Tuesday, May 16, 2017

ĐƯỜNG QUÊ EM VỀ




ĐƯỜNG QUÊ EM VỀ

Ai làm xa vắng đường quê
Ai xui thiếu nữ tóc thề chấm vai
Ai dìu ai dắt gót hài
Cho ai bước ngắn bước dài tương tư
Anh ơi man mác mùa Thu
Tiếng ca lạnh lẽo lời ru não lòng
Sánh đôi với vạt nắng hồng
Trốn trên mái bếp thơm nồng mái tranh
Gió tìm từng sợi mong manh
Thổi lên bạc cả màu xanh da trời
Em đi lòng dạ bồi hồi
Đường quê vắng lặng một mình Em đi
Em đi gội tóc sông Tiền
Ta nay còn có nghĩa gì hay chăng
Thuyền về cập bến xa xăm
Nhớ không anh đã rời xa chốn nầy
Vườn thưa rào bụt nở hoa
Điệu buồn thôn dã thở pha sông hồ
Có người vấp phải hư vô
Lâm râm khế chín mình đi qua rồi
Ngoài trời gió lạnh vào mùa
Nhặt vàng chiếc lá mà tô môi hồng …
Đường quê gõ nhịp chân đê
Tháng năm, năm tháng còn đùa với ai
Mưa tàn gõ nhịp đời phai
Ngõ quê lầy lội một mai Em về
Trăng già rụng xuống ven đê
Con Đom Đóm sáng vụng về ngọn chanh
Úp tay mộng ước mong manh
Có ngày ngọn gió ru xanh một thời


Thành Phố Biển
16 / 05 / 2017

3 comments:

  1. Thơ hay nè anh. Cảm ơn anh đã đăng bài nhe. Em mến chúc anh buổi tối an lành nhe.

    ReplyDelete
  2. Anh cảm ơn Ly Ly Nguyen nhiều

    ReplyDelete
  3. Trăng già rụng xuống ven đê
    Con Đom Đóm sáng vụng về ngọn chanh
    Úp tay mộng ước mong manh
    Có ngày ngọn gió ru xanh một thời (like)

    ReplyDelete