Friday, December 23, 2016

THƠ Minh Hồ Đào & Minh Hồ (2008-2009)


NĂM 2008
Bài thứ 67 : TÌNH XUÂN

Còn bao lâu nữa vào xuân
Thay lớp xiêm y dương trần
Sinh vật lên mầm nhựa sống
Trong bầu không khí mùa xuân

Còn bao lâu nữa tàn đông
Cho hoa đơm nụ hương nồng
Cho cây đâm chồi non mỡn
Lòng người phơi phới mênh mông

Trần ai còn bao lâu nữa
Nhân sinh ngưng cảnh bùi ngùi
Muôn nơi tưng bừng chào đón
Chúa xuân về buồn tẻ lui

Còn bao lâu nữa đôi ta... 
Tuổi đời ngả bóng chiều qua
Trên đầu thay màu tóc bạc
Đàn cháu gọi ta: Ông Bà
050108

Bài thứ 68 : TỪ NGÀY CON ĐI

Từ ngày con đi cửa nhà quạnh quẽ
Từ ngày con đi Mẹ đợi chờ trông
Mắt dâng mòn mỏi tim lòng
Ngày qua tháng lại lệ đong chẳng dừng

Từ ngày con đi ngưng nghe giọng nói
Líu lo như chim mỗi rạng bình minh
Hết xem bướm lượn, hoa xinh
Thôi nhìn ngày Tết trống lân nhảy nhào
Muôn nơi pháo nổ chào đón năm mới
Cho cuộc đời phơi phới trải mông mênh
Nắng vàng ấm áp vương lên
Phá màn sương mỏng phủ trên xóm làng

Từ ngày con đi xuân về gợi nhớ
Từ ngày con đi Mẹ mãi buồn đau
Trời già cũng chứa chan bầu
Thiết tha con chóng về mau quê nhà
100108

Bài thứ 69 : THIỆP HỒNG BÁO TIN

Mỗi lần thời tiết vào đông
Tuyết rơi gió lạnh tim lòng
Trời cao không màu ánh nắng
Vấn vương mắt luồn qua song

Mỗi lần chiều xuống thênh thang
Buồn ôi, là buồn dâng tràn
Nhớ ôi, là nhớ thương quá
Dù bây giờ tình sang ngang

Không quên giọng ai ríu rít
Như tiếng chim hót trên cành
Bên nhau lứa đôi đùa giỡn
Đâu nghĩ tình ta mong manh

Một lần trăng chiếu lung linh
Sương rơi đêm vắng quanh mình
Rèm mi ướt dầm không dứt
Nước mắt, khi nghe báo tin

Thiệp hồng sẽ có ngày mai
Hai họ đôi bên chờ ngày
Phận làm con nào dám cải
Chữ hiếu nên đành xa ai 
110108

Bài thứ 70 : GIẬN HỜN

Nếu lỡ làm em giận anh
Xin em cho anh làm lành
Xin em đừng giận anh nữa
Khi mà đã biết lỗi anh

Nếu lỡ làm anh hờn em
Xin anh cho mau hết liền
Khi em ngỏ lời xin lỗi
Cho cửa nhà trong ấm êm

Mỗi lần mình có sai lầm
Hai ta cùng nhau sửa đổi
Nếu giằng co hoài đôi chối
Giành lấy phần mình đúng hơn
Thế thì bao giờ mới hết
Hết đi cơn tức giận hờn

Thôi mà hãy nghe anh nói
Đừng để nằm ngủ cô đơn

Nếu lỡ làm gì giận nhau
Thì xin đừng có giận lâu
Tiếng cười mang niềm  vui vẻ
Đời người sống được là bao?
110108   

Bài thứ 71 : NHỚ NẮNG CHIỀU NÀO


Nắng chiều dạo ấy
Cuối mùa thu đưa
Lòng ta trống vắng
Mắt luồn giọt mưa

Nắng chiều héo úa
Con phố nhỏ đây
Vấn vương hình bóng
Quanh ta tháng ngày

Rắt gieo  nỗi nhớ
Người đi không về
Con đường xưa nữa
Một thời đam mê

Nắng chiều buông xuống
Lứa đôi đợi chờ
Bước chân tình cuốn
Bao lời vu vơ

Gió tung tà áo
Suối tóc huyền bay
Lắng nghe chim sáo
Líu lo hót hoài

Nắng chiều vẫn đổ
Nhưng đời đổi thay
Dỡ dang từ đó
Hoang phế tình đây
140108
*Nhạc sĩ Võ Vĩnh Thuận phổ nhạc


Bài thứ 72 : KỶ NGUYÊN NÀO VUI XUÂN


Kỷ nguyên nào có nước ta
Kỷ nguyên nào dựng nước nhà
Kỷ nguyên nào tiền nhân giữ
Núi sông, rừng biển của ta!

