Sunday, April 15, 2018

Cuối cùng một nỗi nhớ

Từ giấc mơ về nơi vô tận
Từ nỗi đau chưa một lần quên
Và tháng năm đi qua lặng lẽ
Người hỡi , rằng có thấu hiểu chăng

Vùng cuối cùng dĩ vãng nhận thấy
Có phải là một nỗi cô đơn
Bờ vai người trong cõi mơ lạ
Hấp hối linh hồn nơi cõi trời

Từ phút giây nào đã nhận biết
Khi thấy tóc rơi sợi trắng đầy
Khi thấy nhịp tim đập mòn mỏi
Ngỡ rằng sắp đi qua kiếp người

Rồi sẽ,  sẽ ngủ yên một đời
Rồi sẽ,  sẽ  quên hẳn một thời
Áo trắng dài xưa nụ cười ấy 
Trôi mênh mang giữa hạt ngọc rơi .....

ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp
14.4.2018

2 comments:

  1. ghé thăm Chí Hiệp thơ hay. chiều vui tình vui thơ, anh mến...

    ReplyDelete
  2. Cảm ơn bạn nhé
    Chúc vui vẻ
    Thân ái

    ReplyDelete