Monday, June 5, 2017

Chiều Một Mình

Chiều một mình dưới cơn mưa mùa hạ
Giọt rơi buồn gởi lại nỗi sầu riêng
Mưa chơi vơi để hồn em buốt giá
Từng hạt nhòa là lệ chảy trong tim

Chiều một mình giữa dòng đời nghiệt ngã
Tình chênh vênh như con nước nhạt màu
Đời em đó mãi đắm chìm bão tố
Biết làm sao gạt hết lệ thương đau

Chiều một mình lê bước sầu tê tái
Nhìn lá rơi bên chiếc bóng u hoài
Đắng cay này biết cùng ai chan sẻ
Rồi riêng em nước mắt lại tuôn dài

Chiều một mình với nỗi niềm chất ngất
Buổi hôm nào theo kỷ niệm về qua
Lòng khát khao vòng tay ai siết chặt
Cho tim em lần nữa được hồi sinh

Chiều một mình ướt bờ vai sương phủ
Nỗi nhớ anh còn vây kín tim gầy
Ước một lần môi kề môi nồng cháy
Để hồn này nghiêng ngả với trời mây



Helen Cao

6 comments:

  1. Chiều một mình dưới cơn mưa mùa hạ
    Giọt rơi buồn gởi lại nỗi sầu riêng
    Mưa chơi vơi để hồn em buốt giá
    Từng hạt nhòa là lệ chảy trong tim. Lời thơ trau chuốt dễ thương nhưng mà Helen ơi! em đẹp và dễ thương như vậy chắc không bao giờ có chiều một mình đâu, chỉ là hư cấu thôi phải không em?
    [img]https://cdn.pixabay.com/photo/2014/04/10/11/24/red-rose-320868_960_720.jpg[/img]

    ReplyDelete
  2. Da... Co những lúc chiều một mình chứ anh...😋Em cám ơn anh đã có lời khen tặng thật dễ thg dành cho em nhe ❤️

    ReplyDelete
  3. Bài thơ hay nè chị Helen ơi.

    ReplyDelete
  4. nét thơ dịu dàng, ý thơ âu yếm, những vương vấn niềm thương đẹp...

    ReplyDelete
    Replies
    1. Em cam ơn nhà thơ TD đã có lời khen thật dễ thg cho thơ em nhe❤️

      Delete