ Bãi Kinh: Một bãi biển đẹp của Ninh Thuận, thuộc xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải. Nằm cách thành phố Phan Rang và tháp Chàm khoảng 47 km và cách vịnh Vĩnh Hy khoảng 10 km.

+ An Hòa: Khu vực đồng cừu An Hòa thuộc thôn An Hòa, xã Xuân Hải, huyện Ninh Hải. Đây là miền đất thơ mộng hoang dã, với những đàn cừu ngoan trên vùng thảo nguyên nắng gió.

+ Bàu Trúc: Làng nghề gốm Bàu Trúc thuộc thị trấn Phước Dân, huyện Ninh Phước, cách thành phố Phan Rang khoảng 10 km. Đây là làng gốm lâu đời nhất của miền Đông Nam Á.

+ Hồ Treo: Những dãy hồ nước trong xanh quanh năm, với những con suối lớn như Lồ Ồ, Đông Nha và Kiền Kiền không bao giờ khô cạn. Hồ Treo nằm trong Vườn Quốc Gia Núi Chúa ở phía đông bắc tỉnh Ninh Thuận.

+ Suối Lồ Ồ: Nằm tại địa phận xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận, thuộc hệ sinh thái của Vườn Quốc Gia Núi Chúa. Nơi đây có cây cầu treo của dân làng Raglay, cho du khách những cảm giác ấn tượng rất lý thú. Suối Lồ Ồ gắn liền với câu chuyện tình thủy chung nơi núi rừng của người dân Raglay. Truyền thuyết kể rằng, thuở xa xưa có một nàng tiên nữ thường xuống tắm mát ở Vĩnh Hy trong những đêm trăng đẹp. Có một chàng ngư phủ nghèo giăng câu trên vũng Găng (tên gọi Vĩnh Hy xưa) nhìn thấy và đem lòng yêu thương. Một đêm, chàng xuất hiện lúc nàng tiên đang tắm và thố lộ tình yêu của chàng. Nàng tiên cảm động tình yêu chân thành của chàng và đã ở lại trần gian chung sống với nhau. Một đêm khuya, chàng ngư phủ ra khơi đánh cá nhưng gặp phải cơn bão lớn và bị đắm thuyền. Nàng tiên lên Núi Chúa đứng chờ mòn mỏi đêm ngày, nước mắt nàng chảy mãi thành con suối thác Lồ Ồ ngày nay.

+ Cảng Ba Ngòi: Tên gọi ngày nay là cảng Cam Ranh, một biển cảng thương mại quốc tế nằm trong vịnh Cam Ranh, thuộc tỉnh Khánh Hòa.

 + Bình Tiên: Một trong Tứ Bình của vịnh biển Cam Ranh (Bình Ba - Bình Hưng - Bình Tiên - Bình Lập), nằm gần bãi Nước Ngọt, thuộc xã Công Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận, cách thành phố Phan Rang khoảng 30 km. Bãi Bình Tiên còn được ví như nàng công chúa nằm ngủ bên gió nước mơ màng.

+ Cam Ranh: Thành phố lớn thứ 2 sau Nha Trang, thuộc tỉnh Khánh Hòa, cách Nha Trang khoảng 45 km. Tên gọi Cam Ranh là tiếng Chăm, tiếng Êđê là Kăm M'ran, có nghĩa là bến tàu. Đặc sản của Cam Ranh là tôm hùm, sò huyết, bánh canh cá, bánh tráng xoài, mực nướng sa tế, cá bớp nướng muối ớt, nhum nướng mỡ hành, bánh căn mực, bún chả cá, gà chỉ (gà tự chọn) và xá sùng (con trùng biển).

+ Bình Hưng: Còn gọi là Hòn Tý, hay Hòn Chút. Một đảo nhỏ thuộc xã Cam Bình, thành phố Cam Ranh, cách Nha Trang khoảng 70 km. Trên đảo có ngọn tháp Hải Đăng trên 100 năm tuổi và chùa Long Hưng uy nghiêm cổ kính. Bãi Rêu là một trong những bãi biển thơ mộng ở bán đảo Bình Hưng, với những tảng đá rong rêu, mặt nước ven bờ xanh phẳng lì và những hàng dừa ngan ngát gió đưa.

+ Ninh Hòa: Một thị xã của tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố Nha Trang khoảng 33 km.

+ Vịnh Ninh Vân: Một bờ vịnh nhỏ nằm trên bán đảo Hòn Mèo, cách thành phố Nha Trang khoảng 60 km, với nét đẹp hoang nhiên và không gian biển tĩnh lặng.

+ Biển Đại Lãnh: Một trong những bãi biển đẹp nhất ở Việt Nam, thuộc huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa), cách thành phố Nha Trang khoảng 80 km. Nơi đây, khách du ngoạn có thể thuê thuyền để ghé thăm và khám phá đời sống của dân chài ở các thôn làng Đầm Môn và Khải Lương. Bán đảo Đầm Môn, một khu du lịch nổi tiếng thơ mộng ở vịnh Nha Trang và cũng là một trong những mũi đảo chào đón ánh bình minh sớm nhất trên đất nước Việt Nam.

+ Thác Yang Bay: Có nghĩa là thác nước trời, thuộc huyện Khánh Vĩnh, cách Nha Trang khoảng 45km.

+ Cây Mộc Thần: Cây cổ thụ đa thần huyền thoại bên cạnh hồ Tịnh Tâm và lầu Hoàng Hạc, thuộc khu vực Yang Bay.

+ Đàn đá Khánh Sơn: Loại đá ở vùng núi Khánh Sơn, khi gõ vào vang như tiếng đàn, âm cao tượng trưng cho trời và âm thấp tượng trưng cho đất.

+ Nha Trang: Một thành phố đẹp ven biển, với nhiều di tích lịch sử cổ kính còn để lại của dân tộc người Chăm. Nha Trang ngày nay được mệnh danh là "hòn ngọc xanh của vùng biển Đông". Theo các nhà nghiên cứu, tên Nha Trang là do cách đọc trại của người Việt theo âm tiếng Chăm là Yja Tran, có nghĩa là sông Lau (tức là sông Cái) chảy qua vùng đất Nha Trang ngày nay.

+ Nhà Thờ Đá Nha Trang: Nằm trên ngọn núi Bông ở độ cao 12 m giữa trung tâm thành phố Nha Trang. Đây là điểm thu hút rất nhiều du khách tham quan và các nhiếp ảnh gia tài tử. Tên chính thức là Nhà Thờ Chánh Tòa Kitô Vua, còn được gọi là Nhà Thờ Ngã Sáu, hay Nhà Thờ Núi, đặc biệt có lối kiến trúc theo phong cách Pháp.

+ Hòn Tằm: Một điểm du lịch rất hấp dẫn, với bờ cát hoang sơ đẹp mắt và thảm rừng nhiệt đới xanh mướt mây trời. Đặc biệt kỳ bí với hang Dơi, một thạch động với vách đá cheo leo u hiểm.

+ Chợ Đầm: Khu chợ trung tâm của thành phố Nha Trang và cũng là điểm tham quan thu hút rất nhiều du khách viếng thăm. Chợ có tên Đầm vì chợ nằm trên một cái đầm cũ rộng 7 mẫu tây. Chợ Đầm có 2 tầng, xây theo hình vòng tròn, nhìn từ xa giống như một đóa sen nở.

+ Hòn Chồng Hòn Vợ: Những thắng cảnh tự nhiên nổi tiếng ở phường Vĩnh Phước, thành phố Nha Trang, gồm 2 cụm đá lớn bên bờ biển dưới chân đồi Lasan. Đặc biệt là trên khối đá vuông ở hòn Chồng có dấu lõm hình bàn tay rất lớn. Truyền thuyết cho rằng, đấy là bàn tay của ông khổng lồ ấn vào khi câu được con cá to và bị cá lôi đi.

+ Tháp Bà Ponagar: Một ngọn tháp xưa cổ, cách thành phố Nha Trang khoảng 2 km. Tháp Bà được vua Chămpa xây dựng vào những năm 813-817, với lối kiến trúc cổ kính và trang nghiêm. Là nơi thờ nhiều vị nữ thần Chăm, với ngọn tháp chính thờ thần Ponagar (được biết đến như Mẹ Xứ Sở) tượng trưng cho sắc đẹp, nghệ thuật và sáng tạo. Gần Tháp Ponagar, có khu du lịch suối khoáng nóng để cho các du khách ghé thưởng ngoạn và tắm bùn.

+ Vịnh Vân Phong: Một bờ vịnh đẹp thuộc huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa), cách trung tâm thành phố Nha Trang khoảng 40 km. Là điểm du lịch thu hút rất nhiều du khách bởi vẻ đẹp hoàng hôn và biển nước thanh bình.