Chung một lòng chống xâm lăng
Quân thù mong chiếm giang sơn
Không sờn đem thân, xương máu
Xây thành bảo vệ quê hương

 Gương nữ kiệt Hai bà Trưng
Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung,
Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo...
Và bao chiến sĩ vô danh!
Người dân Nam luôn ghi ơn
Ngàn năm khắc sâu tiềm thức
Lòng yêu quê không lùi  bước
Trên con đường đuổi ngoại bang

Kỷ nguyên nào mùa xuân qua
Kỷ nguyên nào khải hoàn ca
Thành Thăng Long mừng đại thắng
Xác thù làm phân đất ta
190108

Bài thứ 73 : NGÀY ĐẦU NĂM MỚI

Hôm nay ngày đầu năm
Muôn nơi đang rộ rầm
Vui tươi mừng năm mới
Hát ca chào mùa xuân

Hôm nay ngày đầu năm
Trong không khí trời xuân
Lòng người đều phơi phới
Trao lời chúc : An Khang
Phát tài và hạnh phúc
Quanh năm chẳng ưu phiền
Dù trăm điều đau khổ
Dù dòng đời truân chuyên
Dù tâm tư như sóng
Gác lại nỗi niềm riêng
Nụ cười trên môi mãi
Để tình thương giao duyên

Hôm nay ngày đầu năm
Quê nhà đang vui xuân
Nơi xứ người băng giá
Hưởng xuân trong mùa đông
070208
Nhạc sĩ Lmst phổ nhạc


Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc


Bài thứ 74 : XUÂN VỀ 

Xuân nay về 
Hoa nở muôn nơi 
Xuân nay về 
Người mong đợi người 
Dân phương Nam 
Lưu lạc thế giới 
Đón xuân về 
Thương nhớ đầy vơi 

Xuân nay về 
con vẫn xa quê 
Xuân nay về 
Lòng con tái tê 
Ôi não nề 
Mang thân viễn xứ 
Mẹ ơi !Mẹ … 
Đớn đau tràn trề 

Đôi lời con viết 
gởi về thăm 
Thăm quê nhà 
Nghìn trùng xa xăm 
Thăm Mẹ già 
Ngày đêm trông ngóng 
Đứa con xa 
Mắt mẹ mỏi mòn 

Xuân nay về 
Khi nào chung vui 
Và bao giờ 
Tan đi ngậm ngùi 
Đời ly hương 
Chân người dừng lại 
Áo phong sương 
Bụi đường giũ bay 
080208
Ns.Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc


Bài thứ 79 : BIỂN
Thương tiếc thi hữu Hoàng Trùng Dương
Đã ra đi vĩnh viễn ngày 29.03.08

Biển đưa anh đến bờ đất lạ
Biển đưa anh qua ngả thuyền nhân
Miên man nhung nhớ xa gần
Quê hương yêu dấu, ngàn cân ngậm ngùi

Biển đưa anh không lùi chân bước
Trên xứ người xuôi ngược mưu sinh
Nhưng không ngừng trải lòng mình
Qua vần thơ tỏ chân tình bốn phương

Biển đưa anh trên đường phiêu bạt
Nửa tinh cầu dào dạt chờ trông
Ngày mai hết cảnh mưa lòng
Người đi kẻ ở lệ đong vơi dẩn

Biển đưa anh đi về ý nguyện
Nơi vĩnh hằng, bất biến trần gian
Tiếc thương anh chẳng nhòa tan
Nhà thơ lãng mạn tên Hoàng Trùng Dương
300308
Nhạc sĩ Nguyễn Minh Châu phổ nhạc

Bài thứ 75 : NHỚ MẸ

Con nhớ lắm Mẹ ơi !
Con nhớ Mẹ không ngơi
Con không ngưng tiếng khóc
Từ khi mới ra đời 

