Monday, April 6, 2015

Tiếng Kêu


Con thạch sùng chắt lưỡi buồn trên vách,
Đã bao năm người bỏ nó ra đi.
Quanh quẩn mãi trên vách buồn chắt lưỡi,
Như hỏi thầm bao lâu nữa, người về?

Ngoài cửa sổ, bóng đêm rơi khắc khoải,
Mảnh màn che len lỏi giữa thinh không.
Bóng mẹ già lần hạt khấn lâm râm...
Bên vách nát chìm trong màn lệ máu.

Ba  mươi chín năm mắt lõm sâu hau háu,
Mong con về đốt sạch mọi cường uy.
Mọi khốn khó, xóa đi bao bất hạnh,
Dựng lại cờ bay phất phới, uy nghi.

Hãy đốt lửa, cháy những gì bất hạnh,
Việt Nam ơi đưa tay với quật nhanh.
Đưa dân khổ ra khỏi đường ức hiếp,
Rồi vạn người theo đó tiến hành lên.

Kinh cứu khổ thạch sùng không rên nữa,
Nhớ người xưa hứa một buổi ta về.
Dế nhũi buồn không cất giọng lê thê.
Dân đất Việt một ngày trong chiến thắng.

Dẫu bao năm tim ta còn cột chặt,
Mảnh hồn thiêng sông núi của Việt Nam.
Dẫu nguy khó không sờn lòng oanh liệt,
Theo Cha, Ông của dòng giống Lạc Long.

Ta lại về ,
Ta lại về Việt Nam,
Khi không còn qủy đỏ
Cùng thạch sùng trên vách lá ca vang:
Việt Nam, Việt Nam muôn năm.

Linh Đắc
8/20/2014


No comments:

Post a Comment