+ Dốc Lết: còn gọi Dốc Lếch, thuộc tỉnh Khánh Hòa, là bãi biển cát trắng cách Nha Trang khoảng 50 km. Muốn đến bờ biển phải đi qua cồn cát xa thẳm, lên dốc mệt đến nổi người ta phải "lết" mà đi.

+ Hòn Khói: còn gọi là bán đảo Hòn Khói, thuộc huyện Ninh Hòa, nổi tiếng với những cánh đồng muối. Thời nhà Nguyễn, khi giặc Tàu Ô vào cướp bóc, dân địa phương đốt lửa cho khói bay lên cao để báo cho binh lính đến tiếp cứu.

+ Đảo Điệp Sơn: Một dãy đảo gồm 3 hòn đảo nhỏ, là hòn Bịp, hòn Ó và hòn Quạ (tức là tên 3 con chim đen, riêng hòn Quạ còn có tên khác là đảo Phật Nằm), thuộc xã Vạn Thắng, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa (khu vực vịnh Vân Phong), cách Nha Trang khoảng 60 km. Đảo Điệp Sơn là điểm du lịch nổi tiếng được mệnh danh là "thiên đường biển", với con đường đi bộ nằm giữa biển độc đáo nhất ở Việt Nam, nối liền các đảo nhỏ với nhau. Tùy theo mùa, giờ và gió, con đường sẽ hiện rõ nét khi thủy triều xuống, và khách du lịch có thể đi bộ trên mặt biển để đến các hòn đảo nối liền bên, với cảm giác hồi hộp ấn tượng rất khó quên. Đường đi bộ rộng hơn 1 m bập bềnh sóng nước, vì vậy còn được biết đến là "con đường không dấu chân", chạy dài khoảng trên 700 m. Đặc biệt, trên dãy Điệp Sơn có 2 dòng nước nóng và lạnh đang được khai phá. Nơi đây cũng là điểm đón ánh bình minh và hoàng hôn sớm nhất của tỉnh Khánh Hòa. Trên đảo, du khách có thể trải nghiệm trò chơi chèo thuyền Kayak rất thú vị, hoặc cắm trại qua đêm trên đảo hòn Bịp. Đặc sản hiếm của khu vực đảo là trứng Vịt Biển chiên hành.

+ Đà Lạt: Một thành phố mộng mơ của tỉnh Lâm Đồng, thuộc vùng Tây Nguyên. Còn được biết đến với các tên gọi khác nhau như thành phố ngàn hoa, thành phố mù sương, thành phố ngàn thông, xứ hoa Anh Đào, một tiểu Paris... Địa danh Đà Lạt bắt nguồn từ chữ Đạ Lạch, tên gọi của suối Cam Ly. Theo ngôn ngữ người Thượng thì tên gọi Đà Lạt có nghĩa là con suối của người Lát (tức là người Cơ Ho).

+ Thác Cam Ly: Còn có tên là Liêng Tô Sra. Theo truyền thuyết, có vị tù trưởng người Cơ Ho tên là K'Mly, dân làng vì nhớ ơn của ông nên đã dùng tên ông để đặt cho ngọn thác này. Về sau, dân địa phương đọc trại là Cam Ly, thay vì K'Mly.

+ Hồ Xuân Hương: Đây là hồ nhân tạo, có hình trăng lưỡi liềm dài trên 2 cây số. Xuất xứ tên gọi Hồ Xuân Hương là vì hoa cỏ có hương thơm dịu ngát vào mùa xuân. Cũng có giả thuyết cho rằng, tên gọi đó là để nhớ về một nhà thơ nữ lãng mạn của thế kỷ 19 Hồ Xuân Hương. Bên bờ hồ Xuân Hương có món ăn vặt rất ngon miệng, có tên gọi là món xắp xắp, giống nộm bò khô ở Hà Nội, hay gỏi gan bò ở Pleiku.

+ Hồ Than Thở: Một hồ nước ngọt tự nhiên, cách thành phố Đà Lạt khoảng 6 km. Theo truyền thuyết kể rằng, vào thế kỷ 18 khi Nguyễn Huệ dấy binh đánh đuổi nhà Thanh, có đôi tình nhân Hoàng Tùng và Mai Nương yêu nhau và ra bờ hồ để hẹn thề. Chàng hứa đánh giặc chiến thắng sẽ trở về khi hoa Anh Đào nở. Nàng Mai Nương chờ đợi và nghe tin chàng tử trận nên đã trầm mình xuống hồ tự vận. Giữa mùa xuân thì chàng Hoàng Tùng trở về nhưng biết người yêu đã chết vì mình, nên chàng cũng đã nhảy xuống hồ để chết theo cùng nàng. Vì cảm thương cho đôi tình nhân trẻ, nên rừng thông 2 bên bờ rầm rì khóc nhớ bi ai. Từ đó, hồ có tên là hồ Than Thở cho đến ngày nay.

