Friday, October 5, 2018

HÃY CỨ YẾU MỀM

HÃY CỨ YẾU MỀM

Vỡ òa đi, tiếng yêu đầu thổn thức
Mắt nhạt nhòa, nếm vị mặn nhớ thương
Xòe tay ra, hứng giọt lệ nhẹ buông
Thả vào đất, ôm lấy người đang lạnh

Để run run đón lấy từng hình ảnh
Những niệm xưa dĩ vãng chen nhau về
Trong giấc mơ, thuở tóc thề buông xõa
Tay cầm tay, lời luyến ái thiết tha

Yếu mềm đi, để khoảnh khắc nhạt nhòa
Tim rất thật với thuở nào xa lắm
Đừng vội quên thời còn yêu say đắm
Mắt nồng nàn, môi đan siết chặt môi

Khơi mở đi, cả một thời hoa mộng
Thuở dậy thì dáng thiếu nữ thướt tha
Hãy cứ yêu, yêu tiếng gọi thật thà
Nhớ anh, tim vỡ, môi mềm, lệ say...

Châu Nguyễn

NGƯỜI ĐI BỎ LẠI

*

Tôi về khai vỡ giấc mơ
bên trong có một niệm từ gửi anh
bao đêm muốn khóc, không thành
sợ lời đau lại yếu mềm giấc ngoan
*
Vất luôn cái nắm tay tròn
có không, không có, chỉ toàn hư vô
bên đời đối bóng mình thô
chót say một chút đã vồ vập tim
*
Nắn từng mảnh đất ưu phiền
ngồi đêm nghe ngọn suối điên cuộn cuồn
chảy từ lòng thác trên nguồn
tình yêu trổ mã, dáng hình không ưng
*
Người đi, bỏ lại rưng rưng
khoé đau đã nhắm, hạt bồng bế hoang
chiều nay ngồi nhớ, bâng khuâng
thì ra tôi cũng ngại từng lỡ quên
*
Tôi về khai vỡ môi mềm
run run ở lại trên vành chưa khô...

đông hương

No comments:

Post a Comment