Bây giờ con ở xa
Thèm nghe lời Mẹ già
Kể chuyện xưa tích cũ
Và nghe tiếng Mẹ ca

Nhịp nhàng ru con ngủ
Trên chiếc võng đong đưa
Mỗi trưa hè gió thoảng
Hai mẹ con cười đùa

Con nhớ quá Mẹ ơi
Cô đơn một kiếp người
Làm sao gặp lại Mẹ
Cho khối sầu con vơi

Nguồn vui như giòng suối
Thay thế mưa buồn trào
Tương phùng tình mẫu tử
Hạnh phúc mãi ngàn sau
040408
Ns.Cao Ngoc Dung phổ nhạc



Bài thứ 76 : ĐI XA
Kính dâng hương hồn
Nhạc sĩ Trịnh Hưng

Thời gian lặng lẽ trôi qua
Tưởng anh an lạc tuổi già
Ngờ đâu nhận tin anh đã
Đem hồn vĩnh cửu đi xa

Để lại trần gian thương tiếc
Nhớ người nhạc sĩ tài hoa
Trang trải giòng nhạc tha thiết
Tình quê duyên thắm mặn mà

Thời gian thánh thoát trôi nhanh
Trăm hoa kỷ niệm đơm cành
Sắc hương tâm tình lưu luyến
Nhớ nhau thăm hỏi loanh quanh

Tiếng anh vẫn còn văng vẳng
Bên tai âm giọng chưa phai
Lời anh bao lần hướng dẫn
Cho tôi viết nhạc mai này

Bây giờ anh không còn nữa
Khói sương mơ ước tan rồi
Thiên thu khép lại cánh cữa
Giao duyên thơ nhạc đành thôi
130508

Bài thứ 77 : ĐÂU CÓ HẸN THỀ
Thương tiếc cố  nhạc sĩ Trịnh Hưng

Dù đã biết có một lần ra đi
Dù đã biết có một ngày chia ly
Dù đã biết có một lần vĩnh viễn
Dù đã biết mà người vẫn sầu bi

Anh đã nói muôn ngàn lời phân ưu
Anh đã tiễn bao người đi mịt mù
Anh đã ném xuống huyệt bao nấm đất,
Cúi đầu chào bao người vào thiên thu

Nay đến anh làm mắt người nhỏ lệ
Tiễn đưa anh trở về cõi cội nguồn
Và từ đây không còn nghe anh kể
Giòng đời thăng trầm, viết nhạc quê hương

Dù đã biết một lần đi không về
Dù đã biết một lần lòng tái tê
Dù đã biết một lần xa nào muốn
Cuộc hành trình ai đâu có hẹn thề
160508
Nhạc sĩ Nguyễn Minh Châu phổ nhạc


Bài thứ 78 : NGÀY LỄ MẸ

Hôm nay ngày lễ Mẹ
Con điện thoại chúc mừng
Mới hay tin mẹ bệnh
Hai đầu gối đau sưng

Không làm sao đi được
Mẹ suốt ngày nằm yên
Để cơn đau hành hạ
Thân thể mẹ triền miên

Tuy trời mưa tầm tả
Vẫn phóng xe về nhà
Dù núi đèo nguy hiểm
Sương khói phủ đường xa

Hoa vàng mọc khe núi
Cùng cây cỏ xanh tươi
Chịu đắm mình ướt dẫm
Màn lạnh lẽo muôn nơi

Mẹ ơi con đã về
Xoa dịu lòng tái tê
Bao tháng ngày xa cách
Nhung nhớ nhau tràn trề
250508
Nhạc sĩ Lmst phổ nhạc

Bài thứ 79 : ĐÔI BÓNG

Đôi bóng trên đường nắng trổ hoa
Bình minh lảnh lót tiếng chim ca
Mặt hồ soi dáng hàng dương liễu
Thác nước tuôn rơi sợi ngọc ngà
Gió thổi rì rào qua khóm trúc
Thiên Ngan bơi lội quẩn quanh hồ
Mỹ ngư ẩn hiện tranh nhau rỉa
Mảnh bánh mì khô trôi nhấp nhô

Không dứt bàn tay thi ném liệng
Thức ăn hòa lẫn nỗi vui mừng
Điểm trên đôi mắt và lên tiếng
Kêu gọi thiên Ngan mau đến gần
Dáng điệu quay về nét trẻ thơ
Lăng xăng quên hiện thực bây giờ
Tuổi đời xế nắng chiều đang tắt
Giã biệt trần ai lắm mộng mơ