+ Thác Pon-gour: Là một ngọn thác cao 40 m, trải dài 7 tầng, thuộc huyện Đức Trọng, cách thành phố Đà Lạt khoảng 50 km. Là một trong những ngọn thác thơ mộng và hùng vĩ nhất ở Đà Lạt.

+ Suối Đa Nhim: Truyền thuyết kể rằng, K'lang (chàng trai trẻ thuộc bộ lạc người Lát) và H'biang (nàng con gái đẹp thuộc bộ lạc người Chil) yêu nhau thắm thiết nhưng cả 2 bộ lạc đã cấm họ đến với nhau. Cuối cùng nàng H'biang đã hứng tên bắn của bộ lạc Chil để cứu chàng K'lang. Nước mắt K'lang đã chảy xuống biến thành dòng Suối Khóc, gọi là Đa Nhim.

+ Lang Bi-ang: Khu du lịch nổi tiếng ở Đà Lạt, với núi Ông bên phải và núi Bà bên trái, thuộc huyện Lạc Dương, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 12 km. Lang Biang là tên ghép của chàng K'lang và nàng H'biang.

+ Thung Lũng Tình Yêu: Một trong những thắng cảnh thơ mộng nhất tại Đà Lạt, cách thành phố Đà Lạt khoảng 5 km. Tên lúc trước là Thung Lũng Hòa Bình, cho đến năm 1953 ông Nguyễn Vỹ chủ tịch hội đồng thị xã Đà Lạt đã đổi tên là Thung Lũng Tình Yêu.

+ Hoa Oải Hương (Lavender): Được xem là thảo dược của tình yêu (herb of love) có mùi thơm dịu nồng, biểu trưng cho sự may mắn, bình yên và hòa thuận. Nếu hoa ướp khô có thể dùng làm mùi hương 5 năm.

+ Hồ Tuyền Lâm: Một hồ nước đẹp trữ tình với những hàng thông xanh ngát, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 5 km.

+ Bàu Sen: Còn gọi là Bàu Bà, cách hòn Rơm khoảng 18 km, nằm giữa các triền cát trắng mịn màng trải dài theo hồ nước trong xanh. Vào mùa hè sen nở, mặt hồ phủ kín với sắc hồng của sen trong rất thanh nhã và đẹp thuần khiết.

+ Mũi Né: Một mũi biển du lịch hấp dẫn ở Phan Thiết, với các đồi cát đỏ như sa mạc và thôn làng chài hoang dã, nằm cách trung tâm thành phố Phan Thiết khoảng 22 km. Có tên gọi là Mũi Né vì là mũi đất đưa ra biển và là nơi các ngư dân đánh cá né tránh khi có những cơn bão biển chập chùng. Theo truyền thuyết của người Chăm, tên Né cũng là tên của nàng công chúa Út người Chăm bị tật bệnh lúc 16 tuổi phải về đây xây dựng miếu am để tu hành và dưỡng bệnh.

+ Pô-sha-nư: Còn gọi là Tháp Chăm Phố Hài, là nơi thờ nàng công chúa xinh đẹp và tài đức Po San Inư. Một di tích lịch sử nổi tiếng còn nguyên vẹn sót lại của Vương quốc Chăm Pa xa xưa, có nét kiến trúc uy nghiêm và ảo diệu, nằm trên đồi Bà Nài cách thành phố Phan Thiết khoảng 7 km.

+ Đồi Cát Bay: Còn gọi là Đồi Cát Mũi Né, nằm trải dài trên đoạn đường ra bến thuyền Mũi Né. Bãi cát có 18 màu sắc khác nhau nhìn rất đẹp mắt. Được gọi là Đồi Cát Bay vì nó liên tục biến đổi dạng hình theo thời gian gió thổi. Là điểm đến hấp dẫn với khách du ngoạn và đặc biệt là trò chơi trượt cát bằng ván. Địa điểm này cũng là niềm cảm hứng cho các nhiếp ảnh gia và những nhà họa sĩ nghệ thuật.

+ Suối Tiên (Fairy Stream): Một khe nước nhỏ nằm cạnh hòn Rơm, thuộc phường Mũi Né, dân địa phương còn gọi là Suối Tre. Vùng suối Tiên được khách du lịch đặt tên là Bồng Lai Tiên Cảnh vì màu sắc cát đỏ rực, với những nhũ cát cứng như đá có nhiều hình thù kỳ lạ và đẹp mắt.

