Friday, December 23, 2016

THƠ Minh Hồ Đào & Minh Hồ (2010-2011)



NĂM 2010

Bài thứ 100 : KỂ TỪ ĐÂY
(Kỷ niệm ngày thành lập Kết hôn
MH &MHD tại Mairie Montpellier)

Kể từ đây hết lo hiu quạnh
Đường đời ta thôi cảnh vắng xa
Lứa đôi gần gủi một nhà
Cõi lòng tươi thắm như hoa xuân về

Hồn thả theo đam mê mộng ước
Trọn kiếp này mãi được nồng nàn
Êm đềm hạnh phúc chứa chan
Đến làn hơi cuối cung đàn chẳng ngưng

Kể từ đây vui mừng trọn vẹn
Cám ơn từng điểm hẹn hò nhau
Thân quen gốc phố, đường nào
Gió ru chiếc lá thu nhào lửng lơ

Trong không gian nên thơ vô tận
Đã cùng nhau trao nhẫn đeo tay
Cười tươi theo rót men say
Nụ hôn ngày cưới chẳng phai nhạt mờ
091210
Ns. Như Ngọc Hoa phổ nhạc


Bài thứ 101 :NGÀY KẾT HÔN
(Kỷ niệm ngày 22.01.2011)

Ngày hai ta cùng gắn
nhẫn cưới vào ngón tay
áp út tuy là vắn
nhưng chứa chan tình dài

Trên đường đời đôi lứa
hương yêu tỏa nồng say
triền miên bên điểm tựa
ủi an nhau vơi đầy

Những khi thời tiết đổi
làn gió đông lạnh lùng
trong màn đêm tăm tối
ngọn lửa lòng thủy chung

Hạnh phúc cho hết kiếp
nhân sinh nơi cõi trần
dịu dàng lời chàng thiếp
không ưu phiền ngàn cân

Ngày hai ta cùng gắn
nhẫn cưới vào ngón tay
áp út trông tươi tắn
như cánh hoa ban mai
131210
Ns. Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc

NĂM 2011

Bài thứ 102 : VALENTIN NĂM NAY

Valentin năm nay vui quá
Dẫu trời đông lạnh giá không vơi
Dòng sông tình chảy đâu lơi
Trong tim ghi khắc một lời yêu thương

Valentin tỏa hương nồng ấm
Cõi tâm hồn sâu đậm chẳng phai
Dù thân lữ thứ miệt mài
Cách xa đất Mẹ nào thay đổi lòng

Valentin theo dòng đời mãi
Nhánh cành si đơm trái chín đầy
Góp gom kỷ niệm lâu nay
Kết đèn thắp sáng lâu đài nhân gian

Valentin vô vàn trân quý
Nụ vui tươi hoan hỉ đôi môi
Một ngày ngự trị trên ngôi
Đàn ca hát xướng liên hồi chúc nhau
140211

Bài thứ 103 : TIẾNG CƯỜI CỦA MẸ

Tiếng cười của Mẹ ngàn năm không mất
trong đời con dù bất cứ đâu,
gần xa trời đất bể dâu
luôn âm vang mãi trong bầu nhớ nhung.

Tiếng cười của Mẹ vùng thương mến
trong lòng con đầy quyến luyến sao
dù cho đời lắm khổ đau
truân chuyên, con vẫn tô mầu thướt tha...

Tình mẫu tử bao la trời biển,
dẫu thân con miên viễn xứ người,
tóc xanh dần nhạt màu tươi,
tuổi chiều bóng xế, chân trời hoàng hôn

Tiếng cười của Mẹ tồn lưu nhân thế
không tìm đâu lời để khác thay,
cười vui là vứt bỏ ngay
ưu tư, than thở đêm ngày biến tan
200511
Ns : NHT phổ nhạc

No comments:

Post a Comment