Đôi bóng trải dài dưới nắng mai
Tình nhân song bước gõ đường dài
Chập chờn suối tóc tung theo gió
Như lượn sóng vờn cát biển khơi
Ghế đá công viên làm trạm nghỉ
Tâm tư tĩnh lặng, chứng bao lời
Thiết tha thề nguyện lòng chung thủy
Mãi mãi nồng nàn chẳng để vơi
050708

Bài thứ 80 : BÀNG HOÀNG
* Kỷ niệm ngày 09 tháng 07 năm 2008
MHĐ vào Clinique du Parc

Một buổi sáng
Anh đưa em đi khám bệnh
Vì mấy ngày qua
Lại tái diễn cơn đau
Anh và em
Cùng chung nỗi lo âu
Tìm nguyên cớ do đâu
Bệnh tình không chấm dứt

Anh đợi chờ đây
Từng giây từng phút
Lửa ngóng trông
Đang thiêu đốt tim mình
Gần ba tiếng lặng lẽ qua nhanh
Bóng hình em sao vẫn còn vắng bặt
Anh cố giữ niềm tin
Tránh câu thắc mắc
Tự an ủi lòng chắc chẳng có sao
Nhưng có ngờ đâu
Chỉ một mũi kim khâu
Đã đưa em đi vào cõi hôn mê
Không còn biết

Lúc gặp anh bồi hồi em kể
Đã phiêu du một cõi đi về
Anh bàng hoàng đến mức u mê
Như hồi em tái tê hồn nào biết

Mặt trời đứng ngọ
Anh và em quay gót
Nắng trưa hè oi bức vô lường
Nhưng sưởi lòng đôi lứa yêu thương
Tưởng lẻ bóng trên đường ly biệt
120708
Nhạc sĩ Bùi Kim Cương phổ nhạc


Bài thứ 81 : ĐƯỜNG TRẦN AI
Kỷ niệm MHĐ
tái khám bệnh cấp bách ở Clinique du Parc
ngày 160708

Âm u rừng lá dọc bờ suối
Tiết tấu loài ve trổi nhịp nhàng
Hòa tiếng nước chảy về đâu nhỉ?
In màu nắng nhạt trải không gian

Lo âu lại chuốc khi chờ đợi
Trước cửa nhà thương nôn nóng lòng
Bóng dáng hiền thê đâu chẳng thấy
Trôi qua hai tiếng vẫn chưa xong?

Bệnh tình đeo đẳng ba năm rưởi
Uống thuốc Tây, Đông sặc mũi nồng
Từ lúc nửa khuya ho tức tưởi
Đến khi hừng sáng chút hanh thông

Đôi khi gạt đi phút mềm yếu
Lấy bút làm thơ để lãng sầu
Bỗng tiếng hiền thê văng vẳng gọi
Kéo hồn về từ cõi mơ đâu...

Đường xưa lối cũ trời oi bức
Hai bóng quyện theo chụm mái đầu
Dò hỏi hiền thê rằng kết quả
Lần này tái khám đã ra sao?

Hiền thê trả lời trong lo sợ
Vì bác sĩ nói đang kiếm tìm...
Hãy uống thêm mười ngày thuốc khác
Và dùng “máy thở” diệt cơn đau

Thôi đành phó mặc cho căn số
Cái nghiệp cưu mang trả kiếp này?
Chàng thiếp cùng nhau chôn nỗi khổ
Trên đường bệnh hoạn trải trần ai
160708

Bài thứ 82 : VƯỜN THƠ XƯỚNG HỌA

Vườn thơ xướng họa Tứ Linh
Trăm hoa đua nở đẹp xinh nồng nàn
Đông Tây Nam Bắc tỏa lan
Hương thơm bát ngát trên giàn văn thơ
Mong sao đừng lỡ loang bờ
Trên giòng sông ái thuyền lơ thân tình
Bao năm dưới nắng bình minh
Bướm hoa vờn lượn lung linh nắng vàng

Vườn thơ xướng họa thiên trang
Điệp trùng cây bút khắp đàng giao duyên
Thành bao tình khúc êm đềm
Từ muôn khối óc con tim tâm hồn
Thi nhân gìn giữ suy tôn
Công trình sáng tạo đứa con tinh thần
Dù đời có lúc sầu dâng
Thi đàn chủ khách cùng nâng đở lời
300708

Bài thứ 83 : CHUNG CÕI THIÊN THU
*Kính dâng linh hồn Dưỡng Mẫu tạ thế ngày 31-07-2008

Hôm nay Người đi vào cõi thiên thu
Từ biệt trần gian mang kiếp phù du
Cuộc đời chất chồng: vui buồn, sướng khổ
Trong bầu nhân thế đầy ấp sương mù

Hôm nay Người đi vào cõi ngàn năm
Biệt ly nhân gian suốt kiếp con tằm
Dệt thêu sầu thương cưu mang mãi mãi
Đôi mắt đong đầy giọt lệ người thân

Người ơi ! Người ! ôi muôn trùng kỷ niệm !
Từ khi tôi đặt chân lên xứ Người
Ngôn ngữ xa lạ, vô cùng bỡ ngỡ
Người đưa thuyền thoát biển cả chơi vơi


Hôm nay Người đi theo bước Phu quân
Cách đây ba năm, đau đớn vô ngần
Người tiễn đưa chồng đi vào cõi chết
Nay đến phiên Người cùng chuyến xa xăm
04.08.2008

Bài thứ 84 : ENSEMBLE AU PARADIS
*Dédié à ma maman adoptive Marie NATAF décédée le 31/07/2008

Aujourd’hui tu vas dans l’autre monde
Tu quittes une vie éphémère,
ses joies, ses peines
Ce monde couvert d’embûches

Aujourd’hui tu vas dans un monde éternel
Adieu le sort d’un ver à soie
Qui tire les fils de la vie
Nos yeux pleins de larmes t’accompagnent

Marie ! Marie ! Que de souvenirs !
Embarrassée par langue étrangère
sur la terre d’accueil
Perdue dans le tangage de nos vies
Tu nous as offert un port

Aujourd’hui tu suis ton cher époux
Qu’ hier tu disais au revoir
Après trois ans de peine immense
Tu le rejoins maintenant au Paradis
04.08.08

Bài thứ 85 : XIN ĐỪNG CHIA LÌA

Trần gian là cõi vô thường
Toàn là ảo ảnh muôn phương chập chờn
Từ lâu  gắn bó, keo sơn
Giờ đây sao nỡ giận hờn bỏ đi
Biết rằng đôi ngả chia ly
Người đi kẻ ở đều ghi nỗi buồn
Kiếp người ngắn ngủi, đừng buông
Phút giây tao ngộ, cùng tuôn nỗi lòng
Vui buồn an ủi khai thông
Bên lò thân ái lửa hồng sáng tia
Bập bùng ánh lửa đêm khuya
Mong đừng dập tắt, rẽ chia thân tình
120808

Bài thứ 86 : HẠ BUỒN

Mùa hạ sắp qua nhuộm lá vàng
Trần gian chuẩn bị điểm thu sang
Cung đàn ve trổi dần im tiếng
Mỗi độ trưa mang gió dịu dàng

Suối chảy qua khe trong tĩnh lặng
Hoà theo tiếng hót của chim ngàn
Vượt bao ghềnh đá tìm ra biển
Trở lại nguồn đưa nước tỏa lan

Ánh sáng xuyên cành liễu thướt tha
In trên hồ đọng dáng trăng ngà
Ngàn năm đáy nước luôn soi bóng
Tinh tú sa dần đêm tối qua

Ló dạng bình minh sương khói rã
Sao còn hơi lạnh buốt tim lòng?
Niềm đau chôn giấu buồn xa xứ
Mãi mãi hoa sầu trổ nhớ mong!

Cảnh cũ người thân còn cách biệt
Nghìn trùng, mỗi độ tiết vào thu
Mưa bay lất phất tim da diết
Mẫu tử giờ đây vẫn mịt mù!
130808

Bài thứ 87 : BẢN TÌNH CA MUÔN THUỞ

Mùa hè nào mới gặp nhau,
 e thẹn không nói nên lời.
Nhưng trong lòng xao xuyến không vơi.
Rồi khi chia tay ánh mắt đơm màu lưu luyến.
Bóng hoàng hôn đang nhuộm tím chân trời.

Vườn tim nở hoa tình yêu thầm kín.
Đêm về rơi đầy lá nhớ nhung
 vùng cô đơn mong chờ tin mới...
rằng ai kia xua đuổi bóng lạnh lùng

Nắng hồng lên sưởi ấm miền giá lạnh
 xé tan màn trời mù mịt khói sương
Tiếng tơ chùng trổi bản tình ca muôn thuở,
lấp không gian hiu quạnh,
bên nguồn suối réo rắt chảy êm đềm

Lá thư trao gởi là niềm tin bất diệt
Linh hồn người sống lại kể từ đây
mà ngày xưa tưởng chừng tình đã chết,
vĩnh cửu cuộc đời hạnh phúc mê say
220908
Ns. Bùi kim Cương phổ nhạc


Bài thứ 88 : KIẾP ĐƠN CÔI

Xa nhau tôi nhớ những ngày xưa
Xa nhau tôi nhớ những chiều mưa
Xa nhau tôi nhớ trời chan nắng
những con đường hò hẹn đón đưa.

Bây giờ ai tận cuối chân trời
Bây giờ tôi thấy hồn chơi vơi
Bây giờ hoa hạnh phúc xơ xác
Buồn không tên ngự mãi không ngơi

vì tình đã tan theo sương khói,
đèn tương lai tắt lịm đâu ngờ
bao kỷ niệm mùa trăng nguyện ước,
ánh mắt say tình nay ngẩn ngơ.

Mùa đông chưa đến mà giá buốt
trái tim ký ức giữ ân tình
bao nhiêu năm không dậy sóng
chờ đợi nhau trong cõi niềm tin.

Xa nhau khác nào một vết thương
lỡ loang, ôi đau nhức vô lường!
Xa nhau đàn lòng ngân nức nở
thay tiếng cười thời gian yêu đương.

Bây giờ tôi một bóng đơn côi
Bây giờ ngai vàng tình đổi ngôi
Bây giờ ai gần gũi trọn kiếp
tình phu thê không phải là tôi!
051008

Bài thứ 89 : GỞI LỜI CHÚC MỪNG

Tháng mười ngày bốn Lễ Châu
Phụng loan cầm sắt khởi đầu
Chim uyên tung bay liền cánh
Từ nay cho đến bạc đầu

Phương xa gởi lời cầu chúc
Lứa đôi mãi mãi bền lâu
An vui gia đình hạnh phúc
Đường trần sánh bước dìu nhau
04-10-2008

NĂM 2009 

Bài thứ 90 : MÙA ĐẠI LỄ PHẬT ĐẢN

Mùa Đại Lễ Phật Đản
ở khắp nơi xa gần
toàn thế giới hân hoan
tổ chức mừng tưng bừng

Mùa Đại Lễ Phật Đản
Con hăng hái đến chùa
lắng nghe tiếng của thầy
giảng lời kinh truyền đạt
Trong tiếng mõ chuông ngân
 êm ả thấm nhập lời kinh

Mùa Đại Lễ Phật Đản
Âm vang từng lời kinh
Qua tiết điệu chậm đều
đưa con vào yên bình
lắng đọng cả không gian

Mùa Đại Lễ Phật Đản
nhân loại bớt ưu phiền
Lời kinh là chân lý
Huyền bí , thật diệu kỳ.
Cho con nơi nương tựa
và sống với tâm tư
hồi hướng về chân lý
cuộc sống được an lành,
thường an lạc thân tâm.

Mùa Đại Lễ Phật Đản
Nguyện duy trì thiện pháp, 
xin nhận lời sám hối,
cho con được Hồi Hướng
quy y Phật Pháp Tăng
 Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 050509

Bài thứ 91 : MỘT LẦN GẶP GỠ

Mới gặp nhau một lần,
đàn lòng trổi bâng khuâng
triền miên ôm mơ ước
dấu yêu tô đậm dần

Lấp thời gian xa vắng
nhớ nhung nhau vô ngần
không dừng nỗi lo lắng
sợ tình mất mùa xuân

Đang điểm trang đời lại,
Bao tháng ngày chôn sâu
tâm hồn ưu phiền mãi
đến nay tóc bạc đầu

Mới gặp nhau một ngày
làn sóng yêu dâng ngay,
dường như ở tiền kiếp
đôi lứa khi chia tay
hẹn rằng sẽ tiếp nối
kiếp sau vui  sum vầy,
hoa hạnh phúc đơm trổ
vườn tim hương ngất ngây
110509

Bài thứ 92 : BỖNG DƯNG MẮT KHÓC
Cảm xúc trước cảnh bi ai
Người dân tỉnh Toulouse lâm cảnh mưa đá
ngày 27 tháng 05 năm 2009

Hôm qua tôi xem trên đài
thấy cảnh bi ai
mưa đá bay bay
rơi xuống thôn làng tả tơi
hai bên lề đường cột đèn ngả
nằm ngổn ngang
làm hoa lá,
cỏ cây
bầm dập điêu tàn
Bao mái nhà
Trong cơn lốc xoáy qua
vỡ tung,
Đường phố vắng tanh
hình ảnh hãi hùng !

Tiếng sấm chốp rền vang
như tiếng lòng thổn thức
trong giọt mưa sầu
mà nhân gian chẳng ước mong cầu

Ôi ! Những hạt mưa đá
rải trắng phố phường,
bến đợi,
sân trường...
như giọt lệ thiếu tơ duyên đóng băng
lóng lánh trên cành cây khô.


Hôm qua tôi xem trên đài
thấy người người lầm than
trong cảnh thiên tai
mưa đá phá tan cuộc sống bình yên
chốn địa đàng
Đau đớn thay !
làm lại cuộc đời
như thân phận người viễn xứ.

Và giờ đây trên vành môi bỗng nhiên
từ khước nụ cười
mang vào tiếng khóc chơi vơi
lôi cuốn đôi mắt tôi cũng đỏ phơi
mắt khóc theo người
sau trận mưa đá rơi rơi...
030609

Bài thứ 93 : ĐÊM

Có những đêm trăng sáng
soi bước chân lang thang
khắp nẻo đường dài ngắn,
rắc gieo lời  dịu dàng

Có những đêm thanh vắng
gió thu reo mênh mang,
đưa hồn vào cõi mộng...
dù hao mòn thời gian

Có những đêm thao thức
nhìn vùng tối vô biên,
lắng nghe lòng náo nức
theo tiếng gọi con tim

Khi yêu nhau tìm nhớ
hòa quyện giấc mơ hoài
mùa xuân muôn hoa nở
tỏa lan hương nồng say

Bình minh tiếng chim hót
dưới bầu trời nắng mai, 
bướm và hoa tha thướt
vờn lượn theo gió lay

Có những đêm ray rức
khi cuộc tình rẽ đôi
ngỡ ngàng trong kết thúc
người lên thuyền ra khơi
120609

Bài thứ 94 : NGÀN LẼ MỘT BÀI CA

Ngàn lẽ một bài ca
vắt từ tim óc anh
đúng là trời sáng tạo
một nhạc sĩ tài danh

Trổ vô vàn góc cạnh
quê hương và tình yêu
một kho tàng văn hóa
sẽ lưu mãi ngày sau

Dòng nhạc mà anh viết
cho vết lòng thương ̣đau
theo mạch máu thấm sâu
vào tâm não người nghe

Mừng thượng thọ tám mươi
Kính chúc Phúc Lộc Thọ
tiếp tục lan tỏa xa
bao sáng tác thần kỳ
120709

Bài thứ 95 : ĐƯỜNG VỀ THĂM MẸ

Đường về thăm mẹ xa xăm
Trời vào thu nắng biệt tâm
Non cao sương mù phủ kín
Xe chạy dò dẫm âm thầm

Chiếc cầu bắt ngang qua núi
Cao vút thấu gần mây bay
Không gian tĩnh lặng vời vợi
Cõi lòng như lửa ắp đầy

Man mác gió từ đâu thổi
Đánh tan nỗi niềm lo âu
Phập phòng từng giây phút trổi
Cầu xin tới nhà không lâu...!

Me ơi ! Bao ngày xa vắng
Đong nỗi nhớ nhau vô ngần
Dư âm tiếng cười dài ngắn
Mẹ, con đối ẩm đầu xuân

Hàn huyên tâm sự thoảng chốc
Mẫu tử rồi phải đôi nơi
Đời  người sao giống con ốc
Mãi thu mình trong đơn côi
220909
Ns.Hà Nhật Linh phổ nhạc 


Bài thứ 96 : KHÔNG HẸN MÀ GẶP
(Kỷ niệm lần họp mặt  bất ngờ với anh chị Châu Yến
Ngày 07.08.2009)

Không hẹn mà sao lại đến nhau
Bất ngờ vào buổi chiều hè nào
Anh từ vùng Bắc Pa-ris xuống
Miền biển phương Nam ngắm sóng trào

Không hẹn mà sao lại gặp nhau
Hàn huyên tâm sự nén bao lâu
Mượn lời thơ dòng nhạc bày giải
Cách mặt xa lòng  tỏ mến nhau

Một bữa ăn tuy rất đạm bạc
Canh rau luộc, bí , mướp thơm ngon
Không vơi bớt cười đùa vui vẻ
Hình ảnh ấy giờ đây vẫn thấy còn

Mong mỏi tình người trên đất khách
Bền lâu thắm thiết mãi không phai
Phút giây tao ngộ không dừng lại
Sẽ có lần sau nữa tại đây
101009
Ns. Nguyễn Minh Châu phổ nhạc


Bài thứ 97 : DÁNG LỤC BÌNH

Lục bình theo nước nổi trôi
Lục bình theo nước xa xôi dạt về
Lục bình hoa tím lê thê
Trên dòng nước chảy ủ ê sớm chiều

Gió đưa nhè nhẹ đìu hiu
Lục bình lơ lửng theo chìu nước đưa
Đưa đi khắp ngả không chừa
Gần xa quen lạ, nắng mưa dãi dầm

Buồn vui  ngày tháng lặng câm
Lục bình sinh sống âm thầm thở than
Lục bình bên tiếng hò vang
Trong mùa trăng sáng trai làng gái thôn

Gặp nhau xao xuyến tâm hồn
Người dưng khác họ vẫn còn luyến vương
Lục bình mang dáng yêu thương
Theo con nước chảy tìm đường mối duyên
241009
Ns. Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc


Bài thứ 98 : TƯỞNG NHỚ NHẠC SĨ HIẾU ANH
(Kỷ niệm 4 năm vắng anh -Ngày 28 tháng 11 năm 2009)

Anh bỏ ra đi,
đi xa biền biệt
Anh đã ra đi
đem theo nỗi tiếc thương
tha thiết muôn lòng người
còn ở lại cõi trần gian
Dù đã biết anh không bao giờ trở lại
nhưng em vẫn nhớ
vẫn ngỡ
anh còn ở quanh đây
bên kia bờ đại dương
giao duyên lời thơ cùng nốt nhạc
như dòng suối chảy miên trường

Tình Anh, Anh Ước,
Tình Đẹp Như Mơ...
Tình Cha, Hình Bóng Mẹ
Nhớ thật vô bờ
Khi Đêm Mưa Nhớ Mẹ,
Và Anh Có Thấy mỗi mùa Vu Lan
Phận làm Con Ao Ước
Hoa Hồng Đỏ cài trên áo em không?
Anh ơi, đã bao nhiêu năm rồi
Sao anh vẫn ở xa xôi
Anh Đừng đi nữa
Từng Hồi Chuông
Đổ trong tâm hồn em luôn

Anh bỏ ra đi,
Nhưng lời anh nhắn nhủ
vẫn còn trong tâm em
Anh đã ra đi
Nhưng dòng nhạc anh
Còn đọng triền miên
Trong lòng người chẳng quên
Mỗi mùa Noël đến
Hãy Cho Nhau tưởng niệm
về anh không vơi
021109
Ns. Hà Nhật Linh phổ nhạc


Bài thứ 99 : MÙA NOËL NĂM NAY

Mùa Noël năm nay chúng con kề bên mẹ
Mà mấy nhiêu năm tình mẫu tử cách nhau
Mà mấy nhiêu năm chúng con khát vọng
Có ngày nào thỏ thẻ tâm cùng nhau

Mùa Noël năm nay được dịp tương phùng
Từ lúc có gia đình không sống chung
Để mẹ cô đơn chân trời ngóng đợi
Chúng con về đây sưởi ấm bao trùm

Mẹ  hỡi Mẹ ! chúng con luôn khắc khoải
Nhớ nhung mẹ̣ nhiều nhưng phải đành cam
Hai con xin mẹ kính yêu thông cảm
Bởi xa vắng bên nào cũng khổ tâm

Mùa Nolël năm nay chúng con mừng vui
Là được đoàn viên xóa tan ngậm ngùi
Nghe tiếng chuông nhà thờ vang dội đổ
Lắng tâm hồn người giây phút êm xuôi
101209

No comments:

Post a Comment