Sunday, July 16, 2017

CUỐI CÙNG ĐÊM ĐÃ PHAI

CUỐI CÙNG ĐÊM ĐÃ PHAI

Cuối cùng màn đêm cũng đã phai
Ta ngồi đây bên hàng đá nhỏ
Phía trời đông mặt trời mở ngõ
Nửa vầng dương soi bóng rừng cây

Cuối cùng ngày xưa vẫn nơi đây
Ta gặp em mùa đông lạnh giá
Ôm ấp vòng tay thôi xa lạ
Nụ hôn thầm vương vấn bờ môi

Ngày tháng trôi qua như lặng câm
Em hóa thiên thần đêm vô vọng
Em gửi linh hồn trong nước mắt
Trong tiếng đàn lời hát than van

Cuối cùng sợi tóc trắng mơ màng
Đan tay cuốn dài một mớ rối
Buồn từ nơi đâu về tiếp nối
Lênh đênh những giọt lệ cô đơn....

ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp
17.7.217

No comments:

Post a Comment