+ Hòn Rơm: Một đảo núi nhỏ ở Mũi Né, trên đảo có một loại cỏ ống vàng khô dày đặc trong những mùa nắng cháy, nhìn từ xa như một cánh đồng rơm khổng lồ.

+ Tháp Nước: Một biểu tượng nổi bật của thành phố Phan Thiết, được kiến trúc bằng những mảnh chén sứ xưa cổ vòng quanh tháp. Ngọn tháp dưới bóng nắng chiều, nhìn rất nghệ thuật và đầy nét lung linh cổ kính.

+ Phan Thiết: Một khu vực bờ biển thuộc tỉnh Bình Thuận, nổi tiếng với các cồn cát trắng và bãi tắm thanh bình, cách Vũng Tàu khoảng 150 km. Có một số giả thuyết cho rằng, tên gọi Phan Thiết là do người dân địa phương đọc trại từ chữ Mang-thít, tên một vị hoàng tử người Chăm (em trai của công chúa Po San Inư) đã trấn giữ khu vực này vào thế kỷ 14.  Những chữ phiên âm đọc trại tương tự như Mang-lang (Phan Rang) và Mang-lý (Phan Rí). Đặc sản ẩm thực của vùng biển Phan Thiết là nước khoáng Vĩnh Hảo, bánh căn, mì Quảng, gỏi cá mai, bánh rế, cốm hộc và nước mắm. Những món ăn nhậu khoái khẩu nhất ở vùng này là dông cát nướng sa tế, mực một nắng liu riu trên lửa than, lẩu thả Mũi Né và cá lồi xối mỡ.

+ Vườn Bích Câu: Còn có tên gọi khác là vườn hoa Đà Lạt, nằm gần khu vực hồ Xuân Hương, được thành lập từ năm 1966. Nơi đây có trên 300 loài hoa khác nhau, đặc biệt có loại xương rồng Châu Phi khổng lồ và các loài địa lan phong lan quý hiếm. Vườn Bích Câu là biểu tượng du lịch của thành phố Đà Lạt và cũng là niềm tự hào của người dân cao nguyên Lâm Đồng.

+ Thiền Viện Trúc Lâm: Một ngôi chùa thuộc dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử, cách trung tâm Đà Lạt khoảng 5 km, nằm trên khu vực núi Phượng Hoàng, gần bờ hồ Tuyền Lâm. Do hoà thượng Thích Thanh Từ sáng lập và xây dựng hoàn tất 1994. Đây là thiền viện lớn nhất của tỉnh Lâm Đồng.

+ Núi Phượng Hoàng: Nằm cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 5 km, là một trong những phong cảnh thơ mộng của Đà Lạt. Từ núi Phượng Hoàng, du khách có thể nhìn thấy ngôi chùa Thiền Viện Trúc Lâm và hồ nước Tuyền Lâm trong xanh như ngọc bích.

+ Bảo Lộc: Tên cũ là B'Lao, một thành phố thuộc tỉnh Lâm Đồng, cách Đà Lạt khoảng 100 km. Bảo Lộc chuyên về trồng trà, cà phê và dâu tằm. Những địa danh nổi tiếng là thác Đam B'ri, hồ Nam Phương, đồi trà Tâm Châu, thác Bảy Tầng, suối Đá Bàn và nhiều cảnh chùa rất trang nghiêm thánh thoát (tu viện Bát Nhã, chùa Di Đà, chùa Linh Quy Pháp Ấn). Đặc sản của Bảo Lộc là trà, cà phê, bún bò, bún riêu và các món hủ tiếu rất ngon miệng. Món ăn khoái khẩu nhất là bánh mì ướp mật ong nướng muối ớt. Nơi vùng đất mù sương này còn có nhiều quán cà phê được kiến trúc theo các phong cách khác nhau, là những nơi hẹn hò đẹp lãng mạn, như quán Cõi Riêng, Wind Coffee, Mon Amour, Cà Phê Trịnh, Bonne Pense'e và Cafe Catinat.

