Wednesday, June 28, 2017

ĐỜI VẪN CÒN NỖI ĐAU

Đời lắng nghe bình minh im tiếng thở
Hồn vấn vương mùa thu gió bấc về
Phương bắc quê hương chưa hề biết đến
Chỉ nhớ lời của mẹ kể chuyện ngày xưa

Đời có ta từ khi mẹ rời bỏ
Vùng đất nào hoài mong có tổ tiên
Ngày giặc về làng hung tàn cuồng bạo
Trút lên đầu dân, hận thù vô cùng

Ta đã lắng nghe tiếng của mẹ hiền
Ta đã lắng nghe tiếng bom đạn réo
Thương xót cho đất nước hồn Việt nam
Hai mươi năm , hai mươi năm giữ nước ...vì giống nòi

Đời trải qua ngục tù quê hương mới
Ta vẫn thấy máu nhuộm thắm màu cờ
Ta khóc cho tình đồng bào ruột thịt
Bởi vì đâu còn tiếng rên xiết trẻ thơ

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
28.7.2017

No comments:

Post a Comment