Friday, February 2, 2018

KỶ NIỆM XUÂN

           Đứng trước thềm xuân tôi nhớ về ngày xưa trong kỷ niệm. Xóm nhà lá cạnh bờ đê, con nước thủy triều lên xuống mỗi hôm. Cái lạnh cắt da, cái đói cồn cào .... 
          Nỗi buồn của một người trước thế sự đổi dời, niềm thương cha mẹ và đớn đau nhìn quê hương điêu tàn... Đổ vỡ

Xuân trở lại đây tôi vẫn ngủ
Bởi vì chắng có chút gì ăn
Áo sờn vai vá tay run rẩy
Níu từng giọt lệ môi nín câm

Dời đổi số phần sao khắc nghiệt
Đời cha mẹ khó , khó luôn con
Chẳng có việc làm, tiền cũng hết
Đếm tháng ngày qua đủ mỏi mòn

Nhắm mắt mỗi đêm trông đổi phận
Thế nhưng sao vẫn mãi long đong
Muốn rời tất cả đi viễn xứ
Lại sợ mẹ cha khổ tận cùng

Cuộc đời như muốn giỡn muốn hờn
Cứ mỗi mùa xuân thương xót hơn
Cha mẹ qua đời đau cắt dạ
Chỉ còn thương nhớ mỗi đêm trông

Xuân trở lại rồi phố vắng không
Người về xứ cũ , kẻ theo chồng
Ly biệt một đời như thuở trước
Âm thầm giữa lại nỗi sầu mong

ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp
02.02.2018

No comments:

Post a Comment