+ Bình Thuận: Một tỉnh miền duyên hải ở cực Nam Trung Bộ Việt Nam, giáp ranh giới với Lâm Đồng, Ninh Thuận, Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu và biển Đông. Nơi đây có nhiều lễ hội truyền thống dân tộc rất đặc sắc như lễ hội Nghinh Ông, lễ hội Dinh Thầy Thím và lễ hội Đua Thuyền. Bình Thuận có nhiều danh thắng nổi tiếng như Mũi Né, tháp Pô-Sha-Nư, đồi cát bay, suối Tiên, tháp Nước, hòn Rơm, đình Vạn Thủy Tú và núi Tà Cú. Trên núi Tà Cú có tượng Phật dài 49 m. Ngày nay, Tà Cú có hệ thống cáp treo để tiện việc di chuyển cho các du khách viếng thăm. Tỉnh lỵ của Bình Thuận là thành phố Phan Thiết, cách Sài Gòn khoảng 200 km. Đặc sản Bình Thuận nổi bật nhất là gỏi cá mai, lẩu cá bóp, bánh tráng cuốn dẻo, bánh canh chả cá, bánh xèo, bánh căn, răng mực nướng than, răng mực xào bơ tỏi, bánh quai vạt, mì quãng vịt, mực một nắng, ốc vú nàng, trái thanh long, cốm sữa và bánh rế.

+ Bãi Kê Gà: Còn gọi là mũi Khe Gà, vì nằm trên một mũi đất nhô ra biển khoảng 500 m và có hình thù giống đầu con gà. Bãi Kê Gà thuộc xã Thuận Quý, huyện Hàm Thuận Nam, cách thành phố Phan Thiết khoảng 30 km. Nơi đây, có ngọn hải đăng Kê Gà bằng đá cao 35 m, được xây dựng vào thời Pháp (1897) lâu đời nhất ở vùng Đông Nam Á.

+ Đồi Hồng: Còn gọi là Đồi Cát Mũi Né, Đồi Cát Bay, Đồi Cát Hồng, hay Đồi Cát Vàng, nằm trên đường đến hòn Rơm, thuộc khu vực Mũi Né Phan Thiết. Hình dạng các triền cát và màu cát thay đổi theo từng giờ, có vẻ đẹp quyến rũ đặc biệt với 18 màu sắc khác nhau. Nơi đây có trò chơi trượt cát bằng ván nhựa rất thú vị.

+ Sông Cà Ty: Một con sông hiền hòa ở Bình Thuận có chiều dài 56 km, chảy qua trung tâm thành phố Phan Thiết. Cà Ty có 2 mùa thủy triều khác biệt, vào mùa mưa thì nước sông có vị ngọt, nhưng vào mùa nắng thì sông hồ cạn kiệt và nước biển tràn vào nên sông Cà Ty có vị mặn.

+ Cù Lao Câu: Còn gọi là Cù Lao Cau, hay hòn Câu, là một hòn đảo nhỏ thuộc huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, cách thành phố Phan Thiết khoảng 110 km. Đảo còn hoang sơ chưa có bến tàu, khi ghé đến Cù Lao Câu thì du khách phải đi thuyền thúng để vào bờ. Trên đảo có đền thờ thần Nam Hải (thờ cá Ông), hang chim Yến và những bãi san hô tuyệt đẹp.

+ Thác Chín Tầng: Ngọn thác 9 tầng Đa Mi hùng vĩ và đẹp như tranh vẽ, có độ cao 60 m, thuộc khu vực hồ thủy điện Hàm Thuận Bắc, cách thành phố Phan Thiết khoảng 60 km. Ngọn thác giống như một hòn non bộ khổng lồ giữa núi rừng xanh ngát, có 9 tầng như 9 thửa ruộng bậc thang.

+ Bàu Trắng: Còn gọi là Đồi Cát Trắng, một thắng cảnh nổi tiếng tại Mũi Né. Cũng như Đồi Hồng, Bàu Trắng được ví như sa mạc Sahara ở miền bắc Châu Phi, biến hình đa dạng theo từng đợt gió. Nơi đây có hồ nước ngọt chia ra làm 2 phần là Bàu Ông và Bàu Bà (chữ Bàu là tiếng địa phương có nghĩa là hồ nước), cách thành phố Phan Thiết khoảng 62 km. Bên khu vực Bàu Bà được cư dân trồng rất nhiều sen để thu hoạch hạt và ngó, vì vậy nên còn gọi là Bàu Sen.

+ Gành Son: Thuộc xã Chí Công, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, cách thành phố Phan Thiết khoảng 80 km. Nơi đây có những ngọn đồi đất đỏ bị bào mòn bởi mưa gió thành nhiều hình thù khá đặc biệt, bởi vậy nên gọi là Gành Son (vết son đỏ).




No comments:

Post a Comment