Saturday, October 7, 2017

CỔ NGUYỆT

CỔ NGUYỆT

Chuyện ngày xưa đã kể
Lòng người có xôn xao
Biển đời thêm trầm lặng
Phím cầm đêm rì rào

Vầng trăng xưa thiên cổ
Nay tròn vạnh thinh không
Lắng nghe ngàn sóng vỗ
Mỉm cười nhìn núi sông

Mảnh linh hồn nho nhỏ
Đặt vào lòng yêu thương
Lấp lánh giữa vô thường
Nhân gian tròn hơi thở

Giọng ai ngâm kinh khổ
Xao động bãi thùy dương
Rung động bờ đá cổ
Trăng tròn vạnh leo cao

Biển khuya lại nghiêng chao
Lời kinh xưa hóa độ
Khúc nguyệt cầm mông lung
Đưa hồn về cố thổ

Có còn không thương nhớ
Bỏ buông nào hận sân
Hóa lung linh nguyệt thần
Ôm tinh không viễn cổ?

Chừng như nghe trăng thở
Tan vào những lời kinh
Biển một bên lặng lẽ
Như nghe chuyện chính mình

Trong nguyệt cầm lột xác
Trăng một bước thoát thai
Giữa tinh không bàng bạc
Tròn vạnh nhìn chúng sinh

Đêm chừng như tĩnh mịch
Bốn bề như lặng yên
Mảnh linh hồn nhắm mắt
Theo nguyệt cầm tan đi

Còn yêu thương để lại
Hóa nên hình núi sông
Thành biển cả mênh mông
Lung linh cùng cổ nguyệt

Triều Âm 171008

1 comment: