Thursday, January 4, 2018

MỘT CHIỀU XƯA

Một chiều qua phố, phố không người
Một chiều qua ngõ, bước lẻ loi
Em giờ xa quá phương trời lạ
Ta còn gì nỗi nhớ khôn nguôi

Một chiều hôm đó tới mùa đông
Em trở về từ gió bềnh bồng
Em trở về từ trong giọt lệ
Rơi trên mắt trên đôi môi hồng

Ôi, tình của em như dòng sông
Chảy về biển xa xôi nghìn trùng
Chảy từ nơi trái tim cô đọng
Bao nhiêu ước mơ đã vỡ tan

Một chiều cuối cùng giấc ngủ buồn
Trong mộng thấy em ngồi lẵng lặng
Tay cầm một nụ hoa màu trắng
Như đời em trinh bạch một đời em ....

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
04.01.2017

2 comments: