Wednesday, August 5, 2015

Những Ngọn Đồi Không Lối Đi


Em là những ngọn đồi tôi sắp đến
Mà sao không có lối đi lên
Tôi hoang tưởng hay là em hoang tưởng
Vũ trụ đây rồi quả thật mông mênh.

Em nhìn xuống thế gian cười mộc mạc
Mà sao anh cảm thấy thật nhớ nhung
Xa xăm lắm những ngọn đồi mắt biếc
Anh mang cả đời đi tìm mông lung.

Cho anh đến một lần thôi cũng được
Chỉ một lần cho thỏa cơn mong ước
Sao lối đi chẳng đến được người ơi !!!
Thì ra ngọn đồi không lối đi được

Có thể là mộng hay là không thực???
Mà sao ta mãi đứng khẽ nhìn
Lối đi khép lại đời chia đôi ngả
Cả hai ta trong bóng xế lặng thinh

Tôi hiểu rồi có nhiều như lối đi
Mà sao không lối như không thấy gì???
Mới yêu là vậy, đừng nhiều suy nghĩ
Chẳng có mong chờ, chẳng có chia ly.


Quốc Tài  Hè 2015

No comments:

Post a Comment